Chương 136: 188 + 189 + 190

Tôi hướng về phía anh cười khan hai tiếng lắc đầu một cái nói: "Không có, gì mà thật hay không thật! Ngược lại là anh vì sao bốn năm qua chưa bao giờ tìm tôi, bây giờ lại chạy tới cùng tôi quấy nhiễu, có ý gì? Con gái nhà họ Mạc không qua khỏi mười lăm tuổi, nhưng đêm đó tôi vẫn sống, tôi cho là tôi thật sự có thể tránh được kiếp này, nhưng anh hết lần này tới lần khác xuất hiện lần nữa sau bốn năm, đây là tại sao?"

Tôi không nghĩ ra, anh có thể để mặc cho tôi bốn năm không quản không hỏi, vì sao bây giờ lại tới dây dưa với tôi! Trong lòng tôi bất an không thôi, cảm giác như anh đưa tôi đi trên con đường không thể quay lại, mà tôi bây giờ đang ở trên con đường càng đi càng xa.

Ban đầu, tôi từng nghi ngờ, từng sợ, từng mâu thuẫn, nhưng tôi vẫn nhắm mắt cho qua, tôi không oán anh, cũng không trách anh, nhưng có quá nhiều câu hỏi tại sao cứ ở trong lòng tôi, tôi không dám hỏi, sợ sau khi có được kết quả, tôi sẽ không có dũng khí tiếp tục tiến về phía trước.

Mơ hồ như vậy, lại khăng khăng tin tưởng, đó là thích sao?

Tôi tự mình lắc đầu một cái, tôi cảm thấy không phải, anh là quỷ, tôi làm sao có thể thích một con quỷ chứ? Tôi phải thừa nhận mình thích anh chẳng phải là tự tát vào mặt mình sao?

Cảm giác được anh đưa tay ra muốn sờ tôi, nhưng anh lại rụt trở về, đợi một lát, tên chết tiệt mới lên tiếng: "Vẫn là câu nói kia, có một số việc em không nên biết thì tốt hơn! Bốn năm qua, ta cũng không phải là không có tìm em, chẳng qua là em không biết thôi!"

Phải! Lại là những lời này, tôi đã nghe mòn lỗ tai rồi! Cái gì cũng là tôi không cần biết, tôi không cần biết, tốt nhất không nên hỏi, làm cái gì cũng là nghĩ cho tôi, nhưng trong thực tế cái gì cũng giấu tôi! Cho dù biết bốn năm qua anh có tới thăm tôi, có một chút cao hứng, nhưng cũng không giấu nổi sự thật này.

Tôi đẩy anh ra, nhưng tên chết tiệt bắt được tay tôi nói: "Sao không chơi nữa?"

Ơ? Tôi chơi cái gì?

Nhìn mặt anh gian xảo, nhất thời nghĩ đến trước đó cùng anh nói chuyện cứ lôi kéo đai lưng anh, anh sẽ không nghĩ cái này là một loại ám thị chứ!

Nghĩ tới đây, mặt tôi đầy tia đen. "Này! Không phải mới vừa làm qua à, sao anh lại muốn nữa? Tôi nói anh biết, loại chuyện này làm nhiều, nam nhân dễ dàng hư thận, chân mềm đi, tí nữa anh làm sao có thể đi ra ngoài đánh yêu quái a!"

Tên chết tiệt cười ha ha lên, anh kéo tay tôi tới bên eo nói: "Sợ gì? Trước khi Thanh Minh qua vẫn còn chút thời gian, không vội! Hơn nữa, với em, muốn làm em sao lại chê ít được!"

Nói lời thô tục, cũng có thể nói nghiêm túc như vậy, người này rốt cuộc có biết hay hai chữ xấu hổ viết sao không!

Tôi đỏ mặt, dựa vào tay trái đẩy anh, nhưng anh lại xấu xa ở trên cổ tay tôi thổi thổi, làm cho tôi không ngừng run rẩy, trong lòng ngứa ngáy."Quỷ háo sắc, đừng lộn xộn, Hắc vô thường còn ở bên ngoài đó? Suy nghĩ cho phận độc thân đi!"

