Chương 32
Từ khi hai anh em chuyển đến sống cùng với anh, chuyện ngủ vẫn luôn là vấn đề lớn trong căn nhà này.
Trong đầu nam sinh trung học đơn giản là toàn chứa ba cái thứ đó, mỗi buổi sáng chim cò thúc vào làm anh đau bụng. Không quá hai tuần anh đã cảm thấy sắp thận hư rồi, không được. Thế là Dư Liễu từ lúc ban đầu yêu cầu được ngủ một mình, đến bây giờ đã lùi lại một bước, cho phép mỗi người được ngủ cùng một ngày, cách ngày đổi một người.
Hạ Viễn và Hạ Quy ngồi ở hai bên, nhìn anh mà tâm không cam tình chẳng nguyện (1). Dư Liễu lấy lại bình tĩnh, không dễ dàng mềm lòng, "Làm gì mà nhìn anh như vậy, tuyên bố trước nhé, đêm nay nếu như hai em cùng vào, anh sẽ nghỉ ngơi mấy ngày, các em đều ngoan ngoãn về phòng của mình đi đừng quấy rầy anh."
Hạ Quy thở dài, mặt đầy vẻ hờn dỗi, xem như đã chịu thua, "Thay phiên thì thay phiên vậy, thế đêm nay ai trước?"
Dư Liễu liếc nhìn Hạ Viễn, bĩu môi, "Các em tự quyết định đi."
Đầu Hạ Quy lại đột nhiên nhảy số, khẽ giọng bàn bạc bên tai Dư Liễu, trong chớp mắt đã bị phản đối quyết liệt, Hạ Quy lại âm thầm liếc sang Hạ Viễn.
Chờ đến khi anh bị hai người họ đè lên ghế cột cánh tay ra sau lưng ghế, đôi mắt cũng bị miếng vải đen bịt kín, Dư Liễu mới giật mình nhận ra cặp song sinh này có đôi khi đều rất nghiêm túc và cố chấp dù chẳng ai bảo ai.
"Đừng mà, mau thả anh ra đi." Dư Liễu tức đến ngứa răng, trong lòng lại hơi sợ hãi, khi nói ra không đủ khí thế.
Giờ phút này anh hoàn toàn lõa lồ, không mặc bất cứ thứ gì, miếng vải đen rộng bằng hai ngón tay quấn ngang mắt tôn lên nước da của anh tưởng chừng như chạm vào là rách, trắng nõn nà, mỏng manh yếu ớt, cám dỗ người ta biến thành kẻ bạo dâm, chỉ muốn để lại những vết tích tình yêu tục tĩu, khiêu gợi, độc nhất vô nhị trên thân thể anh.
"Anh à, anh đoán đúng ai trước, người đó có thể ở lại đêm nay, ý tưởng này rõ ràng thú vị thế cơ mà." Hạ Quy cắn lên tai anh.
Dư Liễu muốn đá cậu ta một cái nhưng lại không tìm được đúng hướng, may mà cái ghế dựa cũng đủ cồng kềnh, mới không kéo cả người lẫn ghế cũng ngã xuống.
"Vậy thì bắt đầu trò chơi thôi." Hạ Viễn đỡ anh ngồi thẳng dậy, sau đó hai tay liền rời đi không hề do dự, căn phòng lập tức trở nên im lìm.
Dư Liễu thở hổn hển, cố gắng làm bản thân bình tĩnh lại, nhưng chẳng qua là tốn công vô ích, chỉ cần tưởng tượng đến cảnh một mình mình trần trụi lõa lồ dưới ánh đèn, hai đứa kia không biết đang nhìn mình bằng ánh mắt gì, thân thể anh lại rùng mình không sao nhịn được.
Anh vẫn luôn chờ đợi trong hai người ai sẽ hành động trước, nhưng mà chờ mấy phút, bọn họ giữ được sự bình tĩnh hơn xa so với dự đoán của anh. Chỉ có cái bướm của Dư Liễu tự động ướt át, thậm chí hơi mấp máy, uốn éo cơ thể, lại chỉ làm dòng nước sướng chảy xuôi hơn, chảy một đường đến hậu môn.
Không biết ai cười khẽ một tiếng trước, không để Dư Liễu kịp phân biệt rõ ràng, một khúc thịt cứng ngắc giã thẳng vào không hề báo trước, thậm chí không kịp dùng tay để banh đùi của mình ra, cơ thể Dư Liễu đã phản ứng hết sức thành thật, tự động dạng chân ra, rộng mở cửa mình chào đón vị khách này.
"Hưm... A..." Anh nhỏ giọng rên rỉ, ngửa đầu chuẩn bị sẵn sàng hưởng thụ những cú nhấp, thế nhưng cây hàng kia chỉ lướt qua là ngừng, chưa tìm đến điểm sướng đã lùi ra ngoài, khiến Dư Liễu sốt ruột đến độ gập chân vòng lấy eo người này, không vòng được.
