Chương 129: 170 + 171 + 172

Quỷ Vương Dạ Quân và Thanh Minh rời khỏi phòng ngủ, bọn họ ngồi ở phòng khách thì thầm cái gì đó, tôi chỉ nhìn cửa một cái liền vẫy tay với cô hai hỏi: "Cô hai, cô đến là tốt rồi, cháu sắp buồn chết rồi! Đúng rồi thuốc lần trước cô đưa cho cháu còn dùng không, cháu không muốn cả ngày chịu vết thương này làm người chết nằm trên giường."

Cô hai nghe tôi lầm bầm kêu ca, cười nhẹ thành tiếng. Cô hôm nay mặc chiếc váy dài màu trắng giống hệt với Thanh Minh, thêm màu da xanh sao, khiến làn da trắng của cô càng thêm trắng rõ! Không nói năm đó cái tên Thanh Minh vì sao hại chết cô hai, hiện tại nhìn dáng vẻ này, tôi cảm thấy hai người họ rất xứng đôi!

"Cháu đó! Cô biết ngay cháu sẽ nổi nóng! Từ chỗ Thanh Minh nghe tin cháu bị thương, cô liền cầu xin anh ấy đưa cô đến!" Cô hai từ trong tay áo lấy ra một cái bình ngồi xuống giường tôi, nhấc chăn lên nói: "Đến đây, đừng xấu hổ, để cô nhìn vết thương, vết thương có nghiêm trọng không!"

Ở trước mặt cô hai, tôi đương nhiên không có gì cố kị, đều là phụ nữ, lại là người thân từ nhỏ yêu thương tôi, tôi đương nhiên sẽ do cô đến động tay, nghĩ đến vào lúc này có một người thân chăm sóc tôi cũng khá vui, cho dù, cô hai đã chết rất lâu, nhưng tôi cũng không sợ cô chút nào!

Cô hai vừa nói bắt đầu bắt tay xé vải băng, lúc nhìn thấy vết thương máu thịt mơ hồ, cô lo lắng kêu lên: "Trời ơi, cháu ngoan, đây là cái gì làm ra vậy a? Nói cho cô là ai làm?"

Tôi không muốn cô hai biết sự thật sẽ lo lắng sợ hãi, thế nên cô ý làm ra vẻ không sao an ủi nói: "Một tên tiểu quỷ không biết trời cao đất dày! Nhân lúc cháu không chú ý xuống tay! Có điều hiện tại không sao rồi, cô hai đừng lo lắng, có lão gì chết tiệt kia ở đây, cháu chết không nổi! Hơn nữa vết thương cũng không phải rất sâu, cháu chỉ lo sẽ để lại sẹo không đẹp! Thuốc lần trước cô cho cháu bôi chân có tác dụng tốt, sau khi dùng một chút sẹo đều nhìn không ra a!"

Cô hai cũng không phải dễ lừa như vậy, có điều cô cũng không hỏi nhiều, chỉ là vừa khóc vừa cần thận bôi thuốc cho tôi: "Cháu ngoan, cháu như thế này ở lại dương gian, cô thật sự không yên tâm! Hay là cùng cô quay về a, chỗ đó thực sự không có tệ như cháu nghĩ, cháu nhìn cô không phải cũng sống rất tốt sao?"

Tôi biết rất rõ chỗ đó sớm muộn cũng phải đi, có điều không phải bây giờ. "Cô hai, cháu bây giờ không thể chết! Cháu biết cô lo lắng, nhưng mà cháu không yên tâm cha mẹ a! Năm đó, cháu nhìn thấy cô bị người ta từ trong phòng trắng lôi ra, lúc đó cháu thực sự rất sợ cũng rất đau lòng, nhưng hiện giờ Thanh Minh đối với cô rất tốt a! Thế nên, cô không cần để tâm đến cháu, người mệnh do trời quyết, đừng lúc nào cũng bi quan như vậy! Cháu có thể chăm sóc tốt chính mình."

Cô hai đỏ mặt cúi đầu, hiện tại chỉ cần nhắc đến Thanh Minh, cô sẽ lộ ra sự thẹn thùng giống như thiếu nữ vậy, dáng vẻ tình yêu chớm nở thậm chí là đáng yêu, nhưng cũng khiến tôi khó mà hiểu. Đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ rõ dáng vẻ của cô hai khi bị đưa vào nhà trắng, hoàn toàn khác với dáng vẻ hiện giờ, tôi nghĩ chỉ có một khả năng có thể giải thích sự thay đổi của cô hai, cô có lẽ yêu Thanh Minh rồi.