Bàn tay của tên chết tiệt vén váy tôi lên chui vào đáy quần nói: "Không đếm xỉa tới hắn là xong! Nương tử yên tâm, cho dù em có kêu lớn hơn nữa, hắn cũng sẽ làm bộ như không nghe được! Phu quân quả thực không hiểu em rốt cuộc đang sợ gì, lúc trước là Trương Hào, bây giờ lại là Hắc vô thường, trước sau em đều lấy lý do như vậy để từ chối, làm với ta là thiệt thòi cho em, hay là em còn người khác để nhớ tới?"

Chỉ một chút như vậy, tôi liền trở thành kẻ cắm sừng anh! Người này không bị bệnh chứ, sao lại cứ tới tối lại nghĩ bản thân bị cắm sừng chứ, cái này chơi rất vui sao?

Ai da, tôi chỉ là bởi vì mới vừa bị dày vò xong, người còn chưa khôi phục như cũ, mới không muốn làm! Anh cho là ai cũng giống anh, tinh lực dư thừa, căn bản cũng không biết mệt a! Trong lòng chột dạ, nhưng cũng không cãi lại anh, không thể làm gì khác hơn là nhẹ nhàng nói: "Không có, chính là nghĩ cho anh phải đi đánh yêu quái, không muốn anh quá mệt mỏi, chờ anh trở lại lại tiếp tục được không?"

Tên chết tiết không nghe lọt tai, anh hừ một tiếng nói: "Không muốn cùng ta làm cứ việc nói thẳng, tìm nhiều lý do như vậy làm gì? Nếu ta không về được thì sao?"

Tôi há miệng, nhất thời không biết nói gì mới đúng.

Không về được? Nào có khoa trương như vậy a, anh là Quỷ vương, vô cùng lợi hại, Vương của vạn quỷ, chẳng lẽ lại thua trong tay hai con quỷ!

Có điều, tôi nghĩ như vậy, ở trong lòng tôi anh chính là một người làm việc cẩn trọng, là người rất biết mình phải làm gì, đối với lần này, tôi đối với anh là trăm phần trăm tín nhiệm, nhưng bây giờ anh vừa nói như vậy, tôi không khỏi bắt đầu nghĩ tới các loại suy đoán, nếu như, anh thật sự không về được.

Nhìn chằm chằm con ngươi của anh, tôi nghĩ nghĩ ôm mặt anh nghiêm túc nói: "Không, anh sẽ không! Tôi tin tưởng anh, anh nhất định sẽ trở lại!"

Tên chết tiệt nhìn tôi không nói một câu, trong con ngươi lóe lên nhiều cảm xúc, sau đó tôi liền ý thức được mình tương đối ngu ngốc, anh không phải là chờ câu này của tôi sao? Đáng ghét, người của mình còn đùa bỡn loại mánh khóe nhỏ này! Cái anh muốn không phải là tôi chủ động hiến thân sao, được rồi được rồi, tôi liền thỏa mãn cái người sắp xuất binh này, cho ngươi sự khích lệ lớn, để cho anh có lòng tin đi đánh quái!

Yên lặng cong chân dài ôm lấy eo anh, đem anh áp vào mình, sau đó nhắm mắt nắm lấy ga trải giường, chờ anh dùng lực công kích, dù sao thì vừa mới bắt đầu sẽ có chút không thoải mái, nhưng lâu sau, vẫn là tương đối vui sướng, nhịn một chút là được!

Nhưng đợi một hồi, anh chẳng qua là giữ tư thế bị tôi đè xuống, không có động tĩnh khác, vì thế, tôi mở một con mắt ra liếc trộm anh, phát hiện sắc mặt anh cực kỳ khó coi.

Thế nào rồi, tôi cũng chủ động mời còn không được nha!

Tên chết tiệt mặt đầy u ám nói: "Không tình nguyện như vậy thì không cần làm, ta cũng không muốn ngược đãi em!"

Bất đắc dĩ mà! Thật là con người tồi tệ. "Tôi nào có không muốn làm! Có điều nếu anh có thể ôn nhu hơn chút, nhẹ hơn chút, tôi vẫn có thể chịu được! Còn có thể làm tiếp!"

Tên chết tiệt như cũ không vui nói: "Ôn nhu? Không làm được! Hoặc là tự em động, hoặc là chờ bị làm chết!"

