Chương 90: NT: Chuyện phong nguyệt ở huyện Vân Tùng 1

Phía tây của Đại Lương quốc giáp với Tề Dự quốc, trong năm mươi năm thống trị của vương triều Hưng Hòa,  chiến tranh biên giới xảy ra liên miên. Đến tận tám năm trước, hoàng đế của Tề Dự quốc băng hà, các thế lực  chia năm xẻ bảy tranh đoạt hoàng quyền. Nội chiến không ngừng, cuộc sống của người dân khó khăn, quốc khố thiếu hụt, dân chúng khổ không kể xiết. Tề Dự quốc không còn khả năng điều quân, sáu quận ở phía tây bắc của Đại Lương cuối cùng cũng có thể thở phào một hơi.

Sáu quận ở phía tây bắc của Đại Lương gồm Thanh Châu, Bình Châu, Trác Châu, Ngu Châu, Bạc Châu cùng với Nghiêu Châu, nằm ở biên giới nên bị tàn binh và thổ phỉ của Tề Dự quốc quấy nhiễu nhiều năm. Vì sự thờ ơ của triều đình, lòng dân ngày càng phẫn uất, bất ổn. Cuối cùng triều đình dần mất quyền kiểm soát, sáu quận độc lập một cõi.

Năm năm trước, một thế lực thần bí không biết từ đâu tới, bắt đầu từ Thanh Châu, tiến thẳng về phía bắc, chỉ mất hai năm là có thể thu toàn bộ sáu quận Tây Bắc vào túi, tự lập ngôi vương.

Hoàng thất Đại Lương quốc vô cùng tức giận, nhiều lần phái quân đến bao vây trấn áp, nhưng đều bị tổn thất nặng nề, bất lực trở về.

Thân phận của Tây Bắc Vương khiến không ít người suy đoán. Có người nói hắn từng là công thần phụng sự vương triều Hưng Hòa, lại có người nói Khương quốc ở Tây Nam mới là ngư ông đắc lợi. Nhưng giả thuyết phổ biến nhất là một thế lực bên ngoài Tề Dự quốc nội ứng ngoại hợp cùng  phản thần của Đại Lương quốc, tự mình xưng vương.

Lời đồn truyền đi bốn phía, có ý kiến ​​khác nhau, nhưng dù người ta nói gì, từ khi được Tây Bắc Vương thống nhất,  sáu quận mới dần ổn định và phát triển.

Ai là người thống nhất sáu quận Tây Bắc, và làm thế nào mà chỉ trong vài năm đã quản lý vùng đất biên giới đâu vào đấy, hôm nay tạm thời chưa nhắc đến, mà sẽ chỉ nói về Thanh Châu, nơi thịnh vượng nhất trong sáu quận của Tây Bắc. Sau lần cải cách ấy, Thanh Châu có diện mạo hoàn toàn mới. Phố xá náo nhiệt và yên bình, các toà phủ đệ tinh xảo tráng lệ, dân phong thuần phác, bá tánh an cư lạc nghiệp.

Quận Thanh Châu có ba huyện thành, nổi tiếng nhất  là huyện Vân Tùng.

Huyện Vân Tùng được lấy tên theo núi Vân Tùng, núi Vân Tùng Sơn nổi tiếng là nhờ một ngôi miếu Quan Âm nằm trên núi. Không biết ngôi miếu này có từ triều đại nào, nhưng khói  hương luôn nghi ngút, năm nào cũng có rất nhiều thiện nam tín nữ lên núi cầu phúc, cầu nhân duyên, cầu con nối dõi, tất cả đều linh nghiệm. Sau mấy lần đại trùng tu, ngôi miếu đã nổi tiếng gần xa, thậm chí còn thu hút đông đảo người dân từ các quận khác ở phía bắc Thanh Châu đến chiêm ngưỡng.

Ba năm trước Cố Khinh Âm  mắc lỗi, bị biếm đến huyện Vân Tùng, đường đường là quan chính tam phẩm bị giáng xuống tận thất phẩm, chênh lệch lớn đến mức làm người khác thổn thức không thôi.

Những  quan viên có chút giao tình đều đến tiễn nàng, ít nhất cũng có mười bảy, mười tám người đợi nàng trên đoạn đường  từ kinh thành đến Thanh Châu.

