Thượng Quan Dung Khâm vùi vào bộ ngực mềm mại ngọt ngào của nàng, tham lam liếm mút. Chiếc trâm cài của hắn rơi xuống đất, mái tóc đen xoã tung, thỉnh thoảng chạm vào làn da mỏng manh trước ngực nàng, tạo cảm giác ngứa ngáy.
Cố Khinh Âm nắm chặt tay, cắn môi dưới, gần như dùng hết sức lực để giữ mình lại, không nhào qua dính lên người Thượng Quan Dung Khâm.
"Không thích à?" Hắn nhả đầu vú của nàng ra, dùng đầu lưỡi liếm nhẹ, mỗi lần liếm, đầu vú đỏ mọng như quả mâm xôi của nàng lại run lên.
"Ừm..." Trong lòng Cố Khinh Âm run lên, hờn dỗi nói: "Chàng, không giống chàng..."
"Không chịu nói ư?" Thượng Quan Dung Khâm móc quần lót của nàng rồi từ từ kéo xuống, để lộ ra làn da trắng nõn mịn màng cùng những đường cong mê người từng một chút. Hắn cười, giọng trầm thấp, "A Âm, thân thể của nàng thành thật hơn nàng nhiều."
Cố Khinh Âm tựa đầu vào ngực hắn, khóe môi hiện lên một nụ cười mê người, "Chàng luôn có thể dễ dàng nhìn thấu ta, phải không?"
Thượng Quan Dung Khâm lắc đầu, nét mặt đầy ôn nhu, cười nhạt nói: "Nàng đề cao ta quá rồi."
Cố Khinh Âm đè bàn tay đang tác loạn của hắn lại, nhìn hắn, "Nếu ta nói không thích thì sao?" Nàng hơi ngẩng đầu lên, ánh mắt khó phân biệt thật giả.
Thượng Quan Dung Khâm nhìn nàng, đôi mắt lấp lánh sâu như biển, trầm giọng nói: "Thật sao?"
Mắt Cố Khinh Âm lóe lên, nhưng vẫn dũng cảm gật đầu.
Thượng Quan Dung Khâm đột nhiên thả nàng ra, chậm rãi kéo vạt áo lại, ánh mắt vẫn ôn nhu: "Được, ta không ép nàng."
"......" Cố Khinh Âm sững sờ, đưa tay bắt lấy hắn, kiên định lắc đầu, "Không có."
"A Âm yên tâm đi, ta sẽ không bao giờ ép buộc nàng," Thượng Quan Dung Khâm khẽ thở dài, trên khuôn mặt tao nhã hiện lên nụ cười ôn nhu bất đắc dĩ, "Ta sẽ không bao giờ thăm dò địa vị của ta trong lòng nàng. Nàng chỉ cần hiểu rõ, nàng là duy nhất đối với ta. Vậy là đủ."
Trong lòng Cố Khinh Âm cảm thấy vừa áy náy vừa chua xót, hận không thể lập tức cho hắn thấy thành ý của mình, "Ta, ta đương nhiên thích..."
"Thích cái gì?" Hắn hỏi, giọng nói như gió xuân tháng ba, như mưa phùn buổi chiều tà.
Nàng nghẹn lời, làm gì có ai hỏi như vậy? Không biết nghĩ đến cái gì, nét ửng hồng trên mặt nàng dần đậm hơn.
"A Âm," Thượng Quan Dung Khâm thở dài một tiếng, "Ta biết nàng có rất nhiều lựa chọn, ta sẽ không ép buộc nàng."
Cảm giác trái tim như bị bóp nghẹt lại tới nữa. Nàng luôn cảm thấy như vậy trước mặt Thượng Quan Dung Khâm. Rõ ràng vừa rồi nàng còn chiếm thế thượng phong, thế mà chỉ sau một khắc cục diện đã hoàn toàn đảo ngược. Nàng bất lực nhưng lại cam tâm tình nguyện.
Nàng nghiến răng, ánh mắt ương ngạnh mà dụ hoặc nhìn hắn chằm chằm, "Chàng lại ghen đúng không?"
"Đúng, ta nghĩ mình nên rời đi. Thấy nàng sống tốt như vậy, ta nên yên tâm thay vì ghen tuông như một thằng nhóc trước mặt nàng," Thượng Quan Dung Khâm thản nhiên thừa nhận, nhìn vào mắt nàng, chậm rãi nói: "Còn làm nàng phiền lòng."
"Ý Chi, chàng đừng đi," nàng hoảng loạn giữ chặt vạt áo hắn, vẻ mặt nôn nóng, "Ta thật sự rất vui khi gặp chàng, sao lại phiền lòng được?"
Nàng nhận thức được những thay đổi của Thượng Quan Dung Khâm, từ sự tồn tại cao cao tại thượng trong trái tim nàng đến trở nên thân cận gần gũi hơn. Hắn bước xuống khỏi thần đàn và đến gần nàng, nhưng rõ ràng nàng vẫn chưa chuẩn bị đủ.
Nàng từng cho rằng hắn có thể bao dung tất cả, chính vì vậy nên mới nghĩ hắn sẽ không có quá nhiều tình cảm, quá nhiều lo lắng. Hắn là người toàn năng, và nàng luôn kính trọng, tin tưởng, dựa dẫm vào hắn. Nàng cũng không muốn cho đi quá nhiều, vì nghĩ rằng hắn sẽ không cần.
Lúc này nàng mới biết hắn sẽ vì nàng mà ghen tuông, giống như một nam tử bình thường.
