Chương 9: Chương 17 + 18 +19

Chương 17

6 giờ rưỡi sáng, Hạ Viễn tự động thức dậy kiên định không đổi như mọi khi. Cậu mở điện thoại lên nhìn giờ, lại hiếm thấy mà không rời giường ngay lập tức, thay vào đó cậu tiếp tục nằm trong ổ chăn, lưu luyến nhiệt độ cơ thể của một người khác.

Dư Liễu ngủ rất sâu, không hề bị ảnh hưởng. Tối hôm qua sau khi Hạ Viễn làm công tác vệ sinh xong anh đã ngủ mất rồi, thời tiết cũng nóng bức, sợ đánh thức anh nên cậu không mặc quần áo cho anh. Lúc này Dư Viễn toàn thân trần truồng, không mặc thứ gì, nước da trắng tựa như đậu hủ, vừa non vừa mịn, đặc biệt là vòng eo kia, vừa chạm vào là suốt đêm cũng không muốn buông ra.

Hạ Viễn xích lại gần đếm lông mi của anh, hơi thở giao hòa, Dư Liễu sợ ngứa, vô thức dùng chóp mũi cọ cọ mặt cậu, như một bé mèo biết rõ mình có được tất cả sự nuông chiều trên đời, lười biếng, cởi mở, phóng túng, luôn hờ hững bình thản, chẳng qua là do không hề biết sợ.

Hạ Viễn hôn nhẹ lên mi người bên gối, cuối cùng cũng đứng dậy mặc quần áo rửa mặt để đi học.

Cậu tới sớm, trong trường vẫn chưa có bao nhiêu người. Trong toilet yên tĩnh, gian phòng cuối cùng loáng thoáng vang lên tiếng trò chuyện.

Hạ Viễn cởi áo hoodie ra, để lộ cơ bụng khiến người ta thèm thuồng, Hạ Quy đứng cạnh cầm cặp sách giúp cậu không kiềm được giơ tay sờ soạng một chút, Hạ Viễn không tránh cũng không thèm để ý tới người ta, vẻ mặt khá dễ chịu, mặc vào chiếc áo khoác mỏng thay cho áo sơ mi đồng phục học sinh.

Hạ Quy cười khẽ, "Đêm qua anh ở nhà bạn gái à?" Chuyện vui nhất trên đời cậu ta đó là trêu ghẹo anh trai, cậu ta đè thấp giọng nói: "Coi chừng làm người ta to bụng đó."

Hạ Viễn không nhanh không chậm gài nút tay áo vào, "Cho anh mượn chép đề toán."

Hạ Quy chế nhạo nói, "Không thể nào không thể nào, lớp trưởng đại nhân kiêm cán sự môn toán mà cần chép bài tập hử?"

"Thi giữa kỳ mẹ hứa nếu em vào được top 10 sẽ mua máy game cho em, thật ra mẹ đã mua sẵn rồi." Hạ Viễn cầm lấy chiếc cặp trong tay cậu ta, một lời nói ra là bắt thóp ngay lập tức.

Vẻ mặt Hạ Quy lố cực kỳ, "Ôi anh trai, anh muốn chép sao thì cứ việc chép đi, chép bao nhiêu cũng được, hay là em chép giúp anh nhé! Anh nói ngọt với mẹ đi mà, chỉ thua một người mà thôi, bảo đảm cuối kỳ em lên được top 3!"

Hạ Viễn đang định đẩy cửa, bỗng nghĩ tới gì đó bèn hỏi cậu ta: "Chiều hôm qua em ở đâu vậy?"

Hạ Quy nhìn cậu với vẻ mặt hết sức khó hiểu, "Thời gian quý giá như thế đương nhiên là tới Teyvat (1) kiếm mấy em vợ chứ sao!"

Hạ Viễn không nói thêm gì nửa, mở cửa về lại lớp học.

Các bạn cùng lớp đã lục tục đến, có người ồn ào chia sẻ chiến tích trên game cuối tuần trước, có người im lặng lấy sách vở ra, có người còn đang múa bút thành văn, lại một tuần học tập làm việc nhàm chán cứ như vậy bắt đầu.

Tiết thứ hai buổi chiều là giờ thể dục, thời gian hoạt động tự do các nam sinh lớp 11A1 tụ tập chơi bóng rổ, chỉ một lát sau đã có người kêu đau, Ban Vũ ôm lấy đầu gối nằm dưới đất, thầy lập tức chạy tới, lo lắng nói: "Mau tới phòng y tế đi."

