Chương 3
Hạ Viễn lắc đầu, "Ý em là sao anh trao bản thân mình cho em nhanh vậy, em sợ em làm không tốt khiến anh bị thương."
Dư Liễu xoay người rồi nhấc tay lên vòng qua vai cậu, "Cái gì là trao bản thân mình cho em hả? Anh là anh, em có chơi anh một trăm lần thì anh vẫn là anh, chẳng ai lấy đi thứ gì cả."
Anh lại nở nụ cười vô cùng gợi tình ấy: "Không phải bảo muốn làm bạn tình của anh à, đừng lề mề nữa," cố ý dán sát tai cậu rồi vừa thở dốc vừa nói: "Mau đụ anh đi."
Dư Liễu chạy đến một góc lấy từ trong ngăn tủ ra một chai gel bôi trơn rồi nhét vào tay Hạ Viễn, sau đó xoay người lại chống hai tay lên bức tường lát gạch men, ưỡn mông lên thật cao, quay đầu lại giục: "Làm anh bằng ngón tay trước, nhanh lên."
Hạ Viễn đã nhận ra xu hướng tính dục của mình khác biệt từ rất sớm, còn lén xem vài bộ phim người lớn. Bóp gel bôi trơn vào lòng bàn tay xong cậu từ từ đưa một ngón tay vào trước.
"Ưm..."
Dư Liễu cúi đầu không chịu nổi mà rên rỉ thành tiếng, thấy cậu đừng lại bèn nũng nịu nói: "Nhúc nhích đi nào."
Hạ Viễn cúi đầu hôn lên tấm lưng với những đường cong duyên dáng của Dư Liễu, ngón tay bắt đầu di chuyển chậm rãi, cẩn thận nhớ lại mớ kiến thức sách vở ít ỏi trong lúc nỗ lực làm Dư Liễu thấy sung sướng.
Ban đầu nơi ấy vẫn hơi khô ráo, nhưng cậu chưa đưa đẩy được bao nhiêu nó đã dần dần trở nên ướt át, Hạ Viễn bắt bản thân tin rằng đây chỉ là tác dụng của gel bôi trơn. Đến khi hơi gập ngón tay lại cũng có thể ra vào dễ dàng, lúc này cậu mới thêm một ngón nữa, nới rộng một cách cực kỳ kiên nhẫn.
Dư Liễu dần dần bắt đầu thấy sướng, tuy rằng không nói ra, nhưng anh vẫn rất hài lòng với sự dịu dàng của Hạ Viễn, những lần anh tự nới rộng cho bản thân lúc chơi đồ chơi một mình còn chẳng kiên nhẫn được như cậu.
Hạ Viễn thậm chí kiên nhẫn đến mức dùng ba ngón tay chơi cho anh ra tới nơi mà vẫn chưa có động tĩnh tiếp theo, Dư Liễu ra hiệu cho cậu rút ngón tay ra, song thở gấp khe khẽ đồng thời xoay người, liếc nhìn dương vật Hạ Viễn đã kiềm nén đến độ hơi tím, lại nở nụ cười để lộ má lúm đồng tiền, rồi hôn lên khóe miệng cậu, "Lần này sao nhịn giỏi vậy ta?"
Hạ Viễn vui vẻ ra mặt, ôm Dư Liễu hôn mãi, hôn đến khi anh không chịu nổi, vơ đại cái khăn tắm lau sơ qua những giọt nước trên người họ, rồi đẩy cậu về hướng phòng ngủ.
Đẩy Hạ Viễn lên giường mang bao xong, Dư Liễu làm bộ định ngồi lên ngay, bị Hạ Viễn vội vội vàng vàng ôm chặt lấy, "Em đọc tài liệu bảo rằng tư thế này hại lưng lắm."
Dư Liễu lại cười ha ha, thơm cậu một cái rồi ngoan ngoãn nằm yên, "Sao anh lại tìm được bạn tình tốt như em thế nhỉ."
Hạ Viễn không nói gì, chống tay phía trên anh, nhìn vào anh không chớp mắt.
Dư Liễu thấy được dục vọng âm u tràn ngập trong đôi mắt cậu, không kiềm được ôm lấy vai cậu, đôi tay lướt qua tấm lưng có phần chắc nịch của cậu, thèm thuồng nhéo mấy cái, rồi lại âm thầm khắc họa một cách tỉ mỉ hình dáng của cậu, khuôn mặt nhỏ này trông ngon lành thật, quá lời.
Anh nhổm người dậy nhấc tay tắt đèn, lập tức khiến Hạ Viễn bất mãn, "Tại sao phải tắt đèn? Em không nhìn rõ anh được."
Dư Liễu vội vàng hôn cậu an ủi, "Vẻ đẹp mơ màng đó biết không, có vậy mới dạt dào cảm xúc được."
