Chương 93: NT: Chuyện phong nguyệt ở huyện Vân Tùng 4

"A, ưm... a..." Cố Khinh Âm hét lên vì ngọc thế  đột nhiên  cắm vào hậu huyệt.

Hậu huyệt không thường xuyên có vật lạ xâm nhập nên vừa nhỏ vừa khít, cho dù Ninh Phi Nhiên đã khống chế sức lực, nàng vẫn không khỏi nhíu mày, cảm thấy bị xé rách đau đớn.

Minh Tiểu Hạc nhìn dáng vẻ chịu đựng của Cố Khinh Âm, dùng đầu ngón tay vuốt ve nếp nhăn giữa hai đầu lông mày của nàng, đau lòng nói: "Ngươi làm nhẹ thôi, Âm Âm bị đau rồi."

Bàn tay Ninh Phi Nhiên chậm rãi vuốt ve đường cong lả lướt trên eo Cố Khinh Âm, đầu ngón tay ấn vào mấy huyệt vị, "Khinh Âm, thả lỏng nào."

Thanh âm của hắn không lớn, nhưng lại có tác dụng trấn an kỳ lạ. Nàng nhanh chóng bình tĩnh lại.

Quả nhiên, chỉ trong chốc lát, đau đớn dần dần biến mất không còn dấu vết, một loại khoái cảm hoàn toàn khác với khoái cảm ở tiểu huyệt trước đó chậm rãi dâng lên.

Ninh Phi Nhiên khống chế góc độ và lực đạo, nhẹ nhàng đưa đẩy ngọc thế trong hậu huyệt của nàng. Loại thuốc mà hắn vừa bôi lên ngọc thế là thuốc lưu thông máu, không phải xuân dược, chỉ có lợi cho việc mở rộng hậu huyệt, giảm bớt đau đớn.

Cố Khinh Âm rên rỉ ngắt quãng, đặc giọng mũi, vừa mềm mại vừa quyến rũ đến tận xương tủy.

Dương vật của nam nhân và ngọc thế đồng thời ra vào trong hai lỗ nhỏ dưới thân nàng, lúc thì va vào nhau, lúc lại cọ sát qua lớp màng thịt mỏng, khiến toàn thân nàng run rẩy. Xuân thủy trào ra như vỡ đễ, tưới ướt đẫm bắp đùi, chốc chốc lại phát ra những tiếng phụt phụt khi hai cơ thể va chạm.

Minh Tiểu Hạc cảm thấy rõ côn thịt bị chèn ép sau khi ngọc thế hoàn toàn cắm vào, âm đạo của nàng ngày càng hẹp hơn, tầng tầng lớp lớp mị thịt ôm chặt lấy thân gậy, giống như vô số cái miệng nhỏ đồng thời mút vào. Khoái cảm càng thêm mãnh liệt, khiến đùi hắn cũng phát run.

Hắn cắn răng, nhẫn nhịn đến mức trán nổi gân xanh, tạm dừng luật động, dùng đôi mắt hoa đào nhìn nữ tử quyến rũ trước mặt, hỏi: "Là ai?"

Cố Khinh Âm đang hãm sâu trong dục vọng, nghe vậy, quay đầu lại mờ mịt nhìn về phía hắn, "Cái gì... Nhanh lên, di chuyển đi... ừm..."

Thình lình, ngọc thế lao thẳng vào sâu trong thành ruột, thân thể nàng  đột ngột nảy lên, bụng dưới co bóp dữ dội khiến toàn thân mềm nhũn, thần trí tan rã, răng va vào nhau.

"Thượng Quan Dung Khâm?" Giọng nói trong trẻo nhẹ nhàng hỏi sau tai nàng.

Cố Khinh Âm nhắm mắt lại, khuôn mặt ửng hồng, ngoan ngoãn gật đầu.

Minh Tiểu Hạc và Ninh Phi Nhiên nhìn nhau, hỏi tiếp: "Hàn Cẩm Khanh thì sao?"

Cố Khinh Âm tiếp tục gật đầu, nói nhỏ: "Có."

"Còn ai nữa?" Ninh Phi Nhiên ghé sát vào tai nàng.

"Nghiêu và Trác Vân cũng có."