"Cố đại nhân đi đường cẩn thận."

"Cố đại nhân, trước đây ta đã nói với ngươi rồi, mộc tú vu lâm, phong tất tồi chi, ngươi... ai da..."

* Mộc tú vu lâm, phong tất tồi chi: cây có mọc thành rừng, vẫn bị gió thổi bật rễ. Ý chỉ người có tài năng, phẩm hạnh xuất chúng, vẫn dễ dàng bị ghen ghét, chỉ trích.

"Cố Khinh Âm, lần này không ai có thể bảo vệ ngươi, ngươi tự chăm sóc mình cho tốt..."

Cố Khinh Âm chỉ cười đáp lại.

Dọc đường đi rồi lại dừng, mất gần một tháng mới đến được địa giới Thanh Châu.

Phủ Thanh Châu  phái các quan viên ra đón chào, rồi đưa nàng đến huyện Vân Tùng.

Huyện Vân Tùng không lớn, nhưng nha môn vẫn có đầy đủ nhân lực, từ huyện thừa đến nha dịch. Một huyện nha nho nhỏ cũng có bảy tám mươi người, khiến Cố Khinh Âm hơi kinh ngạc.

Phủ trạch của Tri huyện đại nhân nằm ở phía sau nha môn, vòng qua ảnh bích là hai sân viện, tuy không lớn nhưng được quét tước sạch sẽ. Cố Khinh Âm gật đầu, không kén chọn.

* Ảnh bích: tường xây làm bình phong ở cổng.

Hai năm qua nàng đã gom góp được nhiều kiến thức, hơn nữa đã sớm thay đổi thói quen ban đầu, cho nên không có gì là không thích ứng được.

Trong phủ cũng toàn là tinh anh, tri huyện trước phạm tội đã từ chức, lại đến một người bị giáng chức nữa, cho nên, đại đa số đều có tâm lý chờ xem kịch hay.

Dù sao từ trước đến nay nữ quan  chỉ nhậm chức ở kinh thành, bị giáng chức điều đến địa phương thì Cố Khinh Âm là người đầu tiên.

Đến huyện Vân Tùng, Cố Khinh Âm  chỉ mang theo một người hầu là Bích Tú và một ông lão trong phủ học sĩ đã đi theo nàng từ nhỏ, ngoài ra còn có hai nam tử trẻ tuổi, vừa nhìn đã biết là lớn lên ở kinh thành. Hai người đều tuấn tú phi phàm, so với nhóm người quê mùa trong phủ nha thì chẳng khác gì nhân vật thần tiên.

Người đẹp như ngọc, trắng trẻo, thanh tú tên là Ninh Phi Nhiên, nghe nói từng làm việc trong Thái Y Viện, tinh thông y thuật, cũng am hiểu biên soạn văn chương, nên làm Điển sử trong nha môn.

* Điển sử là quan chức đời xưa, được thiết lập từ đời Nguyên, nhưng đến 2 đời Minh – Thanh mới có chức trách cụ thể. Điển sử là văn chức, có vai trò làm tá quan của Tri huyện/châu, phụ trách bắt bớ tội phạm, tra xét hình án; ở huyện/châu không có huyện thừa, chủ bộ thì kiêm nhiệm các chức vụ này.

Một người khác phong độ nhanh nhẹn, diện mạo đẹp đẽ quyến rũ, nghe nói được Cố đại nhân thuê về làm  sư gia, Hắn quả thực là đoá hoa sen xán lạn, tuấn tú, không bao lâu đã hoà nhập được với người trên kẻ dưới trong nha môn, được mọi người tôn trọng gọi một tiếng "Minh sư gia".

Việc hai nam tử có dung mạo xuất chúng như vậy đi theo Cố đại nhân là chuyện lạ chưa từng có, nên đương nhiên lúc đầu đã gây ra rất nhiều lời đàm tiếu, đặc biệt là khi Ninh điển sử còn sống trong nhà của Tri huyện đại nhân.

Còn Minh sư gia kia đúng là quý nhân, ngày thường ăn mặc xa hoa lộng lẫy, khiến cho tất cả những người ăn mặc xuề xòa  trong phủ phải tái mặt. Thậm chí hắn còn mua một đại trạch viện sáu gian ở vị trí đẹp nhất gần phố ven sông, thường xuyên rước Cố đại nhân về "ngồi chơi xơi nước".

