Chương 6: Chương 8 + 9 + 10 + 11

Chương 8 (CẢNH BÁO NTR ĐẾN RỒI)

Hạ Quy nhìn lướt qua giờ hiển thị trên điện thoại, 2h35, chưa xuống lầu nữa?

2h37, Hạ Viễn và chàng trai kia cuối cùng cũng xuất hiện, Hạ Viễn đưa lưng về phía cậu ta mà nói chuyện với chàng trai nọ, sau đó vẫy tay đi về hướng lớp học piano.

Hạ Quy chậm rãi vẽ lại từng cử chỉ của cậu trong đầu một lượt, độ cong khóe môi đó dù vô tình hay cố ý đều ngập tràn dấu vết của sự hạnh phúc.

Nhìn chàng trai xoay người bước lên lầu, bóng lưng nhoáng cái đã biến mất sau chỗ rẽ của cầu thang, cậu ta cúi đầu cười khẽ, quyết định làm một việc điên cuồng.

Cậu chạy như bay về nhà, phải cảm ơn người mẹ suốt mười mấy năm nay luôn mua cho hai anh em quần áo với kiểu dáng tương đồng, nhờ vậy mà cậu ta thay được bộ quần áo và giày giống như đúc anh trai mình hôm nay, còn cố ý chải lại tóc, xóa đi khí chất kiêu ngạo khác hẳn Hạ Viễn. Hiện giờ gương mặt mà có khi đến cha mẹ cũng không phân biệt được này giả bộ tỏ ra ngoan ngoãn, lập tức từ chú chó săn kiêu ngạo cố chấp biến thành em cún cưng chỉ biết làm hài lòng chủ nhân.

Cầu thang kiểu cũ bằng gỗ phát ra tiếng vang nho nhỏ dưới bước chân của Hạ Quy, tình cảnh này không khỏi khiến cậu ta nhớ tới bí mật giữa cậu ta và Hạ Viễn, một bí mật mà hai người từ khi đi học đã biết giấu kín trong lòng không nói ra.

Khi đó bọn họ không học cùng lớp, vào năm lớp 4 bọn họ lén trao đổi thân phận, ngồi trong lớp học của người kia suốt một tháng.

Không một ai phát hiện ra, thầy cô không, bạn học không, cha mẹ cũng không, sau này họ cũng chưa từng kể cho bất kỳ ai biết.

Mãi đến năm lớp tám, cậu ta nổi hứng (1) lại muốn chơi lại trò chơi khăm ấy. Bọn họ lại trao đổi một ngày, cảm giác vui sướng tựa như đang trêu chọc những người chẳng hay biết gì khiến cậu ta thấy thỏa mãn, nhưng hôm sau Hạ Viễn từ chối yêu cầu chơi thêm lần nữa của cậu ta, từ đó trở đi họ cũng không chơi trò chơi này nữa.

Vào ngày ấy Hạ Quy đã biết, anh trai cậu ta, người anh trai cùng trứng, cùng ngủ trong một tử cung, cùng ăn đồ ăn giống nhau, cùng chơi món đồ chơi giống nhau, cùng học một ngôi trường suốt mười mấy năm ấy, đã có bí mật cho riêng mình.

Mà hôm nay, vào cuối tháng năm năm lớp 11, cậu ta lôi ra chiếc máy chơi game phủ đầy bụi, tự ý ấn xuống nút khởi động.

Cửa phòng mở rộng, chàng trai nằm trên giường đang khỏa thân, một tay sóc lọ, chất lỏng chảy đầy trên tay anh. Một tay khác luồn xuống dưới đút vào một chốn ngọt ngào khác, đóa hồng nở rộ trong tay anh, đầy cấm kỵ và nồng cháy, quyến rũ mỗi một chú chim bay ngang qua.

Cơ thể anh có mỹ cảm của một con báo, tinh tế mượt mà lại không thiếu sức mạnh, lớp cơ mỏng nhún nhảy giữa làn gió ngày hè, run rẩy, khó kiềm, khát vọng một thân xác trẻ trung khác đồng điệu một cách hoàn hảo.

