Tôi không hứa với anh ta cũng bởi vì tôi quả thật không biết có chuyện gì xảy ra. Thứ hai tôi cũng đâu phải là con rối gỗ bị nắm dây, tại sao phải ngoan ngoãn để cho Trần Tú Tài nắm mũi dẫn đi? Mặt khác, tôi thực sự không thích gặp người đàn ông mặt đơ này. Anh ta cho rằng mình rất có tiền thì có thể không tôn trọng người khác sao? Cắt, dáng vẻ đẹp trai lại giàu có là nổi bật lắm sao? Gặp phải chuyện như vậy, còn không phải tới cầu xin người khác à? Cô chủ đây còn không để cho mình bị đẩy cho quay lòng vòng đâu!
Anh không phải thích thể hiện sao? Bà chị đây cũng không phải ngồi không!
Quả nhiên, khi tôi mở miệng từ chối, người đàn ông mặt đơ bắt đầu hoảng loạn, cơ mặt anh ta giật giật một lúc mới trầm giọng nói: "Cô Mạc, chuyện này chắc hẳn phải nhờ cô giúp một tay, bất kể cô đưa ra điều kiện thế nào, tôi đều sẽ cố gắng hết sức đáp ứng cô."
Chà chà chà! Điều kiện gì cũng đáp ứng, vậy tôi muốn tất cả gia sản của anh, anh cũng sẽ cho sao? Cắt, bây giờ biết cầu xin người khác, còn nói giống như thật vậy, sao trước đó không làm đi!
Tôi nhếch mép nói. "Chuyện sau này chờ sau này lại nói, không cần nhiều lời. Cứ bảo họ Trần kia tới tìm tôi!"
Nói xong, tôi bước về phía cửa. Trước khi rời đi, tôi còn lễ phép chào hiệu trưởng xong mới đóng cửa rời đi.
Trong cả quá trình, tôi đều cười nhạt, dáng vẻ hờ hững nhìn thế gian, khóe miệng cũng gắp bị rút gân rồi. Vừa ra khỏi cửa, tôi mới phát hiện ra trong lòng bàn tay mình đầy mồ hôi. Tôi vỗ mạnh vào gương mặt sắp cứng đờ của mình, cảm thấy có phần dịu xuống, mới thoải mái thở ra một hơi, đi ra khỏi phòng giáo vụ.
Đàm phán với tôi chính là công việc tỏ vẻ ta đây, hết lần này tới lần khác, tôi cũng sắp bội phục mình muốn chết rồi, kỹ thuật sống có độ khó cao như vậy mà tôi vẫn có thể vận dụng thuần thạo.
Trở lại phòng học, tôi ngồi còn chưa nóng đít thì điện thoại đã bắt đầu rung lên không ngừng!
Khi lên lớp học, tôi cơ bản đều để chế độ im lặng và để ở trong túi quần jean. Bởi vì quần bó sát người cho nên nó rung cái là tôi lập tức có thể cảm ứng được. Trên màn hình hiện ra một số lạ, tôi ấn nghe luôn. "Trần Tú Tài, đồ rác rưởi nhà anh, anh rốt cuộc muốn làm gì hả?"
Đối phương sửng sốt một lúc mới rất không nể tình mà cười ha ha. "Cô nhóc ngu ngốc này, có tiền cho cô kiếm mà cô còn không kiếm, cô muốn thế nào nữa!"
"Bớt nói nhảm đi! Anh biết rõ tôi chỉ biết vẽ một lá bùa quỷ gì đó, làm gì có năng lực nhận công việc lớn như vậy chứ! Tôi hỏi anh, anh rốt cuộc có ý định gì? Chuyện như vậy một mình anh đã có thể làm được, tại sao phải kéo tôi vào? Không phải là anh muốn dùng tiền mua chuộc tôi làm chuyện gì xấu chứ?"
"Cô suy nghĩ nhiều rồi! Con người tôi không có sở trường gì, chỉ nói nghĩa khí! Còn không phải là có tiền thì mọi người cùng kiếm sao?" Ở bên kia điện thoại, Trần Tú Tài cười hì hì nói. "Trong thời gian gần đây, tôi chỉ cảm thấy cô nhóc ngu ngốc cô có ý kiến rất lớn với tôi. Lần này không phải có thần tài tới cửa, tôi mới nghĩ đến cô, thuận tiện làm cho cô thay đổi thành kiến đối với tôi sao?"