Nàng kinh ngạc, hưng phấn, kích động nhưng lại không biết làm thế nào để có thể hòa hợp với hắn một cách tự nhiên. Nàng cảm thấy mình luôn vụng về trước mặt hắn, hắn đã quen cho quá nhiều, và nàng cũng đã quen được nhận, không biết thay đổi như thế nào.
Cố Khinh Âm cắn môi, trong lòng có một thanh âm vang lên bảo nàng không được ích kỷ nữa. Nàng quyết định nghe theo trái tim mình, nâng hai chân lên, quấn lấy hắn, kéo hắn lại gần từng chút một, đôi tay dùng sức túm chặt góc áo hắn, đôi mắt lấp lánh lăng lăng nhìn hắn, "Ta không cho chàng đi, chàng cũng không được đi."
Nàng ngẩng đầu, khuôn mặt nhỏ đối diện với hắn, thầm thì, "Chàng là của ta."
Đôi môi mím chặt của Thượng Quan Dung Khâm hơi hé mở, hắn mỉm cười với nàng, tao nhã như hoa sen, ôn nhu lưu luyến, để cho tà áo xanh nhạt hoàn toàn mở ra, vệt đỏ giữa hai lông mày lưu chuyển, chỉ còn lại bóng dáng của nàng trong mắt hắn.
Hắn đột nhiên đẩy Cố Khinh Âm ngã trên mặt bàn, cởi chiếc quần lót mỏng mềm của nàng ra, dùng sức banh hai chân nàng cho đến khi hắn có thể nhìn rõ hoa khâu trắng như tuyết và tiểu huyệt hồng hào run rẩy.
Không còn sự dịu dàng thương tiếc như ngày xưa, hắn có vẻ vội vàng thô bạo, dục căn cứng rắn xuyên qua cửa huyệt, nghiền nát từng lớp thịt mềm, tiến thẳng vào nơi sâu nhất trong cơ thể nàng.
"Ân a ân......" Tuy bên trong Cố Khinh Âm đã ướt át, nhưng hắn tiến vào mạnh mẽ như vậy vẫn làm nàng cảm thấy hơi đau, "Ý Chi, chậm một chút, sâu quá, ưm..."
Nàng thở chậm rãi, cố gắng thả lỏng bản thân để có thể tiếp nhận kích thước to lớn của hắn nhanh hơn.
Quy đầu cực lớn của hắn cắm vào cái miệng nhỏ nằm sâu trong cơ thể nàng, nhưng hắn không vội nhúc nhích, chỉ dùng góc cạnh của quy đầu chậm rãi ma sát.
Cố Khinh Âm nhẹ nhàng nhíu mày, thân thể dần dần thả lỏng, mị thịt trong âm đạo tựa hồ thức tỉnh, từng vòng siết chặt lấy nam căn nóng rực của hắn. Nàng hừ nhẹ, "Ân...... Ta, không cho chàng đi."
"Không, không phải," Thượng Quan Dung Khâm lắc đầu, trong mắt vẫn ôn nhu lấp lánh, "Câu tiếp theo."
Trong lòng Cố Khinh Âm run lên, há miệng thở dốc, lời còn chưa ra khỏi miệng, lại nghe hắn nhẹ giọng nói: "A Âm, ta muốn nàng là của ta..."
Thanh âm của hắn rất nhỏ nhẹ, xen lẫn một chút bất đắc dĩ và khẩn cầu, Cố Khinh Âm còn tưởng mình nghe lầm.
Hắn không cho nàng thời gian suy nghĩ, bắt đầu chậm rãi di chuyển, tốc độ không nhanh nhưng cực kỳ thô bạo.
Nàng khoả thân nằm ngửa trên chiếc bàn tròn bằng gỗ gụ, mặt bàn là một màu đỏ thẫm giản dị mà trang trọng, càng làm cho làn da trắng nõn căng bóng của nàng thêm sáng chói.
Thượng Quan Dung Khâm vắt hai chân nàng lên khuỷu tay mình, thân dưới của hắn đâm mạnh vào cơ thể nàng, dục vọng nóng bỏng như một thanh kiếm sắc bén đâm vào lỗ nhỏ. Nàng rên rỉ không chịu nổi, bầu vú đẫy đà nẩy lên theo nhịp đưa đẩy khiến đôi mắt thường ngày tao nhã của hắn nhuốm đầy dục vọng.
"Ta là của chàng, Ý Chi......" Cố Khinh Âm vặn vẹo thân thể, sắc mặt ửng hồng, khóe mắt đuôi lông mày tràn đầy xuân ý. Làn da trắng nõn dần dần ửng hồng, đôi mắt đen láy như viên ngọc quý nhìn hắn chằm chằm.
Từ xưa đến nay Thượng Quan Dung Khâm luôn có định lực hơn người, nhưng lại bị tư thái mềm mại của nàng kích thích đến bừng bừng phấn chấn, ngực nóng lên, dục căn thô dài dưới háng dùng sức đẩy vào tử cung của nàng, "Đúng vậy, nàng là của ta."
Bàn tay to của hắn nắm lấy hai bầu vú nàng, nhào nặn thành nhiều hình dạng khác nhau. Dục căn liên tục ra vào hoa huyệt của nàng. Kèm theo tiếng nước càng lúc càng lớn là âm thanh da thịt va chạm, mọi thứ trong phòng đều trở nên dâm mĩ ái muội.
Bạn thấy sao?