Hạ Quy lâng lâng, như phát hiện chiếc hộp Pandora, vào một buổi chiều bình thường cậu ta tìm được kho báu lấp lánh nhất, cho dù biết đó là chiếc hộp kì bí cấm kỵ, cậu ta cũng run rẩy tháo từng lớp lụa ra, biến toàn bộ điều bất hạnh thành rượu mật ong.

"Sao em lại quay lại rồi?"

Hạ Quy nói dối thoải mái như đang trả bài công thức toán học, mà người đang nằm trên giường hoàn toàn chẳng biết gì cả, chỉ dùng những ngón tay dính đầy chất lỏng sền sệt ấy ngoắc cậu ta, mời mọc cậu ta, mở anh ra.

Hạ Quy rất ngoan ngoãn, mặc kệ Dư Liễu kéo tay mình, lướt qua ngực anh, đi ngang qua gốc rễ dục vọng đỏ thắm đang khiêu khích cậu ta, cuối cùng đến vùng kín giữa hai chân.

Dư Liễu cầm ngón tay Hạ Quy đút vào bên trong mình, mở rộng bí mật mềm mại nhất của anh, cầu xin một sự chiếm đoạt dịu dàng.

Trong hoàn cảnh ấy Hạ Quy không khỏi thấy may mắn, may mà cậu ta khác với Hạ Viễn, cậu ta sẽ không bị đỏ mặt. Như thể có vậy thì cậu ta mới hòa được một ván trên chiến trường nóng nảy này, mới không đến mức để lộ sự non trẻ và luống cuống của thằng trai tân mà cậu ta hòng che giấu.

--

Chương 9

Con bươm bướm dưới bàn tay của chủ nhân và một cậu trai khác cùng nhau khai phá từ từ khoe ra màu hồng thối nát mê hồn, nước sốt sền sệt dính đầy vào giữa các kẽ ngón tay, cuối cùng không giữ lại nổi nữa, bắt đầu chậm chạp chảy xuống từ giữa hai đùi chủ nhân, chảy tới lỗ hậu đang mấp máy, cùng chia sẻ vệt nước kéo dài khiến người ta nhìn mà mặt đỏ bừng tim nhảy nhót.

"Ưm ưm... Bên trong ngứa quá đi..." Dư Liễu tựa người lên gối đầu nhắm mắt lại, câu lấy ngón tay "Hạ Viễn" nhẹ nhàng đút vào bên trong mình, tìm đến đường đi ấm áp, bọn họ đều đang lặng lẽ tìm kiếm điều bí mật trong đó.

Hạ Quy thấy hơi ngoài ý muốn với sự thẳng thắn và trực tiếp của người này, anh rõ ràng có một bí mật không giống người bình thường, nếu đã bị phát hiện thì cũng không hề thấy ngượng ngùng, mà thản nhiên chấp nhận, thậm chí còn phô diễn dục vọng dồi dào của mình cho người khác mà không hề giữ lại chút gì.

Hạ Quy lại một lần nữa bị mê hoặc, chú chim trong lòng lượn vài vòng giữa không trung sau đó nhanh chóng đáp xuống.

Cậu ta cúi đầu hôn lên bộ phận tượng trưng cho trái cấm đó, âm hộ của Dư Liễu, lỗ lồn của Dư Liễu.

Chiếc lưỡi nhẹ nhàng đút vào, ngay lập tức thu hoạch được phản ứng kịch liệt của người dưới thân.

"A... Đừng liếm nữa..." Đùi Dư Liễu run bần bật, cau mày, ngón tay luồn vào mái tóc "Hạ Viễn", hôm nay chú chó con này lại không nghe lời, anh không chịu được bao lâu đã nắm lấy chăn rên rỉ một cách khó chịu, "Sướng quá đi..."

Hạ Quy bắt lấy tay Dư Liễu, kéo tay anh bắt anh tự mở rộng đùi mình ra, Dư Liễu ngoan ngoãn phối hợp, mạnh dạn phơi bày bướm của mình ra.

Hạ Quy khẽ cười, hơi thở nóng rực phả lên vùng kín nhạy cảm của anh, cậu ta nói: "Nâng mông cao lên chút nữa đi."

Dư Liễu không nhịn được mở mắt trừng cậu ta một cái, nhưng lại để lọt sự phóng đãng rõ rành rành của bản thân vào mắt.

