Chương 34
Kỳ nghỉ không dài, Hạ Viễn và Hạ Quy là học sinh lớp 12 phải khai giảng trước. Thứ sáu của tuần đầu tiên, giáo viên thông báo đến toàn thể học sinh lớp 12 chuyện họp phụ huynh. Công việc của mẹ Hạ và ba Hạ luôn rất bận rộn, Hạ Viễn gọi điện thoại, đề xuất muốn để anh Dư Liễu đi giúp, mẹ Hạ cười ha hả đồng ý, nói rằng cuối tuần sẽ dẫn ba người họ đi ăn đồ ăn ngon.
Ăn trưa rồi nghỉ được một lát xong, Dư Liễu thức dậy sửa soạn một hồi, cố ý lên đồ chỉn chu một chút, trông cũng thực sự ra dáng một người anh trai tao nhã lịch sự.
Đi bộ không xa lắm, Dư Liễu đi cũng không bao lâu, cổng trường khiêm tốn của trường Trung học Trực thuộc (1) đập vào mắt anh. Đây là lần đầu tiên anh tới trường Trung học Trực thuộc, sau khi đăng ký ở chỗ bảo vệ xong, anh vừa đi vừa quan sát những bóng cây trông có vẻ sống động trong khuôn viên trường trung học. Không biết có phải do tâm lý thần tượng hóa của một đứa học trò dở gây nhiễu hay không, anh nhìn cái gì cũng cảm thấy cao cấp hơn so với trường học ngày xưa của mình.
Chưa đi được bao xa, anh đã thấy Hạ Viễn và Hạ Quy ở đối diện đang chạy về phía mình, rồi đưa anh vào trong hội trường lớn. Đi vào ngồi xuống không bao lâu sau, Khối trưởng bắt đầu thao thao bất tuyệt, Dư Liễu nghe rất nghiêm túc, thậm chí lấy điện thoại ra ghi chép lại chi tiết cẩn thận. Gần đến kết thúc, Dư Liễu ngẩng đầu lên nhìn xung quanh một hồi, trong lòng nảy sinh một cảm xúc khó có thể gọi tên, tựa như giấc mơ vậy, sao anh lại ngồi xuống một nơi như thế này, sao anh lại gặp gỡ hai thằng bé đó, tất cả đều tựa như giấc mơ, anh không thể tưởng tượng được nếu tỉnh mộng thì nên làm gì mới đúng đây.
Họp mặt toàn thể phụ huynh xong, còn phải về lớp của con trẻ từng người để dự buổi phụ huynh học sinh lớp, Dư Liễu gặp phải khó khăn khi chọn ngồi vị trí của ai. Đầu tiên là ngồi vào chỗ của Hạ Viễn, nghe được một nửa, trong lúc chủ nhiệm lớp ra ngoài đổi chỗ cho giáo viên bộ môn (2), trước mặt phụ huynh của cả lớp Dư Liễu lặng lẽ đi đến chỗ của Hạ Quy ngồi xuống, vừa an tọa giáo viên môn toán liền đi vào bắt đầu phát biểu, anh cúi đầu âm thầm thả chậm nhịp thở.
Hạ Viễn và Hạ Quy đứng ở cửa sau của lớp học thu hết cảnh tượng này vào mắt, Dư Liễu lại hoàn toàn không biết gì cả.
Cuối cùng cũng kết thúc, Hạ Viễn làm lớp trưởng vô cùng bất hạnh bị chủ nhiệm lớp gọi đi hỗ trợ, mà Hạ Quy thì kéo Dư Liễu xông vào nhà vệ sinh. Đang định nói anh chưa cần vào nhà vệ sinh lắm, không ngờ Hạ Quy đóng sầm cửa phòng vệ sinh lại, quay đầu lại hung hăng hôn lên môi anh.
