Hả?
Tôi hít mũi một cái, khóe mắt còn vương vài giọt nước mắt chưa khô. Làm nửa ngày, hóa ra tên này vốn không cần phải hít thở, cũng không nói sớm, làm tôi còn đau lòng vì anh. Vừa rồi có phải là khóe miệng tên này hướng tôi giật giật mấy cái hay không? Đó là đang khinh bỉ tôi sao? Khốn kiếp!
Lúc này, Thanh Minh mới đi đến bên người Quỷ Vương Dạ Quân, anh ta tương đối thận trọng kiểm tra tình trạng vết thương của Quỷ Vương Dạ Quân, sau đó hướng về phía Dương Mặc nói: "Cần máu của anh!"
Dương Mặc không chút do dự xé mở cánh tay vừa mới được băng bó kỹ, trực tiếp dùng đầu ngón tay vạch ra một đường ở trên tĩnh mạch, đưa đến bên môi tên chết tiệt.
Máu Dương Mặc vừa mới chạm vào cánh môi tên chết tiệt, máu của anh ta liền bị hút vào giống như kỳ tích, thật sự là một giọt cũng không hề rò rỉ ra, vô cùng thần kỳ.
Khoảng tầm trên dưới mười phút, Thanh Minh mới để cho Dương Mặc thu tay lại, một lần nữa anh ta xem xét kiểm tra kỹ càng tình trạng vết thương của Quỷ Vương Dạ Quân, sau đó nói: "Đã không có gì đáng ngại nữa! Việc này, tôi đã báo cáo Thiên Đình, Thiên Đế nổi cơn giận đùng đùng, Đạo sĩ kia số mệnh đã hết, sẽ không có kết cục tốt! Thất nương nương, xin hãy thoải mái tinh thần."
Tôi chỉ à một tiếng, tên chết tiệt không có việc gì thì tốt! Về phần Đạo sĩ thối kia, cho đáng đời! Thằng cha kia không biết tốt xấu, còn muốn đùa giỡn tính mạng của người khác để đạt tới dã tâm trường sinh bất lão của mình, lần này gây ra chuyện lớn rồi, tự đem mình chơi đùa cho chết, hừ, loại người này chính là đúng người đúng tội, chết một trăm lần đều không đủ trả nợ.
Ninh Nghi vẫn luôn yên lặng không tiếng động ở bên cạnh, cầm cái hòm thuốc tới, muốn băng bó vết thương cho Dương Mặc.
Dương Mặc chỉ khoát khoát tay nói: "Vết thương nhỏ, không có gì đáng ngại, bản thân tôi sẽ tự xử lý được! Cô yên tâm, tôi không còn là đứa trẻ nữa, không yếu ớt như vậy."
Người nói vô tâm, người nghe cố ý!
Dương Mặc không có ý gì khác, chỉ là anh ta không muốn khiến cho Ninh Nghi lo lắng cho anh ta, mà vết thương ở trên cổ tay anh ta cũng nhanh chóng khép miệng lại.
Thấy cảnh này, Ninh Nghi chỉ cười gật gật đầu, lúc để hòm thuốc xuống, tôi thấy được đáy mắt cô ta lóe lên sự cô đơn và bi thương.
Dương Mặc lớn lên, đã không còn cần Ninh Nghi bảo vệ, theo đó sức mạnh của anh ta cũng không ngừng lớn mạnh, cũng là lúc nên rời đi.
Tình trạng thương tích của tên chết tiệt cũng không có nghiêm trọng giống như tôi tưởng tượng, nỗi lo lắng trong lòng cũng được buông xuống hoàn toàn.
Sau khi bản án của nữ quỷ kết thúc, Đặng Văn Nhi và Chương Linh Linh chia tay nhau trở về thu dọn tất cả đồ đạc trong nhà, hoàn toàn dọn ra khỏi nơi này.
Căn phòng của Chương Linh Linh đã từng có người chết, tôi liền sắp xếp Ninh Nghi và Dương Mặc ở căn phòng của Đặng Văn Nhi, thêm nữa cũng là vì căn phòng kia khá lớn, đồ dùng trong nhà cái gì cũng đầy đủ, ở sẽ thoải mái hơn.
