Tôi liếc hắn một cái, từ lúc cứu được bọn họ bên vách núi, cái tên này cứ khăng khăng gọi tôi là chị đại, khiến cho tôi giống như một tên xã hội đen vậy!" Chậc, tên nhóc này, nhìn tôi nghèo đến nỗi phải ăn đất sao? Tôi chỉ là cảm thấy địa chất ở đây có vấn đề "
Chương Tử Quyết lấy cùi chõ thọt thọt Vũ Huyên nói :" Cậu không biết sao? Công nhân ở đây đào ra được một cỗ quan tài! Nghe nói thứ bùn đất bám trên quan tài đều có màu đỏ này, quan tài cũng đã nhiều năm tuổi rồi. Nhưng mà sáng nay đã được đưa ra ngoài, trường học cho rằng đào ra được một cỗ quan tài có vẻ không được may mắn cho lắm nên không báo lên trên mà trực tiếp đưa tới cục cảnh sát để xử lý!"
Quan tài, đất có máu ?
Cả hai điểm kết hợp với nhau khiến tôi chợt nhớ tới lúc nhỏ, có nghe ông Ba nói qua về quan tài máu! Là một điềm báo cực kì đáng sợ, quan tài này được đào bới lên tất sẽ có người phải bỏ mạng, vật này là biểu tượng của điềm chẳng lành, trường học lại đào ra cỗ quan tài như thế, đây là một việc hết sức hệ trọng!
Chương Tử Quyết nhìn tôi không nói, hai bên nhìn nhau, bọn họ đối với nghề tay trái mà tôi làm cũng coi như có chút hiểu biết, vì thế bất an hỏi:" Chị đại, việc này có phải có vấn đề gì đó không? Nhìn sắc mặc chị hình như không được tốt cho lắm!"
Tôi ho khan vài tiếng, liếm liếm đôi môi khô khốc nói: "Bây giờ cũng không rõ lắm, nhưng mà hai người các cậu ở trong trường thì nên yên phận chút, đừng có chỗ nào cũng dạo qua, tốt nhất đừng nên đi qua đây. Đặc biệt là cậu, nhát gan thì phải bảo toàn tính mạng đó."
Tôi nói như thế đương nhiên bọn họ tin sái cổ.
Ở chỗ rẽ, chúng tôi mỗi người đi một ngả, tôi nhanh chóng trở về phòng học, nhân lúc không có người gọi Dạ Quân ra." Lão già, đây là chuyện gì đang xảy ra? Trường học đào ra được một cái quan tài, bùn đất gần đó đều có máu, có phải là quan tài máu trong truyền thuyết hay không?"
Quỷ Vương Dạ Quân nhìn tôi kiểu ghét bỏ nói: " Việc không liên quan đến em thì đừng dây vào! Chuyện này không dễ làm, em đừng có gây chuyện, yên phận thủ thường cho ta."
Tôi nào có!
Trường học đào ra vật như thế, nếu tôi không hiểu không biết thì thôi đi, nhưng rõ ràng tôi biết đây có khả năng là quan tài máu mà còn giả bộ như không biết chuyện, cái này tôi không làm được! Dù sao tôi phải sống ở đây vài năm nữa, nếu không làm rõ nguyên do trong đó, sao tôi có thể yên lòng được đây!
Nhưng mà tên già đó không chịu nói cũng không cho quản, tôi chỉ có thể cầu khẩn là do tôi suy nghĩ nhiều rồi.
Liên tiếp mấy ngày sau đó cũng không có chuyện gì xảy ra, tôi nghĩ có lẽ thật là do tôi suy nghĩ nhiều rồi, hy vọng thật sự không có gì vậy là tốt rồi.
Một buổi sáng, tôi thức dậy từ rất sớm, xuống lầu mua chút gì đó uống rồi chuẩn bị đến trường.
Lúc đi qua tiệm bán báo, thấy ông chủ đang gián mắt vào cái tivi nhỏ để xem tin tức, tôi cố ý dừng lại, giả vờ như đang lật xem một cuốn tạp chí, cặp mắt thì liếc về hướng màn hình.
