Cố Khinh Âm cúi đầu cắt hành lá, cố gắng phớt lờ cảm giác bỏng rát từ sau lưng.
Đầu ngón tay trắng nõn tròn trịa, thân hành xanh biếc thon dài, đẹp đến mức khiến người ta phải chảy nước miếng.
Cánh tay cường tráng của Hàn Cẩm Khanh ôm lấy Cố Khinh Âm từ phía sau, bao trọn cô trong vòng tay mình, chiếc cằm gợi cảm cọ vào cần cổ mềm mại của cô.
"Anh đừng nhúc nhích, em sẽ cắt vào tay đấy." Cố Khinh Âm đỏ mặt kêu lên, cảm thấy một bên cổ hơi ngứa.
"Để anh." Anh tự nhiên nhận lấy con dao từ tay cô, hơi vụng về nhưng vẫn cắt được ra hình ra dáng.
Cố Khinh Âm cắn môi, "Hôm nay anh không có việc gì làm sao?."
Hàn Cẩm Khanh nghiêm trang gật đầu, "Có."
"Vậy sao còn không đi làm đi?" Cố Khinh Âm nhìn anh thái hành thành từng đoạn nhỏ, muốn lấy lại dao, nhưng lại sợ vô ý làm anh bị thương.
Hàn Cẩm Khanh phả hơi thở vào cổ Cố Khinh Âm, cô né tránh theo bản năng, nhưng lại càng sát gần anh hơn.
"Anh đang làm rồi." Anh thấp giọng nói, "Em không thấy à?"
Cố Khinh Âm biết anh đang ám chỉ điều gì, vì vậy cô quay mặt đi, còn cố ý nói: "Cái gì? Chẳng lẽ là cắt hành?"
Hàn Cẩm Thanh ngậm lấy vành tai nhỏ nhắn của Cố Khinh Âm, hơi thở ấm áp phả vào tai cô, vòng tay ôm cô cũng càng chặt hơn, "Vừa ôm em, anh vừa có thể làm bất cứ chuyện gì."
Tim đập thình thịch, cô miễn cưỡng áp chế, cố gắng làm cho ngữ khí bình tĩnh lại, "Thật sự làm gì cũng được ư?"
"Anh đói, cứ để anh làm đi, dù sao cũng phải cho anh ăn no trước chứ?" Hàn Cẩm Khanh cắt xong hành, đặt vào một cái bát thuỷ tinh nhỏ, rồi xoay người Cố Khinh Âm lại để cô đối diện với mình.
Cố Khinh Âm đưa tay đẩy ngực anh, "Mới cắt xong hành thôi, làm sao mà cho anh ăn no được, buông em ra đi."
Vì cuối năm phải đấu thầu, cô nói với gia đình sẽ không về ăn cơm tất niên. Để tránh giờ cao điểm, cô định ngày mùng hai mới lái xe về chúc Tết.
Mấy hôm trước cô chuẩn bị hồ sơ đấu thầu ngày đêm, không ăn cơm ở nhà, cũng không kịp mua đồ chất đầy tủ lạnh, giờ trong tủ lạnh chỉ còn vài quả trứng và một nắm rau. Trừ rau xanh mì trứng, cô không còn lựa chọn nào khác cho bữa tối.
Bây giờ có thêm Hàn Cẩm Khanh, nguyên liệu có hạn phải chia đôi, cô thầm thở dài bất lực.
Cô vốn dĩ không đoán được là anh sẽ tới, bởi vì bình thường họ cũng không gặp mặt nhiều. Anh rất bận, có khi nửa tháng không gặp, cũng rất ít khi tới chỗ cô. Phần lớn thời gian đều là anh đưa cô về, thuận tiện thì lên nhà ngồi, sau đó, đến rạng sáng mới rời đi...
Như hôm nay, cô rán trứng còn anh rửa rau, hai người còn có thể tùy ý trao đổi vài câu, quả là trải nghiệm chưa từng có.
