Mùa xuân năm thứ hai sau khi phụ thân Kỷ Trác Vân mất tích, mẹ hắn cũng qua đời vì ưu tư quá độ.
Từ đó Kỷ Trác Vân do một tay Kỷ Duyên Chương nuôi nấng, trước nay hắn luôn kính trọng tôn sùng tổ phụ của mình.
Vậy nên lần này, dù rất lo lắng cho an nguy của Cố Khinh Âm, thậm chí còn một mình xông vào núi Tử Vân muốn cứu người, nhưng khi Trấn Quốc Công phủ phái nhiều nhân mã đến ép hắn xuống núi với lý do lão Trấn Quốc Công ngã bệnh, hắn vẫn trở về.
Kỷ Trác Vân là người trọng tình trọng nghĩa, chữ "Hiếu" đã khắc sâu vào trong lòng.
Hôm đó, hắn vừa về Quốc công phủ, liền đi thẳng đến viện tổ phụ ở.
Biết tin tôn nhi tự trốn đi, Kỷ Duyên Chương lửa giận công tâm, nhưng vẫn cố gắng ổn định tâm trí, điều nhân mã lập tức đến núi Tử Vân ép Kỷ Trác Vân về. Tuy nhiên vì tuổi tác đã cao, ông cũng phải ngồi nghỉ ngơi trên giường một lúc lâu.
Biết mình đã làm trái ý tổ phụ, Kỷ Trác Vân vừa bước vào sân, không nói một lời, quỳ suốt cả đêm.
Kỷ Duyên Chương nằm trên giường, nghe lão quản gia khuyên can, vẫn không có ý định đứng dậy.
Sự cố chấp của Kỷ Trác Vân dành cho Cố Khinh Âm hơi nằm ngoài dự kiến của ông, cho nên lúc này ông nhất định phải quyết tâm bóp chết mọi tâm tư của hắn.
Nghĩ đến nhà họ Kỷ từng một thời huy hoàng, không ngờ họa trời giáng, giờ chỉ còn lại Kỷ Trác Vân là độc đinh, sao ông có thể buông tay mặc kệ? Nếu hắn thật sự muốn cưới một nữ tử cưới gia phong bại hoại vào phủ, ông còn mặt mũi nào đi gặp liệt tổ liệt tông?!
Kỷ Trác Vân cứ quỳ như vậy, toàn thân tê dại, gần như mất hết cảm giác. Bóng dáng Cố Khinh Âm thỉnh thoảng đong đưa trước mắt hắn, từng lời nói, hành động, nụ cười của nàng thay phiên xuất hiện. Chỉ khi nghĩ đến nàng, hắn mới cảm thấy mình đang tồn tại.
Hắn không ăn không uống, làm hạ nhân trong Quốc công phủ vô cùng lo lắng. Lão quản gia khuyên can mãi, hắn mới miễn cưỡng uống mấy ngụm nước.
Từ nhỏ Kỷ Trác Vân đã được rèn luyện thân chất nghiêm khắc, sức chịu đựng và thể lực người thường không thể sánh nổi. Nhưng đến ngày thứ tư, cơ thể hắn cũng lay động, sắp gục ngã.
Trong phòng Kỷ Duyên Chương vẫn không có động tĩnh gì.
Tình hình thay đổi bất ngờ, tới chạng vạng ngày thứ năm, mưa rơi tí tách, lúc đầu chỉ vào giọt, đến khi tiếng sấm rền vang, mưa như trút nước.
"Lão gia, thiếu gia......" Bên ngoài mưa sa gió giật, lão quản gia không nhìn nổi nữa, nhắc nhở lão Trấn Quốc Công vẫn cứ nhắm mắt nằm trên giường.
Kỷ Duyên Chương không mở mắt, "Ngươi đi hỏi nó xem đã nghĩ thông suốt chưa?"
Lão quản gia vội căng dù giấy che cho Kỷ Trác Vân, "Thiếu gia, người chẳng biết yêu quý bản thân gì cả. Có chuyện gì lớn đáng giá để người phải làm như vậy? Dù thân thể làm bằng sắt cũng không chịu nổi."
"Người mau nhận sai với lão gia đi, chỉ cần nói đã nghĩ thông suốt rồi, không được rồi?"
Lão quản gia Tiêu Bình làm ở Trấn Quốc Công phủ đã lâu, sao có thể không hiểu rõ tình tình của hai ông cháu nhà này? Nếu không có một người chịu cúi đầu trước, không biết hai người sẽ giằng co bao lâu.
Lúc này, một bóng người từ ngoại viện bước nhanh tới, tay ôm quyền, cung kính nói: "Tướng quân, Tiêu quản gia."
Người tới là phó tướng Mộ Lai Phong dưới trướng Kỷ Trác Vân.
Kỷ Trác Vân vẫn không nhúc nhích, cúi đầu, vẻ mặt đờ đẫn nhìn khoảng trống nhỏ trước mặt, không quan tâm đến lời khuyên của lão quản gia và sự xuất hiện đột ngột của Mộ Lai Phong.
"Mộ tướng quân, sao ngươi lại đến đây?" Tiêu Bình nhíu mày, "Lão gia đã hạ lệnh, không có chỉ thị của ông, không ai được phép vào nội viện!"
"Tiêu quản gia, thật sự có chuyện đột xuất, nếu như mạo phạm Trấn Quốc Công, mạt tướng sẽ tự chịu phạt." Nói xong, y liền thâm thì bên tai Kỷ Trác Vân vài câu.
Tiêu Bình lạnh lùng nhìn Mộ Lai Phong. Kỷ Trác Vân vốn đang xuất thần lại từ từ ngẩng đầu lên, sắc mặt xám xịt, dung nhan tiều tụy, nhưng ánh mắt có thần, hỏi: "Thật sao?" Giọng hắn khản đặc.
"Chính xác." Mộ Lai Phong trả lời: "Là Cố tướng quân bảo mạt tướng tới xin chỉ thị của tướng quân."
Kỷ Trác Vân đứng lên, cơ thể hơi lung lay, đi ra ngoại viện. Lúc tới cửa, hắn xoay người, nói: "Tiêu quản gia, ta không thể tẫn hiếu trước giường tổ phụ, xin thay ta chăm sóc ông thật tốt."
Mộ Lai Phong không theo sau, chắp tay, thản nhiên nói: "Tiêu quản gia, mạt tướng xin nhận phạt."
Y là tâm phúc đắc lực nhất của Kỷ Trác Vân, đồng thời cũng là một mãnh tướng do Kỷ Duyên Chương một tay bồi dưỡng. Kỷ Trác Vân là nghĩa, Kỷ Duyên Chương lại là ân, đây là cách duy nhất y có thể nghĩ ra để làm tròn ân nghĩa.
Y phụng mệnh Kỷ Trác Vân âm thầm điều tra việc Cố Khinh Âm rơi xuống vách núi. Hôm nay nhận được tin tức, Cố Khinh Âm đã bình yên hồi phủ. Y đang suy xét có nên báo ngay cho Kỷ Trác Vân hay không, lại vô tình biết được một tin tức kinh thiên động địa khác. Hàn tướng bị kẻ gian ám toán, hiện giờ đang hôn mê bất tỉnh, sinh tử không rõ.
Bạn thấy sao?