Thời sự đưa tin có một vụ án mạng, người bị hại được che lại bằng tấm vải trắng, khung cảnh xung quanh bị làm mờ, nhưng mà từ cái bóng mơ hồ đó có thể nhìn thấy được rất nhiều vết máu đỏ thẫm.
Cuối cùng vẫn là có chuyện xảy ra!
Vừa xem tin tức là đã cảm thấy chuyện này có liên quan đến quan tài máu. Một đêm chết mười một người, toàn bộ đều là nữ, hơn nữa tình trạng chết đều giống nhau.
Cưỡng gian rồi giết chết!
Tất cả những người bị hại bị phát hiện đều khỏa thân, không có vết thương nào, nhưng da thịt đụng chạm nhẹ cũng ra máu, tử trạng cực kì quái dị! Trong số người chết đó có hai cô gái đều là người trong trường chúng tôi!
Thoáng cái chết nhiều người như vậy, nói thật, trong lòng tôi ít nhiều cũng có chút oán trách tên già chết tiệt kia! Nếu như vừa phát hiện đã kịp thời xử trí thì cũng sẽ không chết nhiều như vậy.
Mỗi lần hỏi anh ta đều giải thích giống nhau, ý trời, đều là ý trời cả! Cái gì mà có một số việc được định sẵn là sẽ xảy ra, quan tài máu nghìn năm đột nhiên xuất hiện, đây chính là ý trời...Tai họa không hại người, anh ta cũng không thể làm gì được...Shit!, Trước khi những tai họa phát sinh anh ta đều nói như thế. Đây là cái thể loại ngụy biện gì chứ, cứ phải chờ có người chết rồi mới ra tay, vậy chẳng khác nào có thêm nhiều oan hồn!
Tôi không hiểu những lý lẽ đó của tên già chết tiệt kia, nhưng mà anh ta nói, sở dĩ quan tài máu được hình thành, là do trong quá trình chịu đựng sự thống khổ và oan khuất cực độ của người bị hại dần dần hình thành nên, loại này linh hồn chết sẽ bị giam cầm trong thể xác, không thể vào địa phủ. Quỷ giới có nguyên tắc của quỷ giới, khi sống gặp phải oan khuất cực lớn hóa thành linh hồn ma quỷ, có thể báo thù nhưng không thể thương tổn người vô tội.
Bây giờ, một đêm chết mười một người, tôi nghĩ việc này đã chạm đến ranh giới cuối cùng rồi, Quỷ Vương Dạ Quân có muốn mặc kệ cũng không được rồi!
Đi đến trường học. Tôi cố ý tìm Ninh Nghi, phát hiện cô ấy vẫn chưa đến trường, gần mười mấy ngày rồi, cô ấy rốt cuộc có thể đi đâu đây, cộng thêm tin tức lúc nãy mới xem được. Trong lòng tôi càng lúc càng bất an.
Gặp được một bạn học cùng lớp hỏi thử, một câu không biết đã bỏ đi rồi, thật là lạnh lùng mà! Tìm giáo viên hướng dẫn hỏi thăm, mới biết được cô ấy bị ốm. Ninh Nghi ở một mình, nếu cô ấy xảy ra chuyện gì, tôi ăn nói sao với Dương Mặc đây!
Sắp vào tiết học rồi, bây giờ chạy tới cũng không kịp. Vì vậy tôi năn nỉ tên già chết tiệt kia đi xem thử, nhưng cái tên này có nói thế nào cũng không chịu đi, khiến tôi rất tức giận." Cái con người này sao thế nhỉ? Đi xem một lát thì có sao đâu."
Nhất thời tức giận, khó tránh được giọng nói có hơi lớn chút, dẫn đến sự chú ý của những người khác, tôi lúng túng cúi đầu, giờ vờ đeo tai phone, để người ta hiểu lầm rằng tôi đang xem phim.
Quỷ Vương Dạ Quân chần chờ một chút mới nói:" Ta đi rồi em phải làm sao? Có thời gian lo cho người khác thì em nên tự trông coi tốt bản thân mình thì hơn! Ít gây chuyện cho ta nhờ. Ta bây giờ thân mang tội, không thể tùy tiện điều động thuộc hạ."