"Anh!" Tôi chỉ anh, giận không có chỗ phát tiết! Đây là được tiện nghi còn khoe mẽ sao? Tốt, lão nương không so đo với anh!

Chị đây nếu không cần đếm xỉa mặt mũi, bản thân cũng thấy đáng sợ, so với bị dày vò chết đi sống lại, không bằng dứt khoát không cần mặt mũi nữa!

Nghĩ tới đây, tôi sờ cổ của tên chết tiệt, xoay người đè anh xuống giường, sau đó nhớ lại những chuyện anh làm với tôi, thêm chút thay đổi, tất cả đều dùng ở trên người anh.

Nói thật, lần đầu tiên làm loại chuyện này, vô cùng không quen, nhất là lúc dùng cả tay chân, trên dưới rất khó cân đối, làm cái này liền quên cái kia, muốn thể hiện, kết quả chính là làm trò cười, bản thân đều cảm thấy thể diện vứt hết, không làm nổi.

Một trận phong hoa tuyết nguyệt, dạo đầu rất quan trọng, là một loại kỹ thuật.

Cứ lằng nhằng như vậy một hồi lâu, cũng không thấy tên chết tiệt nổi lên một chút hứng thú, ngược lại, anh còn gối hai cánh tay, thú vị nhìn chằm chằm tôi.

Cái này, một ánh mắt liền gợi lên mong muốn phục thù của tôi!

Sau khi ném cho anh một ánh mắt không chịu thua, tôi ra tuyệt chiêu, đỡ em trai anh dậy, liếm mấy cái liền ngậm toàn bộ vào trong miệng

Tôi nghe thấy tiếng hít thở của anh, vật trong miệng tôi lập tức cứng rắn rồi nóng lên.

Tên chết tiệt xê dịch thân dưới, nửa người trên của anh dựa vào đầu giường, mở hai chân ra, để cho tôi có thể thoải mái vùi đầu ở giữa hai chân anh, bàn tay đè ở trên gáy tôi, nhắm hai mắt tận tình hưởng thụ kỹ xảo của tôi.

Lúc làm anh thoải mái, anh sẽ phát ra âm thanh hít thở, âm thanh mơ hồ đó lọt vào lỗ tai tôi, dễ nghe muốn chết.

Tôi muốn ngẩng đầu nhìn biểu cảm của anh, nhưng bị anh dùng sức đè đầu, không cách nào như ý muốn, trong lòng mắng anh quỷ hẹp hòi, có điều cái miệng nhỏ nhắn lại dùng sức hơn.

Chính là mấy động tác đơn giản, tôi liền cảm giác được lúc anh sắp bắn ra, anh nhanh chóng từ trong miệng tôi rút ra, xoay mình đè ở dưới người tôi, nhanh chóng tiến vào trong cơ thể tôi, sau đó từ phía sau lưng ôm chặt tôi, ở bên tai tôi cọ sát.

"Nương tử, có biết bốn năm qua, ta chỉ ở trong bóng tối nhìn em, không đi tìm em không?"

Lúc tiến vào trong cơ thể tôi, cả người run rẩy, mặc dù đã chuẩn bị chu đáo, nhưng vẫn không chống nổi cự vật to lớn của anh. Tôi chóng mặt lắc đầu một cái, bên tai nghe được tiếng anh cười lên, ôn nhu nói: "Em quá nhỏ!"

Hả?

Tôi còn chưa kịp phản ứng, anh liền đoạt lại quyền chủ đạo, giữ eo thon của tôi, cứ thế tiến tới!

Đi theo tiết tấu của anh là bị làm đến mức mất đi khả năng suy nghĩ, chỉ nhớ một chuyện chính là rên rỉ, thân thể như nhũn ra ngủ đến mê man, ngay cả lúc anh đi vào, tôi cũng không nhớ nổi, chỉ là chờ tới lúc tôi tỉnh lại, trong phòng đã không còn tung tích của anh.