Dư Liễu ngạc nhiên đến mức mắt mở to, không kịp lên tiếng phản kháng, ngoài cửa đã truyền đến tiếng người, nghe có vẻ là một người cha nào đó đang nói chuyện với con trai mình, "Hai anh em sinh đôi trong lớp con ghê gớm thật đấy, hai đứa top 10 của khối, một mình anh trai của họ nhận hai tấm giấy khen. Ba không mong hai tấm, khi nào con lấy được một tấm cho ba là ba cảm ơn trời đất rồi."
Con của chú đấy lầm bầm trong miệng, rồi vừa xả nước vừa phản đòn: "Cũng không nhìn thử xem gen của nhà người ta thế kia, còn gen của con trai ba thế nào."
Người cha bị thủng lưới, nhưng không tức giận, hai cha con tiếp tục tranh cãi.
Dư Liễu trong một phòng vệ sinh căng thẳng đến gần như không dám thở, mà Hạ Quy vẫn cắn anh không chịu bỏ, anh không dám cử động mạnh, chỉ có thể nhẹ nhàng nắm lấy góc áo cậu ta, thể hiện sự phản kháng không tiếng động, trong mắt Hạ Quy lại chỉ có đôi mắt ướt rượt chan chứa tình cảm, đôi mày hơi nhăn, tựa như chứa đựng một hồ xuân thủy vậy.
Hai cha con bên ngoài cuối cùng cũng rời đi, Dư Liễu đẩy Hạ Quy ra rồi thở hổn hển, trừng mắt khẽ mắng: "Em là con chó hả? Nứng lên không thể phân biệt được nơi chốn hay sao!"
Hạ Quy vẫn siết chặt lấy eo anh, liên tục hôn chụt chụt lên đôi môi khép mở khép mở của anh, có lẽ là một chữ cũng không nghe thấy.
Dư Liễu muốn mở cửa đi ra ngoài, động tác của Hạ Quy lại cực kỳ ngang ngược, chỉ cần anh vừa nhúc nhích là sẽ đỡ gáy anh làm một nụ hôn thật sâu, cho đến khi vòng eo Dư Liễu hoàn toàn mềm nhũn.
Trong không gian nhỏ hẹp loáng thoáng phát ra tiếng thở dốc và rên rỉ, nhiệt độ không khí bắt đầu bay lên cực nhanh, trước khi Dư Liễu kịp nhận ra có gì không đúng, tay của Hạ Quy đã mò từ eo anh lên trên chuẩn xác bóp lấy một bên núm vú của anh, gảy nhẹ một phát, dẫn tới Dư Liễu bật ra một tiếng hừ nũng nịu dâm dật.
Nhịp tim của Dư Liễu bỗng tăng nhanh, ra sức vùng vẫy muốn lùi lại, lại bị ấn vào hõm eo dán sát lên người Hạ Quy, thân mật chào hỏi một vật cứng ngắc nóng như lửa.
"Tuyệt đối... Không thể ở đây..." Dư Liễu vất vả thốt lên câu từ không liền mạch.
Mà câu trả lời của Hạ Quy là nới sợi dây lưng đẹp đẽ trên hông mà anh cố tình mua mấy hôm trước, rồi luồn xuống sờ vào họa mi quả nhiên đã ướt đầm đìa của anh, bóp nhẹ phần đỉnh đã bắt đầu ứa nước điên cuồng.
"Nhưng mà anh đã chảy nhiều nước thế này rồi, bây giờ ra ngoài sẽ bị phụ huynh nhà người ta chê cười là tè dầm đó." Giọng của Hạ Quy rất thấp, dịu dàng tựa như đang thực sự nhắc nhở vì tốt bụng.
--
Chương 35
Do tổ chức họp phụ huynh, nhà trường đặc biệt thả cho học sinh về nhà sớm một chút, hầu hết học sinh đã theo cha mẹ ra về, ngôi trường phút trước còn náo nhiệt lạ thường trong chốc lát đã trở nên yên ắng. Trên tầng của khối 12, nhà vệ sinh nam vốn dĩ cũng nên thuộc về phạm vi yên tĩnh, nhưng nếu như có người đi ngang qua nghe kỹ, có thể chẳng mấy chốc sẽ phát hiện manh mối bên trong.