Người này vẫn tự hiểu lấy mình, nhưng có cần thiết phải nói trắng ra như vậy không.
Tôi nghĩ tới phải đối diện với vẻ mặt đê tiện của thằng nhóc kia thì nghiến răng nói: "Trần Tú Tài, anh nghe rõ cho tôi, con người tôi bình thường không tức giận với người khác, nhưng một khi bị tôi để mắt tới thì đó là chuyện cả đời! Không nói gì khác, từ sườn núi thôn Ly thì hai chúng ta đã kết thù rồi, hiểu không? Từ lần đầu tiên anh gọi tôi là cô nhóc ngốc, chúng ta đã không phải là bạn cùng đường rồi. Cho nên anh đừng mong mua chuộc được tôi, cẩn thận tôi ở sau lưng đâm anh một dao, tôi xem anh còn cười được không."
Tôi nói đến mức này, kẻ ngu ngốc cũng có thể nghe hiểu được, nhưng người này không ngờ lại bắt đầu tỏ vẻ oan ức với tôi. "Con nhóc à, làm người cũng không nên làm như thế đâu. Tôi có thể có mưu đồ gì với cô chứ! Trước kia, tôi tìm cô hợp tác kiếm tiền, Quỷ Vương nhà cô cũng đâu có nói gì. Tại sao lần này cô lại đột nhiên trở mặt không nhận người thế? Không phải tôi chỉ gọi cô mấy tiếng cô nhóc ngu ngốc thôi sao? Đó còn không phải là vì tôi cảm thấy cô thú vị à? Cô không cần hẹp hòi, cứ nhớ mãi ở trong lòng như vậy chứ!"
"Ông già sớm đã từng nhắc nhở tôi, đừng qua lại với anh rồi. Con người anh cả ngày thần thần bí bí, tôi sợ anh được chưa! Còn nữa, Trần Tú Tài, tôi với anh không có thân quen như vậy đâu. Anh có phải là Trần Dương hay không, tôi không quan tâm, cũng không muốn biết giữa anh và ông già có thù sâu hận lớn gì. Anh muốn tôi thay đổi thành kiến với anh sao? OK, trừ khi anh nói ra Nhược Hi là ai. Nếu không, chúng ta sớm nói bye bye đi, nếu anh dám tới tìm tôi, mỗi ngày tôi lại ân cần thăm hỏi tổ tông nhà anh đấy."
Trần Tú Tài im lặng. Anh ta càng không nói lời nào, tôi lại càng nổi giận! Tôi không hiểu nổi, vì sao vừa nhắc tới người phụ nữ Nhược Hi này, tất cả mọi người liền bắt đầu chơi trò im lặng với tôi. Rốt cuộc cô ta là thần thánh phương nào mà có năng lực lớn như vậy, mỗi người đều giữ mồm giữ miệng thay cô ta. Tên chết tiệt đã vậy, Trần Tú Tài cũng đức hạnh này. Đây rốt cuộc là vì sao thế?
Không nói thì thôi, khi giáo viên đi tới, tôi đang muốn cúp máy. Lúc này, giọng nói nghiêm túc của Trần Tú Tài lại từ đầu điện thoại bên kia truyền đến.
"Cô nhóc! Diệm Thiên Ngạo không nói là chuyện của anh ta, nhưng tôi làm như thế thật sự là vì muốn tốt cho cô thôi! Cô là phụ nữ, tôi nghĩ cô hiểu cảm giác này! Tôi có thể nói cho cô biết, tôi cũng không sợ Diệm Thiên Ngạo gây rắc rối cho tôi, nhưng tôi sợ cô biết sự thật." Tôi rõ ràng nghe được Trần Tú Tài phát ra tiếng thở dài bất lực như vậy thì tuyệt đối không giả vờ được. "Cô nhóc, ngoại trừ chuyện của Nhược Hi, cô hỏi gì tôi đều sẽ không nói một chữ không. Nhưng bây giờ, cô lại cho tôi nói một câu, vụ buôn bán này, cô có nhận hay không?"