Nằm ở trên giường, thất thần chờ phục hồi sức, mới hiểu rõ tại sao bốn năm qua anh cũng không tới tìm tôi, bởi vì tôi còn quá nhỏ, anh không hạ thủ được, sợ không cẩn thận đem tôi đang sống làm chết đi! Nói như vậy, bây giờ tôi rất lớn nhỉ, làm thế nào cũng không chết được! Đáng ghét.

Lý do thô tục, tôi lại tin lần nữa, tên kia trong đầu chỉ có làm! Làm! Làm!

Thanh Minh cùng Viêm Hoàng sớm đã ở bên ngoài trông! Tôi không nghĩ tới cô Hai cũng đi theo, ngồi ở trong phòng khách, cô hai đi theo bên cạnh Thanh Minh giống như cái đuôi, không có gì thì lôi tay áo Thanh Minh kêu tên anh ta.

Thanh Minh và Viêm Hoàng đều là quan dưới âm phủ, trong ngũ hành quan xếp thứ ba và thứ tư, ba người còn lại tôi chưa từng gặp, có điều nhìn hai người này dung nhan tuyệt sắc, ba người còn lại chắc cũng sẽ không kém, quỷ giới thật đúng là chỗ của mỹ nam mà, không nói lời nào nhìn cũng rất đẹp mắt.

Quan mặt lạnh không thể tùy tiện kêu lên, Thanh Minh mặc dù không nói nhiều, người cũng ôn nhu, nhưng tôi rất ít thấy anh lộ ra nét mặt tươi cười, nói chuyện khô khan, tương đối bảo thủ. Có điều anh ta đối với cô Hai lại cực kỳ cưng chiều, chỉ cần cô Hai kêu anh, mặc kệ không có việc gì cũng sẽ đáp lại mới được, cho tới bây giờ cũng sẽ không cảm thấy cô ấy phiền, thật khiến người ta hâm mộ, không giống tên nào đó, chỉ biết ra oai.

Sau khi anh em Thanh Minh đến, Hắc vô thường liền trở về Quỷ giới, vết thương anh ta quá nặng, quả thật không thích hợp ở lại chỗ này, lần này bảo vệ tôi, thiếu chút nữa mất mạng nhỏ, tôi thật sự áy náy.

Ngồi không, không có chuyện gì, liền tán gẫu với cô Hai, hỏi thăm Ninh Nghi ở dưới như thế nào, đối với cô ấy, tôi vẫn có chút nhớ!

Cô Hai dắt tay tôi, vừa nhắc tới chuyện này, cũng là làm khó người, cô ấy lắc đầu bất đắc dĩ nói: "Ninh Nghi tiểu cô nương này, cô nhìn cũng rất thích, khôn khéo lại hiểu chuyện, cùng cô trò chuyện. Chỉ là tính tình rất cố chấp! Cô ấy bây giờ ở chỗ của cô."

Nghe cô Hai nói như vậy, tôi nghĩ cuộc sống Ninh Nghi ở phía dưới cũng không tệ lắm. Đang muốn nói gì đó, cô Hai than thở đứng lên, vỗ vỗ mu bàn tay tôi nói: "Nghe Dạ Quân nói, phải đem cô ấy đặt dưới biển chết, nhưng cô ấy không đi, nói là không muốn gặp Dương Mặc! Nhưng Dương Mặc ngày nào cũng muốn gặp cô ấy, nhưng cậu lại không thể tùy ý rời Biển chết, cháu nói chuyện này có phải làm khó người ta không!"

Ninh Nghi không muốn gặp Dương Mặc?

Tôi nghĩ, cái này có khả năng liên quan đến cái chết của cô ấy. Cô ấy vốn dĩ đang sống tốt, bởi vì huyết thi cưỡng gian rồi giết chết, mặc dù vô tội, nhưng cuối cùng vẫn bị người ta làm bẩn, xuống dưới, với tính cách cố chấp của cô ấy sẽ để ý, không muốn gặp Dương Mặc, có lẽ cảm thấy thẹn trong lòng!

Ninh Nghi cũng là mạng khổ, không thể sống với Dương Mặc đến cuối đời, chết lại bị đạo đức của mình ràng buộc, không muốn gặp nhau. Đều do cái tên huyết thi đó, đều là ngàn năm, vì sao còn phải không an phận như vậy đi ra hại người, hạng này đến xuống địa ngục cũng không có tư cách, trực tiếp xé nát cũng chưa hết giận.