Có một nữ sinh nói sáng nay bị đau bụng đến phòng y tế mới biết bác sĩ xin nghỉ không tới.

"Vậy em ấy phải làm sao bây giờ?"

Đang lúc mọi người sốt ruột, Hạ Quy mang theo vầng hào quang "kịp thời" xuất hiện trước mắt mọi người, "Thầy ơi, để em đưa bạn đi bệnh viện cho!"

Thầy hết sức vui mừng nói: "Em đi đi! Chăm sóc bạn cẩn thận nhé!"

Hạ Quy cõng Ban Vũ mang theo vầng hào quang rời đi. Ra cổng trường, Hạ Quy thả tay bỏ người ta xuống, Ban Vũ suýt chút nữa ngã dập mông, nhưng không thèm chấp anh em tốt, "Thế chúng ta đường ai nấy đi nhé?"

Hạ Quy phất phất tay, nhìn Ban Vũ phi thẳng vào taxi chạy tới tiệm net, khoan thai nói: "Chú bé đần, vợ vừa thơm vừa mềm ngoài đời không ngon lành à?"

Lúc lên taxi hưng phấn quá, không cẩn thận đập đầu vào cửa xe, Hạ Quy nhịn suốt một đường, vừa thấy biển hiệu của siêu thị mini lập tức chạy xuống xe như bay, đến cửa lại đi cà nhắc hai mắt đỏ ửng. Dư Liễu đang xúc kem ăn ngẩng đầu thấy cậu ta, giật mình chạy tới hỏi han cậu ta, "Làm gì mà bị vậy nè?"

Hạ Quy bắt chước cũng ra dáng, tỏ ra ấp úng rồi giả bộ kiên cường bướng bỉnh nói, "Không sao, tại em chơi bóng rổ không cẩn thận bị ngã thôi."

Dư Liễu xót lắm, bèn nhét ly kem vào tay cậu ta, lấy hòm thuốc ra rồi ngồi xổm xuống xử lý miệng vết thương cho cậu ta.

Hạ Quy vô cùng đắc chí ngồi ăn kem, ừa, có vợ thiệt là tốt.

--

Chương 18

Một ngày trước kỳ thi cuối kỳ, phòng học được dọn dẹp gọn gàng sạch sẽ như mới, hồi chiều thầy cô chỉ giảng một vài câu làm sai, thời gian còn lại đều dành cho việc tự do ôn tập. Hạ Viễn lật cuốn vở chép bài trong tay, nửa tiếng trôi qua, vẫn lặp đi lặp lại mấy tờ đấy, cậu hơi bực bội nhìn thoáng qua chỗ ngồi trống không ở góc bên phải thuộc về Hạ Quy.

Bắt đầu từ thời tiểu học, tuy cậu và Hạ Quy luôn học chung một trường, nhưng lại được chia khác lớp. Đến tận lớp 11 chia lớp tự nhiên và xã hội, họ mới được xếp vào chung lớp tăng cường. Hiếm khi có một cặp song sinh xuất hiện trong lớp, cho dù là trong mắt bạn cùng lớp hay các giáo viên, hai người bọn họ luôn luôn thu hút sự chú ý.

Chiều nay mới xong một tiết, không chỉ thầy cô hỏi Hạ Quy đâu, bạn cùng lớp xung quanh cũng đã hỏi mấy lần hết người này tới người khác.

Hạ Quy đi đâu?

Khi quả trứng đã thụ tinh được chia ra làm hai, bọn họ đã là hai cá thể độc lập, dù cho tận đến lúc này họ vẫn không tài nào tách khỏi nhau được, nhưng họ có vòng bạn bè khác hẳn, sau khi lớn lên cũng sẽ tạo ra những gia đình khác nhau. Không biết bắt đầu từ lúc nào, cậu đã chán ngấy chuyện hai người khắng khít vô điều kiện. Nhưng tình huống thực tế bây giờ là, nếu không thấy Hạ Quy phản ứng đầu tiên của mọi người vẫn là đến hỏi cậu.

Trong trường quy định không được mang smart phone, để ngừa chuyện học sinh nghiện điện thoại không muốn học hành. Nhưng Hạ Viễn luôn tương đối giỏi tự kiềm chế, mang điện thoại theo đơn giản là do tiện.

Hạ Viễn lấy điện thoại từ trong hộc bàn ra, gửi một tin nhắn đi.

Hạ Viễn: Em đi đâu vậy?

Ít nhất năm phút sau, Hạ Quy mới trả lời hai chữ: Tiệm net.