Từ lúc mới bắt đầu, tôi đã có một trực giác, Ninh Nghi và Dương Mặc chắc hẳn là vẫn luôn ngủ chung giường với nhau!
Dương Mặc nhìn giống như thiếu niên mười bảy mười tám tuổi, nhưng trên thực tế anh ta chính là một con rồng, hai người cùng ngủ ở trên một cái giường, ha ha, chắc là chỉ là ngủ không thôi, sẽ không xảy ra chuyện gì! Đúng, chắc chắn sẽ không, nhưng không biết sao, khi tôi bảo bọn họ ngủ cùng nhau, bọn họ đồng ý một cách vô cùng tự nhiên, nhưng trong đầu tôi lại có một suy nghĩ đen tối, cảm thấy hai người bọn họ có chút chuyện gì đó?
Tôi tắm rửa xong, phát hiện hai anh em Thanh Minh cũng chưa rời đi, mà giống hai ông thần giữ cửa bảo vệ phòng ngủ của tôi.
Vừa lau tóc còn ướt vừa lên tiếng chào hỏi bọn họ, sau đó đi vào trong phòng!
Tên chết tiệt vẫn yên lặng nằm ở đó, tôi nhẹ chân nhẹ tay đi đến bên cạnh anh, phát hiện anh không có vết thương bên ngoài nào, chẳng lẽ là bị thương ở bên trong?
Lâu như vậy vẫn chưa chịu tỉnh lại!
Tôi leo lên giường, nằm ở bên cạnh anh! Hiện tại anh bị thương, tôi phải cố gắng trông nom anh!
"Tên kia, anh phải nhanh chóng tỉnh lại nha! Tôi sẽ cho anh nghe hí khúc mà anh thích, anh thích thể loại nào vậy?" Tôi nằm ở trên giường nói một mình, tìm mấy bài hí khúc, phát hiện ra có rất nhiều, cũng không biết anh thích nghe bài gì, tìm ngẫu nhiên một đoạn ngắn, bật loa lên.
Âm thanh phát ra có chút lớn, ở trong đêm yên tĩnh phát ra vô cùng chói tai, tôi lập tức giảm âm lượng, đặt vào bên tai tên chết tiệt, sau đó xoay người ngủ thiếp đi.
Tên chết tiệt một phút còn chưa tỉnh lại, tôi một phút cũng không an tâm! Thế nhưng, thời gian vẫn phải trôi qua, coi như tôi mở to mắt thức đến khi trời sáng, cũng sẽ không thay đổi được sự thật hiện tại. Trước mắt chính là phải cố gắng bồi dưỡng đủ tinh thần, chuyện lớn thế nào, cũng có thể xử lý được.
Không biết có phải bởi vì nằm ở bên cạnh tên chết tiệt hay không, khi tôi gối vào gối đầu Chu Công luôn luôn đến tìm tôi liền, trong lúc mơ mơ màng màng, tôi nghe được tiếng tên chết tiệt đang nói chuyện!
"Cái loa rách nát gì đây, khó nghe muốn chết!"
Tôi đang nằm mơ sao?
Gắng sức mở mắt ra, tôi sững sờ nhìn chằm chằm trần nhà! Bỗng nhiên ngồi bật dậy chớp chớp mắt, nhìn thấy tên chết tiệt vẫn đang nằm ở kia không nhúc nhích!
"A, hóa ra là tôi nghe nhầm rồi ư! Anh ấy bị thương nặng như vậy, sao có thể tỉnh lại nhanh như vậy được!"
Cảm xúc khó chịu lập tức dấy lên ở trong đầu, đắp lại chăn cho anh, tôi xoay lưng lại vẻ mặt đau thương nằm xuống đối diện với cửa sổ, trong lòng cầu nguyện, ngày mai lại có thể nhìn thấy tên kia nhảy nhót tưng bừng.
Vừa nhắm mắt lại, cảm giác mình bị một đôi bàn tay to lớn kéo qua, bị người ở phía sau ôm vào trong ngực thật chặt, hơi thở của tên chết tiệt lập tức tràn vào trong lỗ mũi, tôi hoảng sợ từ trên giường nhảy dựng lên.
