Đây không phải lần đầu tiên Minh Tiểu Hạc nhìn thấy Ninh Phi Nhiên và Cố Khinh Âm ân ái, nhưng lần nào cũng khiến hắn phấn khích không thể giải thích được, hạ thân sưng đến phát đau, nóng lòng muốn tiến vào nơi chặt chẽ ngây ngất kia.
Hắn đi tới, vừa đi vừa cởi đồ, áo ngoài, quần dài và ủng rải rác trên mặt đất. Trên người hắn chỉ còn lại trung y bằng lụa trắng gần như trong suốt, vạt áo trước mở cực thấp, để lộ làn da trắng như tuyết trước ngực.
Mái tóc đen như tơ lụa thượng hạng xõa tung sau lưng, vài sợi tóc ở hai bên mai được búi trên đỉnh đầu và cố định bằng chiếc trâm cài hình quạt màu xanh nhạt, khiến khuôn mặt hắn càng phong lưu lãng tử. Hàng lông mày hơi nhướng lên, đôi mắt lưu ly thêm phong tình vạn chủng.
Minh Tiểu Hạc đi đến bên giường, cúi người, dịu dàng hôn lên mi tâm của Cố Khinh Âm, nhỏ giọng nói: "Âm Âm, nàng luôn làm xằng làm bậy cùng Ninh Phi Nhiên sau lưng ta, chẳng lẽ không sợ ta thương tâm sao?" Vẻ mặt hắn u oán, giọng nói thậm chí còn hơi run run.
Mặc dù lời nói tỏ ra vô cùng tủi thân, nhưng đôi tay hắn lại bắt lấy bầu ngực mê người đang đong đưa của nàng, đầu ngón tay kẹp đầu vú, chậm rãi xoa bóp, cẩn thận vuốt ve.
Cố Khinh Âm nhìn Minh Tiểu Hạc đi tới từng bước, đôi mắt câu hồn nhiếp phách nhìn nàng, khuôn mặt đẹp đẽ toả sáng rạng rỡ, dáng vẻ mị hoặc khiến nàng hoàn toàn không thể cưỡng lại được.
Đầu vú nàng bị hắn lôi kéo đùa bỡn, bầu ngực trắng nõn đẫy đà bị xoa tròn bóp méo, quầng vú từ màu hồng phấn dần dần biến thành đỏ tươi. Đầu vú đứng thẳng tựa trái mâm xôi, khẽ rung rinh.
"Rõ ràng, chàng...a..." Cố Khinh Âm thở dốc, rên rỉ quyến rũ.
Nàng vốn muốn nói vừa rồi ba người đang nói chuyện cùng nhau, thì có một nữ nhân ăn mặc xinh đẹp tới gặp hắn. Nếu hắn nguyện ý đi gặp nữ nhân kia, sao có thể trách nàng làm càn sau lưng hắn được?
Minh Tiểu Hạc cắn thật mạnh lên môi nàng rồi lại dịu dàng liếm láp, đầu lưỡi phác hoạ đôi môi xinh đẹp của nàng, thấp giọng nói: "Đúng là vô lương tâm, mỗi ngày tiểu gia ta đây phải đi gặp bao nhiêu người không đứng đắn như thế là vì ai chứ?"
"Không đứng đắn?" Giọng nói trong trẻo của Ninh Phi Nhiên vang lên, "Những quả phụ đó đều có vài phần tư sắc, ta còn tưởng Minh sư gia sẽ rất vui khi tham gia vụ án này."
Ninh Phi Nhiên bình tĩnh trêu chọc Cố Khinh Âm, không phải di chuyển ra ra vào vào, mà là nghiền nát trong chỗ sâu của nàng, tạo ra càng nhiều xuân thủy, mùi vị dâm mỹ phiêu tán trong không khí.
Thân thể Cố Khinh Âm bị vần vò đến mềm nhũn, chỉ đành dựa vào vai Minh Tiểu Hạc thở dốc, gật đầu tỏ vẻ tán đồng.