Anh bắt đầu thấy mắc cỡ, vùng vẫy định ngồi dậy, lại bị "Hạ Viễn" ép đùi xuống một cách bá đạo, đầu lưỡi quét từ trên xuống dưới, liếm môi âm hộ anh trên diện tích rộng.

Dư Liễu lập tức hét lên thất thanh rồi ngã vật xuống giường, thứ khoái cảm tinh khiết lại xa lạ ấy chiếm lấy thần kinh của anh, mồ hôi túa ra đầm đìa, anh túm lấy một góc chăn giấu đi mặt và cơ thể mình.

Bóng tối để dành cho bản thân, mặc kệ dục vọng phơi giữa ban ngày, vậy là có thể lừa được bản thân rằng mình không cố tình làm bậy, không khuất phục trước ham muốn.

Cho đến khi cảm nhận được có một thứ quen thuộc đặt lên cửa mình của anh mà cọ xát một cách nôn nóng, thậm chí muốn đút phần đầu vào, Dư Liễu mới giật mình hất chăn ra.

Liếc mắt thấy "Hạ Viễn" với vẻ mặt tràn ngập sự thèm muốn không thể kiềm nổi, nghênh ngang khoe dục vọng dựng đứng của cậu ta, ngón tay còn nhẹ nhàng vân ve phần đùi trong của anh, bản mặt trông ngóng mỏi mắt chỉ thiếu một cái đuôi sau mông phe phẩy qua lại mà thôi.

"Không phải em nói em nhịn giỏi lắm rồi à?" Dư Liễu vuốt ve mặt cậu ta rồi cười.

Hạ Quy không kiềm được thoáng nghĩ tới Hạ Viễn, thầm bật cười, mặt vẫn giữ biểu cảm cún con ngoan ngoãn, "Em nhịn lâu vậy rồi mà..."

Dư Liễu xoay người với lấy một cái bao cao su trong tủ đầu giường, rồi vô cùng chu đáo đeo vào cho cậu ta.

Mặt Hạ Quy nóng bừng một cách hiếm thấy, vừa rồi cậu ta vậy mà hoàn toàn quên mất chuyện phải mang bao.

Dư Liễu ôm lấy eo cậu ta, lại để lộ hai má lúm đồng tiền mờ mờ, "Tuy rằng anh không có chức năng sinh con đâu, nhưng mà ý thức về an toàn thì phải luôn luôn ghi nhớ đó nha."

Hạ Quy biết Dư Liễu đang cười mình nóng vội quá, bèn ôm lấy anh nằm vật xuống giường, kéo chăn qua phủ lên cả hai người.

Không để Dư Liễu cất giọng thêm nữa, Hạ Viễn hung hăng hôn lên môi anh, bá đạo cuốn lấy lưỡi anh, hôn cho anh suýt chút nữa tắt thở.

Không hiểu sao anh lại thấy buồn cười, bụng dưới không khỏi run rẩy, lại bị liếm mút càng tàn nhẫn hơn, sự chú ý bị dời đi, tận đến lúc dương vật trên anh bắt đầu thăm dò chui vào, không để anh chuẩn bị tâm lý, lúc hoàn hồn lại, dương vật của Hạ Quy đã đâm xuyên vào anh.

"Ưm ưm... Ưm ưm... Ưm ưm!"

Hạ Quy siết chặt lấy eo Dư Liễu, buông tha môi anh, rồi đưa tai đến gần nghe không sót một tiếng rên rỉ đĩ thõa nào của Dư Liễu.

"Em vào bất ngờ vậy... A..."

Dư Liễu choáng váng, hơi đau, nhưng không mãnh liệt lắm, hình như màng trinh bị rách rồi, không biết thứ đang chảy ra từ cửa mình là máu hay dâm thủy nữa.

--

Chương 10

Hạ Quy mới đút vào được một nửa, nhịn đến mức mồ hôi đầy trán, may mà nằm trong ổ chăn tối om nên không thấy rõ lắm, nhẹ cắn môi rồi mới dùng hết sức vươn tới hôn anh, "Anh có ổn không? Có đau lắm không..."

Dư Liễu vừa hít vào được một hơi đã bị nụ hôn của Hạ Quy cướp đi mất, "Vẫn... Ổn..."