"Em còn chưa nhấp, làm sao mà anh đoán được hả!" Dư Liễu mắng với vẻ chật vật, anh không biết từ thị giác của hai anh em, đầu cu của Hạ Viễn rỉ ra một chút dịch, theo động tác rút ra, thậm chí còn kéo một sợi ti giữa không trung, rồi xuống mặt ghế, trên mặt đất, cái gọi nhìn thôi cũng đủ no, có lẽ cũng chỉ thế này thôi.
Để Dư Liễu mắng đôi ba câu, nhân lúc anh không chú ý, Hạ Quy đột nhiên thúc vào trong, nhấp mấy phát, Dư Liễu cuối cùng cũng có thể chấm dứt cơn ngứa chết người này, chỉ lo hưởng thụ, căn bản quên khuấy chuyện còn phải phân biệt hai anh em này.
Quả nhiên không quất được bao nhiêu cái, cây hàng trong âm đạo lại đi ra ngoài, nhất định là đang đòi mạng anh rồi.
"Anh không phân biệt được, cả hai đứa đút vào anh hết đi." Dư Liễu dứt khoát bỏ cuộc, mời hai người cùng nhau chơi anh.
--
Chương 33
Tay của ai đó chạm vào ngón tay anh, cùng nhau mân mê cái bướm của anh, sau đó anh nghe thấy giọng nói trầm thấp của Hạ Viễn bên tai anh: "Chúng em cùng vào cũng được thôi, nhưng mà phải là lỗ này, chỉ một lỗ này."
Dư Liễu giật bắn cả người, nếu như bị cùng lúc đút vào âm đạo, với kích cỡ của hai người họ, đêm nay anh sẽ phải nộp mình ở đây mất, bèn cuống quýt gạt đi: "Như vậy không được! Để anh đoán một lần nữa đi."
Căn phòng lại rơi vào im lặng, chỉ có tiếng nước lép nhép nhẹ nhàng kích thích màng nhĩ. Hai cây hàng đúng là lại lần nữa thay phiên phang anh, nhưng mỗi lần Dư Liễu sắp phân biệt được đặc điểm nào đó, liền cấp tốc rút ra không để anh đoán được.
Tiếp xúc với hai cơ thể trẻ tuổi này lâu như vậy, nếu nói rằng Dư Liễu không hề biết một chút gì thì cũng không đúng. Chẳng hạn như về mặt thị giác, hình dạng kích cỡ của cặp song sinh rất giống nhau, nhưng chịch lâu dần, Dư Liễu phát hiện dương vật của Hạ Viễn sẽ thô hơn một chút, còn quy đầu của Hạ Quy sẽ dài hơn và hơi vểnh lên, thói quen và sở thích của hai người khi phang quất cũng không phải giống nhau hoàn toàn. Nhưng tiền đề để phân biệt được thế này là hai người chịu chịch anh đàng hoàng, thời gian cũng phải dài một chút, không phải đùa cợt như bây giờ, thế này làm sao mà đoán được!
"Đủ rồi, đừng đùa nữa mà, mau chịch anh tới bến đi, anh khó chịu quá à..." Dư Liễu cố gắng nói lời ngon tiếng ngọt, hình như đã có một chút tác dụng, vật cứng hiện tại đang chôn trong âm đạo của anh tàn nhẫn nắc vào anh mấy phát, rồi bắt đầu dập điên cuồng, Dư Liễu cau mày co bóp miệng lỗ cực kỳ phối hợp, hiện lên ánh nước dâm dục, mút lấy vật khủng đem đến sự sung sướng cho mình một cách hết sức nịnh nọt.
"Là A Viễn là A Viễn!" Nước mắt sinh lý của Dư Liễu thấm ướt miếng vải đen, cuối cùng anh cũng nắm được đặc điểm, bèn nôn nóng nói ra đáp án.
"Chúc mừng anh nhé," Giọng của Hạ Quy lại xuất hiện bên tai vô cùng không đúng lúc, ngữ điệu như đang cười trên sự đau khổ của người khác, "Trả lời sai rồi."
Nói đoạn cây gậy thịt kia rút phắt khỏi cửa mình ngay tại thời khắc chết người này, khiến Dư Liễu quýnh đến độ bật khóc thực sự, "Sao có thể vậy được!"
Hạ Quy cười không ngừng, rồi cắn lên vành tai anh, "Không xong rồi, Hạ Viễn giận không muốn chịch anh nữa. Cầu xin em đi, anh à, cầu xin em chịch anh đi."
Dư Liễu vùng vẫy đôi tay bị trói chặt một cách vô lực, cuối cùng cũng chỉ có thể nhượng bộ, vừa khóc nức nở vừa nói, "Mau vào đi, A Quy ơi xin em..."
