Chương 125: 158 + 159 + 160

Người xưa nói người chết vì lớn nhất, làm nghề như chúng tôi, lúc nào cũng tiếp xúc với người chết, cho nên trên phương diện này càng thấy vô cùng quan trọng.

Trần Tú Tài cung kính cúi đầu và tiến lên, biểu thị sự kính trọng đối với người chết, sau đó mới đi lên trước, vòng quanh quan tài để kiểm tra.

Người sống vẫn luôn âm thầm sợ hãi người chết, cho dù là người thân nhất thì cũng sẽ không mất đi cảm giác sợ hãi này! Đừng nói nhìn người chết ở khoảng cách gần, chỉ cần nhìn quan tài đã khiến cho người ta cảm giác toàn thân sợ sệt, trốn không kịp.

Cho nên làm nghề như chúng tôi, thật sự không phải là chuyện con người làm! Đối mặt với các loại người chết, năng lực chịu đựng trong lòng lại phải lớn thế nào mới có thể lần lượt chống đỡ được. Số tiền này không dễ kiếm, nhưng có thể kiếm được đều là số tiền lớn.

Khi tôi đang suy nghĩ linh tinh không chú ý, Trần Tú Tài bỗng nhiên nhảy lên quan tài, anh đứng thẳng lưng, quan sát về phía trần nhà.

Tất cả mọi người bị hành động này của anh làm cho kinh ngạc đến ngây người, cả gian nhà yên tĩnh chỉ còn lại có tiếng hít thở. Mà ở trong sự yên tĩnh kỳ lạ này, tôi nghe được từng tiếng nước nhỏ giọt.

Ban đầu, tôi tưởng là vòi nước rơi xuống trong chậu tạo thành, nhưng tôi quan sát một lúc lâu, phát hiện dưới chậu nước này rất khô ráo, mà tiếng giọt tiếng lại liên tục không ngừng, cho nên không thể nào là do chậu nước gây ra được.

Tôi đi tới một bên, tiếp tục quan sát xung quanh, tìm kiếm nơi tiếng giọt nước tồn tại, chợt phát hiện hình như trong cả gian phòng, trừ tôi ra cũng không có người nghe được tiếng giọt nước, điều này thật kỳ lạ. Lẽ nào là do tôi nghe nhầm sao? Tôi tập trung tinh thần, nín thở nghe tiếng giọt nước theo quán tính suy đoán xem nó có thể ở vị trí nào.

Đáng giận là Trần Tú Tài chợt nhảy từ trên quan tài xuống, quát người đàn ông mặt đơ: "Ai bảo các người đặt quan tài như vậy? Mỗi người các anh đều chán sống rồi sao?"

Người đàn ông mặt đơ nghi ngờ hỏi: "Điều là có ý gì vậy? Khi quan tài đưa tới chính là dạng này, vẫn chưa hề động tới!"

Từ khi nhìn thấy quan tài, tôi quả thật có cảm giác là lạ với nó, nhưng cũng không nhìn ra được chỗ nào có vấn đề. Bây giờ Trần Tú Tài nhắc tới, tôi tò mò tiến tới hỏi: "Anh phát hiện ra điều gì à?"

Trần Tú Tài trầm mặt chỉ lên trần nhà, cũng không nói một lời nào.

Tôi nhìn theo ngón tay của anh ta, thấy phía trên quan tài có một đèn treo trần vô cùng tinh tế và đẹp mắt, ánh sáng chớp hiện, chói mắt giống như bầu trời sao dày đặc, vừa nhìn cũng biết là đèn trần đắt tiền, dùng kim cương tinh khiết để chế tạo ra.

Đèn trần không có gì kỳ quái, nhưng tôi nhìn kỹ lại phát hiện có từng giọt nước từ trên đèn trần rơi xuống. Mà vị trí của đèn trần lại vừa vặn ở trên đầu của người chết, điều này có hơi kỳ lạ.

Là ống nước tầng hai bị hỏng sao? Nước nhỏ như vậy sẽ không bị rò điện à?

Trong lòng tôi có nghi ngờ, đồng thời tôi bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, lập tức chạy đến trước quan tài. Lúc này vừa nhìn, tôi lập tức kinh ngạc lùi lại một bước. Quả nhiên không khác với suy đoán của tôi, chỗ mi tâm của ông cụ đã tụ khí đen. Nhìn từ vị trí phần đầu của ông ta được lộ ra, đúng lúc là trung tâm đèn trần nhỏ nước xuống.

