Hàn Cẩm Khanh tỉnh lại, ánh sáng chói chang chiếu thẳng vào mắt, chân tay như bị trói, hơi cử động một chút cũng phải cố hết sức.
Hắn nghe thấy tiếng nói chuyện, là giọng nam tử trầm thấp nhu hòa, có phần quen tai, nhưng rất khó nhận ra là ai.
Cho đến khi hắn cố gắng nghiêng đầu nhìn sang thì thấy một bóng dáng cao ráo. Bóng dáng ấy khiến đôi mắt đen láy của hắn phải nheo lại, là Thượng Quan Dung Khâm!
Thượng Quan Dung Khâm không nhúc nhích, chỉ hơi quay đầu lại, trầm giọng nói: "Ngươi tỉnh rồi à?"
Thân hình Thượng Quan Dung Khâm cao lớn, đưa lưng về phía Hàn Cẩm Khanh, bao trọn Cố Khinh Âm trong vòng tay, không muốn để Hàn Cẩm Khanh phát hiện.
"Ngươi làm gì ở chỗ này?" Hàn Cẩm Khanh chống tay, cố gắng ngồi dậy, lạnh lùng nói: "Buông nàng ra!"
Cố Khinh Âm hơi vùng vẫy, cắn môi nhìn Thượng Quan Dung Khâm. Trong đôi mắt đen sâu thẳm tựa biển của hắn phản chiếu vẻ mặt cầu xin của nàng, một lát sau hắn mới buông lỏng tay.
Cố Khinh Âm vội vàng mặc áo trong vào, phủ thêm áo choàng, háo hức xoay người lại, vui mừng nói: "Ngài thấy thế nào? Khỏe hơn chút nào chưa?"
Trên người nàng còn mặc áo choàng của Thượng Quan Dung Khâm, áo trong chưa chỉnh tề, lộ ra cổ áo trung y, mái tóc đen hơi rối, vết ửng hồng trên má còn chưa phai.
Cánh tay đang chống trên tảng đá lớn của Hàn Cẩm Khanh run rẩy nhưng rất khó phát hiện. Ánh mắt hắn nhanh chóng rời khỏi người Cố Khinh Âm, giọng điệu vẫn bình tĩnh: "Thượng Quan Dung Khâm, còn muốn ta hỏi lại lần nữa sao?"
Vẻ mặt Cố Khinh Âm cứng đờ, ý cười trên khóe môi từ từ biến mất.
"Ta tới đây đương nhiên là để cứu A Âm ra ngoài." Thượng Quan Dung Khâm liếc nhìn Hàn Cẩm Khanh, "Còn ngươi, không làm được."
Sắc mặt Hàn Cẩm Khanh mới khôi phục một ít, lúc này lại tái mét.
"Thượng Quan," Cố Khinh Âm không kìm được cao giọng, nói: "Nếu không phải nhờ Tướng gia, chỉ sợ hôm nay chàng không gặp được em, chàng không thể nói ngài ấy như vậy."
Rõ ràng nàng đã nói với Thượng Quan Dung Khâm, Hàn Cẩm Khanh vì nàng nên mới bị thương. Nếu không phải Hàn Cẩm Khanh nhảy xuống vực cứu giúp, chỉ sợ nàng đã rơi tan xương nát thịt.
"Hắn nói không sai," Đôi mắt đen như ngọc của Hàn Cẩm Khanh lại lần nữa dừng trên người Cố Khinh Âm, trên vai nàng đang khoác chiếc trường bào to rộng màu trắng, rõ ràng màu sắc rất nhẹ nhàng nhưng lại khiến hai mắt hắn đau đớn. "Ta đã hứa, nhưng không thể đưa nàng rời đi. Hắn cố ý tới đây vì nàng, sao bây giờ nàng không đi cùng hắn?"
Giọng hắn tuy không lớn, nhưng sau khi nói ra những lời này, như đã dùng hết sức lực, phải tựa vào mép giường ho dữ dội.
"Hàn Cẩm Khanh," Cố Khinh Âm khẽ gọi một tiếng, chạy tới chỗ hắn, "Ngài có biết mình đang nói gì không?! Được rồi, đừng nói nữa, nằm xuống nghỉ ngơi đi."
Nàng tiến lên đỡ Hàn Cẩm Khanh, nhưng lại bị đẩy ra, "Không cần, ta đã tỉnh lại, bây giờ nàng và hắn có thể đi rồi, không cần thương hại ta, cũng không cần quan tâm. Xuống núi nói với những người còn đang tìm kiếm, bọn họ sẽ tự lên núi tìm ta."
Cố Khinh Âm bị hắn đột nhiên dùng sức đẩy, liên tục lui về sau, suýt nữa té ngã, được Thượng Quan Dung Khâm đỡ phía sau mới miễn cưỡng đứng vững.
"Hàn Cẩm Khanh, ngài......" Nước mắt lưng tròng, giọng Cố Khinh Âm nghẹn ngào, nói không thành tiếng.
Nàng không thể tin Hàn Cẩm Khanh lại thay đổi, lúc trước không phải rõ ràng hai ngươi đã giúp đỡ nhau cùng vượt qua cửa ải khó khăn sao?
Hàn Cẩm Khanh chỉ cảm thấy choáng váng, thở hổn hển, ép mình bình tĩnh lại. Cơn ghen mãnh liệt và tự tôn làm hắn nghĩ một đằng nói một nẻo.
Hắn đang ép Cố Khinh Âm, hắn biết nhưng lại không thể kiềm chế bản thân. Hắn không cách nào thờ ơ nhìn nữ nhân của mình mặc áo của nam nhân khác, bị nam nhân khác ôm vào trong ngực.
Thậm chí hắn không muốn nghĩ về những gì đã xảy ra giữa nàng và Thượng Quan Dung Khâm.
Dáng vẻ yếu ớt đáng xấu hổ của hắn có thể thể hiện trước mặt Cố Khinh Âm, chứ tuyệt không được xuất hiện trước mặt Thượng Quan Dung Khâm.
"A Âm, chúng ta đi thôi, hắn không cần chúng ta." Thượng Quan Dung Khâm ôm lấy cơ thể run rẩy của Cố Khinh Âm, nhẹ nhàng nói.
Cố Khinh Âm nước mắt tràn mi, quay đầu đi từng bước một.
Hàn Cẩm Khanh nhìn chằm chằm cho đến khi họ biến mất ở cửa thạch thất.
Một cơn ho dữ dội níu lấy bước chân Cố Khinh Âm. Cuối cùng nàng vẫn dừng lại, nói: "Thượng Quan, em muốn quay lại xem hắn thế nào."
Thượng Quan Dung Khâm than nhẹ một tiếng, "Hắn chỉ mong nàng quay về."
Bạn thấy sao?