"Rửa thế này sạch chưa?" Anh đưa cọng hành lên cho cô xem, vô cùng sạch sẽ.
Cố Khinh Âm gật đầu liếc anh một cái, cảm giác này có chút kỳ quái, nhưng lại thật tự nhiên.
Hàn Cẩm Khanh nhận được sự khẳng định của cô thì khóe môi nhếch lên, tiếp tục rửa phần rau còn lại.
Hai quả trứng nhanh chóng được chiên xong, cô gắp ra bát, vừa định luộc mì thì chuông cửa vang lên.
Hàn Cẩm Khanh liếc nhìn cô một cái, lau tay, "Anh đi mở cửa."
Cố Khinh Âm tắt bếp, cũng theo ra ngoài.
"Khinh Âm không có nhà sao?" Cô nghe thấy một giọng nói quen thuộc.
Hàn Cẩm Khanh đứng ở cửa, không có ý định mời khách vào nhà.
Đứng trước mặt anh là một chàng trai trẻ trông như sinh viên đại học, mặc áo len rộng thùng thình màu xám nhạt và quần jean bó, dáng người gầy và cao gần bằng anh, tướng mạo đẹp đẽ.
Hàn Cẩm Khanh nheo mắt lại, "Cậu tới đây có việc gì?"
Anh không thích bị quấy rầy khi đang ở trong thế giới riêng với Cố Khinh Âm, nhưng người tên Ninh Phi Nhiên này lại đột nhiên xuất hiện, còn bị anh tình cờ bắt gặp. Ai biết được cậu ta có thường xuyên đến đây hay không, nên tất nhiên anh sẽ không có thiện cảm với cậu ta.
"Khinh Âm ——" Ninh Phi Nhiên trực tiếp bỏ qua Hàn Cẩm Khanh, gọi với vào trong phòng.
Cố Khinh Âm thò đầu qua, "Phi Nhiên à? Mau vào đi."
Thấy Ninh Phi Nhiên còn bê thêm một cái nồi và một cái bát lớn, cô vội vàng nhận lấy, cười nói: "Cậu mang món gì ngon thế?"
Ninh Phi Nhiên thấy cô, khuôn mặt thanh tú đẹp trai dịu lại, "Cay cua và maocai, thế nào?"
* Maocai có nguồn gốc từ Thành Đô và là món ăn nhẹ truyền thống mang đặc trưng của tỉnh Tứ Xuyên. Maocai được làm từ thịt, đậu, rau xanh, hải sản và nấm, có vị cay bùi.
Cố Khinh Âm nghe vậy, gật đầu lia lịa, vội vàng đặt nồi và bát lên bàn, "Chẳng trách mùi thơm như vậy."
Cô không đợi được mở ra, một mùi tươi mát cay cay xộc vào mũi. Cô hít một hơi thật sâu, không khỏi nở nụ cười: "Là cậu tự làm à?"
"Đảm bảo nguyên liệu tươi ngon, có muốn ăn thử không?" Ninh Phi Nhiên giúp cô bày biện, cười khẽ.
Cố Khinh Âm thích ăn cay, không phải loại cay đậm mà là cay nhẹ, có chút tê tê, luôn khiến cô ăn mãi không chán.
Ninh Phi Nhiên sống ở tầng trên, rất giỏi nấu ăn, thường nấu nhiều và gửi cho cô. Nhưng vào một ngày như hôm nay mà cậu lại đến đây khiến Cố Khinh Âm có chút bất ngờ.
"Năm mới sao không về nhà?" Cố Khinh Âm gắp một miếng thịt bò cực mỏng nhúng vào trong maocai rồi bỏ vào miệng, mùi vị thơm ngon lập tức tràn ngập vị giác, dư vị có chút tê dại, ngon đến khó tin, "Ngon quá."
Nhìn vẻ mặt hạnh phúc của cô, Ninh Phi Nhiên càng cười tươi hơn, "Tôi trực Tết, nên không về."
