Chương 4: Chương 394: Làm thế nào để đối mặt

Toàn thân Cố Khinh Âm run lên, mùi đàn hương nồng đậm trên người Thượng Quan Dung Khâm xộc vào trong mũi, khiến tim nàng ớn lạnh.

Nàng không dám quay đầu lại, Nguyễn Hạo Chi chưa chết ngay mà đang lẩm bẩm chuyện gì đó.

Nàng cảm thấy có một ánh mắt âm trầm mãnh liệt sau lưng mình. Ánh mắt ấy như muốn đốt cháy da thịt rồi đâm vào ngực nàng.

Hơi thở của Nguyễn Hạo Chi như vẫn còn lưu lại bên tai nàng, thô nặng dồn dập. Tai nàng nóng lên nhưng cổ thì lạnh lẽo, cảm giác đau đớn vẫn chưa biến mất.

Xương quai xanh của nàng đau âm ỉ, mới lúc nãy nơi đó đã phải chịu rất nhiều áp lực, khiến nàng không thở nổi.

Thế mà giờ phút này, Nguyễn Hạo Chi đã ngã xuống đất.

Cố Khinh Âm không biết cảm xúc lúc này của mình là gì, là may mắn sống sót sau nguy hiểm, hay là nỗi hoảng sợ không thể giải thích được.

Lâm Khôn lặng lẽ xuất hiện, bước tới kiểm tra hơi thở của Nguyễn Hạo Chi, sau đó sai người kéo thi thể gã ra ngoài, để lại một vệt máu đen trên mặt đất, mùi máu tanh nồng nặc.

Mãi cho đến Thượng Quan Dung Khâm đỡ nàng ra khỏi căn nhà hoang, Cố Khinh Âm vẫn có thể ngửi thấy mùi máu nhàn nhạt.

Họ đứng ở cổng, cách đó không xa có một chiếc xe ngựa, con ngựa cao lớn đang thở phì phì.

Tay Thượng Quan Dung Khâm vẫn đỡ bên hông nàng, nàng bèn dịch sang bên cạnh, giữ khoảng cách với hắn.

Thượng Quan Dung Khâm nhìn lòng bàn tay, nói nhỏ: "A Âm, nàng sợ ta à?"

Cố Khinh Âm lắc đầu, đến bây giờ nàng vẫn chưa chấp nhận được cái chết của Nguyễn Hạo Chi, thật sự quá đột ngột, cho dù là gã tự làm tự chịu.

Nhưng, lại là Thượng Quan Dung Khâm giết gã, đây là chuyện nàng tuyệt đối không nghĩ tới.

Trong tâm trí nàng, Thượng Quan Dung Khâm luôn dịu dàng như gió xuân, bình lặng như minh nguyệt, thanh nhã cao quý, không dính bụi trần. Thế mà giờ đây, trên tay hắn lại dính máu, dễ dàng cướp đi tính mạng một người như vậy.

Trong lòng nàng bối rối, không biết nên làm thế nào để đối mặt, hắn bây giờ thật xa lạ.

Thượng Quan Dung Khâm khẽ thở dài, vẻ mặt có chút cô đơn, "Ta đưa nàng hồi phủ."

Cố Khinh Âm ngồi trên xe ngựa, vén một góc rèm che lên, nhìn đường phố vắng tanh trong đêm. Thỉnh thoảng có nhà treo đèn lồng trước cửa, chiếc đèn đung đưa, kéo bóng thật dài trên mặt đất.

"Nguyễn Hạo Chi vượt ngục lẩn trốn, theo luật phải xử trảm," Thượng Quan Dung Khâm nói khẽ: "Huống chi, gã còn bắt cóc nàng."

Hắn ngồi đối diện nàng, tư thái điềm đạm thong dong, ánh nến trong xe phản chiếu trong mắt hắn, trông thật rực rỡ.

"Người gã muốn bắt cóc không phải em, mà là thê tử của chàng." Cố Khinh Âm quay đầu nhìn hắn, vẻ mặt xa cách hờ hững.

Đầu ngón tay Thượng Quan Dung Khâm hơi cong lại, một lát sau mới chậm rãi nói: "Nàng ta không phải thê tử của ta. A Âm, ta có thể giải thích, nàng hãy cho ta cơ hội."