Minh Tiểu Hạc hít sâu một hơi, vẫn chưa từ bỏ ý định, "Còn nữa không?"

Cố Khinh Âm dừng một chút, lắc lắc đầu, "Hết rồi, chàng, đừng hỏi nữa, nhanh lên... a..."

Minh Tiểu Hạc và Ninh Phi Nhiên đều nhìn thấy sự tức giận, mất mát và bất lực trong mắt nhau.

Minh Tiểu Hạc hung hăng hôn lên miệng nàng, từ dưới lên trên nhanh chóng đâm vào trăm cái, cổ họng phát ra tiếng rên rỉ nghẹn ngào. Một dòng tinh dịch trắng đục phun ra, phóng hết vào trong tiểu huyệt đang không ngừng co rút của nàng.

Cố Khinh Âm bị hai người đồng thời dâm loạn, côn thịt và ngọc thế không ngừng quậy phá hai lỗ nhỏ của nàng, nơi riêng tư đã sớm ướt nhẹp, tầng sinh môn bị đè ép đến tê dại. Tiểu huyệt phía trước bị quy đầu to lớn lần lượt căng ra, chọc đến chỗ sâu nhất, mài tới cọ lui ở nơi mẫn cảm. Thành ruột non mềm ở hậu huyệt cũng mút chặt lấy ngọc thế, khiến bụng dưới của nàng vừa đau vừa trướng.

Thân thể nàng nảy lên nảy xuống trong quá trình giao hợp kịch liệt, bầu vú đầy đặn không ngừng lắc lư, khuôn mặt nhỏ nhắn phủ kín dục vọng, miệng hơi hé mở, thở gấp như cá mắc cạn.

Hai huyệt trước sau gần như đồng thời bị xỏ xuyên qua, lục phủ ngũ tạng như bị nhào trộn vào nhau, cảm giác đau đớn căng trướng kèm theo khoái cảm nhấn chìm nàng trong làn sóng dục vọng dâng trào.

"Ưm... Ô...A a..." Môi nàng bị Minh Tiểu Hạc dùng sức lấp kín, chỉ có thể khẽ rên rỉ một tiếng, lý trí bị kéo đi, thân thể càng ngày càng mẫn cảm, cơ hồ chìm đắm trong khoái cảm cực lớn. Một lượng lớn tinh dịch được nam nhân phóng ra khiến  toàn thân nàng run rẩy, cửa huyệt nóng lên, một dòng chất lỏng trong suốt bắn ra từ nơi giao hợp của hai người.

Minh Tiểu Hạc điên cuồng hôn Cố Khinh Âm, dục căn vẫn cắm trong dâm huyệt, cảm nhận những rung động trong cơ thể nàng, có ảo giác hai người huyết mạch tương liên, nhớ lại dư vị sau cơn cực khoái.

Hai thân thể trần trụi quấn chặt lấy nhau, đệm gấm bên dưới đã xộc xệch, Ninh Phi Nhiên nhìn đến đỏ cả mắt, dục căn lại lần nữa ngóc đầu dậy.

Hắn ẩn nhẫn vì Cố Khinh Âm,  hắn biết nàng không chịu nổi, làm việc liên tục mấy ngày liền khiến nàng mệt mỏi, nếu như hắn còn làm thêm lần nữa, tiểu nữ nhân trước mắt có lẽ sẽ không thể xuống giường cả ngày được mất.

Hắn tách mông nàng ra, ngọc thế thay đổi góc độ đâm mạnh trong hậu huyệt. Hắn cảm nhận được thành ruột của nàng nhanh chóng cắn ngọc thế, khiến tầng sinh môn co rút kịch liệt. Khoái cảm trước đó vẫn chưa lắng xuống, chỗ sâu trong âm đạo lại bắt đầu co rút không ngừng, nhẹ nhàng mà mãnh liệt, một lượng lớn xuân thủy lại phun ra, tưới ướt đẫm quy đầu to lớn của Minh Tiểu Hạc.

Đột nhiên bị kích thích, Minh Tiểu Hạc phát ra một tiếng rít, rốt cuộc buông tha cho đôi môi bị hôn đến sưng lên của Cố Khinh Âm, khàn giọng nói: "Âm âm, nàng đúng là muốn lấy mạng ta mà."

