Cố Khinh Âm kêu lên một tiếng, vành mắt phiếm hồng. Nam căn thô dài nóng bỏng của hắn gần như xỏ xuyên qua nàng, đâm thật sâu vào hoa tâm. Các nếp uốn gần hoa tâm bao lấy quy đầu to lớn rồi từ từ xoắn lại. Niềm vui sướng khôn tả từ sâu trong cơ thể lan đến tứ chi, cảm giác tê dại tận xương tủy lập tức nuốt chửng lấy nàng.
"Ân...... Ha......" Nàng thở hổn hển quyến rũ, đôi mắt đẹp mê ly. Giọng nói của hắn quanh quẩn bên tai, khàn khàn lặp lại: "Thành thân nhé?"
Thân thể Cố Khinh Âm vô cùng duyên dáng nuột nà, Kỷ Trác Vân chỉ cảm thấy phân thân của mình bị xoắn chặt trong tiểu huyệt nóng bỏng chặt chẽ. Mị thịt bên trong nhanh chóng mấp máy, ép vào thân gậy mềm nhẵn cứng rắn của hắn không còn kẽ hở. Một lượng lớn dâm thủy từ sâu bên trong trào lên quy đầu của hắn. Cảm giác sảng khoái tột cùng khiến hắn ước gì có thể lập tức hòa nàng vào trong cốt tủy.
"Khinh Âm, Khinh Âm," giọng nói trầm thấp phát ra từ lồng ngực Kỷ Trác Vân. Hắn thầm thì gọi tên nàng, âu yếm nâng niu khuôn mặt nàng, ánh mắt đầy trìu mến. "Đúng vậy, sau khi ra khỏi thành chúng ta sẽ thành thân."
Hắn hôn nàng, nuốt hết tiếng rên rỉ và những lời định nói của nàng. Cảm xúc tích tụ nhiều ngày hoàn toàn bùng nổ, thân thể gầy gò rắn chắc nóng rực của hắn tỏa ra hơi thở xâm lược.
Hắn ôm nàng vào lòng, hôn điên cuồng. Đầu lưỡi lướt từ cái cổ thon dài của nàng xuống phía dưới, lưu luyến trên xương quai xanh tinh xảo, rồi hút mạnh đầu vú của nàng vào trong miệng, liếm láp. Hơi thở nặng nề của hắn khuấy động thần kinh mẫn cảm của nàng, bao chặt lấy nàng như một tấm lưới vô hình.
Dưới sự càn rỡ của hắn, Cố Khinh Âm gần như không thở nổi. Cái miệng phía dưới ngậm chặt lấy cự long của hắn, còn cái miệng phía trên thì bị hắn hôn đến sưng đỏ. Nàng nhắm mắt lại, lông mi rung rung. Cánh tay vốn muốn đẩy hắn ra chuyển thành bám lấy đầu vai dày rộng của hắn. Ngón tay nàng cũng luồn vào trong mái tóc khô cứng của hắn. Bàn chân nàng rời khỏi mặt đất, run rẩy cuộn tròn, ngón chân cũng trở nên trắng bệch.
Hắn nói, ra khỏi thành sẽ thành thân. Có một tia sáng hiện lên trong thần trí rối bời của nàng, bản năng mách bảo lời hắn không đúng. Nàng lắc đầu, muốn phản bác nhưng lại không biết nói từ đâu, "Trác Vân, chàng...... Ân......"
"Đừng nói chuyện," Kỷ Trác Vân hoàn toàn chìm đắm trong niềm vui khi ở bên nàng. Động tác của hắn không nhanh nhưng lại rất vững vàng, dục căn rút ra từng chút một rồi lại cắm vào. Hắn thở hổn hển, nói: "Đừng nói gì cả, ta sẽ sắp xếp ổn thỏa."
Xe ngựa xóc nẩy tiến về phía trước. Bích Tú ngồi trước xe, lo lắng đề phòng nhìn cổng thành ngày càng gần.