Hạ Viễn gật đầu nửa tin nửa ngờ.
Trong cảnh huyền ảo có thêm ánh trăng mờ nhạt lọt vào, chỉ đủ để thấy được bóng người, không thể thấy được chi tiết. Dư Liễu mở hai chân ra ở góc lớn nhất có thể, một tay ôm eo Hạ Viễn, một tay đỡ dương vật cậu nhắm ngay lỗ hậu của mình, "Vào đi nào."
Thật ra Hạ Viễn cũng căng thẳng, nhưng nhìn đôi mắt hờ khép của Dư Liễu, không biết tại sao lại thấy được sự lo lắng và bất an mà anh đã cố hết sức để che giấu.
"Không sao mà, em sẽ thật dịu dàng, không làm anh đau đâu." Cậu hôn lên trán Dư Liễu.
Quy đầu khẽ khàng tiến vào, Dư Liễu ậm ừ rên rỉ thành tiếng.
Như đoán được Hạ Viễn định dừng lại, anh lập tức nắm lấy tay cậu, hai chân quấn chặt lấy eo cậu, "Đừng có dừng!"
Thật ra Hạ Viễn bị những nếp thịt bóp nghẹt đến hơi đau đớn, nhưng không quan tâm lắm, đôi môi kề sát mặt anh, cười nói: "Có lẽ bài tập tối nay không làm xong được rồi."
Dư Liễu lập tức bị cậu chọc cười cong cả môi, cơ thể cũng mềm nhũn, lúc này Hạ Viễn mới bắt lấy cơ hội thúc một phát vào hơn nữa.
Dư Liễu đang cười giữa chừng kêu lên thành tiếng, "A..."
Thở hổn hển mấy hơi mới bình tĩnh lại được, anh cảm nhận mình đã bị lấp đầy hoàn toàn, hơi căng, lại hơi thỏa mãn, hóa ra đây là cảm giác khi được chịch à, dưới tác động của ý nghĩ ấy, trái tim anh bắt đầu nảy lên thình thịch, vốn đã thấy hơi giận vì hành vi trêu cợt vừa rồi của Hạ Viễn, ít nhất cũng phải mắng cậu một câu "Thằng nhóc thối tha" (1), nhưng chỉ một lát đã vứt chuyện đó ra khỏi đầu.
Anh không kiềm được kẹp chặt lấy hông Hạ Viễn, đổi lấy một cái liếc mắt trầm tĩnh của Hạ Viễn, sau đó môi bị cướp lấy trong một nụ hôn hòa quyện, thân dưới cuối cùng cũng bắt đầu nhẹ nhàng đưa đẩy.
Quá ấm nóng, còn hút cậu không ngừng, Hạ Viễn không biết bản thân đã phải vận dụng ý chí mạnh tới mức nào mới không quất bậy quất bạ như thằng nhóc đần độn, chỉ có thể lợi dụng nụ hôn để phân tán sự chú ý đi một chút, cố hết sức để yêu chiều người dưới thân mình.
Tuy Dư Liễu tự nhận mình đã thử kha khá đồ chơi, tự xưng là tấm chiếu rách (2) rồi, nhưng vừa bị súng thật đạn thật cho mấy phát đã chẳng nhớ nổi một câu tục tĩu nào nữa, chỉ có thể rên rỉ a a ưm ưm loạn xạ theo bản năng một cách vô cùng lẳng lơ.
---
Chương 4
Hạ Viễn thấy Dư Liễu mới bị mình giã sương sương mấy phát đã trông như không chịu nổi nữa, trái tim bỗng đầy ắp tưởng chừng như sắp trào nước, khi thấy anh đã thích ứng được rồi, cậu bất ngờ thúc mạnh vào trong một phát.
"Ưm ưm.... A!"
Cậu có thể cảm nhận được Dư Liễu bị cú thúc của cậu làm lún người xuống, cẳng chân giơ lên cao.
"Em... Em muốn chết à..." Dư Liễu rất muốn nhéo hông Hạ Viễn.
Lại bị Hạ Viễn nhấp mạnh bạo mấy phát liên tục muốn hồn lìa khỏi xác (1), eo mềm nhũn, đầu hơi nghiêng định chôn vào trong chăn, chính anh cũng không thể khống chế nổi mình nữa bắt đầu rên rỉ trong ngại ngùng.
Hạ Viễn vừa hẩy vừa đỡ đầu Dư Liễu thẳng lại, "Không được nhịn, hay lắm, em muốn nghe."
Hôn môi, rồi hôn trán, hôn chóp mũi, cằm, dái tai, vành tai, hôn đến Dư Liễu run rẩy, mà vẫn không quên sục bé họa mi đã ướt đầm đìa của anh, Dư Liễu choáng váng, muốn xin tha, nhưng chính bản thân anh cũng không biết mình đã vô thức thốt ra câu từ mất mặt nào nữa, lúc Hạ Viễn ngậm lấy núm vú anh rồi nhẹ nhàng kéo lên, anh run rẩy cả người bắn đầy trong tay cậu.