Vừa mừng vừa sợ lại vô cùng tức giận chỉ vào anh gào lên: "Giả chết có vui không? Còn sống nói ra hai tiếng sẽ chết sao?"
Quỷ Vương Dạ Quân đứng lên, một tay anh giữ ở cổ của tôi, ngón tay lạnh như băng cọ xát ở trên da thịt: "Lá gan thật đúng là càng ngày càng lớn, ngoài miệng cả ngày dính câu chết, vậy ta liền thành toàn cho em, ban thưởng cho em một kiểu chết vặn gãy cổ, như thế nào?"
Phản ứng đầu tiên chính là âm thanh giòn nứt 'Răng rắc' kia, lúc đó anh vừa vặn gãy cổ người đàn ông kia, tôi không hề muốn phải nghe lại cái âm thanh 'Răng rắc' đó chút nào: "Không muốn! Tôi chỉ là tức giận anh không lên tiếng, sau này sẽ không như thế nữa!" Tôi thức thời làm ra dáng vẻ yếu đuối, vừa rồi cũng không muốn thật sự mắng anh, chủ yếu do quá nôn nóng, người tài hay khó tự kiềm chế.
Chỉ vào tim tên chết tiệt, dù sao tôi cũng không biết anh bị thương ở chỗ nào, bộ phận quan trọng nhất của con người chính là trái tim mà, cho nên tôi liền chỉ vào chỗ đó hỏi: "Chỗ này của anh thực sự khỏe rồi hả? Thanh Minh nói, uống máu của Dương Mặc, anh sẽ không sao nữa, thật là khỏe không?"
Tên chết tiệt nhìn chằm chằm phần cổ trần trụi trắng nõn ở bên ngoài của tôi, ánh mắt kia giống như quỷ hút máu đang nhìn thấy máu nóng!
Cảm giác được ngón tay lạnh buốt của anh từ cái cổ trượt xuống ngực, tên chết tiệt mang theo giọng nói khàn khàn nói: "Vậy thì thử một chút xem!"
Tôi ngất!
Vừa tỉnh lại, liền bắt đầu nghĩ đến chuyện không đứng đắn, không mang theo dạng này!
Ngón tay tên chết tiệt giống như một con rắn chạy khắp trên người tôi, tôi muốn giãy dụa, nhưng sợ phía dưới lộn xộn làm anh bị thương, cho nên đành phải tùy ý anh định đoạt, nhưng nhớ tới bên ngoài còn có hai ông thần giữ cửa, tôi không thể không mở miệng nhắc nhở anh: "Đã bị thương thành như vậy, còn muốn làm chuyện này, thật sự là chịu thua anh! Thanh Minh Viêm Hoàng còn đang bảo vệ ở bên ngoài đấy!"
Tên chết tiệt cong môi lên, ngón tay của anh cũng không vì lời nói của tôi mà dừng lại, chỉ về phía cửa nói: "Các người có thể trở về, bản tôn đã không có gì đáng ngại nữa."
Hai anh em ở cửa đáp một tiếng, sau đó không có tiếng động gì nữa!
Quần áo!
Tên chết tiệt cởi quần áo ra tương đối thuận lợi, hoàn toàn không nhìn ra được anh giống với người đang bị thương nặng. Trước đó anh nằm ở đây vẫn không nhúc nhích giống như đã chết vậy, làm tôi bị dọa lo lắng gần chết. Anh vừa tỉnh lại thì nhảy nhót linh hoạt, trong đầu đã nghĩ tới chuyện này. Trước đây tôi lo lắng cho anh làm gì chứ?
"Anh đấy! Có thể yên tĩnh một chút không? Đừng thấy vết thương vừa đỡ đã làm ầm ĩ! Anh thật sự không sao chứ? Cũng đừng để đến lúc đó nhất thời dùng sức lại rách miệng vết thương ra, lại tổn thương đến chỗ đó đấy." Tôi có lòng tốt nhắc nhở anh.
Tên chết tiệt nhìn chằm chằm vào tôi không nói tiếng nào, khi tôi đang muốn hỏi anh làm sao thì cơ thể anh khẽ lắc lư vài cái, ngã về phía tôi.