Cố Khinh Âm hơi mở mắt ra, đột nhiên cười rạng rỡ, "Ta không thèm."

Minh Tiểu Hạc cắn chóp mũi nàng, "Vậy nàng thèm ai? Hả?"

"Chẳng thèm ai cả."

"Thế sao nàng còn tặng quà cho họ." Ngữ điệu Minh Tiểu Hạc thực u oán.

"Họ không ở bên cạnh ta, cho nên ta mới tặng." Cố Khinh Âm nói như chuyện đương nhiên.

Ngọc thế vẫn còn ở trong cơ thể nàng, Ninh Phi Nhiên nhẹ giọng nói: "Vậy chúng ta thì sao?"

"Hai người có ta bên cạnh còn chưa đủ sao?"

Minh Tiểu Hạc và Ninh Phi Nhiên im lặng nhìn nhau, không ai nói gì nữa.

Ninh Phi Nhiên bỗng nhiên cảm thấy mình không cần nghĩ nhiều cho tiểu nữ nhân này nữa, nếu nàng tự nhận là lễ vật của bọn họ, hắn nên từ từ hưởng thụ mới đúng chứ?

Trước Thất Tịch  một ngày, Cố Khinh Âm lại đến núi Vân Tùng để kiểm tra công tác chuẩn bị cho hội chùa.

Trong nha môn, Minh Tiểu Hạc và Ninh Phi Nhiên ngồi đối diện nhau, một phong thư lặng lẽ nằm trên cái bàn bát tiên đặt giữa hai người.

Minh Tiểu Hạc nhìn tiểu nha dịch đang đứng chắp tay, nhướng mày nói: "Ai gửi tới?"

"Người đưa thư ở kinh thành cưỡi ngựa đưa tới," tiểu nha dịch cung kính nói, "Dặn giao tận tay Tri huyện đại nhân."

"Người đâu?"

"Đi rồi, chỉ nói là Tướng gia..."

Minh Tiểu Hạc xua tay ngăn y nói tiếp, "Được rồi, không phải chuyện của ngươi."

Tiểu nha dịch vội ngừng nói, thức thời lui xuống.

Ninh Phi Nhiên nhấp một ngụm trà, đôi mắt hắc bạch phân minh nhìn Minh Tiểu Hạc.

"Sao lại nhìn ta như vậy?" Minh Tiểu Hạc bực bội nói: "Ngươi cho rằng ta sẽ giấu thư đi, cố ý không cho Âm Âm biết ư?"

Ninh Phi Nhiên gật đầu, "Cũng không phải lần đầu tiên ngươi làm vậy, hà tất che che giấu giấu."

"Ta, ngươi" Minh Tiểu Hạc  đứng lên, đi mấy bước, đột nhiên xoay người, hung tợn nhìn Ninh Phi Nhiên, "Ngươi không tức giận sao? Rõ ràng hắn ta đã nói mấy tháng nữa sẽ không đến, Âm Âm cũng chuẩn bị quà xong rồi, bây giờ lại bảo đến là có ý gì?!"

"Hàn tướng muốn đến đây ư?" Ninh Phi Nhiên hỏi.

"Nói nhảm, hắn ta muốn đến thì đương nhiên sẽ đến. Ngày mai là lễ Thất Tịch, bảo Âm Âm ở trong phủ chờ hắn, đừng đi đâu cả." Minh Tiểu Hạc  chua xót nói.

"Ồ" Ninh Phi Nhiên tròn mắt, "Làm sao ngươi biết?" Ánh mắt lại nhìn về phía phong thư trắng như tuyết trên bàn.

Minh Tiểu Hạc dứt khoát cầm lấy phong thư, xoa trong lòng bàn tay, nhướng mi, "Ta nhất định sẽ không phụ lòng hắn. Ngày mai ta và Âm Âm sẽ đến núi Vân Tùng tham gia lễ hội chùa Quan Âm, không ở trong phủ cả ngày. Ta sẽ đến chùa thắp hương, xin cho Âm Âm sớm mang thai con của ta."

Nói xong, hắn liếc nhìn Ninh Phi Nhiên, "Ngươi có muốn đi không?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...