Chương 17: Chương 36 + 37

Chương 36

Để không phát ra âm thanh, một tay Dư Liễu bịt miệng, một tay khác cố gắng đỡ vách ngăn để giữ thân hình. Sợ dán sát vách sẽ tạo ra tiếng vang do rung động, anh thậm chí chỉ có thể hơi cong đít lên, như là đang cố tình cầu xin được đụ vậy, trực tiếp chịu đựng từng cú nắc mạnh bạo dữ dội đến từ Hạ Quy ở phía sau.

"Nhanh... Nhanh lên..." Giọng nói thúc giục của Dư Liễu rách nát kinh khủng.

Hạ Quy nghe vậy bèn nhấp mạnh hơn, cây hàng mới vừa rút ra một nửa đã tàn nhẫn thúc vào, mỗi cú nhấp đều giã mạnh vào điểm sướng nhạy cảm nhất của Dư Liễu, chiếm cứ tất thảy những nơi mềm mại không giấu đi đâu được của anh một cách hết sức ngang ngược.

Dư Liễu bị cậu ta thúc đến mức vô thức nhón chân lên, như là muốn chạy trốn vậy, lại như đang điều chỉnh thành tư thế thích hợp nhất phối hợp để bị chịch, không được bao lâu mũi chân đã run bần bật không dừng được, cặp mắt ướt át của anh viết đầy sự khó nhịn và thèm khát, "Thật khó chịu quá... Mau đụ cho anh bắn đi..."

Con cu làm mù con mắt, nói rằng mấy chữ này gán lên mọi thằng đàn ông đều thích hợp cũng không phải nói quá. Suy nghĩ trong Dư Liễu trào dâng, dần dần đắm chìm trong dục vọng, tất cả những quy củ và ràng buộc ban ngày đều bốc hơi vào khoảnh khắc này, anh không thể không thừa nhận, giờ phút này anh không muốn nghĩ tới bất cứ thứ gì, thật tuyệt vời khi đạt được niềm sung sướng vô tận dưới sự cám dỗ của con quỷ dục vọng.

Sau đó ngay tại thời khắc vừa kỳ diệu vừa vô cùng hoang đường này, ngoài cửa đột nhiên truyền đến một chuỗi tiếng bước chân có thể nghe thấy rõ ràng, trong nhất thời, Dư Liễu thậm chí quên hít thở, nhịp tim không ngừng tăng tốc, cơ thể cứng đờ tại chỗ.

Có người tới! Không phải đã nghe thấy rồi chứ!

Dư Liễu run rẩy đặt một bàn tay lên cánh tay Hạ Quy, ra hiệu cậu ta tuyệt đối không được nhúc nhích lúc này.

Nhưng mà không như mong muốn, Hạ Quy rất im lặng, nhưng cậu ta lại dán sát vào Dư Liễu cắn cắn lên vành tai anh.

Tim Dư Liễu lập tức đập như đang nổi trống, quả nhiên, Hạ Quy nâng một bên đùi của anh lên, dùng một góc độ suồng sã hơn thọc thật sâu vào bên trong anh, nước nhờn bị cú thúc làm bắn ra kha khá.

Cảm giác kinh hãi tột độ khiến Dư Liễu gần như sụp đổ, anh không ngừng lắc đầu, nước mắt đong đầy trong hốc mắt, chỉ có thể âm thầm cầu xin người bên ngoài nhanh chóng rời đi.

"Không sao đâu, người ta đi rồi." Hạ Quy thì thầm an ủi anh.

Cơ thể Dư Liễu còn căng thẳng, bán tín bán nghi.

Hạ Quy dời vị trí, nhẹ nhàng mút mát sau cổ anh, đầy nhục dục, lại mang theo một chút dịu dàng.

Động tác không biết có được gọi là trấn an hay không này khiến Dư Liễu hơi an tâm hơn một chút, nhưng không chờ cho anh thở phào nhẹ nhõm, giây tiếp theo, cánh cửa phòng vệ sinh này của họ bị gõ vang!