Người phụ nữ tên là Nhược Hi này quả nhiên có quan hệ với Quỷ Vương Dạ Quân, và có thể từng là người yêu của anh, cũng có khả năng là một trong rất nhiều người phụ nữ của anh, dù sao chính là quan hệ không tầm thường! Nếu nói như vậy, cứ làm rõ luôn đi cũng không có gì. Ban đầu tôi đã biết tên chết tiệt ở trên phương diện này cũng không phải con chim tốt lành gì, cho nên cũng sẽ không quá để ý. Nhưng im lặng không nói chuyện này lại có tính chất khác. Hơn nữa Trần Tú Tài cũng biết người phụ nữ này, vậy tôi tất nhiên sẽ cảm thấy ân oán của hai người rất có thể có liên quan với người phụ nữ này.
Quỷ Vương Dạ Quân không cho tôi có bất kỳ quan hệ nào với Trần Tú Tài, lại luôn đánh nhau với anh ta bởi vì một người phụ nữ. Anh bởi vì ân oán giữa hai người không ngừng mà hạn chế chúng tôi tự do kiếm ăn, điều này có thể nói được sao? Người phụ nữ lớn kiêng kỵ nhất lại không phải là trong lòng người đàn ông không có một mẫu đất cho mình à? Tôi cho rằng tôi ở trong lòng của tên chết tiệt vẫn tính là có chút phân lượng, nhưng bây giờ xem ra cũng chưa chắc tốt đẹp như tôi nghĩ. Ít nhất ở trong lòng anh, tôi không phải là một người có thể làm cho anh mở rộng cửa lòng.
Có một số việc không nghĩ đến sẽ không cảm thấy khó chịu lắm, nhưng một khi đã nghĩ tới rồi thì sẽ càng nghĩ càng tức giận.
Tôi cắn môi, giọng căm hận nói: "Làm chứ sao không làm? Có tiền mà không kiếm, anh thật sự tưởng tôi là kẻ ngốc à! Nhưng anh cũng đừng nói cái gì mà tốt cho tôi, tôi sẽ không tin vào những điều này đâu! Anh và tên chết tiệt có ân oán gì, tôi không quan tâm cũng không hỏi tới. Chỉ có điều anh nhớ kỹ cho tôi, mặc các anh thế nào cũng được nhưng đừng có kéo tôi vào trong, hiểu chưa?"
Nói thật, bây giờ tôi rất tức giận. Bọn họ bởi vì một người phụ nữ mà kết ân oán, lại muốn can thiệp vào tự do hành động của tôi, điều này với tôi là rất không công bằng. Cho nên tôi nói với Trần Tú Tài như thế là hoàn toàn xuất phát từ cảnh cáo, tôi không muốn bị anh ta lợi dụng để đi đối phó với tên chết tiệt, đồng thời tôi cũng không hy vọng tên chết tiệt bởi vì chuyện này tới gây khó khăn cho tôi.
Lời không hay vẫn phải nói trước, dù sao cũng tốt hơn so với thu sau tính sổ, ai biết mỗi lần người này tới tìm tôi, có phải là muốn mượn tay tôi để khiêu khích đối phó với Quỷ Vương Dạ Quân hay không. Tôi không có khả năng coi tiền như rác, không muốn kẹp ở giữa hai người này, không chiếm được lợi thì thôi, cuối cùng còn bên trong bên ngoài đều không phải là người.
Trần Tú Tài cũng không trả lời tôi mà nói ngắn gọn: "Sau khi tan học, tôi sẽ tới đón cô, cô vào học đi!"
Tôi cúp máy, cũng không thấy Quỷ Vương Dạ Quân đi ra. Có thể anh còn đang ngủ, không biết tình hình này sẽ tiếp tục tới khi nào.
Vụ buôn bán này là do Trần Tú Tài tự tìm tới tôi, dù sao tôi chỉ biết vẽ bùa, còn là loại không vẽ tốt lắm, những cái khác đều không biết, Trần Tú Tài cũng biết chuyện này. Bản thân anh ta bằng lòng chia tiền cho tôi, đó là anh ta ngu ngốc, hoàn toàn không có chút liên quan gì với tôi. Chuyện tốt như vậy, vì sao tôi lại không nhận chứ.
Chưa đến bốn giờ chiều thì tôi đã hết tiết học, khi tôi ra tới cổng trường học, phát hiện bên cạnh có một loạt chiếc xe sang trọng đang đỗ. Nhìn qua thì chiếc tệ nhất cũng phải hơn chín trăm triệu, nhìn mỗi cô gái bắt đầu lên xe, tôi không nhịn được liền muốn than thở.