Không còn gì để nói!
Không phải vì tức giận, mà là có chút hối hận! Tôi không ngờ rằng anh ta đang lo lắng cho tôi, chứ không phải đang cáu kỉnh.
Nắm bạch ngọc trong tay, tôi dùng sức nhéo nhéo nói:" Được rồi mà, không đi thì không đi, nhưng mà anh có dò xem cô ấy có xảy ra chuyện gì hay không! Lúc nãy tôi hơi nóng vội, cô ấy đã nhiều ngày không đến trường rồi, lỡ như xảy ra chuyện phải làm sao đây? Lão già à, ngoan nào, tôi bảo đảm sau này sẽ không hét lên với anh nữa được không, anh thăm dò thử nhé!"
Tên ích kỉ đó không thèm ngó tôi rồi, thật là buồn bực chết tôi mất, tôi sao có thể trí nhớ kém như vậy được cơ chứ, đắc tội ai thì đắc nhưng không thể đắc tội lão già chết tiệt này!
Giáo viên đã bước vào cửa, tôi cũng không tiện hỏi thêm gì!
Nhưng mà, vô tiết được một lúc lão già chết tiệt đó đột nhiên mở miệng tìm tôi nói:" Sau khi tan học thì đến xem thử đi!"
Nếu anh ta đã nói vậy rồi thì tôi cũng không thể cưỡng cầu. Chỉ có thể nhẫn nại chịu đựng đến lúc tan học, cấp bách chạy đến nhà Ninh Nghi.
Trên cửa dán giấy niêm phong, trước cửa có rào cảnh giới, đầu hẻm còn có xe cảnh sát!
Tôi đi đến trước của nhà Ninh Nghi, mặc dù là không vào được, nhưng nhìn điệu bộ này cũng biết được đã xảy ra chuyện gì rồi, cô ấy cũng là một trong mười một cô gái đó.
Tìm được một góc xó, tôi ngồi chồm hổm không lên tiếng! Đầu óc rối loạn như tương hồ, bưng mặt lầm bầm lầu bầu." Cuối cũng vẫn chết, không biết cô ấy có gặp được Dương Mặc trên cầu Nại Hà hay không, haizz, tôi phải ăn nói thế nào đây, nếu tôi phòng bị trước là được rồi."
Quỷ Vương Dạ Quân chui ra từ bạch ngọc, anh ta đứng bên cạnh tôi, sờ sờ đầu tôi nói:" Chết đối với cô ấy mà nói là một việc tốt! Nhưng mà người bị chủ nhân quan tài máu giết chết cũng sẽ trở thành linh hồn chết, không đến địa phủ được! May là oán niệm của họ không nặng, chỉ cần trước khi thi thể bị hỏa táng câu hồn phách ra là không việc gì, em đừng nghĩ ngợi lung tung nữa, việc đã đến nước này, Trần Dương cũng sẽ nhúng tay vào, kết quả chưa chắc sẽ quá tệ!"
Tôi hít mũi ngẩng đầu nhìn anh ta nói:" Thật sao? Anh chắc Trần Dương sẽ quản việc này? Lỡ như anh ta không quản vậy thì anh quản được không? Dù sao tôi cũng không muốn để Ninh Nghi một mình, nếu cô ấy đã chết, lúc sống lẻ loi hiu quạnh, lúc chết có thể ở cùng Dương Mặc. Chúng ta cũng không thể nào để cô ấy chết đi rồi mà ngay cả hồn phách cũng không có chứ phải không. Nói tóm lại, tôi muốn anh đi giúp đỡ, một mình tôi không sao cả."
Quỷ Vương Dạ Quân tức giận một tay xách tôi lên, anh ta nhướn mày nói: " Bớt nói nhảm đi, người trong trời đất này ai ta cũng có thể không quản nhưng em không được! Em đó, sao ta có thể tìm thấy được một người ngốc như em chứ, nếu ta rảnh tay thì còn chờ Trần Dương đến ra tay làm gì?"
Vẫn là không lời nào chống đỡ được!