Hạ Quy thế mà vẫn còn cười khẽ bên tai anh, Dư Liễu cuối cùng cuống cuồng (1) muốn dọn dẹp mặc quần áo của mình vào đàng hoàng, nhưng không chờ cho anh đứng vững, hai tay trái phải của Hạ Quy nhẹ nhàng phát lực, cứ thế nhấc bổng hai chân anh lên, ôm anh vào trong lòng với tư thế tương tự với bế con nít xi tiểu, tạo vật vĩ đại mượn tư thế này đâm xuyên vào anh sâu đến không còn có thể sâu hơn, đầu óc Dư Liễu trống rỗng trong chớp mắt, cái bím do kích thích quá dữ dội nên co bóp không ngừng, nước sướng còn bị chặn lại bên trong.

Hạ Quy nghiêng người đẩy cửa ra, Hạ Viễn với bản mặt sa sầm đứng ngoài cửa, cậu ta thè lưỡi ra không hề biết xấu hổ, trên mặt chẳng có chút áy náy nào.

Dư Liễu trong ngực cậu ta vốn dĩ đang trong trạng thái hồn lìa khỏi xác, khóe mắt liếc thấy Hạ Viễn, ngẩng đầu lên nước mắt đã chảy dài.

Hạ Quy lúc này mới giật mình tỉnh ngộ mình đùa quá trớn, vội vàng đặt Dư Liễu xuống, bị anh đẩy phắt ra, chui vào trong lòng Hạ Viễn khe khẽ khóc lên, vừa khóc vừa mắng "Hạ Quy là đồ hãm lòn."

Lau nước mắt xong, ba người nhìn xung quanh một vòng, nhận ra quần áo của Dư Liễu đã bị giày vò chẳng ra cái dạng gì, không thể mặc được nữa.

"Em dọn dẹp nhà vệ sinh sạch sẽ đi, anh đi kiếm quần áo cho anh ấy." Hạ Viễn liếc nhìn Hạ Quy một cái, Hạ Quy ngoan ngoãn nói nghe rồi.

Mười phút sau, Dư Liễu nhìn bộ đồng phục nữ sinh trong tay Hạ Viễn, cả người run lẩy bẩy, mặt đỏ lựng không nói nên lời. Tuy rằng anh hơi khác những cậu con trai bình thường khác, nhưng từ nhỏ vẫn luôn tự coi mình là con trai, trước giờ chưa từng chạm vào những thứ thuộc về con gái. Bây giờ bảo anh mặc quần áo của nữ, khiến anh khó xử vô cùng.

Suy đi tính lại, Dư Liễu cắn chặt răng, cho Hạ Quy một đá văng ra ngoài. Cố tình giả bộ không thấy hành vi đóng cửa giúp mình của Hạ Viễn dù cậu vẫn còn ở bên trong, anh cúi đầu nhìn bộ đồng phục trong tay như gặp kẻ thù, "Cái này phải mặc như thế nào đây?"

--

Chương 37

Đồng phục của trường Trung học Trực thuộc là trên trắng dưới đen, kiểu dáng đơn giản, thiết kế cũng không tệ, Dư Liễu lúng túng mặc áo xong, nhìn chiếc váy ngắn trong tay một cách khó xử, "Em cố ý đó hả, tại sao không lấy của nam sinh?"

Mặt Hạ Viễn hết sức vô tội, "Thực sự chỉ có một bộ này thôi."

Dư Liễu tạm giữ thái độ hoài nghi, nhưng thấy sắc trời đang dần tối còn kì kèo tiếp cũng không phải cách, dù sao vẫn tốt hơn trần truồng, anh âm thầm khuyên nhủ bản thân. Bảo Hạ Viễn xoay người sang chỗ khác, anh loay hoay cả buổi trời cuối cùng cũng thay quần áo xong.

"Được rồi, chúng ta mau về nhà thôi."