Tách! Tách!

Giọt nước tiếp tục nhỏ xuống trên trán ông cụ, lập tức bị lớp da bên ngoài hút vào, không nhìn kỹ thì căn bản sẽ không phát hiện ra được.

Tôi xem như đã tìm được nơi phát ra tiếng giọt nước, nhưng căn cứ vào loại tốc độ này của nó, trên đèn trần tích lại bao nhiêu nước mới không bị hơi nóng của ngọn đèn làm cho bốc hơi lên chứ?

Điều khiến cho người ta sợ hãi khi nhớ lại không phải là tại sao đèn trần nhỏ nước, mà là nước bị người chết hấp thu đi đâu?

Tôi không dám nghĩ, ngẩng đầu nhìn về phía Trần Tú Tài, sắc mặt anh ta tự nhiên, chắc đã phát hiện ra vấn đề từ lâu.

"Vì sao không tiến hành hỏa táng?"

"Ông cụ không muốn hóa thành tro tàn, muốn giữ lại thi thể chôn dưới đất. Tôi không thể làm trái nguyện vọng của ông, cho nên chỉ lựa chọn chôn xuống đất." Người đàn ông mặt đơ thành thật trả lời, sau đó lại vội vàng hỏi một câu. "Đại sư Trần, điều này có gì không đúng sao?"

Trần Tú Tài tức giận thở hổn hển. Tôi thấy anh ta rất phiền muộn, chỉ có điều ngại thân phận của người đàn ông mặt đơ nên cũng không làm cho anh ta quá lúng túng, chỉ là không trực tiếp trả lời anh ta, mà là chỉ vào đèn trần nói: "Đèn trần nhỏ nước, vừa vặn rơi vào trên đầu của ông cụ, các người cũng không phát hiện ra sao?"

Người đàn ông mặt đơ"A" tiếng, không tin nhìn về phía trên trần nói: "Đèn trần nhỏ nước sao? Không thể nào! Công trình xây dựng ở đây đều do tôi tự mình giám sát, không có khả năng sẽ xảy ra hiện tượng thấm nước được. Cho dù ống nước có vết nứt, cũng sẽ không chỉ nhỏ nước ở một chỗ này!"

Anh ta vừa dứt lời thì một giọt nước từ trung tâm của đèn trần nhỏ xuống. Sau khi người đàn ông mặt đơ nhìn thấy, lập tức đi tới trước quan tài, giơ tay hứng lấy giọt nước và quát người bên cạnh: "Còn đứng ngây ra đấy làm gì? Nhanh đi kiểm tra xem chỗ nào nhỏ nước đi."

Cho dù không thích gặp người đàn ông mặt đơ này, chỉ có điều nhìn hành động vừa rồi của anh ta, tôi cảm thấy anh ta vẫn rất hiếu thảo! Khi tôi xoay người nhìn Trần Tú Tài, phát hiện anh ta đang híp mắt quan sát người đàn ông mặt đơ, không biết lại có ý gì.

Không bao lâu, người phục vụ với vẻ mặt đau khổ trở về nói: "Cậu chủ, các phương tiện trong phòng đều không sao cả, cũng không phát hiện ra bất kỳ chỗ nào bị hỏng cả."

Sau khi nghe được người phục vụ báo cáo, người đàn ông mặt đơ lập tức nổi giận. Anh ta chỉ vào vị trí nhỏ nước trên đèn trần và nói: "Mắt các người đều mù rồi sao? Nước nhỏ như thế còn nói không có chỗ nào rò nước à? Đi điều tra lại cho tôi!"

Lúc này Trần Tú Tài mới đi lên trước, chậm rãi nói: "Không cần kiểm tra nữa! Giọt nước không phải đến từ nước bình thường, mà là do âm khí gây ra. Trong cơ thể ông cụ tản ra, tập trung ở trung tâm của đèn trần rồi hình thành giọt nước rơi trở lại trong thi thể, tuần hoàn không ngừng! Cậu chủ Từ, không quá ba ngày, ông cụ chắc chắn sẽ bị thi biến, cái đèn trần kia chắc là do người khác tặng cho!"