Hạ Quy không nhúc nhích, cậu ta càng hôn Dư Liễu càng thấy ngứa ngáy, bên trong âm đạo bắt đầu ứa nước sướng tràn đầy, "Mau... Vào hết đi..."

Hạ Quy chậm rãi đút vào trong, mất tầm một phút mới chạm đến phần gốc, hai người không hẹn mà cùng thở hắt ra một tiếng đầy thỏa mãn.

Lãnh địa chưa bao giờ được đặt chân đến giờ bị một người khác chiếm lĩnh toàn bộ, nằm trong bóng tối nóng bức vô cùng, mồ hôi hòa quyện vào nhau tuy hai mà một, khúc thịt bên trong đường hầm cũng cứng ngắc.

"Em di chuyển đây." Giọng nói trầm thấp mang theo một chút non nớt vang lên bên tai anh.

Theo sau là một chuỗi những cú nhấp không tiếng động từ chậm đến nhanh dần, Dư Liễu ngửa đầu phát ra tiếng rên rỉ, đôi tay vòng qua cổ Hạ Quy, bị dập đến mức toàn thân mất hết sức lực, chỉ có thể mềm nhũn người vùi mình trong lớp nệm êm ái, nhưng nó khiến cây hàng của người bên trên anh đi vào sâu thêm, thọc thẳng vào chính giữa đóa hoa của anh.

"Ưm... Chậm thôi mà..." Chưa nhấp được bao lâu, Dư Liễu đã không chịu nổi nữa vỗ vỗ lưng Hạ Quy, "Chậm lại đi mà, nếu không anh ra mất..."

Hạ Quy thở dài thườn thượt, ngay lúc Dư Liễu tưởng cậu ta sẽ chậm lại cậu ta lại làm ngược lại, thúc vào thật sâu, Dư Liễu co giật trong lòng cậu ta, hẳn là đã tước vũ khí đầu hàng.

"Giờ bắn rồi, đợi lát nữa mới cương lên được, cương lên rồi mới bắn nữa, bắn xong cương tiếp." Hạ Quy liếm tai anh rồi rót vào cả đống từ ngữ dâm tà.

Dư Liễu nghe mà đỏ bừng mặt, không ngờ "con ngoan trò giỏi" cũng nói ra được mấy lời thế này, ấp a ấp úng nói: "Rốt cuộc em muốn anh bắn bao nhiêu lần đây..." Không nhịn được né cái lưỡi đang liếm tai anh, chỗ đó thực sự quá nhạy cảm, chỉ bị liếm nhẹ một chút anh lại muốn cương lên, anh hờn dỗi trách móc, "Có phải em muốn anh cạn tinh mà chết (1) không hử..."

Hạ Quy cười rộ lên, giọng nói mê người chọc cho lỗ tai của anh ngứa ran, "Anh không muốn tinh lực khô cạn mà chết thì vắt kiệt em trước đi, nói không chừng còn có thể cứu chữa được đấy."

Lại một chuỗi những cú nhấp sâu thẳm điên cuồng, Dư Liễu có cảm giác cái thứ của Hạ Quy sắp đóng chặt vào bên trong mình không rút ra được luôn rồi, nếu không có chăn phủ lên, không biết mình sẽ rên rỉ phóng đãng đến mức nào nữa.

Dư Liễu lại cương hết cỡ, dương vật dựng thẳng đứng, cọ lên bụng dưới của Hạ Quy, không ngừng bị ma sát theo động tác nhấp của cậu ta. Vốn dĩ tay Dư Liễu còn có thể vòng quanh eo Hạ Quy, sau lại run rẩy đặt lên dương vật của bản thân, nhắm mắt lại sục trong sự khó chịu.

Chưa được mấy giây bàn tay đã bị Hạ Quy bắt lấy, "Chờ em tới cùng chứ."

Dư Liễu không được giải tỏa, lắc đầu tỏ vẻ không chịu nổi nữa. Hạ Quy chậm lại, chờ anh dịu xuống, kéo dài sự sung sướng khắp cơ thể.

Dư Liễu mất một lát mới bình tĩnh, thở hổn hển nói: "Nóng quá, anh không chịu nổi, anh muốn ra ngoài." Nói xong định hất chăn đi, giữa mùa hè hai thằng con trai chui trong ổ chăn làm tình, mồ hôi hòa lẫn với dâm thủy thấm ướt đẫm ga giường.

