Chương 7: Chương 12 + 13

Chương 12

Hôm sau là chủ nhật, mẹ Hạ khó khăn lắm mới có một ngày nghỉ, cả nhà bèn tổ chức một buổi đi phượt ngoại thành.

Trong xe Hạ Quy hăng say tám với cha mẹ, Hạ Viễn lại luôn có vẻ chẳng mấy hứng thú suốt chuyến đi.

Cho đến khi gặp một ngôi chùa ở sườn núi, Hạ Viễn hẳn là thấy hứng thú, bèn đi vào cầu một chiếc bùa bình an, không hề biết Hạ Quy thầm khẩu nghiệp cậu là đồ cổ lỗ sĩ.

Lúc về đến nhà trời đã nhá nhem tối, Hạ Viễn thay quần áo định ra ngoài, mẹ Hạ thắc mắc, cậu bèn nói đi vứt rác.

Trên đường còn mua một trái dưa hấu, xách theo đi đến đầu ngõ, thời tiết ngày càng nóng bức, dưới cây liễu to lớn bên bờ sông có kha khá người ngồi hóng mát.

Dư Liễu tựa người lên chiếc ghế sau quầy thu ngân thiu thiu ngủ, thấy Hạ Viễn xách dưa hấu tới đôi mắt lập tức sáng rỡ. Anh kéo cửa sau của siêu thị mini, ra là đằng sau còn có một khoảng sân nhỏ, một chiếc giường be bé nằm ở đó.

Họ đặt trái dưa hấu vào thùng gỗ rồi thả chìm vào giếng nước, nghe tõm một cái.

Trong sân chỉ có một chiếc ghế cũ kỹ, Dư Liễu đè Hạ Viễn ngồi xuống, mình thì ngồi lên đùi cậu.

"Nhớ em lắm." Dư Liễu ngọt ngào nói.

Anh mặc áo sơ mi trắng với quần short đen, mái tóc mềm mại, chân tay thon dài, sự dịu dàng vô tận mà gió đêm đưa tới dường như đều được rót đầy vào cặp má lúm đồng tiền khi cười lên rất đối xứng của anh.

Hai người bắt đầu hôn nhau một cách vô cùng tự nhiên, đầu tiên là thăm dò một cách từ tốn, sau đó bạo gan đưa đầu lưỡi ra không ngừng xâm phạm lẫn nhau. Hạ Viễn đỡ lấy gáy Dư Liễu, mấy đầu ngón tay vuốt ve trong vô thức, như hai cậu thiếu niên lén lút hò hẹn dưới ánh trăng đương lúc tình yêu nồng cháy.

Học sinh cấp 3 không vượt qua được thử thách, chẳng bao lâu sau Hạ Viễn đã chào cờ thật cao, đụng vào phần đùi trong của Dư Liễu, anh đưa tay xuống định chạm vào lại bị Hạ Viễn giữ tay lại.

"Ngượng ngùng à?" Dư Liễu cười hì hì hỏi cậu.

Tuy rằng có tường bao xung quanh, sắc trời cũng đã tối om, nhưng nói gì đi nữa thì đây cũng là bên ngoài, lửa tình bùng cháy nhưng lại lo lắng bản thân mình sẽ bị vạch trần.

"Anh chỉ cọ cọ thôi." Dư Liễu nói, đôi tay vòng quanh cổ Hạ Viễn, dùng vùng kín của mình ma sát đũng quần nhô cao của cậu, bị Hạ Viễn đét một cái vào mông.

Dư Liễu kêu đau, dù không nặng nhưng cũng thật đáng xấu hổ, bèn nhấc tay nhéo má Hạ Viễn, "Em xấu quá đi."

Hạ Viễn ôm lấy eo anh để anh khỏi vô ý ngã, môi hôn lên cằm anh, "Rõ ràng là anh trước."

Thế là Dư Liễu không thèm chơi với cậu nữa, đứng dậy định đi lấy dưa hấu, Hạ Viễn lại không buông tay, mỉm cười đòi hôn cổ anh, anh bị nhột nên vừa tránh né vừa bật cười.

Đột nhiên, đôi mắt Hạ Viễn một giây trước còn long lanh bỗng đóng băng trong khoảnh khắc.

Ban nãy có cổ áo che khuất nên không để ý, do hai người đùa giỡn nên lúc này phần gáy của Dư Liễu lộ ra, bên trên có một dấu hôn đỏ tím hết sức rõ ràng.