Người đàn ông mặt đơ sửng sốt, sau đó nói: "Cái đèn có vấn đề gì sao?"

"Đèn vốn là tốt, chỉ có điều bị người ta động tay động chân, phía trên hội tụ âm khí rất nặng, sờ vào lạnh tới thấu xương. Vừa rồi anh dùng tay không ngăn giọt nước rơi vào ông cụ đồng thời cũng đuổi đi may mắn của anh. Tôi cho anh một lời khuyên, tiểu nhân phải phòng, tai ương thấy máu cũng phải tránh! Mấy năm tới đừng kiếm tiền nữa, chờ ổn định rồi nói sau."

Trong mấy câu nói của Trần Tú Tài đã để lộ ra rất nhiều tin tức, nhất là người tặng đèn đã giở trò, rõ ràng người đàn ông mặt đơ cũng biết là ai. Chỉ nghe hứng giọt nước lại đuổi đi may mắn, anh ta trái lại dùng hai tay chụm lại, hứng tiếp giọt nước từ trên đèn trần nhỏ xuống.

"Tôi sẽ nhớ kỹ lời khuyên của anh. Chỉ có điều tôi không thể vì vậy mà làm cho ông cụ chết không được yên ổn. Không còn may mắn thì có thể lại chờ, nhưng tôi thật sự không ngờ những kẻ ngoài mặt thoạt nhìn ra hình ra vẻ, phía sau lại làm ra chuyện ác độc như vậy. Vẫn làm phiền hai người giúp đỡ, để cho ông cụ được lên đường bình an."

Người đàn ông mặt đơ nói mấy câu nghe tình thâm nghĩa trọng, có tình cảm đối với người chết. Mà vào lúc này, Trần Tú Tài đã tiến lên đẩy anh ta ra, không khách sao nói: "Có lòng tốt chưa chắc đã được báo. Anh phải biết rằng âm khí vào trong cơ thể chính là sẽ chết người đấy! Có người cháu trai hiếu thuận như anh, ông cụ cũng không quá mức đáng thương."

Nghe giọng điệu này của Trần Tú Tài, dù thế nào cũng cảm thấy anh ta đang mắng khéo người đàn ông mặt đơ này, mà không phải đang khen người vậy?

Người đàn ông mặt đơ vừa bỏ tay xuống và run rẩy nói: "Tay tôi cũng không còn cảm giác nữa rồi. Nước này thật sự là lạnh đến tận xương! Đại sư Trần, anh xem như vậy được không? Chúng tôi chuyển quan tài tới chỗ khác, có thể tốt hơn một chút không?"

Trần Tú Tài xua tay nói: "Đã muộn rồi! Trên người ông lão đã hình thành âm khí, làm thế nào thì nó vẫn tiếp tục thôi. Vị trí đặt quan tài có vấn đề, hơn nữa đèn trần âm khí tụ tập, hai người hợp nhất, thi thể ông lão không bật dậy mới là lạ. Bây giờ đừng chú ý lấy chữ hiếu đi đầu nữa, chờ sau khi tìm thời cơ tắt đèn trần đi, cậu hỏa táng thi thể, để người chết sớm xuống mồ yên mả đẹp đi!"

Tìm thời cơ tắt đèn trần, ý trong câu nói tức là trong lúc không ngờ tới làm hỏng đèn trần, đó không phải là làm đối phương cảnh giác hơn à?

Người đàn ông mặt vô cảm chần chờ, vẫn gật đầu đồng ý, nói: "Đi, nghe Ngài đại sư."

Nhìn sắc trời cũng dần tối, xác định chắc chắn đêm nay không về được.

Bây giờ không đến, khách nhà họ Từ đến đây không ít, người tới đều là nhân vật có danh dự uy tín, có vài người còn từng gặp trên TV, tham gia chuyên mục tài chính.

Sau khi Trần Tú Tài để người khác nhìn cái quan tài, thì lên tầng chuẩn bị làm trò trước mặt mọi người hủy đèn trần.

Vốn tôi cũng muốn đi lên theo, nhưng anh ta bảo tôi đợi dưới tầng, không biết anh ta làm cái qủy gì. Nhưng tôi nghĩ lại, thế cũng hay, hôm nay nhiều khách đến, chắc cái đèn trần kia cũng sẽ xuất hiện, nên tôi rất muốn biết ai làm ra hành vi thiếu đạo đức như thế, mà đèn trần kia gặp tai vạ gì.