Vì tôi, Quỷ Vương Dạ Quân đem chuyện này giao phó cho kẻ thù lớn của anh, đối với anh mà nói đây không phải là chuyện khiến anh hài lòng! Anh là người tự phụ như vậy, đưa ra một quyết định như thế, nếu nói tôi không có chút gì cảm động thì thật đúng là lừa người.
Nhếch đôi môi đỏ mọng lên, tôi khéo léo kéo kéo ông tay áo anh nói:" Tôi hiểu rồi mà! Thật ra tôi cũng không muốn tìm tên Trần Dương đó đến giúp đỡ đâu, hay là chúng ta tìm hai anh em nhà Thanh Minh ra mặt? hoặc là Vô Thường huynh cũng được, bọn họ vốn dĩ là sứ giả câu hồn, mang hồn phách của Ninh Nghi đi chắc không khó chứ!"
Quỷ Vương Dạ Quân kiêu ngạo hất tay tôi ra, vẻ mặt khi dễ nói: " Một tuần bảy ngày, em mới gặp họ được bao lâu, haizz, đầu heo như em có thể nhớ đến cái gì chứ, thôi, ta lười nói lý lẽ với em, ta thấy sớm muộn gì ta cũng bị em làm cho tức chết."
Khóe miện giật giật, trong lòng nghĩ, cái tên này không phải chết từ ngàn năm trước sao? liên quan gì đến tôi.
" Được thôi!" Tôi rút điện thoại ra, bấm gọi cho Trần Tú Tài, sau một lúc lâu truyền tới giọng cười ngốc nghếch của anh ta.
" Cô gái ngốc nghếch, hiếm khi gọi điện cho tôi, nói đi, có việc gì? Mời tôi uống cà phê à, hay là đi xem phim!"
Phía sau ót giật giật một hồi, tôi đè nén sự khó chịu trong lòng, nói lại việc quan tài máu, cố ý nhấn mạnh hai từ Ninh Nghi, hy vọng anh ta giúp đỡ, ai ngờ, cái tên này quả thực là vô liêm sỉ, hắn không những không đáp ứng còn đùn đẩy cục khoai nóng bỏng tay này.
" Ai da, việc này cũng không phải do tôi quản, cô tìm người đàn ông của cô làm là được rồi, đây là chủ nhân quan tài máu, một nhân vật hết sức lợi hạ, tôi giúp cô cũng không kiếm được tiền, còn tốn sức mà chẳng được ích gì, làm không tốt thì mất luôn cái mạng nhỏ, rất không có lời! Nhóc con, việc xúi quẩy như thế này không nên đụng vào đâu!"
Những lời rắm thối đó của Trần Tú Tài, tôi tự động bỏ ngoài tai. Làm ngành nghề này của chúng tôi, đại đa số không hướng về tiền bạc, cũng không kiêng kị những thứ đó, anh ta nói như vậy chẳng qua chỉ muốn tranh cãi với Quỷ Vương Dạ Quân mà thôi!
" Này, bây giờ anh là Trần Dương hay là Trần Tú Tài ?"
Đầu dây bên kia đột nhiên im lặng một chốc, lập tức đáp lại:"Trần Dương! Nhóc con, lời nói của cô không tính. Để người đàn ông của cô, Diệm Thiên Ngạo tự đến tìm tôi."
Đối phương trực tiếp cúp điện thoại, trong lòng tôi không tự chủ được tim đập thình thịch.
Theo tình hình hiện tại, tên Trần Dương này bất cứ lúc nào cũng sẽ thay thế Trần Tú Tài, điều khiến người khác lo lợ đã sớm dự liệu đến Quỷ vương Dạ Quân không phân biệt thật giả mà đến tìm anh ta, nên muốn mượn cơ hội này diệt bỏ uy phong tên chết tiệt ấy.
Là người ngoài cuộc, tôi không dám đánh giá loại người như Trần Dương rất tiểu nhân, có điều đem ân oán cá nhân vào trong công việc khiến cho người khác đều cảm thấy không được quân tử cho lắm.
Tôi quay đầy nhìn Quỷ vương Dạ Quân, mới phát hiện ánh mắt anh ta đều có thể giết người, sắc mặt lúc nào cũng cực kì khó coi.