Tôi dùng vai đỡ người anh. Tên chết tiệt đột nhiên ngã xuống dọa tới hồn tôi cũng muốn bay mất! Sẽ không phải thật sự bị tôi nói trúng, lòng háo sắc dâng trào nên tổn thương tới tim phổi đấy chứ! Đáng đời!
Tôi đẩy tên chết tiệt vài cái nhưng không đẩy nổi, anh thật là nặng! Tôi không thể làm gì khác hơn là đưa tay xuống dưới nách của anh, ôm lấy cơ thể anh chậm rãi quay về trên giường. Sau khi đắp chăn cho anh xong, tôi mới vỗ vào mặt anh hỏi: "Ông già? Ông già, anh có nghe được tôi nói chuyện không?"
Tên chết tiệt không trả lời tôi, lại bất động và không nói gì giống như lúc vừa được mang về vậy. Nước mắt tôi liền rơi xuống. "Này, tên chết tiệt, anh đừng dọa tôi! Anh đừng đùa nữa, nhanh dậy đi! Bọn họ đều đi rồi, lúc này anh đừng chết ở đây đấy, tôi thật sự không có cách nào cứu anh đâu."
Tên chết tiệt vẫn không hé miệng! Tôi đẩy anh vài cái, nghĩ đến Dương Mặcở nhà bên cạnh, máu của anh ta có thể cứu người, vì vậy tôi lau nước mắt muốn nhảy xuống giường tìm anh ta qua giúp đỡ!
Tôi vừa đi dép đã bị người ta kéo cánh tay lại. Khi quay đầu nhìn, tôi liền thấy tên chết tiệt ngồi đang yên lành ở đó. Anh chớp chớp mắt nhìn chằm chằm vào tôi hỏi: "Em sợ ta chết à?"
Tôi bị đùa bỡn!
Cảm giác này thật sự rất không tốt!
"Đương nhiên! Nếu anh thật sự chết ở chỗ của tôi, xuống phía dưới tôi lại hết đường chối cãi, bởi vậy mà tôi bị đánh xuống địa ngục thì chẳng phải rất gặp xui xẻo sao?"
"Nói thật?"
Bầu không khí lập tức thay đổi! Tôi có chút tức giận nhưng không dám tiếp tục khiêu khích, chỉ im lặng mấy giây sau đó yếu ớt nói: "Không nói cho anh biết!"
Tên chết tiệt giơ tay lên, tôi cho rằng anh muốn đánh tôi, kết quả anh chỉ búng mạnh một cái ở trên đầu tôi. Tôi đau tới mức nước mắt tuôn ra như gió bão. Anh hất cằm lên, tương đối tự tin nói: "Nói hay không cũng chỉ có một kết quả thôi! Ta chết, em cũng không sống được! Bản tôn muốn em phải chôn cùng ta!"
Tôi cười rộ lên, nước mắt lưng tròng. "Xấu xa! Anh đã chết hết nghìn năm, bị chết triệt để như vậy mà còn chôn cái rắm à! Cho dù có, chắc hẳn bây giờ ngay cả thi thể xương cốt cũng chưa chắc đã tìm được! Anh muốn chết, tôi nhiều lắm chỉ tính là quả phụ canh giữ cho anh thôi."
Tên chết tiệt lập tức đi tới trước mặt của tôi, dùng trán tì lên đầu tôi, cười tủm tỉm nói: "Được!"
Bầu không khí thay đổi quá nhanh, từ nhiều lần yên tĩnh sắp chết đến bây giờ cả phòng đầu màu hồng ái muội, chỉ là sự khác nhau giữa một suy nghĩ của người này.
Đôi môi chợt bị hôn lúc nặng lúc nhẹ, chờ tới lúc tôi hơi hé đôi môi, tên chết tiệt mới bắt đầu dần dần hôn sâu hơn, nhưng vẫn rất tỉ mỉ chờ tới lúc tôi mở hàm răng ra, anh mới nâng mặt tôi lên. Ở trong một nụ hôn dài và sâu này, đầu lưỡi hai bên dây dưa cùng một chỗ, cảm nhận hơi thở của đối phương, không ai muốn buông người kia ra.