Cơ thể khao khát nhưng không được thỏa mãn, nàng biết Ninh Phi Nhiên cố ý làm vậy. Thân thể nàng đã kêu gào kịch liệt, không chịu nổi dục vọng thôi thúc, đôi mắt mờ mịt nhìn vành tai trắng nõn gần trong gang tấc, bèn há miệng ngậm lấy.
Minh Tiểu Hạc hít sâu một hơi, dục vọng bị thiêu đốt. Hắn nhẫn nhịn khổ lắm rồi, vậy mà nữ nhân này lại to gan lớn mật tới khiêu khích. Hắn nghiêng đầu, hơi đẩy Cố Khinh Âm ra, nắm lấy cái cằm nhọn của nàng, đôi mắt hẹp dài hơi nheo lại, "Ta không quan tâm những người khác nghĩ thế nào, ta chỉ hỏi nàng, nàng thật sự cho là như vậy sao?"
Cố Khinh Âm thở hổn hển nhìn thẳng hắn, hai người đều có thể nghe thấy tiếng thở của đối phương. Khóe môi nàng hơi cong lên, "Chẳng lẽ chàng làm vậy là vì ta sao?"
Minh Tiểu Hạc ghé sát vào người nàng, đôi môi hồng nhuận gần như chạm vào môi nàng, oán hận nói: "Đồ vô tâm..." Những lời còn lại biến mất trong sự quấn quít giữa môi với răng.
Khuôn mặt Cố Khinh Âm như được thoa một lớp phấn mỏng, vô cùng quyến rũ. Cái miệng nhỏ bên trên không thể tách rời khỏi nụ hôn của Minh Tiểu Hạc, còn tiểu huyệt phía dưới cũng siết chặt côn thịt của Ninh Phi Nhiên hơn, tầng tầng lớp lớp mị thịt quấn kín nơi đó.
Minh Tiểu Hạc hôn nàng triền miên, nuốt hết nước bọt thơm ngọt trong miệng nàng vào bụng mình. Những sợi chỉ bạc không ngừng trượt khỏi khóe môi hai người, rỏ xuống trung y mỏng manh của hắn.
Đầu ngón tay của hắn từ nhũ hoa của nàng đi thẳng xuống, nhẹ nhàng lướt trên làn da mỏng manh và mịn màng, đầu tiên là tới vùng bụng dưới phẳng lì, đến âm mu hơi nhô cao, rồi cuốn lấy những sợi lông mu thưa thớt, nhẹ nhàng lôi kéo.
"Hừ..." Cố Khinh Âm rên rỉ yêu kiều, hạ thân ngứa ngáy khó chịu. Nàng nâng mông, nhẹ nhàng lắc lư, lại bị Ninh Phi Nhiên ở phía sau ấn xuống, quy đầu nháy mắt cắm vào chỗ sâu nhất trong cơ thể nàng. "A... a..." Khoái cảm và đau đớn lập tức quét qua toàn thân nàng.
Mắt Cố Khinh Âm đong đầy nước, nhìn Minh Tiểu Hạc như thể sắp khóc đến nơi.
Minh Tiểu Hạc rung động, hôn lên trán nàng, ôn nhu hỏi: "Đau lắm không?"
Cố Khinh Âm chỉ cắn môi không nói, nhìn hắn bằng đôi mắt ngấn lệ. Nàng không thể nói là đau được, bởi vì cũng rất sướng......
Minh Tiểu Hạc cau mày nhìn Ninh Phi Nhiên đang im lặng, "Này, tiểu lang trung, rốt cuộc ngươi có làm được không vậy? Đừng chỉ biết lo cho mỗi bản thân mình."
Từ trước đến nay hắn vẫn không thể ưa tiểu tử này, dù đã làm việc chung hơn một năm. Tuổi còn trẻ, nhưng Ninh Phi Nhiên suốt ngày trưng ra vẻ mặt đứng đắn, không biết là cho ai xem. Chính vì giọng nói trong trẻo, cách sống đơn thuần, thiện lương, nên hắn mới có thể đối xử tốt với Ninh Phi Nhiên.