Vết thương sau khi bôi thuốc xong lạnh mát, tôi thậm chí còn cảm nhận được cơ thịt động đậy, có chút ngứa!

Cô hai cảm thấy thấy vết thương cứ để thế không đẹp, cũng mất vệ sinh, còn có thể nhiễm trùng gì đó, thế là dùng vải băng bó lại cho tôi lần nữa, mới ngồi sang bên cạnh hỏi tôi: "Cháu ngoan, cháu theo Dạ Quân đại nhân cũng có một thời gian rồi, cháu cảm thấy ngài ấy thế nào?"

Cô hai là muốn hỏi tôi anh ta có đối với tôi có tốt không! Tôi nghĩ, chỗ không tốt tên chết tiệt có quá nhiều, nhưng nghĩ đến anh là Vương một giới còn tự mình đút nước cho tôi uống, có bế tôi đi vệ sinh, cũng đã là quý hiếm khó thấy rồi, thế là gật đầu: "Cũng tốt, không có dọa người như vậy."

Cô hai đột nhiên đè thấp giọng ở bên cạnh tôi nhỏ giọng nói: "Cô nói với cháu a, Dạ Vương đại nhân không phải tất cả mọi người đều có thể gặp, vừa rồi cô nhìn ngài ấy một cái, khụ khụ, dáng vẻ đó tuấn tú đó, cháu thật là có phúc!"

Khóe miệng tôi có chút co quắp, cô hai vẫn còn tâm tình thiếu nữ a, nhìn thấy trai đẹp liền không không nhịn được: "Cô hai a, cô là người phụ nữ có chồng, nói lời này cần thận bị Thanh Minh nghe được, cho cô biết thế nào là lễ độ! Có điều a, cháu cảm thấy Thanh Minh cũng không thua lão chết tiệt kia a! Phúc khí của cô cũng không tệ! Chỉ là cháu nghĩ không hiểu, tại sao đàn ông ở Quỷ giới đều đẹp trai đến một cảnh giới nhất định, người nhân gian chỉ có vài người ra hình ra dạng, cô nói có lạ không a!"

Ba người phụ nữ họp thành cái chợ, mặc dù chỉ có tôi và cô hai hai người, có điều phụ nữ trời sinh chính là như thế, tụ họp lại một chỗ không phải chính là nói cái này cái kia sao.

Nghĩ đến đêm tân hôn khi bản thân mới có mười bốn tuổi, tôi bất giác tò mỏ hỏi cô hai đêm đó xảy ra chuyện gì, tại sao lại chết thảm như vậy?

Cô hai vừa nghe hai tay ôm mặt nhỏ, lộ ra vẻ thẹn thùng, nhẹ giọng nói: "Ai da, đáng ghét a! Cháu ngoan, dù sao cháu cũng gả cho người ta rồi, cô cũng nói nhỏ với cháu, cháu không được nói ra a!"

Nhìn cô hai một cái, cô vẫn đáng yêu như một cô gái nhỏ vậy, tôi thật sự bắt đầu nghi ngờ, cô ở dưới đó có phải đến trí thông minh cũng không phát triển, tại sao còn trẻ con như vậy! Để tôi gọi cô một tiếng cô, thực sự cũng kì quặc.

"Được rồi, được rồi! Cháu không nói với người khác là được!" Tôi cũng ra vẻ thần bí theo cô, dỗ cô nói với với tôi chút chuyện kia.

Cô hai vò váy tỏ ra ngại ngùng nói: "Đều trách anh ấy, không biết dịu dàng chút nào, cô mới có mười bốn tuổi, nào hiểu những cái kia, bị anh ấy dày vò như vậy, liền thành ra như thế!

Tuổi còn nhỏ, không hiểu chuyện, anh ta không dịu dàng!

Chính là ba điều này, đoán ra không ít thông tin a, đêm tân hôn của cô hai, rất được!

"Cháu ngoan, cháu cũng nói cho cô nghe! Dạ Vương đại nhân với cháu là thế nào vậy?"