Dư Liễu dựa lưng vào vách ngăn bằng gỗ, khóe mắt đỏ ửng, cái cổ mảnh khảnh lõa lồ trong không khí, tạo thành một đường cong yếu ớt mê người, một bàn tay cố gắng bịt chặt miệng phòng ngừa bản thân tiết ra một âm thanh nào, tay còn lại dùng hết sức bình sinh đẩy cái đầu của Hạ Quy đang vùi vào háng anh.
Nhưng giống như tất cả những lần trước đây, anh luôn khó có thể từ chối, có lẽ không quá hai phút, anh sẽ lại lần nữa tước vũ khí đầu hàng. Đôi chân bị tụt quần dài xuống run rẩy trong sự bất lực, bàn tay chống cự rụt lại dùng cả hai tay để bịt miệng, khó khăn lắm mới không để bản thân rên rỉ thành tiếng, nhưng tiếng ngâm khẽ đôi khi không kìm nén được phát ra dường như càng có thể làm cho người ta suy nghĩ viển vông liên miên.
Hạ Quy đầu tiên là dùng bàn tay to rộng của cậu ta phủ lên phía trước của anh, đồng thời những ngón tay thon dài xoa nắn phần gốc, vừa nắn vừa quét, Dư Liễu không chống cự được bao nhiêu cái, cái bướm của anh đã hoàn toàn ướt đẫm, dù không hề bị ai chạm vào, chất lỏng ngọt ngào cũng đã nhỏ giọt.
"A Quy... Thật sự không được đâu... Chúng ta mau về nhà thôi..." Lời năn nỉ của anh tới sớm hơn trước đây rất nhiều.
Hạ Quy tiếp tục dùng tay trái an ủi vật ấy của anh, mà tay phải đi xuống từ chỗ trứng dái, tách mép âm hộ nhỏ xinh ra, để lộ thịt môi non nớt mềm mại đang nịnh nọt, nhẹ nhàng quét qua một phát, đầu ngón tay lập tức dính đầy dâm thủy ngọt lừ. Cậu ta không tiếp tục thâm nhập, mà dán mắt vào hột le bé nhỏ của Dư Liễu, dùng đầu ngón tay gảy gạt vân vê lặp đi lặp lại.
Dư Liễu không hiểu cậu bé rõ ràng trước đây không bao lâu còn coi như non trẻ vì sao có thể tiến bộ thần tốc như thế, hai anh em bây giờ đã chẳng khác gì dân lão luyện, cái người mỗi lần đều bị nện đến thất thần toàn thân run lẩy bẩy tựa như đứa trai tơ lại là anh.
Anh gần như không đỡ được người mình nữa, đưa tay nắm lấy mái tóc ngắn của Hạ Quy toan dùng hành động này để hấp dẫn sự chú ý của cậu ta, nhưng chỉ khiến ý xuân tràn ra từ những kẽ ngón tay anh, mái tóc ngắn của Hạ Quy cọ xát lòng bàn tay anh cũng chỉ làm tăng thêm cảm giác nhộn nhạo trong lòng.
Sách sinh lý học nói rằng, trên âm vật thật ra được phủ kín bởi rất nhiều đầu mút thần kinh, việc xoa nắn nó thậm chí có thể đạt được khoái cảm mãnh liệt hơn cả khi thâm nhập. Dư Liễu thừa nhận trước giờ bản thân anh có vẻ đã đánh giá thấp khoái cảm ở nơi này, trước mắt anh là một mảng trắng lóa, lúc vừa mở mắt ra lần nữa vừa há miệng thở hổn hển, anh mới muộn màng nhận ra mình đã bắn đầy lên vách, những nốt trắng đục phun rải rác trên vách bằng gỗ của gian phòng vệ sinh trong trường cấp 3, có vài giọt thậm chí còn bắn lên trên mặt Hạ Quy. Anh có hơi không biết phải làm gì, muốn đứng thẳng lên nhưng mềm nhũn như cục bột, chỉ có thể ngã vào trong ngực Hạ Quy.