Nhưng chỉ cần là vì Cố Khinh Âm, hắn nhất định phải chịu đựng, vì không muốn nhìn thấy nàng phiền não, không thể nhìn thấy nàng đau lòng và ủy khuất.
Minh Tiểu Hạc nhẹ nhàng vuốt ve gò má của Cố Khinh Âm, đôi mắt lưu ly ánh lên muôn vàn nhu tình mật ý. Ngón tay hắn lưu luyến bên cánh hoa của nàng rất lâu rồi đột nhiên trêu chọc hoa hạch nhạy cảm, đè ép xoa nắn cho đến khi nó run rẩy đứng thẳng lên.
Thân thể Cố Khinh Âm hư không đã lâu. Dưới sự trêu chọc của hắn, chỗ sâu trong tiểu huyệt dần dần trào ra rất nhiều xuân thủy, âm đạo càng trở nên ướt át thông thuận, vách động cũng bắt đầu co rút không theo quy luật, như thể sắp cao trào. Một chút đau đớn ban đầu đã biến mất không còn dấu vết.
Nàng bám chặt vào vai Minh Tiểu Hạc, như người sắp chết đuối vớ được khúc gỗ, móng tay cắm sâu vào da thịt hắn.
Ninh Phi Nhiên dừng lại ở chỗ sâu trong cơ thể nàng, nghiền ép, trêu chọc. Lúc này quy đầu run lên vì xuân thuỷ nóng bỏng, vách tường bên trong không ngừng co rút quấn chặt lấy thân gậy của hắn, như có hàng ngàn cái miệng nhỏ đồng thời mút lấy, khoái cảm ùa đến như thủy triều. Hắn gần như nghiến răng nhưng không kìm được nữa, bèn nâng mông Cố Khinh Âm lên, đỡ lấy vòng eo thon thả của nàng, đột nhiên rút côn thịt ra, khi ra gần hết thì lại lao nhanh vào trong.
"Ân...... Nha......" Cố Khinh Âm hơi nhíu mày, hàm răng trắng bóng cắn cánh môi, vẻ mặt tựa vui sướng tựa thống khổ. Nàng cảm giác mình lần lượt bị lấp đầy, dương vật thô dài nóng bỏng giống như một con dao sắc bén, mỗi một lần tiến vào đều vừa nhanh vừa mạnh, làm nàng run rẩy không thôi.
Nàng không khỏi nhắm mắt lại, khuôn mặt thanh tú trắng nõn của Ninh Phi Nhiên chợt hiện ra trước mắt, đôi mắt đen trong veo thuần khiết, nhưng ai có thể nghĩ tới dương vật dưới thân hắn lại...
Âm đạo co rút liên tục, dục vọng được giải tỏa, nàng thở gấp liên tục, khoái cảm xác thịt làm nàng say mê không bứt ra được, chỉ có thể trầm luân trong đó, "A....... Thật thoải mái, Phi Nhiên....... Nhanh hơn chút nữa...... Ân... A ân......."
Ninh Phi Nhiên quỳ gối phía sau Cố Khinh Âm, mạnh mẽ đưa đẩy mấy chục cái, dùng hai tay đỡ hông nàng và kéo hạ thâncủa nàng đến mép giường.
Trên người hắn khoác một chiếc áo dài, khuy áo mở rộng, bên trong không mặc gì, mái tóc mướt mồ hôi dính lên gò má hơi gầy. Khuôn mặt vốn thanh tú hoạt bát tràn đầy dục vọng, hàng mi dài như cánh bướm rũ xuống, đôi mắt đen láy sáng ngời, chói mắt.
Một chân hắn đặt trên mặt đất, chân còn lại đặt ở mép giường, tay ôm lấy vòng eo mềm mại của Cố Khinh Âm, kéo hạ thân nàng áp sát vào bụng dưới của hắn.
Tư thế này khiến hắn ra vào thoải mái hơn, tuỳ ý khuấy đảo tiểu huyệt lầy lội chặt khít của nàng. Theo tần suất càng lúc càng nhanh, dâm thủy ở sâu bên trong cũng bị kéo ra ngoài, tiếng thân thể va chạm vang vọng trong phòng.
Bạn thấy sao?