Hạ Viễn nghe vậy bèn quay đầu lại, Dư Liễu không thấp, vóc dáng cao gầy khiến chiếc váy có vẻ hơi ngắn, chỉ che được hết phần đùi, để lộ đầu gối nhỏ nhắn cùng với bắp chân trắng ngần. Sơ mi trắng vừa khít thân mình, khi di chuyển có thể vô tình phác họa vòng eo nhỏ hẹp của anh.

Cậu thừa nhận, cậu hối hận.

Không nên để bất cứ kẻ nào có cơ hội nhìn thấy anh ấy thế này.

Dư Liễu kéo khẩu trang đeo trên mặt xuống, cào cào mái tóc một chút, làm tóc mái lòa xòa che trước mắt, may mà gần đây anh không cắt tóc khiến mái tóc còn hơi dài, cho nên cúi đầu không nói lời nào người khác không nhận ra dễ dàng rằng anh thật ra là một nam sinh, nhiều lắm cũng chỉ nghĩ anh là một nữ sinh vóc dáng cao ráo và có khí chất hơi nam tính một chút mà thôi.

Mở cửa gian nhà vệ sinh ra, Dư Liễu không để ý tới Hạ Quy đang ngây người, lập tức đi về hướng cổng trường.

Hạ Viễn lặng lẽ đứng canh bên cạnh anh, cúi đầu mở app gọi xe trên điện thoại ra.

Rõ ràng chỉ cách mấy trăm mét, Dư Liễu bước đi mà như đi trên dầu sôi lửa bỏng, toàn thân anh cứng ngắc nhưng không thể không cố gắng thả lỏng tỏ ra tự nhiên không kỳ cục.

Nhưng mà chuyện đáng sợ hơn chính là, vừa ra khỏi khu lớp học, anh liền có cảm giác có thứ gì đó rỉ ra từ âm đạo chậm rãi chảy xuống quần lót. Anh khe khẽ hít vào một hơi sau lớp che phủ của khẩu trang, điều chỉnh tư thế, tiếp tục đi về phía trước. Chuyện không như mong muốn chính là, đống tinh dịch bị đứa khốn nạn nào đó bắn vào do trọng lực nên tiếp tục chảy xuống từ sâu bên trong một cách mất kiểm soát.

Dư Liễu không nhịn nổi đưa tay nắm lấy tay Hạ Viễn, Hạ Viễn dừng lại dùng ánh mắt âm thầm dò hỏi ý kiến của anh, anh khẽ cắn môi rồi vẫn lắc lắc đầu, siết chặt tay cậu, nhỏ giọng nói: "Tiếp tục đi thôi."

Gương mặt dưới lớp khẩu trang đã hoàn toàn đỏ lựng, trên thực tế để quần lót không bị ướt dữ dội hơn Dư Liễu đã khiến bản thân mình càng thêm lúng túng, chỉ có thể lặng lẽ siết chặt bím lại, mỗi một bước đi đều hao hết sức lực toàn thân anh.

Cũng may chiếc xe đến rất nhanh, Dư Liễu vội vàng ngồi vào xe rồi thở phào nhẹ nhõm một cái. Chuyện buồn cười là trước khi lên xe Hạ Quy nhận được một cuộc điện thoại, mẹ Hạ nói bà nội (1) ở dưới quê nhờ người ta mang đặc sản lên bảo cậu ta về nhà lấy.

Hạ Quy cúp điện thoại, mặt đầy sự tuyệt vọng, liếc nhìn Hạ Viễn một cái, lặng lẽ nuốt mấy chữ "Anh đi đi" vào lại.

Xe khởi động đi về phía trước, Dư Liễu không kìm được làm mặt hề với Hạ Quy cách lớp cửa kính, thu hoạch được một tin nhắn "Nửa tiếng sau em về đấy" cộng thêm mặt cười 🙂 trên WeChat khiến anh sợ phát run.

Cuối cùng cũng tới nhà, Dư Liễu gấp không thể chờ nữa định chạy lên lầu hai thay quần áo, Hạ Viễn lại ôm anh không buông.

Anh dở khóc dở cười, ăn nói khép nép dỗ dành cậu cả buổi, vô dụng.

"Đêm nay hai lần nha?"

Không đồng ý.