Ặc

Cũng gần như vậy! Tôi nghĩ rồi nói: "Cũng giống kiểu như vậy a!"

Cô hai mím môi cười lén: "Được rồi, cô không hỏi cháu cái đó! Có điều cô nghe nói Vương phi nương nương vốn dĩ cũng muốn đến thăm cháu, có điều bị Dạ Vương đại nhân cấm cản! Cháu ở trên đây không biết chuyện dưới đó! Từ lúc đó đến giờ, Dạ Quân ngày ngày ở bên cạnh cháu, đều không có trở về, những người phụ nữ trong điện kêu than oán khí trùng trùng a! Cô nghĩ Dạ Quân không để nương nương đến thăm cháu, cũng là sợ cô ấy ghen tị, còn những người phụ nữ kia bình thường đáng yêu khéo miệng, có điều ở trước mặt Dạ Vương đại nhân, đến rắm cũng không dám đánh!"

Nghe ra cô hai vì tôi đắc sủng mà tỏ ra vui mừng, có điều tôi lại không có suy nghĩ được sủng mà kiêu! Ở điểm này, tôi nhìn rất rõ ràng. Đàn ông khi vẫn còn muốn ngủ với bạn, bạn chính là bảo bối được cưng lên tận trời! Đợi đến một ngày nào đó anh ta chơi chán bạn rồi, bạn còn không bằng một cọng cỏ, thế nên chuyện này chả có gì đắc ý, mang tâm thái bình thường sống là được, nếu không đợi đến khi thành cọng cỏ, đáng thương vẫn là chính mình.

Không lâu sau, Thanh Minh đến gõ cửa, anh ta đứng ở cửa gọi: "Linh Lung, trở về thôi!"

Miệng cô hai chu lên, cô không nỡ, nắm tay tôi không buông: "Mới đến không lâu, không thể ở lại thêm chút sao?"

Thanh Minh thẳng thắn nói: "Không ở lại được! Anh còn có chuyện phải làm, lần sau dẫn em đến, ngoan, nghe lời."

Cô hai mới đứng dậy, rất không tình nguyện đi ra cửa: "Cháu ngoan, cháu phải chăm sóc mình cho tốt, cô sẽ đến thăm cháu."

Nhìn cô hai đối với Thanh Minh có chút tính trẻ con, tôi cảm thấy Thanh Minh đối với cô ấy thật tốt. Phải biết người làm việc dưới đó tính khí chẳng tốt đẹp gì, đều là loại mắt sói giết người không chớp mắt, có thể để cô hai nổi nóng, đại khái sẽ không quá nhiều người làm hại.

Đợi sau khi hai người đi, Quỷ Vương Dạ Quân mới vào phòng ngủ!

Nói chuyện với cô hai một lúc, cảm thấy hơi mệt, muốn ngủ một chút, kéo chăn đắp lên người, lão chết tiệt liền lên trước kéo chăn lên, nhìn vết thương của tôi. Ngón tay anh ta tiếp xúc với da tôi lạnh lẽo, nhưng không có thấu xương, rất thoải mái!

Tôi mơ hồ nhìn anh ta một cái, tầm mắt rời vào chiếc nhẫn lưu ly bạch hổ trên ngón tay cái anh ta, hai mắt đột nhiên sáng lên. Tôi nhớ thứ này, cái đêm năm mười bốn tuổi nó từng xuất hiện, hiện lại nhìn gần một chút, cái thứ đồ chơi này càng sáng láng không ít, có lẽ rất đáng đồng tiền!

Dường như nhìn thấy ánh mắt tham lam của tôi, tên chết chết tiệt cốc lên mi tâm của tôi, không khách sáo nói: "Đồ tham lam! Tiền thời gian này kiếm được vẫn không đủ cho em dùng sao? Vậy mà bắt đầu đánh chủ ý lên nhẫn của ta rồi, hả?"

Ai ya, lần nhìn ra ánh mắt của tôi rất thông minh a, anh ta vậy mà nhìn thấy được suy nghĩ của tôi.

Có điều, tôi sẽ không thừa nhận!

Vội vàng kéo chăn chùm lên đầu, cảm thấy một bên giường trùng xuống, tên chết tiệt đã nằm sau lưng tôi, ôm tôi vào lòng anh ta, nhẹ nhàng xoa mái tóc dài của tôi, cằm đặt lên đầu nói nói câu ngủ đi, liền không lên tiếng phản kháng.