Hạ Viễn bình tĩnh nhìn hai chữ đấy, rời khỏi giao diện, nhìn avatar hình cún của Dư Liễu, nghĩ nghĩ rồi gửi một tin: Tối nay anh muốn ăn gì, em mang đồ ăn đêm qua nhé.

Lại ba phút trôi qua.

Dư Liễu: Gì cũng được, không đặc biệt thèm ăn gì.

Hạ Viễn nhíu mày, tuy rằng có những lúc Dư Liễu hơi lười nhác, cũng không phải mọi lúc mọi nơi đều có chủ kiến, nhưng chỉ duy nhất trong chuyện ăn có thể nói anh luôn luôn rất kiên định.

Hạ Viễn đánh chữ: Vậy lẩu cay nhé, không thêm ngò rí?

Một phút sau, Dư Liễu trả lời một chữ: Ừ.

Năm phút sau, Hạ Viễn cầm đơn xin nghỉ phép bước ra từ văn phòng, nhét đại mấy cuốn tập vào trong cặp sách, lúc rời khỏi cổng trường trán cậu chảy xuống một vệt mồ hôi, cậu siết chặt bàn tay, bắt đầu chạy như điên về một hướng.

Vừa mới làm một lần, Dư Liễu hôm nay vẫn chưa được ngủ trưa giờ mơ mơ màng màng, gối lên cánh tay Hạ Quy sắp thiếp đi tới nơi.

Hạ Quy mở chế độ im lặng, cầm điện thoại của Dư Liễu vượt qua vòng chơi cuối cùng giúp anh, giao diện thông báo xuất hiện tin nhắn WeChat, cậu ta click mở nhìn thấy avatar của Hạ Viễn, trả lời, sau đó xóa đi, liền mạch lưu loát.

Trở lại giao diện trò chơi, bị thông báo yêu cầu chơi lại, cậu ta không có hứng, bèn bỏ điện thoại xuống, đi xoa lông mày cho Dư Liễu. Dư Liễu có một sở thích kỳ cục, lúc ngủ thích được vuốt lông mày, anh sẽ dễ chịu đến mức ngáy o o.

Hạ Quy nhìn vẻ mặt thỏa mãn của anh, ánh mắt dịu dàng vô hạn, nhưng thân dưới lại hoàn toàn ngược lại, không thèm chào hỏi một câu nào đã thúc thẳng vào cái bướm vẫn còn hết sức ướt nóng của Dư Liễu.

Dư Liễu bị bất ngờ không kịp chuẩn bị bật ra tiếng hừ, mở đôi mắt mờ mịt ra, biểu cảm dần thay đổi thành nghiến răng nghiến lợi, "Em là con chó hử?!"

Mà lời đáp của Hạ Quy là lịch sự rút một nửa ra, không chờ người trước mặt thả lỏng đôi mày đã ác liệt thọc vào lại, trúng ngay hồng tâm, giọng nói như chó con với đôi mắt ướt rượt, lời nói lại tương phản, "Chim của chó con có bự không nào."

Cái lỗ của Dư Liễu đã trào ra quá nhiều nước, lúc này chỉ bị nắc mấy cái đã lép nha lép nhép, như được ngâm mình trong một hồ nước nóng mềm mềm dẻo dẻo, lại còn bị cái chày đá cứng hơn nóng hơn giã từng nhát từng nhát vào.

Dư Liễu không chịu nổi đẩy đẩy vai cậu ta, "Nhẹ... Chậm thôi... Ngứa quá à..."

Hạ Quy cắn tai anh, "Chậm thì làm sao mà đã ngứa được anh?" Lại giơ tay định ôm lấy xương hông của anh, bị Dư Liễu ngoáy mông tránh đi, "Không phải ngứa kiểu đó," anh ngửa đầu, mặt hoảng loạn nói, "Muốn đi tè..."

Hạ Quy vừa ngạc nhiên vừa vui sướng cúi đầu nhìn anh, "Ra là bé cưng mắc tè à, tè ra là hết ngứa thôi." Nói xong còn đi sờ mép bím của anh, căn bản là muốn đổ dầu vào lửa.

Dư Liễu cuống cuồng đến độ muốn bật khóc, rồi bất lực ngã vật ra giường, nhắm mắt chịu đựng thứ khoái cảm đáng xấu hổ này.

Anh nghe thấy vài tiếng động loáng thoáng, vài giây sau, bên tai vang lên tiếng xé gió, trên người anh nhẹ bẫng.