Chạng vạng, cổng thành sắp đóng, Bích Tú không biết vì sao Kỷ tướng quân đột nhiên phải cùng tiểu thư ra khỏi thành. Nhưng tiểu thư không phản đối, nàng là hạ nhân, đương nhiên chỉ có thể nghe lệnh hành sự.
Âm thanh trong thùng xe vẫn vang lên liên tục, tiếng nói chuyện hỗn loạn đứt quãng. Dù Bích Tú chưa có kinh nghiệm, nhưng đại khái cũng hiểu chuyện gì đang diễn ra, khuôn mặt thanh tú hơi đỏ lên.
Kỷ tướng quân là vị hôn phu của tiểu thư, hai người...thân mật cũng là chuyện bình thường. Nàng chỉ lo lắng tới cổng thành đông người, liệu chuyện tốt của họ có bị nghe thấy không. Truyền ra tin đồn lung tung sẽ làm hỏng thanh danh của tiểu thư mất.
Huống chi, tiểu thư vừa mới hồi phủ không bao lâu, phải tìm thời cơ trốn đi mới đến được tướng phủ. Nếu vì cổng thành đóng mà không kịp trở về, lão gia và phu nhân có lẽ sẽ rất lo lắng.
Cũng may lúc xe ngựa tới cổng thành, tình cờ có một đoàn xe chở đầy hàng hóa muốn vào thành, thủ vệ đứng canh bận rộn kiểm tra hàng hóa, nên mau chóng cho họ qua. Xe ngựa đi qua cổng thành mà không thu hút sự chú ý của bất kỳ ai, lúc này Bích Tú mới dám thở phào nhẹ nhõm.
Sau chừng nửa nén hương từ khi xe ngựa của Cố phủ ra khỏi thành, mấy con tuấn mã màu đen cũng phi nước đại ra khỏi thành, lúc gần đến chỗ họ thì giảm tốc độ, đi theo xe ngựa từ phía xa.
Đường ở vùng ngoại ô gồ ghề lồi lõm, không thể so với trong thành, nên xa phu đánh xe vô cùng cẩn thận.
Lúc này, Kỷ Trác Vân ngồi trong xe ngựa mượn sự xóc nảy tự nhiên, mạnh mẽ luật động trong cơ thể lả lướt của nữ tử dưới thân.
Cố Khinh Âm bị hắn đè vào thành xe, tóc tai rối tung, bầu ngực trắng nõn đầy đặn ép sát vào lồng ngực trần trụi của hắn, váy bị vén đến tận eo, để mặc cự long thô dài cực nóng của hắn tàn sát bừa bãi trong cơ thể nàng.
Đôi tay Kỷ Trác Vân khóa chặt eo nàng, dưới thân phát lực thẳng tiến, mỗi lần đều xâm nhập đến tận hoa tâm. Hai túi cầu dưới thân hắn cũng đập mạnh vào bờ mông trắng nõn của nàng, phát ra tiếng vang dâm mĩ.
Hắn không ngừng chạy nước rút trong cơ thể nàng, mỗi lần đều đâm sâu vào như đóng cọc. Sự mạnh mẽ của hắn khiến nàng có ảo giác cơ thể sẽ bị côn thịt xuyên thủng, hạ thân cũng bủn rủn chẳng còn sức lực.
"Nha...... A a...... Ân...... Ha......" Sau mấy chục cái đưa đẩy mãnh liệt của Kỷ Trác Vân, nàng nghênh đón cao trào. Bên trong co rút mạnh mẽ, cửa huyệt không khép lại được nữa, một lượng lớn dâm thủy trào ra, bắn tung tóe lên bụng dưới và đùi hắn.
Nàng nhắm mắt lại, hơi ngửa cổ, đôi môi đỏ mọng hé mở, thần thái quyến rũ. Từng tấc da thịt run rẩy vì sung sướng, khoái cảm từ trong mạch máu lan ra khắp toàn thân......
Bạn thấy sao?