Xã hội bây giờ, phụ nữ mặc quần áo càng lúc càng ít, đàn ông mặc càng lúc càng nhiều, tóc càng lúc càng ít, bụng càng lúc càng lớn, người làm ba cũng là càng ngày càng già!
Sau khi phỉ nhổ một lúc, tôi lại nghe có một người phụ nữ chạy chậm tới trước một chiếc xe thể thao, nhí nhảnh nũng nịu gọi một người đàn ông béo tròn một tiếng "ba nuôi", sau đó lên xe, vừa ôm vừa hôn nhìn phát ngấy một lúc, chiếc xe mới vèo một cái rời đi.
Tôi nhịn không được cảm thấy gió lạnh thấu xương đang ân cần thăm hỏi, sợ run cả người, da gà rơi đầy đất.
Làm tổn hại tới phong tục xã hội, hình ảnh thật đẹp nhưng không dám nhìn, nhìn quá cay mắt.
"Nhóc Mạc!"
Nghe được tiếng gọi của Trần Tú Tài, tôi ngẩng đầu nhìn lại, anh ta từ trong một chiếc xe màu bạc thò đầu ra, tôi lập tức mặt đen!
Vừa rồi tôi còn đang châm chọc những phụ nữ kia, bây giờ tôi cũng xâm nhập vào trong hàng ngũ của các cô ấy. Mặc dù mục đích khác nhau, nhưng nhìn bề ngoài chỉ có vẻ như không có gì khác biệt. Tôi cúi đầu bước nhanh tới trước mặt anh, sau đó lập tức rẽ qua chiếc xe bên cạnh và đi về một hướng khác. Nghĩ đến những ánh mắt nhìn qua, chắc hẳn cũng xem tôi trở thành những một trong những thành viên em gái hẹn hò để nhờ viện trợ, tôi lai không thể ném nổi mặt mũi này.
Sau khi đi ra một đoạn, Trần Tú Tài lái xe đuổi theo. Anh vừa đặt một tay ở trên cửa xe, vừa hỏi tôi: "Cô cả ơi, cô lại muốn chơi trò gì vậy?"
Tôi có tật giật mình nhìn xung quanh một lát, xác định không có người cùng trường mới lên xe của anh, thuận miệng hỏi: "Oa, chiếc xe này mới đây, xem ra mấy ngày này anh kiếm được rất nhiều tiền đấy!"
"Bớt nói nhảm với tôi đi, nói, lúc trước làm gì mà không lên xe luôn? Không phải cô muốn chơi trò lạt mềm buộc chặt, để cho tôi đuổi theo cô chứ?"
Tôi trừng mắt nhìn anh ta nói: "Sai rồi, tôi với anh cũng đâu phải loại quan hệ đó, chơi lạt mềm buộc chặt làm cái gì! Vừa rồi anh chờ ở cổng trường học không phát hiện ra điều gì à?"
Trần Tú Tài nhìn qua gương chiếu hậu, sau đó cười ha ha vài tiếng, rẽ vào một phải ngõ nhỏ rồi tiến vào con đường lớn.
Khi cảm giác bụng bắt đầu lên tiếng, tôi lấy viên Huyền Hồn đan bỏ vào trong miệng.
Kỹ thuật lái xe của Trần Tú Tài không tệ, tôi ngồi ở phía sau tương đối ổn định. Khi dừng lại ở đầu đường, anh ta đột nhiên hỏi: "Cô muốn biết chuyện của Nhược Hi là vì tò mò hay ghen ghét?"
Mỗi lần ăn Huyền Hồn đan sẽ có một lúc bị choáng váng, tôi nhắm mắt tựa lưng vào ghế ngồi, yếu ớt nói: "Có gì phải ghen tỵ chứ? Không phải có mỗi một mình tôi là người phụ nữ của anh ấy! Tôi chỉ cảm thấy các người vừa gặp mặt đã đánh nhau, mỗi lần đều vì cùng một lý do, cho nên mới muốn biết giữa các người có thù sâu hận lớn tới mức nào mà cứ nhất quyết phải một sống một chết! Còn nữa, anh rốt cuộc là Trần Dương hay là Trần Tú Tài vậy? Về sau tôi nên gọi anh là gì mới được chứ? Các người đúng là quá hỗn loạn."