Kẻ có tiền chẳng khác nhau là bao, gặp mặt nhau là chào hỏi, cái vòng luẩn quẩn này vốn không lớn, nhìn tới nhìn lui là mấy khuôn mặt cũ, nên giữa họ cũng chẳng có gì mới mẻ. Nhưng với tôi mà nói thì không, tôi lớn thế này mới là lần đầu tiên nhìn thấy nhiều nhân vật lớn như thế tập trung lại một chỗ, tới tham dự tang lễ, mang vẻ mặt buồn thương, những dịp như thế không nhiều.

Tôi đứng trên khoảng sân bên cạnh quan sát chặt chẽ, trong những vị khách mời có hai người làm tôi thấy hứng thú. Dùng câu "kim đồng ngọc nữ" để hình dung hai người họ cũng không đủ, họ rất trẻ tuổi và gắn bó với nhau, hai người từ đầu đến chân như đứa trẻ mới sinh dính chặt lấy nhau, tôi đoán họ nếu không phải mới kết hôn thì là cặp đôi đang yêu đương cuồng nhiệt. Trừ diện mạo thu hút bên ngoài, chàng trai kia có vẻ ngoài rất giống người đàn ông mặt vô cảm, rất có thể là cùng cha sinh.

Có một việc kỳ lạ là đôi nam nữ vào cửa sau không xuất hiện chung với người đàn ông mặt vô cảm, theo lý dù là người xa lạ, nếu đến đây phải thăm hỏi chủ lễ, nhưng hai người này bỏ hết tất cả quá trình, không phải nói rõ trong hai người có vấn đề rồi ư?

Tôi đi theo cạnh người đàn ông vô cảm, thấy rất rõ hai người kia không hiểu phép tắc, nhưng anh ta vẫn để ý cô gái kia hơn, mấy lần dừng tầm mắt lại trên người cô ấy, bầu không khí hơi ngượng ngập, mối quan hệ giữa ba người bỗng chốc rối tung.

Sau khi đôi nam nữ kia nói chuyện với mấy vị khách thương nhân, tôi phát hiện cô gái kia quay đầu lại nhìn người đàn ông mặt vô cảm, ngay lúc đó tránh tôi liếc mắt nhìn anh ta, ánh nhìn đó không quá thân thiết. Trực giác của phụ nữ rất chuẩn, lúc cô ấy nhìn tôi giống như nhìn thấu kẻ thù hay thứ gì dị hợm, ôi trời, cô ấy không nên nhìn tôi như thế chứ, thật là trời ơi đất hỡi.

Ầm!

Tiếng nổ vang lên trong sảnh lớn, nóc nhà đặt đèn trần đột nhiên rơi xuống, nện thẳng lên quan tài, cả không gian bởi thế mà tối sầm. Tất cả mọi người bật tiếng thốt kinh ngạc, lùi lại tránh ra sau, tiếng thét hoảng sợ chói tai và tiếng thủy tinh vỡ vụn trộn lẫn với nhau, rất đáng sợ.

Không biết ai chạy đi mở đèn trần, thắp sáng lại sảnh lớn, sau khi thấy ánh sáng, mọi người bắt đầu yên tĩnh lại.

"Hoằng Nghị à, xảy ra chuyện gì đấy? Giá trị chiếc đèn này rất xa xỉ, tất cả làm thuần thủ công, cô xem cô làm ra chuyện gì này, sao lại rơi xuống dưới? Dọa khách là chuyện nhỏ, chọc giân ông lão là có lỗi rồi! Cô làm việc không cẩn thận gì hết, hôm nay là ngày gì, cô còn dám trong trường hợp này gây chuyện, cô nói xem cô không thấy có lỗi với tình yêu thương của ông lão giành cho cô à? Đèn đập vào quan tài, điềm xấu đấy, đúng là uổng cho ông lão tín nhiệm cô. Chuyển di sản cho cô, cuối cùng cô đáp lại tình yêu của ông lão thế đấy!"

Mở miệng nói chuyện là chàng trai tôi vẫn chú ý, vẻ ngoài trông nhã nhặn, không ngờ vừa nói chuyện đã tổn hại người ta thế rồi.