Tình sâu khó có thể kìm chế! Tôi cảm thấy những lời này dùng vào lúc này thì chẳng còn gì tốt hơn.
Khi hai bên đều thích ứng được với đối phương, tôi ngẩng đầu lo lắng hỏi: "Anh thật sự không có việc gì chứ?"
Tên chết tiệt giơ chân của tôi lên, treo ở trên vai của anh, cúi đầu xuống nhìn tôi, khóe miệng cong lên cười rất không đàng hoàng nói: "Em thử xem!"
Một phát tới đáy!
Tôi không kìm chế được mà kêu thành tiếng, mỗi lần tiếp theo đều gần như vậy
Dưới tốc độ chạy nước rút không ngừng, tôi hoàn toàn tin tưởng anh thật sự không sao!
Cạch cạch hai tiếng, căn phòng bên cạnh truyền đến tiếng cửa sổ bị đập mạnh. Tôi lúng túng che miệng lại và trợn trừng mắt. Có phải bên chúng tôi gây ra tiếng động quá lớn nên bên Ninh Nghi nghe được sao? "Này, anh có nghe được gì không?"
Tên chết tiệt ưỡn lưng, tôi lại không nhịn được kêu lên một tiếng. Anh cười hì hì vài tiếng, tôi vung nắm đấm về phía anh phản đối. "Anh đừng làm loạn nữa, anh thật sự không nghe được sao?"
"Có người sớm hứng tình! Lúc này chắc đi tìm chỗ tắm rồi!" Tên chết tiệt cúi người xuống, ghé sát bên tai tôi nói: "Nương tử, em kêu lớn tiếng quá!"
"Anh!"
Tôi khóc không ra nước mắt. Không phải mỗi lần làm chuyện đó, anh đều có bày kết giới sao? Tại sao lần này lại không chứ?
"Hừ, anh hứng tình lại trách tôi à? Còn không phải là anh tìm đường chết sao!"
Tiếng động bên ngoài lớn cũng không ảnh hưởng đến lòng háo sắc của tên chết tiệt, không làm đến cùng, anh chắc chắn sẽ không bỏ qua, làm hại tôi bị liên lụy mỗi ngày phải dậy rất lâu mới có khả năng nhớ ra anh rốt cuộc đã làm gì tôi.
Nằm đo giường một lúc, tôi mới đi tới phòng tắm rửa mặt chải đầu, chuẩn bị đi học!
Ninh Nghi từ phòng bếp đi ra, cô ấy đã làm xong bữa sáng, gọi tôi qua ăn cùng.
"Cô ăn đi, tôi không đói bụng! Dương Mặcđâu?"
"Cậu ấy còn ở trong phòng ngủ, tối hôm qua đột nhiên đi ra ngoài rất lâu mới về, cũng không biết cậu ấy đi làm gì." Vẻ mặt Ninh Nghi rất tự nhiên vừa ăn vừa nói, thoạt nhìn không giống như có gì giấu giếm.
"Vậy à! Thế tối hôm qua, cô có nghe được gì không?"
Ninh Nghi ngẩng đầu, nghi ngờ hỏi: "Không có! Sao cô lại hỏi vậy?"
"Ha ha, không có việc gì, không có việc gì! Cô mau ăn đi, lát nữa chúng ta cùng tới trường!" Tôi thấy cô ta không giống như đang nói dối, cũng không hỏi tiếp nữa. Cả hai đều học một trường, còn là bạn học cùng lớp, hỏi nhiều sẽ lúng túng.
"Mạc Thất, cô cũng ngồi xuống ăn một chút đi! Tôi làm nhiều lắm, một mình không ăn hết đâu. Dương Mặckhông ăn những thứ này, cô gọi anh cô ra ăn đi!"
Người ta mời nhiệt tình không thể từ chối được, nhưng tôi ăn vào sẽ lại nôn, vậy càng lãng phí hơn!
"Cậu ấy và tôi đều không ăn mấy thứ này. Cô cũng không cần khách sáo đâu, về sau cô làm phần của mình là được rồi!"
Ninh Nghi giật mình trợn mắt nói: "Cô cũng không ăn à?"