Dư Liễu vòng lấy cổ Hạ Quy, răng nanh nhòn nhọn cắn lên phần da trên cổ cậu ta, nhẹ nhàng kéo ra, rồi ngước lên trừng mắt một cái nói với giọng đe dọa: "Anh bú cho em ra rồi nhanh chóng về nhà đi đấy!"
Hạ Quy gật đầu lia lịa, ngoan ngoãn dựa người lên vách, rũ mắt nhìn Dư Liễu quỳ bằng một gối rồi kéo khóa quần của cậu ta xuống, móc của quý ngạo nghễ của cậu ta ra, rồi liếm liếm phần quy đầu, có vẻ hơi ghét bỏ, dứt khoát điều chỉnh góc độ rồi há miệng trực tiếp ngậm vào hơn phân nửa.
Hạ Quy nhăn mày lại, không rên thành tiếng, mà thở dài nặng nề, phối hợp với Dư Liễu thả lỏng người ra, đặt bàn tay lên gáy anh, vuốt ve mái tóc mềm của anh vừa như động viên vừa như vỗ về.
Dư Liễu cố hết sức thu hàm răng vào, dùng cái lưỡi và cổ họng để liếm láp, mút vào từng tấc dục vọng của cậu ta, hi vọng cậu ta sớm xuất tinh để hai người mau chóng rời khỏi cái nơi đáng xấu hổ này.
Chậm rãi, nhịp thở của Hạ Quy càng ngày càng nặng, Dư Liễu có vẻ nhờ đó mà được cổ vũ mạnh mẽ, nên bú vào ngày càng hăng say, đến cuối cùng thậm chí còn muốn thử một lần nuốt lút cán mà trước đây chưa từng thành công. Không ngờ anh vừa đưa vào sâu thêm, Hạ Quy đột nhiên hừ một tiếng, một âm thanh đặc biệt trầm thấp và gợi cảm, trực tiếp làm toàn thân Dư Liễu nổi da gà.
"Em, em cố ý đó hả..." Dư Liễu ngơ ngác thả lỏng miệng, lui người về sau, vùng kín do tư thế nên rộng mở một cách tùy ý.
Hạ Quy không khỏi nheo mắt lại, mặt sàn dưới háng Dư Liễu đã đọng thành một bãi nước sướng không nhỏ, sáng lóng lánh, rõ ràng là chưa ép cho người ta hóa điên là chưa chịu dừng.
"Anh ra rồi à?" Cậu ta kéo Dư Liễu dậy rồi siết thật chặt vào lòng mình, khóe mắt Dư Liễu đỏ hoe, cảm thấy hôm nay mình đã mất sạch mặt mũi. Anh yếu ớt nói ra một câu, "Ai bảo em rên bậy bạ chứ..."
Vừa dứt lời, Hạ Quy không thể nhẫn nại thêm được nữa, xoay người Dư Liễu lại, nắm lấy tay anh đè lên tường, tách hai chân ra đứng trên sàn, không để Dư Liễu kịp phản ứng, hạ bộ thúc mạnh đút ngập vào âm đạo của anh từ phía sau, khiến anh rốt cuộc không quan tâm có thể bị người ta nghe thấy không nữa, rên rỉ phóng đãng thành tiếng, cho đến khi được lấp đầy hoàn toàn, sau một lúc thất thần anh mới đột nhiên nhớ ra mình đang ở chỗ nào, vội vàng bịt kín miệng mình.
Bạn thấy sao?