Chương 13: Chương 403: Dùng bữa với ta

"Khinh Âm, nàng không cần lo cho ta, là ta không cẩn thận, đến Thái Y Viện băng bó là được." Minh Tiểu Hạc nhíu mày, nói.

Thấy tình trạng hắn như vậy, Cố Khinh Âm không đi nổi nữa, vội quay lại xem xét vết thương trên tay hắn.

Trên bốn ngón tay đều có vết bầm tím, mu bàn tay cũng sưng lên.

"Đại nhân vào phòng nghỉ ngơi đi, hạ quan sai người đi mời thái y đến đây." Cố Khinh Âm đỡ bàn tay bị thương của Minh Tiểu Hạc, dìu hắn vào phòng.

"Khinh Âm," Hắn dừng bước, ngập ngừng nói nhỏ: "Khiến nàng khó xử rồi."

Cố Khinh Âm cúi đầu, che đi vẻ hỗn loạn trong mắt, "Ngài ngồi đó đi, đợi một lát."

Chưa đầy một nén hương, Thái Y Viện đã cử người tới.

Ngón tay Minh Tiểu Hạc nhanh chóng được bôi thuốc, băng bó cẩn thận.

Lão thái y kia luôn miệng dặn hắn không được dùng sức, không được dính nước, trong vòng một tháng sẽ khôi phục bình thường.

Cố Khinh Âm tiễn người đi, lúc trở lại phòng thì thấy đôi mắt đẹp của Minh Tiểu Hạc đang nhìn mình, vẻ mặt chờ mong.

"Khinh Âm, ta muốn uống nước."

Tay phải của hắn bị thương, bây giờ hoàn toàn không thể cử động, buông thõng một bên. Tay trái vẫn linh hoạt, chỉ là một chén trà, đâu phải vật nặng gì, nhưng vẫn cố tình đợi Cố Khinh Âm bưng tới cho hắn.

Nàng không nghĩ nhiều như vậy, thấy hắn bị thương vì mình, trong lòng càng thêm áy náy, bưng chén trà trên bàn lên, đưa tới bên miệng hắn.

Minh Tiểu Hạc liếc nàng một cái, đôi môi hồng đặt lên miệng chén, như có như không chạm vào đầu ngón tay nàng.

Cố Khinh Âm muốn thu tay lại cũng không được, để thế cũng không xong, may mà Minh Tiểu Hạc chỉ chạm vào một lát rồi thôi.

"Khinh Âm, ta không cố ý, chỉ là ta không nhịn được." Lúc uống trà, hắn nhìn nàng không chớp mắt, khiến Cố Khinh Âm càng mất tự nhiên.

Nàng cảm thấy lúc này nhất định phải nói gì đó, bèn hắng giọng: "Hạ quan sẽ thông báo đến phủ của đại nhân để người trong phủ tới đón ngài về?"

"Hôm nay ta trực đêm, sao có thể hồi phủ được?" Minh Tiểu Hạc lắc đầu bất đắc dĩ, "Khinh Âm, nếu nàng có việc thì cứ đi đi, đừng trì hoãn vì ta."

Cố Khinh Âm vất vả lắm mới ra ngoài được một chuyến, định trên đường hồi phủ sẽ qua tướng phủ thăm hỏi. Nhưng bây giờ Minh Tiểu Hạc nói như vậy, sao nàng còn đi được nữa?

Vì thế, nàng ở lại, nói chuyện câu được câu không với hắn.

Nàng không yên tâm vết thương của hắn, muốn ở lại xem thế nào. Nhưng Minh Tiểu Hạc đúng là có khả năng gợi chuyện, nói với hắn một hồi, nàng bắt đầu thấy hứng thú, thế là nói mãi không ngừng.

Huân hương lượn lờ trong phòng thấm vào góc áo Cố Khinh Âm.

Sắc trời dần tối, tiểu lại đứng ngoài cửa hỏi thực đơn bữa tối.

"Ngày thường khẩu vị của Khinh Âm thanh đạm, có thích măng tây và mộc nhĩ không?" Minh Tiểu Hạc tự nhiên hỏi nàng.

Cố Khinh Âm gật đầu, rồi lại lắc đầu, "Đại nhân không cần lo cho hạ quan. Không còn sớm nữa, hạ quan cũng nên đi rồi."

Lúc nói chuyện, sắc mặt Minh Tiểu Hạc vẫn bình thường, xem ra vết thương không ảnh hưởng lớn đến hắn, nàng cũng yên tâm.

Minh Tiểu Hạc nghe vậy, trên mặt lập tức lộ vẻ thất vọng, than nhẹ một tiếng, "Là ta suy nghĩ không chu toàn. Nói chuyện với nàng hồi lâu, ta còn tưởng nàng đồng ý ở lại dùng bữa, hóa ra, vẫn là ta miễn cưỡng nàng."

Tiểu lại vẫn đang đứng ngoài cửa chờ hồi âm. Minh Tiểu Hạc không còn hứng thú, nói: "Làm món gì cũng được."

Cố Khinh Âm đứng lên, mở cửa, nói với tiểu lại kia: "Chuẩn bị mấy món thanh đạm, thêm một bát canh cá."

Tiểu lại hơi kinh ngạc khi nhìn thấy nàng, rồi mau chóng đi thông báo cho phòng bếp.

Lúc nàng xoay người lại, Minh Tiểu Hạc trông rất vui vẻ, cười rạng rỡ, "Khinh Âm, cảm ơn nàng đã ở lại cùng ta."

Trong nháy mắt, Cố Khinh Âm như lây nhiễm cảm xúc của hắn. Đôi mắt hắn sáng ngời, rực rỡ lấp lánh vì nàng đồng ý ở lại.

Nàng tránh ánh mắt hắn, nói: "Đại nhân đừng hiểu lầm, hạ quan thấy sắc trời đã muộn, ở lại ăn hay về phủ ăn cũng không có gì khác biệt."

Minh Tiểu Hạc thấy khuôn mặt nàng như được phủ lên một lớp phấn mỏng, đến cổ cũng mềm mại quyến rũ, trong lòng không khỏi tê dại ngứa ngáy.

Đồ ăn nhanh chóng được bưng lên, tuy toàn món thanh đạm, nhưng mùi hương vẫn tỏa khắp bốn phía.

Minh Tiểu Hạc nhìn đôi đũa, thấp giọng nói: "Khinh Âm, nàng có thể bón cho ta được không?"

Pink mở hố mới "Trường An xuân". Mong các nàng ủng hộ❤️

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...