Cố Khinh Âm nhắm mắt lại, quay đầu đi, dựa vào thành xe, "Em hơi mệt."

Thượng Quan Dung Khâm không nói thêm nữa. Hắn hơi ngẩng đầu lên, vài lọn tóc rối xõa xuống che khuất nửa khuôn mặt hắn.

Xe ngựa dừng lại trước cửa hông Cố phủ, lúc Cố Khinh Âm xuống xe, Thượng Quan Dung Khâm tiến lên đỡ tay nàng. Nàng quay đầu lại nhìn, hắn đang ở rất gần nàng, vết son giữa hai chân mày hắn bất ngờ đập vào mắt nàng.

Nàng tránh ánh mắt hắn, vội vàng xuống xe, hất tay hắn ra.

"A Âm, nghỉ ngơi mấy ngày, đừng lo chuyện gì cả." Hắn ghé vào tai nàng nói nhỏ, giọng điệu vẫn nhẹ nhàng như mọi khi.

Gã sai vặt đang buồn ngủ ra mở cửa, nhin thấy Cố Khinh Âm thì giật mình, há to miệng.

Cố Khinh Âm bước nhanh đến cửa, dừng bước nhưng không quay đầu lại, "Đa tạ ngài đã tiễn, đêm đã khuya, mời Thượng Quan đại nhân về phủ."

Thượng Quan Dung Khâm nhìn bóng dáng nàng biến mất sau cánh cửa, hồi lâu mới trở lại xe ngựa. Chiếc xe ngựa rời đi trong đêm tối gió lạnh.

Gã sai vặt vội vàng chạy đi thông báo, đến lúc Cố Khinh Âm bước vào trong sân nhà, nến trong sảnh lớn đã được thắp sáng.

Vừa bước vào sảnh, Cố mẫu đã ôm chầm lấy nàng, "Con của ta, sao không khiến cha mẹ bớt lo? Con đúng là muốn giết ta và phụ thân con mà."

"Con đã đi đâu?" Cố Đức Minh ngồi bên trong, sắc mặt nghiêm nghị, không giận mà uy.

"Kỷ tướng quân đã tới đây." Cố mẫu thì thầm vào tai nữ nhi.

Cố Khinh Âm thở sâu, nói nhỏ: "Tướng phủ."

"Ai cho phép con đến đó?!" Cố Đức Minh đập mạnh lên mặt bàn.

"Được rồi, được rồi, nữ nhi vất vả lắm mới về được, đêm hôm khuya khoắt, có chuyện gì thì từ từ nói." Cố mẫu che chở cho con gái, "Khinh Âm, trước kia cha con và Hàn Cẩm Khanh như nước với lửa, đâu phải con không biết, con chạy đến Tướng phủ làm gì?" Nửa câu sau bà hạ giọng thật thấp.

Cố Khinh Âm cắn chặt môi, không nói lời nào.

Cố Đức Minh thấy thần sắc nữ nhi tiều tụy, cũng không đành lòng so đo với nàng vào lúc này, dịu giọng nói: "Kỷ Trác Vân nói con bị bắt cóc, có bị thương không?"

Đôi mắt sắc bén của ông nhìn từ trên xuống dưới Cố Khinh Âm, Cố mẫu cũng lo lắng nhìn nàng.

Cố Khinh Âm lắc đầu, "Không ạ."

Cố Đức Minh và thê tử liếc nhau, cùng thở phào nhẹ nhõm.

Nữ tử bị bắt cóc lúc đêm khuya, chưa biết có bị thương chỗ nào không, nhưng nếu truyền ra ngoài, chắc chắn bị đàm tiếu, làm hỏng thanh danh.

Phủ tướng quân và Cố phủ đều đã phái người bí mặt tìm kiếm tung tích Cố Khinh Âm khắp kinh thành.

"Rốt cuộc là người nào làm, con có biết không?" Cố Đức Minh hỏi.

Cố Khinh Âm nhìn phụ thân, nói ra ba chữ "Nguyễn Hạo Chi".

Cố Đức Minh nghe vậy, vô cùng khiếp sợ.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...