Dư Liễu mở mắt ra, nhìn thấy một người giống y chang "Hạ Viễn" xuất hiện ở sau lưng cậu ta ném cậu ta xuống sàn một cách tàn nhẫn.

"Hạ Quy!!!!" Người nọ hét lên giận dữ.

--

Chương 19

Dư Liễu ngơ ngác mà nhìn cảnh tượng rất có màu sắc kỳ ảo trước mắt ——

Hạ Quy còn đang trần trụi, dáng vẻ nhếch nhác, ban đầu trông vẻ mặt cậu ta có một chút áy náy, cậu ta đang định mở miệng đã ăn trọn một đấm vào da thịt từ Hạ Viễn.

Hạ Quy sờ sờ gò má sưng tấy lên rất nhanh, nói như khó có thể tin: "Trước giờ anh chưa từng đánh em!"

Hạ Quy không cam chịu bị yếu thế, hai người không nói thêm gì trực tiếp bắt đầu đánh nhau.

Đôi mắt Hạ Viễn u ám, nghiến răng nghiến lợi nói: "Em cũng biết từ nhỏ anh luôn nhường em hả! Giờ ngay cả người của anh mà em cũng cướp ư!"

Ban đầu Dư Liễu thấy hai người đánh nhau còn đơ ra, tưởng mình bị ảo giác, dần dần anh cũng ngộ ra gì đó từ cuộc đối thoại của họ.

"Người của anh hả? Dư Liễu có từng nói anh ấy là của anh không?" Hạ Quy khinh thường nói, nhân lúc ngắn ngủi Hạ Viễn đang ngây người, cậu ta chuyển người sang Dư Liễu còn đang nằm trên giường, vô cùng xấu xa đưa tay moi móc lỗ âm đạo vẫn còn rỉ nước của anh, "Anh nhìn đi, tất cả những gì ở đây đều là của em."

Nhìn vẻ mặt tức giận đến mức môi run nhè nhẹ của Hạ Viễn , Dư Liễu giơ chân đá văng Hạ Quy ra, rồi do dự gọi cậu một tiếng, "A Viễn à?"

Biểu cảm của Hạ Viễn có dấu hiệu sụp đổ trong một khoảnh khắc, cậu ôm lấy Dư Liễu bằng đôi tay mình, hít một hơi thật sâu xong mới như đã tìm về được lý trí.

Hạ Quy cười cười, "Anh hai, không phải hai người là bạn giường sao? Bạn giường với nhau có tồn tại nghĩa vụ gì cần phải thực hiện hử?"

Hai anh em lặng lẽ đối mặt giữa bầu không khí im lìm, hai trường năng lượng vô hình trong căn phòng đang không ngừng giằng co.

Là Hạ Quy dời mắt trước, cậu ta nhặt quần của mình lên, như đang diễu võ dương oai trước một con đực khác, cậu ta phô diễn thân hình đẹp đẽ của mình, sau đó trần trụi bước tới mở cửa, trước khi đi còn nói một câu cuối cùng với Hạ Viễn: "Em cứ cướp đấy, có giỏi thì anh bảo vệ cho tốt vào, còn không thì cút sớm đi."

Tiếng đóng cửa vang lên, Dư Liễu như vừa bừng tỉnh lần nữa, "Cho nên hai em là song sinh à?" Thay phiên đến chịch anh? Chẳng trách tinh lực thịnh vượng suốt cả ngày, ra là hai người...

Đương nhiên câu sau chỉ dám nghĩ ở trong đầu, Dư Liễu không khỏi cảm thán: "Bọn em trông giống nhau quá đi mất..."

Hạ Viễn lại không nói một lời, cậu bế Dư Liễu vào phòng tắm, thử nhiệt độ nước xong, cậu cầm vòi hoa sen nhắm ngay lỗ bướm của Dư Liễu xối thẳng vào.

Dư Liễu vừa mới lên đỉnh xong, lỗ thịt vẫn còn đang trong giai đoạn hết sức nhạy cảm, nước ấm kích thích quá mạnh, anh không chịu nổi định né tránh.

Hạ Viễn lại lặng lẽ ngăn chặn cử động của anh, còn định móc thứ dơ bẩn bên trong âm đạo ra, vừa đút nửa ngón tay vào, miệng lỗ đã chảy ra một đống dịch trắng sền sệt, "Anh vậy mà lại để nó xuất vào trong."

Là câu trần thuật không thể nhẫn nại thêm nữa.