Quay lại ý trong lời chàng trai này, đèn trần không phải do người khác tặng cho, mà là chính ông lão làm? Thế thì càng kỳ quặc!

Từ Hoằng Nghị là cô gái cong môi nói: "Đèn rơi đúng là điềm xấu, ông già hồ đồ sắp xếp hết rồi, ai mà đoán được bí ẩn trong đấy! Tôi rất cảm ơn anh cả với chị dâu cả đưa tới chiếc đèn trần quý giá như thế, nhưng giờ nên đổi mới vứt cũ thôi, Từ Hoằng Vĩ, anh nói xem có đúng không?"

Đúng là tôi không nhìn lầm, hai người này đúng là có quan hệ huyết thống, mà cô gái này là chị dâu người đàn ông mặt vô cảm, đèn trần cũng là họ tặng.

Nhìn họ cứ tỉnh bơ trước chuyện không liên quan tới mình, tôi rất muốn vạch trần sự ác độc của họ, nhưng tôi nhịn xuống.

Từ Hoằng Nghị đã biết đầu đuôi câu chuyện, anh ta cũng hiểu tốt và xấu không chỉ nhìn vào vẻ bề ngoài, có đôi khi, sự thật đằng sau sự việc mới khiến lòng người lạnh lẽo.

Quan điểm ấy, tôi rất hiểu lời người đàn ông vô cảm nói, anh trai và chị dâu anh ta đưa tới thứ không sạch sẽ gì đó, mục đích không trong sáng, không chỉ hại ông lão mà còn mang đến tai họa lớn hơn nữa. Hiện giờ đèn đã vỡ trước mặt mọi người, nhìn như đạp vào linh đường ông lão, nhưng thực ra phá hủy thuật pháp hại người ác độc kia, giúp người đàn ông mặt vô cảm và ông lão.

Từ Hoằng Vĩ cười, anh ta nheo mắt lại nói: "Đúng chứ? Nhưng giờ thị trường kinh tế suy giảm, cô đầu tư ở đâu cũng thất bại, hạng mục chết, mệt không ít ha! Dù đồ cũ rồi cô có tiền dư mua mới không? Ông lão là tôi nhặt xác, nếu cô muốn chiếm lợi, cũng phải xem ông lão có tức bật dậy không đã!"

Lời trào phúng như một quả bom trong mọi người, kíp nổ bật mang tới cuộc chiến tranh không khói thuốc.

Nhưng Từ Hoằng Nghị không để ý đối phương, anh ta nhã nhặn cười nói: "Anh cả yên tâm, ông lão để lại di sản cho chúng ta cũng đủ rồi, dù bồi thường cả đời cũng tha hồ cho tôi sống phóng túng! Huống chi là bị kẻ tiểu nhân tính kế thôi, loại kỹ xảo này với tôi chỉ là chuyện nhỏ, không đáng nhắc tới! Nhưng tôi khác với anh trai tôi, đèn là món đồ thực dụng, mua giá hời là được rồi! Cô xem cô đưa tới món đồ quý giá kia kìa, nói vỡ là vỡ, để người ta phòng bị, có ý gì chứ?"

Lời vừa thốt ra khỏi miệng, sắc mặt hai người kia tối tăm vô cùng. Bên nữ trông như vẫn còn duy trì phong độ cô ấy, nhưng rõ rành đã run biên độ nhỏ, còn Từ Hoằng Vĩ giận run người rất rõ.

"Từ Hoằng Nghị, tôi khuyên anh đừng đắc ý quá sớm! Anh chiếm được toàn bộ tài sản của ông lão, đó là anh không biết xấu hổ! Giữa anh em chúng ta, anh còn cảm thấy anh như thế không bất công đối với tôi? Ông Từ trước đây đối xử như thế với tôi, mà tôi vẫn còn đứng ở trong này, biết vì sao không? Bởi vì tôi còn muốn xem ông ta bây giờ còn làm gì được tôi! Ha ha ha!"

Dù giọng Từ Hoàng Vĩ bị đè ép, nhưng tôi vẫn nghe rõ phẫn nộ và oán hận trong lòng anh ta.

