Nụ hôn của Hàn Cẩm Khanh nhẹ nhàng nóng rực, khi nàng muốn cẩn thận cảm nhận thì hắn lại rời đi.
Sau đó, hắn tiếp tục chinh phạt trong cơ thể nàng.
Cố Khinh Âm cắn môi, hai tay nắm lan can, rên rỉ, "Ưm...... Nhẹ chút, a, a a......"
Tiểu huyệt của nàng vừa trải qua một lần ân ái kịch liệt, mỏng manh mẫn cảm. Côn thịt của Hàn Cẩm Thanh lại hết lần này đến lần khác đẩy vào nơi sâu nhất, làm bụng dưới của nàng không khỏi co rút. Khoái cảm bao trùm, mãnh liệt đến mức khiến toàn thân nàng run rẩy.
Mỗi lần côn thịt xâm nhập, càng nhiều mật dịch trào ra khỏi cửa huyệt, nhỏ giọt xuống dưới.
Hàn Cẩm Khanh thở hổn hển, động tác ra vào nhẹ hơn một chút. Quy đầu to lớn của hắn vùi sâu trong cơ thể nàng, cảm nhận sức nóng và sự căng chặt của nàng. Tầng tầng lớp lớp mị thịt bên trong âm đạo giống như hàng ngàn cái miệng nhỏ, dán chặt vào thân gậy, khiến hắn ngạt thở, cảm thấy linh hồn của hắn sắp bị nàng hút ra ngoài.
Cố Khinh Âm nâng cao mông, theo bản năng cọ vào người Hàn Cẩm Khanh. Lông mu lưa thưa ướt át và cánh hoa đầy đặn làm ướt bụng dưới của hắn, khiến nó bóng loáng.
Nàng cảm thấy mình chảy rất nhiều nước, lúc Hàn Cẩm Khanh cắm vào không bị bất cứ thứ gì cản trở, tiến quân thần tốc, như muốn xuyên thủng cơ thể nàng. Nàng run rẩy nắm lấy vạt áo choàng màu tím còn chưa cởi ra của hắn.
"Muốn đến thế sao?" Hắn cảm nhận được từng phản ứng rất nhỏ của cơ thể nàng, cảm nhận được sự khao khát của nàng đối với hắn. Côn thịt bên dưới dường như to hơn một chút, thử phá vỡ cái miệng nhỏ nằm sâu bên trong.
Cố Khinh Âm khẽ cau mày, bụng dưới kịch liệt run rẩy, nhưng không hề có vẻ khó chịu, ngược lại như cổ vũ hắn tiến vào sâu hơn.
Giờ khắc này, nàng không thể không đối mặt với khát vọng của mình dành cho Hàn Cẩm Khanh.
Trước kia Hàn Cẩm Khanh luôn cao ngạo lạnh lùng, nhưng bây giờ lại nhiều lần bao dung độ lượng với nàng. Mặc dù nàng không biết khi nào hắn sẽ chán, lúc nào sẽ rời đi, nhưng giờ khắc này, nàng không thể không rung động.
Đặc biệt là khi tưởng tượng đến dáng vẻ cao quý xa cách, thờ ơ lãnh đạm của hắn trước mặt người khác, nhưng lại tìm mọi cách dây dưa, đòi hỏi vô độ khi đối mặt với nàng, nhận thức này khiến toàn thân nàng mềm nhũn, mặc hắn sắp xếp, chết dưới thân hắn cũng được.
Nàng thở hổn hển, rên rỉ, tóc đen phiêu diêu, mê loạn nhìn vào đôi mắt thâm thuý nóng rực của hắn.
"A Âm ——"
Cố Khinh Âm đột nhiên ngẩng đầu lên, môi đã bị nàng cắn đến đỏ tươi, không thể nào, không thể nào.
Hàn Cẩm Khanh còn đang ở trong cơ thể nàng, va chạm vừa nhanh vừa mạnh, nghe rõ cả tiếng nước nhóp nhép từ nơi giao hợp.
"A Âm ——" tiếng gọi lại gần hơn một chút.
Nàng vùi mặt thật sâu vào chiếc giường mỹ nhân như muốn giấu đi đôi tai của mình.
Sau đó, nàng nghe thấy giọng nói của Hàn Cẩm Khanh, lười biếng và thờ ơ, xen lẫn với tiếng thở hổn hển có kiểm soát, "Thượng Quan Dung Khâm, hoá ra ngươi thích xem đông cung sống."
Hắn dùng sức tách hai cánh mông nàng ra, để tiểu huyệt hoàn toàn lộ ra trước mắt. Cặp mông trắng như tuyết, mị thịt đỏ tươi, khắp nơi đều chảy ra dâm dịch màu trắng. Côn thịt đỏ tím không ngừng thọc vào rút ra, vừa sâu vừa tàn nhẫn.
Cố Khinh Âm bị tấn công đột ngột, thân thể cuộn tròn lại, miệng phát ra tiếng kêu lanh lảnh chói tai, "A a a, đừng làm vậy, a......"
Thượng Quan Dung Khâm đứng ở nơi đó, chỉ cách giường mỹ nhân vài bước.
Hắn đã sớm dự đoán được cảnh tượng như vậy, nhưng khi thực sự nhìn thấy, cảm xúc trào dâng vượt xa sức tưởng tượng của hắn.
Ánh nhìn của hắn biến hoá trong chớp mắt, nhưng rất nhanh liền bình tĩnh, trở lại vẻ thâm trầm, không gợn sóng thường ngày.