Tôi cảm thấy cô ấy đã hiểu sai, vì vậy giải thích: "Trước đây tôi cũng ăn đồ của người sống, chỉ có điều bây giờ không ăn nữa thôi."
Ninh Nghi không hỏi nhiều, cô ấy là một cô gái rất hiểu chuyện, biết mình nên biết gì, không nên hỏi cái gì, cho nên tôi cũng không có gánh nặng gì quá lớn.
Sau khi thu dọn đồ xong, Quỷ Vương Dạ Quân chui vào trong ngọc bội màu trắng, nhưng Dương Mặcthì làm thế nào?
Nhà của Ninh Nghi đã bị phá hủy, cô ấy cũng không dám về ở vì sợ những người này lại tìm tới cửa. Cũng không biết hiệu suất làm việc của người trên trời thế nào, nếu chẳng may trình tự quá nhiều, không giết chết hết đạo sĩ thối ngay được, nói không chừng bọn chúng còn có thể ngóc đầu trở lại. Chỉ có điều cho dù là bị giết chết, loại người muốn anh ta vẫn còn rất nhiều.
Làm này đi không giữ bí mật, chỉ cần có người biết Dương Mặctồn tại, sẽ có càng nhiều đạo sĩ thối tìm tới cửa, đưa bọn họ trở về. Tôi không yên tâm được. Nhưng tôi và Ninh Nghi đều phải đi học, để Dương Mặcở nhà một mình, tôi cũng không yên tâm.
Tôi thấy bây giờ tên chết tiệt còn chưa có ý nghĩ đuổi Dương Mặcvề Quỷ giới, tôi dứt khoát giả vờ không biết, cũng không nhắc với anh về chuyện này, có thể để cho cậu ta ở thêm ngày nào hay ngày đó!
Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng tôi bảo Dương Mặcbiến thành con rồng nhỏ trốn ở trong quần áo của Ninh Nghi, như vậy có thể mang theo cậu ta bên người và đi ra ngoài. Thể tích nhỏ như vậy, cũng không sợ có người nào phát hiện ra cậu ta nữa!
Đến trường học, tôi cảm thấy vận may của mình không tệ lắm. Buổi học hôm qua, giáo viên không có điểm danh cho nên chuyện tôi và Ninh Nghi bỏ buổi học cũng không có vấn đề gì.
Sáng hôm nay cũng phải học đủ các tiết, đầu óc tôi choáng váng, căn bản không có thời gian suy nghĩ tới chuyện khác.
Tới gần buổi trưa, tên chết tiệt nói cho tôi biết một tin tức. Đạo sĩ thối bị giết chết, chỉ có điều người giết chết hắn không phải là Thượng đế.
Điều này thật kỳ lạ!
Tôi tò mò hỏi anh là ai mà nghĩa khí như vậy, giết chết tên khốn kia? Tên chết tiệt không nói. Cũng bởi vì hồn phách của đạo sĩ kia xuống Địa Phủ, anh mới biết được chuyện này thôi!
Thân ở nhân gian, lòng ở Quỷ giới! Tôi thật không nhìn ra được, tên chết tiệt còn có tinh thần trách nhiệm như vậy đấy. Chỉ có điều bất kể là ai giết đạo sĩ thối kia, đều là chuyện khiến người ta hả lòng hả dạ.
Chỉ là...
Ngày chia tay cuối cùng cũng đến!
Cuối tuần không phải đi học, chúng tôi không đi đâu mà đều ở nhà xem ti vi!
Trong thời gian này, Ninh Nghi và Dương Mặcluôn ở bên cạnh tôi, mọi người đều rất ăn ý, không ai muốn nhắc tới những chuyện khiến cho người ta không vui. Nhưng Quỷ Vương Dạ Quân tới, anh chủ động xuất hiện cũng có nghĩa là đến lúc Dương Mặcphải đi rồi.
Từ chuyện này, tôi phát hiện tên chết tiệt cũng không phải là người vô tình. Ít nhất, anh còn cho bọn họ có thêm mấy ngày ở chung, cũng xem như là hết lòng quan tâm giúp đỡ rồi.
Bạn thấy sao?