Tôi ở trong lòng anh ta vặn vẹo vài cái, sau khi tìm được tư thế thoải mái, liền chìm sâu vào giấc ngủ.

Trong lúc ngủ sâu, tôi ngủ không có ngon, vẫn luôn mơ thấy ác mộng!

Tôi lại mơ thấy tên lệ quỷ đó, tôi nhìn không rõ dáng vẻ anh ta, tôi liều mạng chạy trên đường, anh ta đuổi theo, đẩy tôi ngã trên đấy, sau đó ngón tay lạnh lẽo của anh ta rạch lên bụng tôi, ngóc tay không ngừng khuấy đảo trong bụng tôi..

Tôi kêu lên sợ hãi tỉnh lại từ trong mộng, phát hiện bản thân bị cái gì đè nặng, nhất thời liều lĩnh kêu ra tiếng.

Một bàn tay to che miệng tôi lại, khuôn mặt của Quỷ Vương Dạ Quân phóng to trước mặt tôi, anh ghét bỏ lườm tôi một cái nói: "Em kêu quá lớn tiếng rồi!"

Hóa ra anh ta là người đè nặng tôi, tôi thả lỏng sức lực, nằm ở trên giường. Tôi hoài nghi tôi gặp mộng như vậy vì ma quỷ này làm hại, bây giờ nếu không phải là anh ta đè nặng tôi, còn để tay ở trên bụng của tôi, giống hệt như cảnh trong giấc mơ. Hừ! May thay đó là một giấc mơ, và may mắn thay đó là anh! Nếu không tôi sẽ bị giấc mộng hù chết!

Băng gạc trên miệng vết thương đã bị mở ra, tôi phát hiện trên bụng nhỏ chỉ để lại một vết sẹo thật nhạt, đoán chừng nó sẽ biến mất hoàn toàn trong vòng một ngày. Oa, thuốc do cô hai mang lại thực sự tốt, thuốc tốt quá mức, không biết có thể sản xuất theo lô hay không, hiệu quả xóa sẹo thật tuyệt vời, có thể mua với giá tốt.

" Phu nhân, em có thể nghĩ ra điều gì tốt hơn không?"

Thình lình một câu nói từ đầu bổ xuống dưới, tôi nhất thời không suy nghĩ gì nữa, bây giờ anh lợi hại như vậy, nghĩ gì anh đều biết! Tôi chỉ muốn nghĩ mà thôi, ai dám bán sản phẩm này trên thị trường chứ!

Khuôn mặt đẹp trai không mang mặt nạ cách mắt tôi rất gần, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt mà xem cả trăm lần cũng không ngán như vậy, muốn nói không có một chút rung động, vậy thật đúng là gạt người!

Tay tôi vẫn bị anh siết chặt, anh thuận thế áp xuống, đè ở trên người tôi, dùng tay kia xoa xoa cánh môi tôi, có thể cảm giác được hơi khô ở đó, anh đưa đầu lưỡi ra bổ sung hơi nước trên cánh môi của tôi, sau đó ăn hết lưỡi tôi.

Hút, dây dưa, khẽ cắn không ngại, nhắc nhở tôi nhớ tới cái đêm bốn năm trước!

Đêm hôm đó, tôi cũng không biết người đàn ông lấy đi đêm đầu tiên của tôi là ai, cho tôi ấn tượng sâu nhất ngoại trừ khao khát dục vọng không ngừng, ngoại trừ chiếc bạch ngọc toát ra vàng Hổ phách.

Nghĩ đến đây, tôi ngẩng đầu nheo mắt nhìn Tên chết tiệt lộ ra nụ cười quyến rũ. Tôi thoáng dùng sức nâng đùi ngọc lên để ở trước ngực anh, sau đó vặn vẹo hai vai, hơi run lên, thoát khỏi lòng bàn tay anh. Đương nhiên tôi chẳng dùng chút sức nào, mà là, từ đầu anh không có thật sự khống chế hành động của tôi, vì vậy tôi có thể thoát ra dễ dàng.

Quỷ Vương Dạ Quân tựa hồ thật kinh ngạc, nhưng anh cũng không có ngăn cản tôi lại, mà lặng lẽ chờ đợi, như thể quan tâm đến hành động tiếp theo của tôi!