Hắn đi tới, ngồi xuống giường mỹ nhân như không có chuyện gì xảy ra, ôm lấy người Cố Khinh Âm, để nàng tựa vào người hắn, dùng ngón tay thon dài với khớp xương rõ ràng nâng cằm nàng lên, "Không phải đã nói chúng ta sẽ gặp nhau ở cầu An Đình sao?"
Khuôn mặt Cố Khinh Âm tràn đầy xuân sắc, đôi mắt ngấn nước, gò má ửng hồng. Một lúc sau, tầm mắt nàng mới có thể hoàn toàn tập trung vào khuôn mặt của Thượng Quan Dung Khâm, "Ý Chi, ta, sao chàng lại......"
Hàn Cẩm Khanh đỡ lấy vòng eo thon thả của nàng, vật dưới háng đột nhiên trầm xuống, thâm nhập cực kỳ sâu, suýt nữa phá vỡ cổ tử cung. Nhưng giọng nói của hắn lại nguội lạnh, hừ một tiếng: "Ý Chi?"
Âm đạo của Cố Khinh Âm bắt đầu co giật, vô số mị thịt xoắn lấy côn thịt của Hàn Cẩm Khanh, nhưng nàng lại không thể không ngẩng đầu nhìn thẳng vào khuôn mặt của Thượng Quan Dung Khâm.
Đầu lưỡi của Hàn Cẩm Khanh lướt qua răng hàm, bỗng dưng rút côn thịt ra khỏi cơ thể nàng, để quy đầu ở cửa huyệt.
Toàn thân Cố Khinh Âm run rẩy, nàng bị hắn vứt lên cao, sắp gần lên đến mây xanh, nhưng làm cách nào cũng không với tới.
Cảm giác nửa vời này khiến nàng gần như phát điên.
Đầu ngón tay Thượng Quan Dung Khâm mơn trớn đôi môi nhợt nhạt của Cố Khinh Âm, sau đó đột nhiên đưa vào trong miệng nàng, bị nàng cắn một cái.
"Nàng không cần phải nói gì, ta đều biết." Thượng Quan Dung Khâm nhẹ giọng nói.
Cố Khinh Âm nhắm mắt lại, nàng cảm thấy thân thể và thần trí sắp bị xé nát.
Nàng có thể thản nhiên đối mặt với hai người cùngmột lúc, nhưng nhất định không phải là Hàn Cẩm Khanh và Thượng Quan Dung Khâm.
Trong sự im lặng kỳ quái, nàng chỉ cảm thấy kinh mạch ở nơi giao hợp của nàng và Hàn Cẩm Khanh không ngừng nhảy lên, có những sợi tơ bạc từ miệng nàng chảy ra, làm ướt ngón tay của Thượng Quan Dung Khâm.
Bỗng nhiên, nàng cảm thấy làn môi mát lạnh dán sau gáy mình, dọc theo sống lưng duyên dáng chậm rãi đi xuống, thỉnh thoảng gặm cắn liếm láp làn da mỏng manh của nàng, để lại một chuỗi ấn ký nóng rực.
"Khinh Âm, ta là ai?" Hơi thở của Hàn Cẩm Khanh phả vào xương cụt của nàng, hạ thân của hắn thúc về phía trước, côn thịt đi vào lút cán.
Trước mắt Cố Khinh Âm như bị giăng kín sương mù, khuôn mặt của Thượng Quan Dung Khâm bắt đầu trở nên mơ hồ.
Dục vọng mãnh liệt cuốn lấy nàng, đưa nàng lên đỉnh cao.
"Hàn Cẩm Khanh......" Lông mi nàng rung động, tên của hắn đã ở đầu lưỡi, chỉ cần nàng mở miệng, không được phép lựa chọn.
Bên tai là tiếng "Bạch bạch" khi bụng dưới của hắn va vào mông nàng, miệng nàng còn đang nhỏ giọng gọi, "Cẩm Khanh, Cẩm Khanh......"
Thượng Quan Dung Khâm nhìn chăm chú khuôn mặt nhỏ nhắn đắm chìm trong dục vọng của nàng, xuân tình nhộn nhạo, diễm sắc vô biên.
Hắn cúi đầu, nhẹ nhàng hôn nàng, đưa lời thì thầm của nàng vào trong miệng mình.
Hắn càng hôn càng sâu, bàn tay từ cổ nàng trượt xuống dưới, phủ lên bầu ngực vểnh cao.
Có thứ gì nổ tung trong đầu Cố Khinh Âm, sáng chói nhưng đơn độc, tiểu huyệt vặn vẹo kịch liệt, một tiếng rên rỉ thoát ra từ khóe môi nàng bị Thượng Quan Dung Khâm nuốt trọn.
Bị kích thích khi tiểu huyệt của nàng co thắt dữ dội, Hàn Cẩm Khanh phát ra một tiếng rên rỉ trầm thấp từ sâu trong cổ họng, tinh quan buông lỏng, toàn bộ dịch thể trắng đục nóng cháy chảy vào tử cung của nàng.
Hai người gần như lên cao trào cùng lúc, thật bất ngờ nhưng cũng hợp lý.
Thượng Quan Dung Khâm ngậm lấy đầu lưỡi Cố Khinh Âm, trong đôi mắt như hồ nước tĩnh lặng dần dần xuất hiện gợn sóng.
Cố Khinh Âm thở hổn hển tựa vào vai Thượng Quan Dung Khâm, bầu ngực đẫy đà bị hắn nắm lấy, xoa bóp lúc mạnh lúc nhẹ.
Dục căn của Hàn Cẩm Khanh trượt ra khỏi cơ thể nàng, khiến một lượng lớn dâm thủy trào ra, làm ướt áo ngoài màu xanh nhạt của Thượng Quan Dung Khâm.
Bạn thấy sao?