Anh em vì tiền tài phản bội nhau, không liên quan tới tôi! Nhưng đối với ông lão chết rồi còn canh cánh trong lòng, làm chuyện tổn hại âm đức như thế, thì phải gọi là người trơ trẽn. Dù trước đó ông lão làm cái gì, giờ người chết rồi, còn mắng người ùng quan hệ huyết thống với mình như thế, thì quá quá đáng. "Các cụ nói rồi, người làm trời nhìn, anh cũng thế, đừng quá đáng quá."

Từ Hoằng Vĩ liếc nhìn người đàn ông mặt vô cảm, vỗ vỗ bả vai anh ta nói: "Ôi, mấy ngày không gặp, khẩu vị anh cũng độc đáo hơn hẳn! Đứa nhà quê kia trưởng thành coi cũng được, mà miệng câm như hến ấy! Ha ha ha!"

Đứa nhà quê? Đang nói tôi sao?

À, đôi nam nữ chó má này coi tôi thành gái ngành phục vụ người đàn ông mặt vô cảm! Có người bẩn thỉu như thế không, nhìn ánh mắt hèn mọn của thằng kia đi, chắc chắn nghĩ tôi thành loại phụ nữ hám của, muốn mượn tôi làm xấu mặt người đàn ông vô cảm.

Nhịn lắm rồi không nhịn được nữa! Tôi nhướn mày không khách sáo nói: "Từ Hoằng Vĩ! Trên đời này có một loại người, anh không đắc tội nổi đâu!"

Từ Hoằng Vĩ dường như không nghĩ tới chuyện tôi giáp mặt phản bác, anh ta cười xấu xa, nghĩ đã tìm tới ngòi nổ khơi mào cuộc chiến, muốn để người đàn ông mặt vô cảm thêm tủi hổ, giả mù sa mưa nói: "Ôi này! Cô gái nhỏ giọng ngông nghênh thế! Tôi lớn thế này rồi còn chưa từng gặp người thế đâu, nhưng đúng là có nhiều người tôi không dám đắc tội thật!" nói rồi anh ta lại chuyền sang Từ Hoằng Nghị nói: "Bạn gái mới của anh hay thật, nhìn thấy chưa, đừng có chọc phiền rồi không biết chết lúc nào!"

Tôi cũng cười bên ngoài nhưng bên trong không cười nói: "Thế à? Thế cũng hay lắm, có một loại người thích giao tiếp với anh như thế lắm!"

Từ Hoằng Vĩ dường như nghe ra điều ẩn giấu trong câu nói của tôi, anh ta hơi sửng sốt một lúc, bên kia Từ Hoặng Nghị nói với tôi: "Cô Mạc, cô chờ chút, tôi mời đại sư Trần xuống."

Tôi gật đầu, lướt qua Từ Hoằng Vĩ đi về phía quan tài ông lão.

Đèn trần rơi xuống dưới đập một cái hố trên quan tài, nhưng không đập nứt cái quan tài, đúng là may mắn trong bất hạnh.

Trần Tú Tài cùng người đàn ông mặt vô cảm đi xuống tầng, sau khi xem qua thì dặn dò người hầu nhà họ Trần, cả đêm đưa thi thể ông lão đi đốt, đôn đốc mãi mới được. Trước khi đưa quan tài đi, để phòng chuyện không may, anh ta còn dán bùa lên trên mặt ông lão, nói thầm một lúc, mới để người ta chở quan tài đi.

Sau khi tất cả công tác hoàn thành, đã sắp tới nửa đêm, các vị khách cũng đã rời đi.

Tôi muốn thừa dịp nghỉ ngơi tìm Trần Tú Tài hỏi chuyện, vừa mở cửa phòng đã nghe thấy tiếng người đàn ông mặt vô cảm truyền tới từ bên cầu thang. Hình như anh ta cãi nhau với người phụ nữ nào đó, xuất phát từ sự tò mỏ, tôi lặng lẽ đi tới, núp trong góc nhìn sang. Ối chà, người phụ nữ đứng cùng với người đàn ông mặt vô cảm là chị dâu anh ta, trông người phụ nữ rất kích động, mấy lần muốn cầm cánh tay người đàn ông mặt than nhưng đều bị hất ra.

Người phụ nữ đè giọng, điềm đạm đáng yêu giải thích: " Nghị, anh phải tin tưởng em chứ, em thật sự chưa từng dối anh, cũng chưa bao giờ hại ông lão. Anh đừng hiểu lầm em thế mà?

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...