"Tùy tiện gọi thôi, dù sao cũng là tôi đi! Cô cứ coi như tôi có đôi khi thần kinh phân liệt, hoặc là hai nhân cách cũng được. Tôi cũng không biết giải thích thế nào, không biết bắt đầu từ lúc nào, trong cơ thể tôi lại có thêm một người như vậy, đuổi cũng không đi. Nhưng có chuyện, tôi nhất định phải giải thích. Lần đó khi ở cầu Phong Lâm, tôi thật sự không có lừa cô, anh ta cũng xuất hiện từ khi đó."
Tôi không nói gì, cũng không biết có nên tin anh ta hay không. Dù sao tôi cũng nhớ kỹ một điểm, anh ta dẫn theo tôi kiếm tiền, như vậy không thành vấn đề, nhưng muốn kéo tôi vào trong ân oán giữa anh ta và tên chết tiệt kia thì không được.
Xe tiến vào một khu căn hộ, xung quanh nơi đây toàn là cây cối, từ bên ngoài nhìn vào trong cũng chỉ tưởng là một công viên nào đó, căn bản không nhìn thấy được căn nhà. Chạy vào sâu bên trong, tôi mới phát hiện ra trong khu chung cư này có số hộ gia đình đúng là ít đến thấy thương, mười ngón tay cũng tính được, không phải nói tỉ lệ vào ở không cao mà căn bản một khu căn hộ bình thường lại có mấy hộ gia đình, mỗi biệt thự đều giống như một pháo đài nhỏ, mỗi căn hộ đều có vườn hoa riêng của mình, thảm cỏ chiếm diện tích còn lớn hơn so với biệt thự rất nhiều. Chỉ là nhìn bề ngoài lại cảm thấy vô cùng sang trọng.
Khi tiến vào khu nhà cấp cao, tôi đã có quan niệm mới về kẻ có tiền.
Sở dĩ khu nhà cấp cao được gọi là sang trọng, vì ngoại trừ bên ngoài có, ở đây đều có, bên ngoài không có nhưng nơi đây cũng có, còn có các vật trang trí nữa. Cho dù tôi xem cũng không hiểu mấy thứ này, nhưng quá chói mắt. Mỗi món đồ đều có thể mua được một căn nhà lầu, đây vẫn chỉ là trang trí cực hạn ở tầng một, nghĩ lại những thứ thu thập, tàng trữ cá nhân chắc hẳn có thể có khái niệm với giá trên trời.
Theo Trần Tú Tài tiến vào phòng khách chính, một cảm giác áp lực rõ ràng từ bên trong truyền đến. Trong phòng khách lớn như vậy lại lập linh đường, đặt một chiếc quan tài được viền vàng nạm ngọc.
Tôi ngất. Giờ đã là thời đại nào rồi mà còn làm loại vật này! Không trách được khi vừa vào đã có cảm giác là lạ như vậy!
Trên linh đường có treo di ảnh của người chết. Đó là một ông lão tóc bạc thoạt nhìn vô cùng thuận mắt.
Cả linh đường được trang trí căn cứ vào theo kiểu làm phép cũ, chiếc quan tài lớn được đặt ở chính giữa, trên mặt đất có chậu than, hai bên có không ít người đang quỳ lạy. Nhìn cảnh tượng này không khó để nhận ra bọn họ đều dựa theo bối phận tới sắp xếp vị trí. Phụ nữ khóc lóc, đàn ông cúi đầu với vẻ mặt bi thương.
Không thể không nói, nhà họ Từ này đúng là một gia tộc lớn, nhiều người đến mức tối tăm một mảng.
Trần Tú Tài đi thẳng tới chỗ người đàn ông mặt đơ và nói vài câu, sau đó chúng tôi được dẫn tới phòng khách ở tầng hai. Anh ta móc từ trong túi ra đồ kiếm cơm. Tôi không có chuẩn bị gì, lại đứng ở bên cạnh nhìn. Tôi nghĩ thầm, lần này chỉ là siêu độ vong linh cho người đã chết, vậy lần trước tôi hù dọa người đàn ông mặt đơ này, chẳng phải là đánh vào mặt mình sao?