"Có chuyện gì thế?" Dư Liễu đã nhận ra có gì đó không đúng.

Hạ Viễn dời mắt đi một cách mất tự nhiên, nói: "Không có gì."

Dư Liễu đứng lên đi lấy dưa hấu, cắt mỗi người một nửa rồi dùng muỗng xúc ăn. Cảm thấy vẫn chưa đã bèn lấy thêm mấy chai bia trong tủ lạnh, xúi giục Hạ Viễn uống chung với anh.

Đón gió ăn dưa uống bia, vốn nên là một đêm hè cực kỳ dễ chịu, Hạ Viễn lại thấy lòng mình đắng nghét, căng phồng, như vừa bị rót vào cả tấn nước có gas vị chanh vậy.

"Em phải gọi anh là anh lớn đó biết không?" Dư Liễu uống sạch một lon bia, lúc cất tiếng có hơi líu lưỡi.

Hạ Viễn lắc đầu, Dư Liễu lại hỏi sinh nhật cậu vào tháng mấy, Hạ Viễn nói cuối tháng 7, anh tiếp lời trùng hợp ghê, anh là cuối tháng 8.

"Hay ghê ha, chúng mình đều được sinh ra vào mùa hè."

Ban đầu anh đã kê sẵn một cái ghế dựa cho mình ngồi rồi, giờ chuếnh choáng đứng lên, nghiêng ngả lảo đảo ngã vào lòng cậu, dùng một đầu ngón tay chỉ chỉ vào khóe miệng cậu, "Nhưng mà năm nay anh đã qua 22 rồi, em mới 17 thôi!"

Dường như anh cực kỳ bất mãn với sự thật này, hừ hừ hổn hển, "Tới năm tuổi lận, em mau gọi anh trai đi!"

Không ngờ tửu lượng của Dư Liễu tệ tới thế, Hạ Viễn bất đắc dĩ lấy đi chai bia trong tay anh, lập tức đối mặt với sự bất mãn.

Dư Liễu vòng chặt lấy cổ cậu, đôi môi lạnh băng vừa uống bia dán sát tai cậu, đè giọng thì thầm với cậu: "Gọi anh trai đi nào, đêm nay anh đây sẽ cho em chịch nhé."

__

Chương 13

"Anh trai à, đêm nay em muốn ở lại có được không?"

Hạ Viễn hôn lên đôi môi mỏng của Dư Liễu, đầu ngón tay không kiềm được mơn trớn vệt hồng ở khóe mắt anh, là say tình (1), cũng là bạc tình.

Dư Liễu hơi choáng, bèn dựa đầu lên vai cậu, "Anh sao cũng được, nhưng nhà em không hỏi han em gì à?"

Hạ Viễn ôm eo anh, đồng thời lấy điện thoại ra mở WeChat lên.

Hạ Viễn: Đêm nay anh không về, nói với ba mẹ một tiếng, cứ nói anh bên nhà Lý Chi Hành.

Hạ Quy trở lời bằng một meme hình đầu chó, làm chuyện vui gì đó? Không kéo em đi với?

Hạ Viễn: Bí mật.

Hạ Quy: OK

Không quá một phút sau, quả nhiên mẹ Hạ gọi điện tới, Hạ Viễn nhận, hỏi cậu tại sao mai đi học mà lại qua nhà bạn chơi, sẽ quấy rầy gia đình người ta, cậu bình tĩnh nói phải phụ đạo cho Lý Chi Hành, con lớn luôn luôn ngoan ngoãn, nên mẹ Hạ dặn dò thêm mấy câu nữa xong cũng thấy yên tâm.

Gác điện thoại xuống nghĩ nghĩ lại thấy không hợp lý lắm, bèn hỏi Hạ Quy đang ngồi cực kỳ không ngay ngắn trên sô pha: "Không phải là anh trai con đang hẹn hò chứ?"

Hạ Quy cắn một miếng táo, "Làm gì có chuyện đó, có phải mẹ không biết tính cách anh trai con thế nào đâu." Song nhếch môi cười, "Nếu có thì cũng là con trước."

Vinh dự được mẹ Hạ tẩn cho một trận.

Thời gian chớp mắt đã tới 9 giờ rưỡi, Hạ Viễn dọn sạch vỏ dưa và vỏ lon bia, sau đó tiếp tục sắp xếp hàng hóa trong siêu thị mini dưới sự chỉ huy của Dư Liễu, ngoài ngõ đã chẳng còn ai, Hạ Viễn kéo cửa cuốn xuống khóa kỹ, quay đầu thấy Dư Liễu đứng sau lưng cậu đã lặng lẽ cởi đồ được một nửa.