Lúc Hạ Viễn định vươn tới hôn lên trán để trấn an anh, anh vừa thở gấp vừa liếm môi như chưa đã thèm, "Sao lại sướng thế này được..."
Hạ Viễn cười thành tiếng, "Em đây... Cảm ơn vì lời khen."
Dư Liễu đấm cậu một cái, "Không có khen em."
Trong lúc Hạ Viễn tạm dừng chờ cho anh bình tĩnh sau khi ra, anh không nén được hỏi: "Em là trai tân thật à? Trước đây chưa từng làm với người khác luôn hử?"
Hạ Viễn cười gật đầu, "Ừm, anh là người đầu tiên."
Dư Liễu hơi thỏa mãn, thế nên không đành lòng để Hạ Viễn nhịn tiếp nữa, bèn nhấc tay sờ soạng phần gốc còn lộ bên ngoài một chút, "Anh đây đang rất vui sướng, ra lệnh cho em có thể tiếp tục muốn chơi như thế nào thì chơi."
Hạ Viễn cười rồi lại hôn anh, "Thật à?" Nói đoạn ôm đùi anh lên, "Vậy anh rên to lên nhé, nhưng không được khóc đâu."
Dư Liễu khinh thường, "Sao mà anh lại khóc được."
Hạ Viễn lặng lẽ bắt đầu di chuyển, cũng không hề theo cái gì mà chín nông một sâu, chỉ cắm đầu quất bằng cảm nhận, nhịp nhấp kịch liệt khiến gel bôi trơn trào ra dính đầy mông Dư Liễu, anh ngửa cổ rên rỉ, không bao lâu đã không chịu nổi phải nắm lấy ga giường dưới thân, ngón chân mượt mà đáng yêu duỗi thẳng.
"Ưm... A... Nhẹ thôi... Mà thôi mạnh lên đi..."
Mặt Dư Liễu đỏ bừng nghe tiếng tinh hoàn đập vào mông mình, ra là thực sự có tiếng bành bạch này, may mà căn nhà này chỉ có hai người họ, bằng không phòng bên mà có người chắc là sẽ bị họ nghe hết toàn bộ cảnh khiêu dâm giữa ban ngày này rồi.
Hạ Viễn nhớ mang máng trước đây đọc được mọi người "phổ cập khoa học" trên diễn đàn rằng gel bôi trơn làm càng lâu càng ít đi, trong quá trình có lẽ sẽ phải thêm mấy lần, tuy không biết có phải mọi người khi làm tình đều như vậy hay không, nhưng kinh nghiệm duy nhất vào lúc này cho cậu biết, người dưới thân cậu vậy mà càng làm càng ướt.
Dư Liễu không chỉ có vẻ ngoài xinh đẹp, tính cách cũng tốt, không ngờ lúc cởi quần còn có thêm "thiên phú" này, thật không hổ là người cậu nhìn trúng, lòng hơi lâng lâng có phần đần độn được một lúc, cậu bỗng nghĩ tới chuyện khác, có lẽ do đương lúc khí huyết dâng trào, cậu hỏi trực tiếp người bên dưới mình: "Anh từng lên giường với bạn tình nào khác chưa?"
Một tay Dư Liễu vắt ngang qua khuôn mặt nóng bừng, có cảm giác như mình đang trôi nổi trên mặt biển, ban đầu vẫn chưa hiểu câu hỏi của Hạ Viễn, ngơ ngác nhìn cậu, cho đến khi Hạ Viễn hỏi lại lần nữa, mới nở nụ cười ngốc nghếch, "Nói thật với em, trước đây anh cũng tìm vài người," không để Hạ Viễn kịp bất mãn đã tự nói, "Nhưng mà đều không hài lòng, chưa từng làm."
Nói rồi anh ôm lấy Hạ Viễn, "Hôn còn chưa hôn cơ, trước đây anh còn thấy khó chịu nữa, không ngờ ông trời đang chờ để ban cho anh một niềm vui bất ngờ thế này."
Hạ Viễn kích động, vô thức phang mạnh hơn, vội vàng hỏi: "Em chính là niềm vui bất ngờ à?" Ngay sau đó không biết chạm phải cái công tắc nào, Dư Liễu run bắn người, tiếng kêu khản đặc.
Hạ Viễn tưởng mình đã làm anh bị thương, định rút ra, nhưng Dư Liễu lại ấn eo cậu kéo mạnh cậu về lại, "Đừng đi, chỗ mới vừa đụng vào ấy, sướng lắm..."