Hạ Quy lại đoạt lấy môi anh, dừng động tác của anh lại, cùng lúc đó hạ bộ chôn sâu vào lỗ thịt, mỗi cú dập đều vào ngay trung tâm, tinh hoàn đánh bành bạch vào môi âm hộ.

Nóng quá... Nóng quá...

Dư Liễu muốn tắt thở, khoái cảm mãnh liệt cuồn cuộn càn quét từ dưới lên trên, cơ bắp toàn thân đều run lẩy bẩy, gào thét đòi giải phóng.

Cuối cùng, Hạ Quy mới rủ lòng thương (2) xốc tấm chăn đắp trên người họ lên, khuôn mặt ưng ửng hồng của Dư Liễu bất ngờ lọt vào trong mắt, anh cau mày, hai chân mở rộng, bị chơi đến mức sắp hóa thành một hồ xuân thủy.

--

Chương 11

Hạ Quy dán sát cơ thể mình vào người Dư Liễu, Dư Liễu bị trọng lượng cơ thể cậu ta đè lên, không hiểu sao lại nảy sinh cảm giác an toàn đến kỳ lạ, âm hộ hình như sắp lên đỉnh, anh cảm giác được người nằm trên mình cũng sắp ra đến nơi rồi.

"Gọi... Gọi tên anh đi." Mặt Dư Liễu ửng hồng vì lời khẩn cầu.

Anh sắp đạt cực khoái nên không để ý người nằm trên mình bỗng ngẩn ra, sau đó anh thấy bên cổ mình ướt át, anh chớp mắt tưởng Hạ Quy định cắn mình, nhưng rốt cuộc Hạ Quy chỉ nút mạnh lấy cổ anh, gọi anh một tiếng "Bé cưng".

Đầu tiên là bím Dư Liễu bắt đầu co bóp kịch liệt, sau đó một dòng nước nóng bỏng trào ra, Hạ Quy thúc mấy phát cuối cùng rồi buông bàn tay đang lấp kín anh, hai người cùng nhau lên đỉnh.

Hạ Quy sướng đến hoa mắt, ngồi dậy lại thấy vẻ mặt sướng đến muốn ngất xỉu của Dư Liễu, rặng mây đỏ trên mặt vẫn chưa tan, mồ hôi bên má thấm ướt ngọn tóc.

Ngoài cửa sổ thổi vào làn gió của riêng mùa hè, trái tim Hạ Quy nhảy nhót điên cuồng, không sao kiềm chế được tình yêu cháy bỏng bỗng bùng lên từ tâm khảm cậu học trò.

Cậu ta hôn lên giữa đôi mày Dư Liễu mà nói: "Em thích anh."

Dư Liễu vẫn còn hơi thở dốc, nghe vậy, đôi mắt mở to, khóe miệng treo lên nụ cười như thường, "Không phải chúng mình đã nói chỉ là bạn tình thôi à?"

Nói xong nhìn thấy cậu học trò nằm trên mình bỗng chốc trầm mặc hẳn đi, Dư Liễu tức khắc thấy hơi không đành lòng, hối hận vì đã chặn lời yêu đến từ người khác theo thói quen, huống chi cậu bé trước mắt trẻ tới mức này, mình đã làm tổn thương em ấy.

Đang định cất tiếng an ủi, Hạ Quy lại cười khúc khích, sau đó là cười thành tiếng, cuối cùng là cười to không kiềm được.

Dư Liễu không biết diễn biến tâm lý của Hạ Quy, còn cho rằng câu nói lúc nãy là lừa anh, anh lại tưởng thật nên giờ mới bị cậu ta cười nhạo.

"Cút đi!" Dư Liễu tức giận đến mức nhấc chân đá văng cậu ta ra, đứng dậy đi tắm, sập cửa phòng tắm mạnh rung trời.

Hạ Quy ngồi một mình trên giường vẫn chưa nhịn cười được, cười thêm một lát mới ôm bụng dừng lại.

Bạn tình? Chỉ là bạn tình?

Chậc chậc chậc, Hạ Viễn anh không được rồi!