Không cần nói nữa, cuộc đối thoại giữa tôi và Trần Dương anh ta đều nghe thấy, đối phương yêu cầu gì, tôi cũng không cần thiết phải nhắc lại, tự tìm cho mình phiền phức làm gì! Chỉ là tôi cũng không thể tiếp tục xin tên chết tiệt đi cầu xin Trần Dương, thể diện của nam nhân rất quan trọng, ai cũng đều biết! Bảo anh ta đi cầu xin kẻ thù, loại chuyện này nếu đồn ra ngoài, tôi cũng sẽ không ngẩn mặt lên nhìn người được, nên tôi không muốn ép anh ta thêm nữa.
"Chúng ta tự đi làm!" Tôi kéo kéo tay áo tên chết tiệt, có chút mơ hồ nhìn hắn ta: "Nhưng mà, tôi không biết, anh dạy tôi đi!"
Quỷ vương Dạ Quân cúi đầu nhìn tôi, ánh mắt của anh ta không đáng sợ như vậy nữa, nhưng hiện rõ lên vẻ ngạc nhiên ngoài ý muốn! Tôi vẫn chưa ngẫm ra dụng ý của anh ta, giây tiếp theo liền bị anh ta kéo vào trong lòng. "Tìm được tên kia rồi nói tiếp! Nếu đã không thể để em một mình, vậy thì đem theo bên mình là được rồi! Nương tử, yên tâm, ta cho dù phải liều cả cái mạng này cũng không để em chịu chút tổn thương nào."
Ôi mẹ ơi! Chị ơi! em thực sự là cảm động phát khóc rồi! Đây là lần đầu tiên hắn ta cho tôi một lời hứa, gần đây những lần đầu tiên xảy ra trên người tôi quá nhiều, tôi không kịp cảm nhận được đó là tư vị gì nữa. "Được, tôi tin anh."
Tất cả cảm động đều được biến thành ba từ "tôi tin anh", tín nhiệm một người đối với tôi mà nói rất rất khó, nhưng nếu tên chết tiệt này đã hứa với tôi, vậy tôi tin anh ta.
Việc đầu tiên, tôi muốn đem hồn phách nguyên vẹn của Ninh Nghi an toàn đưa về địa phủ! Cái chết của cô ấy khiến tôi rất đau lòng, nếu tôi không thể bảo vệ được hồn phách của cô ấy, vậy thì tôi sẽ cảm thấy rất hổ thẹn với Dương Mặc, cậu ấy cũng đã từng mạo hiểm giúp tên chết tiệt, nên chuyện này, tôi nhất định phải làm.
Nghĩ đến đây, tôi quyết định đi tìm một số cô gái bị hại, sau đó mời người anh em Vô Thường đem hồn phách của bọn họ về Quỷ giới, sau đấy đi tìm chủ nhân huyết quan đáng ghê tởm đó, diệt bỏ thứ đó, tránh để sau này nó lại đi hại người khác.
May mà, vụ án chưa điều tra xong, người chết không thể hỏa táng, hài cốt vẫn được để trong nhà xác của cục cảnh sát.
Nhưng những người bình thường muốn vào nơi đó không phải là chuyện đơn giản! Vậy là, tôi nhớ đến trước đây giúp Vương Quang Huy phá án, liền gọi điện cho ông ta, thật không may, ông ta vì một vụ án trong đó mà phải đi đến thành phố khác, nhất thời không thể về được. Nhưng ông ta ở bên đó cũng có nghe nói vụ án đẫm máu này, đồng ý giúp đỡ tôi, ông ta làm xong việc của mình sẽ lập tức chạy về.
Lúc này, tôi đột nhiên phát hiện nhân duyên là một cái gì đó rất kì diệu, có chuyện gì, chỉ cần gọi cuộc điện thoại là OK, ban đầu khi thay Vương Quang Huy phá án, ngoài mặt thì không có gì đáng để moi, nhưng khi thật sự xảy ra vấn đề, ông ta còn đáng tin cậy hơn tiền.
Nhanh chóng đến cục cảnh sát, sau khi nói với quản sự về thân phận của mình, anh ta lại nói với chúng tôi rằng xác của bọn họ đã được đưa đi.