Bím Dư Liễu vừa mới giảm cơn buồn xuống giờ lại bắt đầu lan tràn, anh hơi oan ức nói: "Anh tưởng là em mà."

Hạ Viễn tiếp tục động tác trên tay, vừa xả nước vừa moi móc. Cảm giác mắc tè ngày càng tăng khiến Dư Liễu căng thẳng tột độ (1), anh đẩy tay Hạ Viễn, "Đừng, đừng làm nữa..."

Hạ Viễn gần như sắp mất sạch lý trí để duy trì thể diện của mình: "Anh muốn giữ nguyên cái thứ này ở bên trong hả?"

Dư Liễu cũng đang nín nhịn hết sức, "Không phải vậy đâu..." Anh không thể nhịn nổi cảm giác nhồn nhột sắp tè ra thêm một chút nào nữa, điều này cũng khiến câu xoa dịu của anh có vẻ lực bất tòng tâm.

Mỗi một centimet Hạ Viễn đi sâu vào đều như đang hút đi mạng sống của anh, Dư Liễu như đang bị rỉa bởi cả vạn con kiến, giọng nói cũng run rẩy.

Anh muốn xin tha, lời chưa kịp thốt ra đã đột nhiên bị Hạ Viễn cắt ngang, "Trước nay anh chưa từng nhận ra bọn em có gì khác nhau hay sao?"

"Ah..." Dư Liễu cố gắng nhớ lại, nhưng lúc thấy được hốc mắt ướt át đỏ bừng của Hạ Viễn khi cậu ngẩng đầu lên, anh bỗng á khẩu không thể trả lời được.

Đương nhiên là có điểm khác nhau chứ, giờ nghĩ lại, em ấy thì thích cắn tai anh, em thì thích hôn môi anh nhất... Nhưng chuyện này thì có liên quan gì... Anh âm thầm nghĩ trong lòng, nhưng bất kể thế nào cũng không dám nói ra.

Hạ Viễn bỏ đi mà không nói lời nào.

Dư Liễu tắm rửa xong nằm vật ra giường, không biết đang suy nghĩ điều gì.

_____________

Nai có lời muốn nói: XIN LỖI VÀ CẢM ƠN CÁC TÌNH YÊU.

Bên dưới là tâm sự dài dòng, mấy bồ hãy bỏ qua nếu chỉ quan tâm đến truyện thôi nha.

Nai đã drop chuyện này cũng như bỏ alittleblog rất lâu, không nhớ nổi bao lâu nữa (có lẽ là từ tháng 4 năm 2023). Ban đầu mình chỉ định off khoảng một vài tháng để cho qua đợt bận rồi sẽ quay lại update truyện. Nhưng chuyện thì đã xử lý xong, mình lại lâm vào khủng hoảng kép: Không tìm lại được văn phong trước đó khi edit truyện và ngoài đời thì cũng đang mông lung. 

Mình đã định sẽ hoàn thành hết các chương rồi up lên một thể, nhưng mình loay hoay mãi không tìm được văn phong, làm xong vẫn không ưng ý thế là cứ trì hoãn mãi, acc cũng không dám vào sợ phải đọc cmt thất vọng từ các tình yêu của mình. 

Chẳng hiểu sao hôm nay mình lại quyết định up những chương mình đã vật lộn trong thời gian qua thay vì một bản hoàn chỉnh nữa. App cam và quan trọng hơn chính mấy bồ là động lực to bự của mình, có lẽ do vậy. Vẫn còn người vào đọc truyện cũ và hóng truyện chưa lấp hố dù mình đã off rất lâu, thực sự cảm ơn mấy bồ. Mình biết đại đa số người đọc chẳng quan tâm đến editor là ai lắm trừ phi editor rất nổi, nhưng đứa con tinh thần của mình (hơi) nổi và người đọc của mình đều rấtttt đáng yêu thì đó cũng là điều hết sức may mắn của mình rồi.

Cảm ơn mấy bồ đã đọc tới đây. Xin lỗi vì đã vô trách nhiệm off acc mà không thông báo lấy một câu. Mình sẽ cố gắng quay lại bằng tất cả năng lượng mình còn sót lại. Và mình cũng đã chọn xong (những) dự án mới rồi. Chưa biết sẽ đi tới đâu nhưng trước mắt mình nhất định sẽ hoàn thành truyện này trong thời gian nhanh nhất có thể, dù có thể văn phong không còn được như trước nữa.

Một lần nữa, yêu mấy bồ rất nhiều 🥰🥰🥰

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...