Nhân lúc không ai chú ý, tôi lặng lẽ đi tới bên cạnh Trần Tú Tài khẽ hỏi: "Bây giờ siêu độ linh hồn cũng phải dựa vào giả vờ trâu bò nữa sao?"
Trần Tú Tài liếc mắt nhìn tôi, hừ hừ vài tiếng nói: "Bảo cô đến xem trò vui lấy tiền, có chuyện tốt như vậy sao?"
A, hóa ra còn có những chuyện khác à, vậy là tốt rồi!
"Ha ha, à không! Có việc là tốt rồi."
Trần Tú Tài dùng một ánh mắt nhìn kẻ thần kinh để nhìn chằm chằm vào tôi, sau đó anh ta nhíu mày nói lời ác độc: "Tôi nói này, cô nhóc cô không chỉ lắm khuyết điểm, trong lòng còn có vấn đề. Có phải cô không nhìn nổi nhà người ta tốt, chỉ mong ngóng mọi nhà có việc hay không?"
Tôi bĩu môi, đi tới trên sô pha và đảo mắt nhìn anh ta bận rộn nói: "Mới không phải đâu! Chuyện này còn không phải do lần trước người đàn ông mặt đơ tới trường học tìm tôi, tôi không quen nhìn bộ dạng chảnh của anh ta nên mới hù dọa anh ta vài câu sao? Nếu chẳng may anh ta tìm chúng ta chỉ để siêu độ vong linh gì đó, vậy chẳng phải tôi tự mình tát vào mặt mình, có bao nhiêu xấu hổ chứ!"
Trần Tú Tài vừa nghe vậy liền cười vang, giơ ngón cái về phía tôi nói: "Cô nhóc, ai bảo cô giả vờ trâu bò cơ! Tôi nói thật cho cô biết, này chuyện nhà họ Từ thật sự không dễ làm đâu. Chúng ta chỉ làm chuyện chúng ta nên làm thôi, những cái khác coi như không nhìn thấy là được rồi."
Cái gì gọi là chỉ làm chuyện chúng ta nên làm? Chẳng lẽ còn có vật gì khác sao?
Tôi hơi cong khóe miệng lên, lòng tìm kiếm cái lạ bắt đầu quấy nhiễu ở trong lòng, chỉ có điều tôi lại nhanh chóng ném ra sau đầu. Bởi vì nhà họ Từ đã phái người tới mời chúng tôi xuống, chắc hẳn đã tới giờ rồi, phải lập đàn làm phép.
Trần Tú Tài cũng không mang theo thứ gì, anh ta nháy mắt với tôi, tôi lại đi hai tay không xuống dưới cùng.
Tất cả quy định của nhà họ Từ đều căn cứ vào từng quy trình làm phép cũ, trong sự rắc rối lại không mất đi vẻ trang nghiêm, cả linh đường im lặng, không khí ngột ngạt vô cùng.
Trần Tú Tài đứng ở trước pháp đàn với tư thế thần linh, khấn thiên phúc, mời tôn thần bận rộn tới vui vẻ tới quên cả trời đất, bùa bay đầy trời, trong đại sảnh là cuồng phong gào thét, ánh đèn chớp hiện, có thể nói phô trương lớn tới mức không bình thường, quậy đến đám người phía dưới muốn kêu cũng không dám kêu, muốn nhìn cũng không dám nhìn, không thể làm gì khác hơn là cúi đầu, trong miệng lẩm bẩm theo.
Tôi quan sát xung quanh, vẫn chưa xuất hiện có gì không ổn. Trước mắt vẫn chỉ là đang siêu độ, còn chưa xảy ra chuyện gì, tôi lại ngoan ngoãn canh giữ ở một bên, chờ sau khi anh ta làm phép xong, những người quỳ ở phía dưới đều bị đuổi ra ngoài, chỉ còn lại người đàn ông mặt đơ và thư ký nhỏ của anh ta.
Lúc này người phục vụ đưa tới một chậu nước, Trần Tú Tài xắn tay áo lên rửa sạch hai tay, sau đó cầm lấy ba nén hương dài, đốt rồi cắm vào trong lư hương. Cả quá trình im lặng, bầu không khí trong linh đường đã giảm xuống điểm đóng băng rồi.
Bạn thấy sao?