Đây là điều mà tôi không ngờ tới, không phải án vẫn còn còn chưa phá được sao? Sao nhanh như vậy đã bị đem đi hỏa táng rồi.
Quản sự cũng không vui vẻ gì. Xác được bảo quản rất tốt, nhưng để lâu xác dễ bị hỏng, hơn nữa còn bốc mùi, mùi từ xác bốc lên tự nhiên sẽ mang theo khí độc, nếu tiếp tục để lại, sợ rằng những người nghiên cứu cũng sẽ bị tổn thương,
Còn nữa, bên pháp y đã lấy được những thông tin cơ bản từ cái cái xác, xác đã không còn có tác dụng gì đối với cảnh sát nữa, nên họ đưa xác vào trong nhà xác bệnh viện, sau khi thông báo cho người nhà đến nhận xong xuôi là có thể đem đi hỏa táng được rồi.
Ninh Nghi là cô nhi, tôi đang nghĩ bọn tôi vẫn còn cơ hội. Chúng tôi bảo quản sự thông báo với bệnh viện, sau khi đã được sự cho phép của đối phương, chúng tôi lập tức nhanh chóng đuổi theo, hi vọng vẫn còn kịp.
Bởi vì việc này không được phép chậm trễ, nên trên đường tôi thông báo không cho ai ra vào vùng đó, nhưng vẫn có vài cái xác bị đưa đi rồi. Chúng tôi không quản được nhiều như vậy, có thể giải thoát bao nhiêu hay bấy nhiêu.
Người ở bệnh viện mở nhà băng ra, nhà băng ở đây nhiệt độ còn thấp hơn với bên cục cảnh sát, nhưng khi mở ra, tôi vẫn ngửi thấy mùi khiến người khác phải buồn nôn, khi nhìn thấy người chết biến dạng, tôi trực tiếp chạy ra ngoài nôn thốc nôn tháo.
Quỷ vương Dạ Quân từ trong ngọc bội màu trắng bước ra, anh đi đến trước cái xác, ngón tay hơi động cái liền đưa hồn phách của các cô gái ra, từng caí từng cái đứng bên cạnh xác của chính mình, tôi thở nhẹ một hơi.
Nhanh chóng bảo người quản sự gọi điện thoại cho những nhà đến nhận xác đi rồi hỏi một chút , nhưng rất tiếc đã có bốn nhà trực tiếp đem thi thể đến nhà tang lễ hỏa táng còn một nhà thì đang trên đường .
Trong điện thoại, tôi lấy thân phận của một người điều tra bảo bọn họ tạm thời đừng làm như thế, đợi tôi qua đó, người nhà những cái xác đó rất không vừa ý, nhưng vì ngại thân phận "cảnh sát" của tôi nên họ phải miễn cưỡng chấp nhận.
Đợi phía bên tôi sau khi đã sắp xếp ổn thỏa hết xong, phía bên tên chết tiệt kia mới kết thúc toàn bộ, tôi phát hiện Ninh Nghi cũng ở trong đống hồn phách kia, nhìn thấy vậy tâm trạng đang đè nặng của tôi mới được gỡ xuống.
Người bình thường sẽ không ai nhìn thấy được Dạ Quân, mà tôi lại lấy thân phận điều tra để đến nơi này, nếu không nhìn thấy thi thể, khẳng định sẽ bị quản lí nghi ngờ! Để giữ được thế chủ động, tôi hít sâu một hơi, làm điều tra với từng cái xác.
Ông trời ơi, phải biết rằng xác chết bốc lên mùi rất khó chịu, khắp người đều là máu, cái cảm giác này, người bình thường tuyệt đối không thể tưởng tượng nổi! Tôi vừa quan sát xác vừa thề trong lòng, nếu để tôi bắt được tên đó, tuyệt đối sẽ không để nó lộng hành đi hại người được.
Mười một mạng người a, bọn họ còn là những cô gái rất trẻ, bông hoa đang nở nộ như vậy là bị tước đoạt mất, thật là đáng tiếc, thật là thảm! Thứ đó sao có thể làm ra được loại chuyện như thế này cơ chứ, thật đáng buồn nôn.
Bạn thấy sao?