Hạ Viễn hiểu ngay, theo ký ức dập vào lại, thật đúng là không hổ danh người đứng đầu khối, thúc cái đã trúng, Dư Liễu không nhớ nổi bất cứ thứ gì nữa, miệng kêu la lộn xộn, tay chân không còn thuộc về mình, nói dễ hiểu là sướng bay não.
Hạ Viễn cũng không chịu nổi, nước nôi bên dưới thực sự càng làm càng nhiều, dinh dính nhầy nhụa cho cậu ảo giác như Dư Liễu bị mất kiểm soát rồi. Cậu cúi đầu nhìn anh, chàng trai ngồi ở quầy thu ngân nhìn từ xa trông vô cùng trong sáng ấy, giờ đang bị cậu nện thành một đóa hoa ngà ngà say, trong u ám lại có ánh trăng len lỏi khiến nó trông không hề thối nát, tất cả đều hoàn hảo (2), sắc đẹp khiến con tim người ta rộn ràng (3), thử hỏi ai có thể chịu được.
Cửa sổ lách vào một làn gió lạnh, Hạ Viễn bỗng nảy sinh một ý nghĩ, cậu là người đầu tiên của anh, cũng muốn là người duy nhất mãi mãi.
"Dư Liễu," cậu hôn anh, "Liễu Nhi," cậu gọi thử, nhưng cảm thấy không được nghiêm túc lắm, vẫn nên gọi tên đầy đủ của anh ấy đi, Dư Liễu chỉ còn một chút ý thức đều dùng để đáp lại cậu. Anh cũng cảm nhận được Hạ Viễn sắp ra rồi, cơ thể anh đã bắt đầu thấy kích động.
"Bắn, bắn đi nào."
Hạ Viễn vùi vào hõm vai anh, thở hổn hển rồi bắn, Dư Liễu tê rần người vì tiếng thở của cậu, nhắm mắt lại cũng mơ mơ màng màng bắn theo.
Hạ Viễn đấu tranh một lúc, lòng vô cùng miễn cưỡng mà đứng dậy trong sự luyến tiếc, làm theo lý thuyết mà cột thắt nút bao cao su rồi ném vào thùng rác ở bên giường, một tiếng bịch vang lên, âm thanh làm màu đỏ vừa tiêu trên mặt cậu lại hiện lên.
Dư Liễu đang trong trạng thái thăng hoa (4), tưởng ngủ mà không phải, đáng tiếc anh không hút thuốc, nếu có để làm một điếu sau khi sex thì sảng khoái biết mấy, anh thầm nghĩ trong sự tiếc nuối.
Hạ Viễn ngồi xuống cạnh giường hôn lên môi Dư Liễu, bắt đầu chậm rãi mặc quần áo, Dư Liễu lấy điện thoại ra xem, đã gần 11 giờ, vội vàng bò dậy thu dọn qua loa rồi cũng mặc quần áo vào, đưa Hạ Viễn xuống lầu.
Đẩy người ta ra khỏi cửa hàng, không quên cầm theo hộp sữa cho cậu, lúc cười rộ lên đuôi lông mày như vầng trăng khuyết cong cong, "Đêm nay về nhà bồi bổ thân thể đi nhé, bài tập chưa làm xong thì thôi, mẹ em sẽ không mắng em chứ?"
Hạ Viễn lắc đầu, tiến lại định hôn anh, Dư Liễu có tật giật mình, nhìn khắp nơi không thấy ai mới yên tâm để Hạ Viễn chạm nhẹ một cái.
"Mau về nhà đi."
Hạ Viễn lúc này mới vẫy tay nói gặp lại sau.
Cơn gió đúng lúc thổi qua ngõ nhỏ, nhấc góc áo cậu học trò lên, mát rượi, lại nảy sinh một tâm sự chẳng ai được hay.
Mẹ cậu là bác sĩ đêm nay có ca trực, ba lại đi công tác ở nơi khác, cho nên Hạ Viễn không lo về nhà trễ bị bắt quả tang. Nhưng cậu về đến nhà vừa đóng cửa lại đã có một ánh mắt âm thầm nhìn chằm chằm sau lưng.
Hạ Quy: "Anh đi làm gì vậy?"
Hạ Viễn dửng dưng nói: "Lý Chi Hành bảo cậu ta mới mua trò chơi mới mời anh qua chơi."
Hạ Quy không tin lắm, nhưng không định đào bới căn nguyên cội rễ (5), lúc Hạ Viễn đi lướt qua, cậu ta nhạy bén ngửi được mùi sữa tắm chưa từng nghe.
Có chuyện giấu giếm.
Nhìn Hạ Viễn vào phòng cậu, Hạ Quy cười như một chú chó mang mục đích.
__________________
Nai có lời muốn nói:
Cố hết sức để không khí ngây ngô chứ không tục tằng nhưng không được thành công lắm *thở dài
Bạn thấy sao?