Giữa bạn tình với nhau chẳng tồn tại thứ gì gọi là nghĩa vụ cả, thế thì đừng trách em cướp mất đấy?

Cậu ta si mê dùng ngón tay quét qua vệt máu đo đỏ cực kỳ chói mắt trên ga giường, bỗng nhớ ra gì đó, bèn mở ngăn kéo tủ đầu giường ra, lục lục tìm được chứng minh thư của Dư Liễu.

Họ và tên: Dư Liễu

Tuổi: 22?

Hạ Quy hơi ngạc nhiên, còn tưởng anh ấy trạc tuổi mình thậm chí còn nhỏ hơn mình cơ, không nghĩ tới là con trâu mặt baby đi gặm ngọn cỏ non là em đây đấy.

Cậu ta gõ gõ cửa phòng tắm, không đợi Dư Liễu đáp lại đã xông vào.

Dư Liễu thấp hơn cậu ta một cái đầu, Hạ Quy hưng phấn bế bổng anh lên bằng một tay, Dư Liễu chỉ có thể hoảng loạn ôm lấy vai cậu ta, miệng đang định mắng đã bị cướp lấy bằng một nụ hôn dịu dàng.

Hạ Quy nâng anh lên cao, cho nên anh có thể nhìn xuống cậu bé trước mắt này, dòng nước ấm áp từ vòi hoa sen đáp lên mặt cậu ta, mái tóc và khuôn mặt ướt đẫm không biết tại sao trông rất gợi cảm, trước mặt sắc đẹp, cơn tức của Dư Liễu dần dần giảm xuống kha khá trong vô thức.

"Hôm nay em uống lộn thuốc hả?" Tuy rằng anh ở hẳn trên cao, đôi mắt lại bị hơi nước tẩm đẫm trong ướt át cực kỳ.

Hạ Quy càng mút càng đi xuống, miệng ậm ừ trả lời "Ừm".

Cuối cùng cũng tắm xong, Hạ Quy mặc quần áo xong chuẩn bị rời đi, "Em phải về nấu cơm cho em trai em."

Dư Liễu gật đầu, cậu ta lại hôn lên trán anh, "Em gọi cơm cho anh rồi, nghỉ ngơi một chốc rồi lát nữa nhớ phải ăn đó."

Hạ Viễn về đến nhà, trong phòng tắm truyền đến tiếng nước, không biết Hạ Quy bị cái quỷ gì tự nhiên giờ này lại đi tắm.

Chịu thương chịu khó đem mớ rau củ thịt cá vừa mua về từ siêu thị đi sơ chế, định làm mấy món ăn đơn giản, Hạ Quy vừa dùng khăn lông lau tóc vừa đi tới, ôm lấy eo cậu làm nũng: "Anh hai, em muốn ăn sườn xào chua ngọt anh làm ~"

Hạ Viễn đẩy cái đầu càng cọ càng quá đáng của cậu ta ra, "Cút, muốn ăn lưỡi dao xào chua ngọt không? Đi rửa hành lá đi."

Hạ Quy để nguyên cái đầu chó ướt sũng, đội khăn lông, vừa nhặt hành vừa hỏi anh trai cậu ta: "Anh này, em muốn có bồ quá làm sao bây giờ?"

Hạ Viễn đang nếm thử vị của canh, nói một cách lạnh nhạt: "Liên quan gì đến anh?"

Hạ Quy: "Anh hai, anh có người mình thích không?"

Hạ Viễn sửng sốt trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, song chuyển sang xắt rau, sau khi bị Hạ Quy không ngại phiền phức hỏi liên tục mấy lần, cuối cùng mới chịu trả lời như đã đầu hàng: "Có."

Hạ Quy cười đến nheo cả mắt, "Em biết ngay mà! Anh hai, em vui lắm đấy, em cũng có người mình thích."

Hạ Viễn không thèm để ý đến cậu ta, như chẳng hề hứng thú với chuyện người cậu ta thích là ai, còn Hạ Quy cuối cùng cũng chịu ngậm mồm lại.

_________

Nai có lời muốn nói:

Chế nào mà ngoan cố đọc tới đây xong rồi khó chịu vì tình tiết NTR mặc cho Nai đã cảnh báo 7749 lần là Nai khóc cho xem đó!!!

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...