Chương 70: Chương 460: Thẩm vấn trong địa lao

Lục Tầm không đá văng cửa phòng, khóe môi hiện lên nụ cười hiểu ra tất cả, mặt mày khôi phục vẻ lạnh nhạt xa cách.

Hóa ra những người được gọi là nữ quan đều như vậy, tin đồn cũng không phải không có căn cứ.

Ngày ấy gặp mặt, Kỳ Uẩn Hành nhắc nhở hắn đừng để Cố Khinh Âm tham gia vào mấy vụ án lớn gần đây của dịch quán.

Trong triều, rất ít người có thể khiến Kỳ Uẩn Hành đích thân ra mặt, thậm chí phụ thân của Cố Khinh Âm, Cố Đức Minh cũng không phải ngoại lệ.

Nhưng nếu người sau lưng nàng là Hàn Cẩm Khanh, mọi chuyện đều hợp lý.

Lục Tầm không nghe tiếp nữa, nhanh chóng xoay người rời đi.

U ám, ẩm ướt, lạnh lẽo, mùi tử khí tanh hôi xộc lên trong địa lao quanh năm không thấy ánh sáng mặt trời.

Địa lao này không được xây trong Kinh Triệu Phủ, mà là ở Tướng phủ xa hoa lộng lẫy.

Hàn Cẩm Khanh mặc áo gấm nguyệt bạch, bên ngoài là áo choàng tím đậm, hoa văn phức tạp.

Không cần người dẫn đường, hắn tự cầm đuốc, từ từ bước vào trong.

Hầu hết các phòng giam trong địa lao đều còn trống, không thắp đuốc hay nến bên ngoài, xung quanh chỉ có bóng tối mờ ảo.

Mái tóc đen buông xõa gọn gàng sau lưng, trâm cài tóc bằng ngọc tím trên đỉnh đầu lấp lánh những chấm sáng, ánh lửa nhảy múa chiếu rọi khuôn mặt tuấn tú như ngọc của hắn, sau lưng là chiếc bóng dài, lúc nông lúc sâu.

Khi đến cửa phòng giam cuối cùng, rốt cuộc hắn cũng dừng lại, cắm cây đuốc trong tay lên giá gỗ cạnh cửa.

"Nghĩ kỹ chưa?" Hắn nhẹ giọng nói, môi mỏng hơi hé mở.

Bóng người màu trắng cuộn tròn trong phòng giam động đậy, xích sắt trên người va vào đá phát ra âm thanh nặng nề.

"Hàn Cẩm Khanh, tên cẩu tặc! Đừng phí công vô ích, muốn giết cứ giết!!" Người bên trong hét lên.

Hàn Cẩm Khanh giật giật khóe miệng, khinh thường nhìn y một cái, chậm rãi nói: "Giết? Vậy thì quá dễ dàng với ngươi rồi. Dụng cụ tra tấn trong địa lao này đã nhiều năm không dùng, ngươi cứ tiếp tục mạnh miệng đi."

Người kia thở nặng nề, dừng một chút, rồi bỗng nhiên cười điên cuồng, tiếng cười khàn khàn quanh quẩn trong địa lao.

"Hàn Cẩm Khanh, ngươi sợ sao? A? Sợ hành động của ngươi bị Thánh thượng và Thái hậu phát hiện? Hôm nay ta nói cho ngươi biết, ta là người của Thái Hậu, trung thành với Thái Hậu, trung thành với Dương gia! Giang sơn Đại Lương, không phải tên loạn thần tặc tử như ngươi có thể mơ ước!"

Hàn Cẩm Khanh vỗ tay, phát ra âm thanh lanh lảnh, "Chẳng trách Thái Hậu coi trọng ngươi, trung thành và tận tâm đến mức có nhật nguyệt chứng giám."

Đôi mắt phượng hẹp dài của hắn hơi nhướng lên, lấp lánh dưới ánh nến, nhẹ nhàng nói:: "Chỉ tiếc, Thái Hậu không nghe được."

Người bên trong tiến lên vài bước, hai tay đột nhiên nắm lấy hàng rào gỗ của phòng giam, khuôn mặt lấm lem không nhìn rõ biểu cảm, râu tóc rối bù, hai mắt đỏ ngầu, trầm giọng gầm gừ: "Hàn Cẩm Khanh, ngươi sẽ gặp báo ứng! Những người mưu toan lay chuyển giang sơn của Dương gia đều sẽ gặp báo ứng!"

"Báo ứng?" Hàn Cẩm Khanh thản nhiên lặp lại, đột nhiên nói nhỏ: "Mưu toan lay chuyển giang sơn của Dương gia? Chẳng lẽ không phải các ngươi?"

Người trong ngục run lên kịch liệt, "Ngươi, ngươi ngậm máu phun người!"

"Thái Hậu muốn làm gì, trong lòng ngươi biết rõ." Đôi mắt đen như ngọc của Hàn Cẩm Khanh nhìn chằm chằm vào y, đủ để trấn áp đối phương, "Danh sách và sách cổ ở đâu?"

Người trong ngục hung hăng phỉ nhổ, "Cẩu tặc, ngươi cứ việc dụng hình."

Lúc Hàn Cẩm Khanh bước ra khỏi địa lao, sâu bên trong truyền đến tiếng gào thê lương, nhưng hắn coi như không nghe thấy.

Hắn không rời kinh, hoặc nói đúng hơn là rời kinh không thành công.

Hắn che giấu thân phận và dấu hiệu của tướng phủ, cưỡi ngựa đi thẳng về phía tây, vừa rời khỏi kinh thành liền gặp mai phục.

May mà hắn đã chuẩn bị trước, mang theo cao thủ, không chỉ trốn thoát mà còn một lưới bắt gọn sát thủ và kẻ cầm đầu.

Dù sao thân thể hắn vừa mới khôi phục không lâu, trong khoảng thời gian này lại mắc phong hàn, phải nằm trên giường mấy ngày mới khoẻ lại.

"Tướng gia." Sâu trong đường mòn, Vân Thường mặc áo đỏ tươi, ưu nhã hành lễ.

"Sao ngươi lại tới đây?" Hàn Cẩm Khanh hơi nhíu mày, dừng bước.

Vân Thường cắn môi, ngữ khí lo lắng thận trọng, "Hạ quan nghe nói tướng gia không khỏe, nên nấu chén thuốc bổ tới thăm."

"Bản tướng không sao, ngươi về đi." Hàn Cẩm Khanh đi lướt qua, không thèm liếc nhìn nàng ta một cái.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...