Người yêu nhau lại không thể ở chung với nhau, thật khiến người ta đau lòng. Chỉ tiếc, tôi ở nhân giới, cô ấy ở Quỷ giới, cũng không có cách nào giúp Ninh Nghi, chỉ hi vọng có thể hiểu, người cũng chết rồi, cần gì phải so đo quá nhiều.

Cô Hai tự mình mở ti vi rồi xem, thấy chỗ thú vị, còn cười ha ha không dứt, giống như con nhóc trong trí nhớ của tôi.

Viêm Hoàng mặt lạnh lùng, Thanh Minh cũng như anh ta, giống như thần giữ cửa bên cạnh chúng tôi, kêu bọn họ ngồi cũng không ngồi, nói là tới thi hành nhiệm vụ, không phải tới chơi, không thể buông lỏng cảnh giác!

Tôi bĩu môi một cái, liếc cô hai một cái, đùa giỡn nói: "Thi hành nhiệm vụ còn mang theo người thân a! Dượng, không cần nghiêm túc như vậy, có hai vị quan mặt lạnh ở chỗ này, ai dám tới tìm phiền phức, thả lỏng một chút, các người như vậy, làm tôi cũng rất lo lắng."

Khóe miệng Thanh Minh co lại, nhìn cô Hai một cái đáp lại: "Linh Nhi nói không đưa theo nàng ấy, cũng không để cho ta ra cửa! Ta không đến thật có lỗi với Dạ Quân."

Ha ha!

Tôi vui vẻ che miệng lại nói: "Cô Hai cũng là vì tốt cho anh, để cho hai nam nhân các người tới chỗ tôi, cũng rất lúng túng, cho nên mới tự động xin đi theo, cùng tôi nói chuyện, hóa giải không khí! Có điều thấy anh đối tốt với cô Hai như vậy, cho dù là anh phạm sai lầm, tôi cũng sẽ bảo tên chết tiệt bỏ qua cho anh!"

Xem ti vi với cô Hai, người mệt mỏi muốn trở về phòng ngủ, cô Hai liền tắt ti vi, đi theo tôi vào phòng, để lại hai anh em họ ở bên ngoài trông coi.

Nằm ở trên giường, cô hai bỗng nhiên hướng về phía tôi nói: "Bảo bối, con có biết chuyện Vương phi muốn tới không?"

Hửm?

Tôi nháy mắt mấy cái, tên chết tiệt không phải nói không để cho cô ta tới sao? Chẳng lẽ anh là ngoài mặt qua loa lấy lệ tôi, lại ngấm ngầm làm những chuyện khác? Nếu là thật, vậy thì uổng phí tôi tin tưởng anh, anh chính là tên khốn kiếp trong ngoài không đồng nhất! "Tùy thôi, cô ta muốn tới thì tới, liên quan gì đến cháu?"

Cô hai khẩn trương nắm cánh tay tôi nói: "Làm sao không liên quan tới cháu? Bảo bối, cháu làm sao một chút ý thức nguy hiểm cũng không có a! Dạ Quân có nhiều đàn bà, nhất là cái cô Vương phi đó, tuyệt đối không phải loại hiền, cháu cũng phải cẩn thận một chút! Bây giờ Dạ Quân cưng chiều cháu như vậy, đám đàn bà phía dưới đều náo loạn cả lên."

Thanh Minh ở ngoài cửa ho khan mấy tiếng nói: "Linh Nhi, không được nhiều chuyện!"

Trong lòng tôi hiểu, Thanh Minh là lo lắng vợ mình nói nhiều gây phiền phức, đắc tội Vương phi, dĩ nhiên là không có ngày tháng yên ổn."Cô hai, cô yên tâm, những thứ này cháu đều biết, cô không cần vì cháu lo lắng."

Cô hai dẩu môi, trợn mắt nhìn cửa phòng nói: "Anh ta người này chính là như vậy, làm gì cũng cẩn thận, ta lại là cô của cháu, sao có thể để cháu tùy ý bị khi dễ a! Dù sao, cháu nhớ lấy, thừa dịp bây giờ Dạ Quân sủng ái cháu, nếu những người đàn bà kia tìm cháu gây chuyện, cháu phải nói với hắn, bọn họ đều sợ Dạ Quân, có hắn ra mặt giúp cháu cũng tốt!"