Cặp đùi đẹp đẽ vừa mảnh vừa trắng dưới ánh đèn từ trên trần chiếu xuống đúng là quá chói mắt, anh đang từ tốn mở cúc áo sơmi của mình, chậm rãi để lộ phần ngực khiến người ta tơ tưởng miên man (2). Quần tứ giác màu đen phác họa đường cong cặp mông mê người, phía trước nhô lên một cách rõ ràng phô diễn dục vọng dồi dào lại trần trụi của anh.

"Mau ôm anh đi nào." Khuôn mặt Dư Liễu bị hun đỏ, hai cánh tay dang ra hướng về phía cậu.

Hệt như một chú yêu tinh, dù đã nhắc đi nhắc lại bản thân phải cảnh giác, bàn chân vẫn bất chấp tất cả đi về phía anh, đắm chìm trong đó cũng được, giờ phút này yêu cầu duy nhất của cậu là nắm chặt lấy chú yêu tinh này mà cùng nhau sa đọa.

Hạ Viễn hôn đôi môi anh, bế bổng anh lên rồi bước lên lầu, đôi tay Dư Liễu quàng quanh cổ cậu, hai chân vòng lấy eo cậu, trên đường tiện tay tắt đèn trong siêu thị, đèn ở cầu thang hơi tối, khiến người ta hoa mắt.

Đi được nửa đường, tiếng thở dốc của Dư Liễu càng ngày càng nặng, không ngừng ma sát dương vật của mình lên Hạ Viễn. Hạ Viễn chạm vào bên dưới mông anh, cách lớp quần lót cũng có thể cảm nhận được sự ẩm ướt.

"Anh à, sao anh lại dâm đãng thế này?" Ngón tay Hạ Viễn mơn trớn cửa mình của anh cách lớp quần lót, khiến Dư Liễu rên thành tiếng, "Đâu có..."

Dư Liễu không nhịn nổi mà thúc giục cậu đi nhanh lên, đêm nay Hạ Viễn lại từ tốn hơn hẳn mọi khi, ước gì có thể tách một bước chân làm ba, cậu cố chấp không chịu cho qua: "Là thiên phú à? Hay do có người dạy anh?"

Chọc cho Dư Liễu phải dùng tay đánh cậu, Hạ Viễn nhân lúc anh chưa chuẩn bị cắn hạt đậu đỏ trước ngực anh một miếng, anh lại mềm nhũn người, cất giọng cũng mang theo tiếng nức nở, "Làm gì có ai khác chứ..."

Hạ Viễn lại định ngậm lấy đầu vú bên kia của anh, Dư Liễu vội vàng lấy tay giữ gáy cậu lại, bất chấp nói: "Thiên, thiên phú, là thiên phú của anh đó được chưa!"

Hạ Viễn ngẩng đầu nhìn khuôn mặt đỏ bừng vì xấu hổ của Dư Liễu, dương vật đã cương cứng đến mức thò đầu ra từ dưới đũng quần, điểm đỏ trước ngực ánh nước, cậu cười.

"Xe đang chạy, vui lòng bám chắc vào tay vịn." Hạ Viễn nói theo thông báo trên xe bus một cách vô cùng bài bản, đồng thời thúc dương vật cũng đã cứng ngắc của mình vào giữa vùng kín của anh cách một lớp quần.

Dư Liễu bị bất ngờ chưa kịp chuẩn bị, tuy rằng còn có một lớp quần lót, nhưng vẫn có một thứ khoái cảm bí ẩn không nói thành lời, thúc cho bướm anh lập tức rỉ nước, sau đó trở nên ngứa hơn.

Dường như biết được trong lòng Dư Liễu đang nghĩ gì, không chờ cho anh mở miệng, Hạ Viễn bước nhanh hơn, biên độ động tác rất lớn, mỗi lần cử động đều dời khúc thịt của mình đi một chút rồi lại đẩy mạnh vào, thực sự chẳng khác gì đang làm tình cách một lớp quần lót.

"Ưm... A..."

Dư Liễu siết chặt lấy vai Hạ Viễn một cách bất lực, chưa đến giường cơ thể đã run bần bật lên, cứ thế bắn ra.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...