Hạ Quy đã sớm cương cứng đến nhỏ nước, một phát lút cán, như anh mong đợi, nện anh dữ dội, tới độ làm chiếc ghế dựa lắc lư, vang lên lộc cộc.
Nhưng mà chưa được một phút, Dư Liễu đã la lên tức muốn ói máu, "Vừa rồi rõ ràng chính là A Viễn, bây giờ mới là em! Rõ ràng anh đã đúng rồi!" Cuối cùng còn cắn một cái lên vai Hạ Quy.
Hạ Quy bị đau, giọng nói vẫn vui thích như cũ, "Nói xạo làm chó." Vừa nói vừa nhấp không ngừng, miệng lỗ đã đỏ ửng, môi âm hộ sưng phù nịnh bợ yếu ớt, một mặt bọc lấy một mặt co rúm lại.
Lúc này miếng vải đen quấn quanh mắt rốt cuộc được gỡ xuống, Dư Liễu mở bừng mắt, khóe mắt đỏ au, nhìn Hạ Quy đang chịch mình, cùng với Hạ Viễn đứng phía sau cậu ta đang cười mỉm chi.
Anh nhả miếng thịt vai đang cắn, ngửa cổ nhìn về phía Hạ Viên, tựa như một đứa bé đòi được thơm. Hạ Viễn liền khom người xuống hôn anh, môi lưỡi hòa quyện, chọc cho Hạ Quy bên cạnh nổi cáu, chỉ có thể thúc thật mạnh lên trên, ngay nơi sâu nhất trong âm đạo, khiến cẳng chân Dư Liễu run bần bật không kìm được, cái bím co bóp một hồi, siết chặt rồi tuôn ra một đợt nước sướng.
Nụ hôn cuối cùng cũng kết thúc, Dư Liễu thở hổn hển lấy hơi, chưa được bao lâu đã bị Hạ Quy giành lấy hôn lên, cũng không hề chê nước bọt của anh trai ruột cậu ta.
Hạ Viễn gỡ trói cho đôi tay của Dư Liễu, Hạ Quy liền tự động kéo anh vào trong lòng mình, Dư Liễu vừa nghiêng ngả vừa bị giã vào đến độ muốn ngất, nhưng vẫn nhớ tới Hạ Viễn phía sau, bèn tự chổng mông lên, hai tay vạch lỗ đít ra mời mọc.
Hạ Viễn đút vào, Dư Liễu bị khóa trong vòng ôm của hai người tạo thành nhà tù, hai cây hàng to bự cách nhau một vách thịt mỏng manh, tranh nhau cọ xát thúc đẩy, Dư Liễu ngửa đầu, phần cổ uốn cong tựa như một chú chim, nhưng anh dường như chẳng hề hướng tới cái gọi là tự do bên ngoài chiếc lồng kia, đôi cánh đã sớm khép vào, chỉ còn sự đắm say.
Dư Liễu sắp ra, bị ngón tay của Hạ Viễn thò xuống chặn lại. Anh lắc đầu xin tha, thơm thơm đứa này rồi lại hôn hôn đứa kia, vẫn cứ bị thờ ơ. Anh chỉ có thể ngoáy đít kẹp chặt lấy con cu của bọn họ, dẫn tới hai người đồng thời kêu rên thành tiếng, ngược lại còn một trái một phải cắn lên vành tai anh, hết cắn rồi liếm. Đó là nơi nhạy cảm chết người của anh, hai đầu ti trước ngực cũng bị nghịch cùng một lúc, dường như không còn một chỗ nào trên cơ thể này phải chịu cô đơn cả, anh khóc lóc đạt cực khoái bằng cả âm hộ và lỗ đít cùng một lúc, không quên la lên: "Mau bắn đi, các em mau bắn ra đi..."
Không đợi cho hai người trêu cợt anh tiếp, anh kéo cả hai người lại, "Xuất hết vào đi..."
Hạ Viễn và Hạ Quy đều không đeo bao, nhấp nước rút mười mấy phát, nói ra là ra, chất lỏng ấm áp phun mãnh liệt vào sâu bên trong lỗ thịt, cái tay lấp kín lỗ niệu đạo của Dư Liễu rốt cuộc chịu thả ra, anh bắn lên ngực Hạ Quy tựa như bắn nước tiểu vậy.
Dư Liễu giống như một con búp bê hết pin, tê liệt trong lòng hai anh em, bị đánh dấu bởi các loại dịch thể và dấu vết tình dục trải dài từ trong ra ngoài. Chiếc giường nhỏ đáng thương của anh, xem ra vẫn phải tiếp tục chịu đựng trọng lượng của ba người, không thể trốn thoát dễ dàng.
Bạn thấy sao?