"Ba... Lần?"

Tiếp tục lắc đầu.

"Thôi được, làm ngay bây giờ, chúng ta lên lầu trước đã."

Không đồng ý, bóp mông qua lớp váy ngắn.

"... Muốn anh mặc bộ đồng phục của mấy em hả?"

Vui vẻ đồng ý.

Dư Liễu cam chịu mà ngồi lên đùi Hạ Viễn, bị tụt cái quần lót đã ướt sũng gần hết, chiếc váy ngắn cởi một nửa còn nằm trên hông, áo sơmi trắng tinh bị đẩy lên trên một nửa, Hạ Viễn cúi đầu nhấm nháp đầu vú anh, ướt nóng, khó nhịn, bàn tay xoa nắn họa mi của anh, không bao lâu đã khiến chiếc váy bị đẩy lên cao.

"Anh không chịu nổi nữa..." Dư Liễu mở rộng hai chân, ngồi quỳ ở hai bên đùi của Hạ Viễn, mặc một bộ đồng phục học sinh tràn ngập hơi thở thanh xuân, lại làm động tác gợi dục tục tĩu không chịu nổi, là thiên thần thuần khiết chảy nọc độc ngọt ngào. Anh xoa nắn phần đầu khúc thịt căng phồng của Hạ Viễn, nhắm ngay cửa mình mật ngọt của mình, bị chiếc váy ngắn che khuất, không ai nhìn thấy động tác tiến vào, lại phóng đãng và kích thích hơn tất cả những lúc lõa thể trước đây.

"Tại sao anh không phải bạn học của em cơ chứ?" Hạ Viễn vừa thúc lên trên chịch anh mạnh bạo, vừa quyện lưỡi với anh mà chất vấn.

Lỗ thịt của Dư Liễu bị chơi đến co bóp liên tục, mồ hôi trên người làm ướt áo sơmi, đầu ti đỏ hỏn nhô lên không thể kiềm chế, càng cọ càng ngứa, càng ngứa càng muốn cất tiếng hét thất thanh, vì dục tình và khát khao khờ dại không thể kìm nén ngay giữa ban ngày này.

"Tại sao em không thể gặp anh sớm hơn một chút hả?" Hạ Viễn trói chặt eo anh, vô cùng ngang ngược mà dùng tư thế nện anh như muốn chơi anh ngu người vậy, tiếng rên của anh đã sớm chẳng còn hình dạng gì nữa, "Anh có cách nào đâu chứ..."

Hạ Viễn ôm lấy anh rồi chuyển anh thành thế nằm, vật cứng hùng hổ xoay tròn một vòng chết người bên trong bím anh.

Toàn thân Dư Liễu run bần bật không dứt, bị Hạ Viễn nâng một bên đùi lên, lại lần nữa đút vào lút cán.

"Nếu chúng ta là bạn học thì tuyệt thật, còn phải làm đôi bạn cùng bàn, chờ tất cả mọi người đi rồi," Hạ Viễn cúi đầu nhìn vào hai mắt anh ở khoảng cách cực gần, "Trong phòng học lúc nhá nhem tối, em muốn chúng ta nằm trên bàn học," cậu dán chặt mắt vào anh không hề chớp mắt lấy một cái, "Đụ anh đến khi lên đỉnh."

Trong hiện thực thì Dư Liễu đã không kiềm chế nổi mà lên đỉnh rồi, mà trong trí tưởng tượng điên rồ Hạ Viễn cho anh, trong lớp học không người, trong cảm giác kích động đầy cấm kỵ, càn rỡ mà dùng toàn bộ cơ thể để đạt cực khoái.

Trong thoáng chốc, Dư Liễu dường như thực sự thấy được một Hạ Viễn như vậy, dáng dấp không khác bây giờ lắm, lông mày thấm mồ hôi, khóe mắt dịu dàng, đều giống nhau, vừa hôn anh vừa dồn ép anh đến điên cuồng.

Nếu thực sự là thế, có lẽ là tốt, nhưng như bây giờ, cũng rất tốt mà.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...