Cố Khinh Âm không nhịn được lại gắp thêm một đũa giá đỗ, "Chậc chậc chậc chậc, làm bác sĩ thật không dễ dàng, đặc biệt là khoa sản."
"Món ăn của bác sĩ khoa sản làm ngon đến vậy sao?" Giọng nói lạnh lùng của Hàn Cẩm Khanh từ ngoài cửa truyền vào.
Cố Khinh Âm giật mình, vừa rồi cô chỉ chuyên tâm nói chuyện ăn uống với Ninh Phi Nhiên, hoàn toàn quên mất Hàn Cẩm Khanh vẫn đứng ở cửa, nhìn vào ánh mắt u ám của anh, miếng giá đỗ như nghẹn ở cổ họng.
"Khụ khụ khụ......" Cố Khinh Âm không khỏi ho khan dữ dội.
Ninh Phi Nhiên đang định vào bếp lấy nước, thì Hàn Cẩm Khanh đã đi trước.
"Uống từ từ thôi," Hàn Cẩm Khanh cau mày nhìn những món ăn đỏ rực trên bàn, "Ít ăn đồ cay."
Cố Khinh Âm bình tĩnh lại, lắc đầu, "Không cay chút nào, chỉ là... em không cẩn thận."
Phần mì ít ỏi cho hai người được chia thành ba phần, mỗi phần đều có rau xanh và trứng rán.
Cố Khinh Âm và Ninh Phi Nhiên thích ăn cay, kết hợp với mì khiến hương vị càng thêm đặc biệt.
Hai người tán gẫu câu được câu chăng, nồi cua cay đã bị tiêu diệt sạch, Cố Khinh Âm chuyển sang tấn công maocai.
"Khinh Âm, không thể ăn cay nhiều quá." Ninh Phi Nhiên nhìn khuôn mặt đỏ bừng của cô.
"Bình thường tôi không ăn nhiều, thỉnh thoảng mới ăn thôi." Cố Khinh Âm cắn một cái càng cua, khóe môi dính sa tế, "Ai bảo cậu làm ngon như vậy."
Liếc mắt thấy Hàn Cẩm Khanh không ngừng uống nước, uống xong lại tiếp tục ăn, Cố Khinh Âm không khỏi buồn cười. Rõ ràng anh không ăn được cay, sao lại phải ép mình, nhưng trong lòng cô lại có cảm giác thoải mái khó tả.
"Bác sĩ Ninh có bạn gái chưa?" Hàn Cẩm Thanh đặt cốc nước xuống, đột ngột hỏi.
"Chưa," Ninh Phi Nhiên chỉ nhìn Cố Khinh Âm, "Nhưng có thích một người."
"Thật sao?" Cố Khinh Âm nghe vậy ngẩng đầu lên, ánh mắt lấp lánh, "Cô gái cậu thích nhất định rất xuất sắc đúng không?"
"Ừ," Ninh Phi Nhiên gật gật đầu, cười khẽ, "Quả thực rất xuất sắc."
"Những cô gái xuất sắc thường đều là hoa đã có chủ." Hàn Cẩm Khanh bình tĩnh nói.
Cố Khinh Âm dùng khuỷu tay huých anh, mỉm cười nhìn Ninh Phi Nhiên, "Chỉ cần chưa kết hôn, với điều kiện của bác sĩ Ninh thì có thể cạnh tranh công bằng."
Đôi mắt đen linh động của Ninh Phi Nhiên sáng ngời, "Khinh Âm, cô thật sự cho rằng tôi có điều kiện tốt sao?"
Cố Khinh Âm gật đầu không chút do dự, "Đương nhiên, nhìn xem, cậu tốt nghiệp thạc sĩ tại một trường y danh tiếng. Công việc ổn định, thu nhập tốt, tính tình hòa nhã, chính trực, còn biết nấu ăn, huống chi ngoại hình cũng không tệ. Cậu phải tự tin hơn."
Bạn thấy sao?