Trong khi anh ta bị phân tâm, tay trái của tôi và các ngón tay của anh đan vào nhau, nâng lên nửa người trên, vòng tay phải quanh cổ anh, cắm vào năm ngón tay trái của anh, nhẹ nhàng khơi mào, dễ dàng tháo ra chiếc nhẫn màu hổ phách của anh ta, nắm ở trong tay, ném cho anh một nụ cười ngọt chết người không đền mạng, để anh nằm ngửa trên giường, từ từ chiêm ngưỡng chiếc nhẫn của anh.

Quỷ Vương Dạ Quân kinh ngạc cười rộ lên, anh bất đắc dĩ lắc đầu, trong lúc đó, mái tóc đen dài buông xuống trước ngực tôi, tóc cọ trên da tôi ngứa ngáy. Anh nâng nửa người, đôi chân dài chen giữa hai chân tôi, nâng cằm tôi và thì thầm: "Em nghĩ về điều này bao lâu rồi?"

Tôi đeo nhẫn lên từng ngón tay của mình, phát hiện ngón tay Tên chết tiệt nhìn rất mảnh, nhưng chúng vẫn hơi dày khi đeo trên tay tôi, độ lớn của ngón tay tôi, cũng phải mười ngón tay phải mới vừa vặn. Giơ tay lên ở trước mặt Tên chết tiệt khoe khoang mới đáp lại: "Bốn năm thôi! Ngoài ký ức sắp chết, cũng chỉ còn sót lại thứ này! Tràn đầy màu trắng chỉ còn lại vàng, trải qua cùng tôi bốn năm, khi đó ngay cả người khi dễ tôi trông thế nào đều không biết, anh nói tôi có nên tưởng niệm thứ này hay không? Anh cũng đừng nói anh luyến tiếc a!"

Không biết vì sao tôi nhìn thấy khóe miệng Tên chết tiệt vui vẻ hơn rất nhiều, anh đang cao hứng hay là mất hứng đây?

Không chấp nhận được tôi nghĩ nhiều, hai móng vuốt của anh đã siết chặt ngực tôi và xoa bóp chúng với nhau: "Đã là tưởng niệm, không có gì phải luyến tiếc! Nương tử thích cứ việc cầm lấy thưởng thức, thám báo của anh tốt lắm, muốn cái gì đều cho!"

Vứt bỏ hết thảy, tôi vứt bỏ sự ràng buộc của nghi thức đạo đức, đôi mắt dán chặt vào đôi mắt xấu xa của anh, cảm giác bản thân đã tan chảy dưới cái nhìn ấm áp của anh, quên bản thân là ai. Dựa vào bản năng mà hành động, tôi mở vạt áo của anh ra, khi ngón tay vừa chạm vào cơ ngực rắn chắc của anh, tôi phát ra một tiếng hít nhẹ, áp lòng bàn tay vào làn da rắn chắc của anh, chưa từng nghĩ tới cảm giác vuốt ve một người không kiêng nể gì cả đặc biệt như vậy.

Bất tri bất giác trong tầm mắt của tôi trở nên nóng rực lên, tim cũng run rẩy kịch liệt theo, tôi cảm giác được bản thân nóng như thiêu đốt, hơi thở gấp gáp, thầm nghĩ dựa vào thân thể Tên chết tiệt lạnh lẽo để xua tan khô nóng, nhưng tôi lại không biết, tôi đã lớn mật khiêu khích, giải phóng bản chất của con thú hoang này, anh giống như là thình lình xảy ra trận hồng thủy, không thể dừng lại.

Tôi được anh bế dậy, rời khỏi giường, tôi nhận thấy được niềm tự hào nóng bỏng của anh để ở nơi u mật của tôi!

Tôi nhớ được đêm đó, anh cũng đưa tôi lên giữa không trung, lấy đêm đầu tiên của tôi.

Tối nay, tình cảnh tái hiện, nhưng tôi vẫn hơi sợ, nhưng ván đã đóng thuyền, ngay cả cơ hội đổi ý tôi cũng không có, anh đã mạnh mẽ xâm nhập vào trong cơ thể của tôi.

Một câu nói người chết vì tiền chim chết vì ăn, tôi đang làm cái quái gì vậy?

