Nghe người hầu bẩm báo Cố Khinh Âm đến thăm, Kỷ Trác Vân rất ngạc nhiên, không khỏi nhìn Hàn Cẩm Khanh. Hàn Cẩm Khanh nhướng mày, bình tĩnh nhìn hắn.
Trong lúc dưỡng bệnh, Hàn Cẩm Khanh đã từ chối tất cả khách đến thăm. Khi Kỷ Trác Vân tới, người gác cổng biết quan hệ của hắn và Hàn Cẩm Khanh, phải xin phép trước rồi mới mời hắn vào phủ.
Cố Khinh Âm và Hàn Cẩm Khanh thân thiết từ lúc nào? Hay là, Hàn Cẩm Khanh từng cứu nàng nên nàng mới cố ý tới thăm?
Ngay lập tức, một vài suy nghĩ lóe lên trong đầu Kỷ Trác Vân để giải thích lý do Cố Khinh Âm đến đây vào lúc này. Hắn không dám thừa nhận những suy nghĩ này thực ra là để trấn an bản thân.
Hắn rất mong Cố Khinh Âm đến, nhưng cũng rất lo lắng cho nàng bởi hắn luôn nhớ nàng. Chỉ vì Hàn Cẩm Khanh đột nhiên bị tập kích, hắn mới tới tướng phủ trước.
Hắn lùi ra khỏi mép giường, ngồi xuống chiếc ghế đặt bên cửa sổ, mắt nhìn chằm chằm cửa phòng.
Cửa mở ra, nàng mặc váy dài đi vào, dáng người yểu điệu thướt tha, vạt áo phảng phất mùi hương. Nàng đi thẳng đến bên giường Hàn Cẩm Khanh, nhìn Hàn Cẩm Khanh bằng ánh mắt hắn chưa từng thấy, sau đó tự nhiên ngồi xuống mép giường.
Nàng nói chuyện với Hàn Cẩm Khanh bằng ngữ khí cực kỳ quen thuộc, tựa như oán hận, tựa như giận dỗi. Trong mắt hắn, họ giống như đôi tình nhân đang ve vãn tán tỉnh.
Điều làm hắn khiếp sợ hơn chính là, từ khi nàng bước vào, ánh mắt nàng luôn dính trên người Hàn Cẩm Khanh, đến khóe mắt cũng chẳng buồn liếc nhìn hắn một cái.
Nghe thấy giọng hắn, Cố Khinh Âm có vẻ rất hoảng sợ, vội vàng đứng lên, xoay người đối mặt với hắn, chật vật lau nước mắt trên mặt, "Trác Vân, chàng, vừa rồi em không để ý, chàng có khỏe không?" Nàng nói gần như chẳng cần suy nghĩ.
Khuôn mặt Kỷ Trác Vân rõ ràng tiều tụy hơn bình thường rất nhiều, không chỉ làn da thô ráp mà quầng mắt cũng thâm đen, thậm chí môi còn hơi nứt nẻ.
Hắn nhìn sâu vào mắt nàng, nặng nề nói: "Không khỏe."
Cố Khinh Âm mở to mắt, bối rối hỏi: "Chàng làm sao vậy? Có phải thân thể không khỏe không?"
Kỷ Trác Vân tiến hai bước lại gần nàng, "Khinh Âm, ta là vị hôn phu của nàng. Nàng mất tích nhiều ngày trên núi Tử Vân, sao ta có thể không lo lắng vướng bận? Như thế thì khỏe sao được?"
Ba chữ "Vị hôn phu" làm toàn thân Cố Khinh Âm cứng đờ. Nàng cúi đầu xuống, hồi lâu mới nói: "Trác Vân, em xin lỗi......"
Kỷ Trác Vân hít một hơi thật sâu, đột nhiên bắt lấy cánh tay nàng, "Không cần. Khinh Âm, nàng không cần xin lỗi ta, ta cũng không cần nàng xin lỗi. Bây giờ nàng đi theo ta, ta có lời muốn nói với nàng."
Hắn muốn bắt nàng, đưa nàng tới nơi chỉ thuộc về hai người, nơi chỉ có hắn biết, sẽ không có ai tới quấy rầy họ, nàng chỉ có thể nhìn hắn.
Vì hành động vội vàng, hắn dùng hơi quá sức, tay Cố Khinh Âm bị nắm đến phát đau, nàng giãy giụa, "Trác Vân, chàng làm gì vậy? Chàng làm em đau!"
"Trác Vân, ngươi có ý gì? Có chuyện gì không thể nói ở nơi này?" Hàn Cẩm Khanh nhẹ giọng nói, vẻ mặt thong dong tự nhiên.
Kỷ Trác Vân kéo Cố Khinh Âm ra sau lưng, đối mặt với Hàn Cẩm Khanh, nói: "Ta là vị hôn phu của nàng, có vài lời tất nhiên không tiện nói trước mặt người ngoài."
"Người ngoài?" Hàn Cẩm Khanh chỉnh lại lọn tóc rối, đôi mắt đen láy sâu thẳm, "Trác Vân, ngươi biết mình đang nói gì không?"
"Hàn Cẩm Khanh," Kỷ Trác Vân kiên định nói: "Ta và ngài quen biết nhiều năm, luôn kính trọng ngài như huynh trưởng."
"Ta ngưỡng mộ ngài, về công về tư, ta luôn nghe theo mệnh lệnh của ngài."
"Nhưng Cố Khinh Âm là vị hôn thê của ta, không lâu nữa ta và nàng sẽ thành thân. Ngài là ân nhân cứu mạng nàng, ta sẽ thay nàng báo đáp."
"Trác Vân, em......" Cố Khinh Âm muốn bước ra sau lưng hắn, nhưng lại bị ngăn cản.
Hắn che khuất tầm nhìn của nàng, khiến nàng không thể nhìn thấy mặt Hàn Cẩm Khanh.
"Khinh Âm, nàng không cần phải nói gì cả," Kỷ Trác Vân tiếp tục nói: "Chắc Tướng gia đã hiểu ý ta, sẽ không so đo ân cứu mạng với nàng nữa."
Nói xong, hắn hoàn toàn không để ý đến sự cự tuyệt của Cố Khinh Âm, cưỡng ép kéo nàng đi ra ngoài.
"Kỷ Trác Vân," Hàn Cẩm Khanh ở phía sau lãnh đạm nói: "Ta cho rằng mình không cần phải nói quá nhiều, ngươi vẫn hiểu rõ."
Kỷ Trác Vân dừng bước, không quay đầu lại, "Tướng gia, ta chỉ biết Cố Khinh Âm sẽ là thê từ của ta."
Bạn thấy sao?