Trong lúc vừa chờ đợi vừa theo dõi, Cố Khinh Âm đã tại vị được tròn một năm và vấn đề "tiền thuê đất" rắc rối nhất ở huyện Vân Tùng cũng được giải quyết thành công. Cầu đường dẫn đến thôn trang nhỏ gần núi Vân Tùng cũng bắt đầu được tu sửa. Giá cả  dược liệu dần bình ổn. Các vụ trộm cắp vặt và giết người giảm đáng kể. Một học đường miễn phí cũng được mở trong huyện cho con em từ các gia đình nghèo đến học. Ngay cả hương khói trong miếu Quan Âm trên núi Vân Tùng cũng ngày càng vượng. ...

Thái độ của những người trong nha môn đối với Cố đại nhân, Ninh điển sử cùng Minh sư gia thay đổi rõ rệt, họ tươi cười và làm việc ân cần hơn.

Trong lòng họ biết rõ, Cố đại nhân này rõ ràng có người chống lưng, bởi vì thỉnh thoảng sẽ có quan viên từ quận mang theo vàng bạc và lương thực đến huyện thị sát, thậm chí quan lớn từ kinh thành cũng tới hai ba lần.

Bằng cách này, Cố Khinh Âm dần dần có được chỗ đứng vững chắc ở huyện Vân Tùng, xử lý các công việc lớn nhỏ cũng ngày càng thuận buồm xuôi gió.

Ninh Phi Nhiên và Minh Tiêu Hạc hầu như luôn ở bên Cố Khinh Âm, bất kể việc công hay việc tư, thậm chí cả chuyện giường chiếu.

Về phương diện này, Cố Khinh Âm  vẫn rất tiết chế. Ngày thường nàng tuyệt đối sẽ không cho họ đến gần, chỉ tới khi nha môn mười ngày một lần nghỉ tắm gội, nàng mới có thể ngầm đồng ý với yêu cầu của hai người, thường thường sẽ ở nhà Minh Tiểu Hạc.

Sắp đến Thất Tịch, cuối cùng Cố Khinh Âm cũng có một ngày rảnh rỗi sau thời gian dài bận rộn chuẩn bị cho lễ hội ở miếu Quan Âm.

Cố Khinh Âm nằm sấp trên đệm mềm, chỉ mặc một chiếc sa y màu đỏ gần như xuyên thấu, để mặc Ninh Phi Nhiên ngồi quỳ phía sau xoa bóp cho nàng.

Mười ngón tay thon dài ấn mạnh trên làn da trắng nõn mịn màng rồi từ từ lần xuống theo đường cong trên cơ thể nàng.

"Ưm" Cố Khinh Âm hơi híp mắt lại, thoải mái rên rỉ một tiếng.

Không biết hắn chạm vào nơi nào, Cố Khinh Âm chỉ cảm thấy bụng dưới bủn rủn, tiểu huyệt trống vắng khó chịu, xuân triều dâng trào.

Ninh Phi Nhiên nhẹ nhàng đỡ thân thể nàng lên, hai tay không ngừng xoa bóp, hạ thân lại dùng sức đẩy mạnh, dục vọng nóng bỏng tách mở  cửa huyệt, đâm thẳng vào hoa tâm.

"A chàng" Cả người Cố Khinh Âm run lên, run rẩy không nói nên lời.

Sa y mỏng manh phủ xuống eo hai người, nửa che nửa lộ.

Dưới ánh nến, khuôn mặt xinh đẹp trong sáng của Cố Khinh Âm nhuốm một màu hồng nhạt. Lông mày thanh tú, xuân tình mị hoặc. Làn da trắng nõn như ngọc. Cần cổ thon thả uyển chuyển. Bầu ngực đẫy đà săn chắc không ngừng đong đưa theo tần suất ra vào của nam tử sau lưng. Mái tóc đen dài xõa tung, mướt mát mồ hôi dính lên làn da trắng như sứ...

Khi Minh Tiểu Hạc đẩy cửa bước vào thì nhìn thấy cảnh tượng như vậy.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...