Hai thân thể dán sát cùng nhau, Tên chết tiệt ôm tôi cúi người xuống, theo anh luật động lúc nhanh lúc chậm, tôi lắc lư thân mình và lắng nghe tiếng thở hổn hển của anh bên tai, dần dần tự đánh mất mình, đi theo tiết tấu của anh, tôi buông thả theo bản năng, hét ra tiếng theo anh. Nhưng mà tôi hét càng lớn tiếng, anh lại càng có lực, làm lại càng ra sức, cả người dường như đánh máu gà, không biết tiếng kêu có mệt không, chạy nước rút, tại chạy nước rút!

Tôi đã có kinh nghiệm như vậy, cũng biết anh không nghe được tiếng kêu của tôi, cho nên, tôi sẽ thoáng ẩn nhẫn, nhưng

Ở dưới thân Tên chết tiệt không có gì là nhưng với nhị cả, nhưng mà may mắn chờ đợi để tồn tại, vì vậy dù tôi có nghĩ tốt đến đâu, đến cuối cùng còn không phải bị anh hô mưa gọi gió làm quên hết thảy.

Kết quả, bi thống vĩnh viễn là tôi, anh làm xong chuyện giống như người không việc gì, còn đặc biệt có tinh thần, tôi chính là một con tôm chân mềm, nằm ở đó một chút khí lực cử động ngón tay cũng không có.

Đối với nhẫn thủy tinh màu hổ phách quý giá này, hàng chục tỷ một đêm, đáng giá!

Tên chết tiệt nhấc chân dài lên và gác lên người tôi, anh nghiêng người nằm mặt đối mặt với tôi, thấy tôi cầm nhẫn bạch ngọc cẩn thận trong lòng bàn tay, nhịn không được cười rộ lên: " Nương tửnương tử, em nói vì sao em yêu tiền như vậy? ta không thấy em kiếm tiền dùng để tiêu sài, em đang làm gì vậy? Ngay từ đầu nhớ mong bạch ngọc của vi phu, bây giờ là đến nhẫn bạch ngọc của vi phu, em muốn nhiều tiền như vậy chỉ vì nhìn xem sao?"

Nghe anh còn xưng nhẫn bạch ngọc là của anh, tôi lập tức giấu nhẫn bạch ngọc đi, nghiêm túc nói: "Sai rồi, bây giờ nó là của tôi! Anh không thể lừa tôi muốn đòi về đúng chứ! Bằng không tôi liều mạng với anh. Tiền nhiều hơn có cái gì không tốt, tôi thích đếm tiền mỗi ngày, anh quản được tôi!"

Tên chết tiệt lắc đầu mỉm cười, anh cúi người dùng cánh môi cắn dái tai của tôi nhẹ nhàng khẽ động: " Nương tử, nếu có một ngày em có biết ta không phải, ta là nói, nếu em biết ta lại gạt em, em sẽ nghĩ sao?"

Bệnh thần kinh!

Phản ứng đầu tiên của tôi chính làTên chết tiệt lại không biết bệnh gì rồi ! Tôi cũng không nghĩ nhiều lắm, dù sao người kia thường xuyên bị thần kinh: "Ngày nào đó anh muốn báo cáo mọi thứ với tôi, tôi mới thấy sao sao ý chứ? Chuyện anh giấu giếm tôi cũng không phải một ngày hai ngày, tôi mắc gì phải nghĩ!"

Bốp!

Có người chưởng một cái từ phía sau lưng tôi, bị dọa sợ đến nỗi tôi xém chút nữa ăn vào trong miệng thứ đất đỏ đang cầm trong tay. Quay đầu nhìn lại, hóa ra là Chương Tử Quyết và người anh em tốt của anh ta Vũ Huyên. " Làm cái gì vậy! dọa chết tôi rồi!"

Chương Tử Quyết cũng là sinh viên trong trường tôi, nhưng mà họ là sinh viên năm ba, từ lúc dọn nhà trọ, chúng tôi không còn gặp lại. Dù sao tôi cũng là tân sinh viên, không cùng khu với bọn họ, trường học lớn như vậy, có muốn vô tình gặp gỡ cũng là việc không dễ gì.

Vũ Huyên vẫn cái phong cách đó, cười hi hi hỏi:" Chị đại , bây giờ đổi nghề ăn đất rồi à!"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...