Tố cáo loại chuyện này, tôi không thể làm được, nước tới chân rồi tính, đến lúc đó rồi hãy nói.

Cô hai thấp giọng tiến tới bên tai tôi nói tiếp: "Bảo bối ngoan a, bây giờ Dạ Quân không ở dưới, có người tự nhiên không nhịn được, muốn gây chuyện! Cháu phải nhớ, những thứ khác ta không nói nhiều, tránh cho Thanh Minh lại trách ta, tự mình cẩn thận một chút!"

"Cô hai, cháu là người sống, bọn họ muốn gây chuyện thì cứ làm, chẳng lẽ còn chạy tới nhân giới tìm cháu làm loạn? Không có chuyện gì, cô không nên nghĩ lung tung!"

Nhân vật có lớn cỡ nào, cũng là một người chết, âm dương hai giới cũng không phải là cô ta nói tới liền có thể tới, tôi cần gì phải đi để ý người chết! Nghĩ tới đây liền thúc giục cô hai đi ngủ, do có cô ở đây, tôi tự nhiên cũng an tâm ngủ ! Cô hai không ngủ được, cầm điện thoại tôi lên chơi, tôi nhìn cô ấy liền ngủ thật say.

Chờ tôi tỉnh dậy, phát hiện mình cũng không ở trên giường, mà là bị người ta dùng dây trói, nhốt trong một căn phòng!

Đây là xảy ra chuyện gì?

Tôi rõ ràng nằm ở bên cạnh cô hai, làm sao lại đến nơi này? Mở mắt ra, tôi tìm bốn phía, phát hiện cô hai cũng bị trói, chẳng qua là cô ấy vẫn còn đang ngủ mê man.

Thanh Minh và Viêm Hoàng đâu? Chẳng lẽ bọn họ?

Tôi ở trong không trung vùng vẫy mấy cái, sợi dây trói tương đối chặt, hơi động một cái, sợi dây giống như là muốn bóp vào trong da thịt, siết tôi không thở nổi.

Một bóng đen xoẹt qua trước mặt tôi, tên Lệ quỷ khoét bụng tôi đột nhiên xuất hiện bên cạnh.

"Là ngươi!" Tôi trợn mắt nhìn hắn, trong lòng vô cùng sợ hãi.

Lệ quỷ hừ lạnh một tiếng nói: "Không sai, chính là chúng ta! Có thể bắt các ngươi, giết hai tên quan, cũng coi như đáng giá! Có điều, tên Trần Dương và Diệm Thiên Ngạo có bản lĩnh như vậy, nhưng cũng vô cùng ngu xuẩn, một chiêu nhỏ thôi, liền trúng kế điệu hổ ly sơn của ta, đáng tiếc đáng tiếc!"

Chúng tôi? Nói như vậy Lệ quỷ đã liên thủ với tên huyết thi kia? Bọn họ giết Thanh Minh, Viêm Hoàng, hai người kia lợi hại như vậy, làm sao có thể? Tôi không dám tin, lúc tôi ngủ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện g?

Đang lúc tôi đang suy đoán lung tung, từ chỗ u ám truyền tới âm thanh: "Bây giờ còn chưa phải là lúc ngươi động thủ, chờ lão phu giải quyết xong, hai người đàn bà này đương nhiên thuộc về ngươi, bây giờ nếu ngươi giết bọn họ, làm hư chuyện của ta, vậy cũng không nên trách lão phu trở mặt vô tình."

Người này nói chuyện giọng điệu vô cùng u ám, nghe khiến người ta hết sức kiềm chế, tôi nhìn chằm chằm chỗ bóng tối nhưng không thấy được mặt hắn, chẳng qua là trong không khí tràn ngập mùi máu tanh nồng.

"Đương nhiên! Chờ ngươi báo thù xong, ta lại đối phó với người đàn bà này. Ngươi và ta đều được cái mình muốn, có điều trước đó, quyết không thể để Diệm Thiên Ngạo tìm tới nơi này, nếu không ngươi và ta đều gặp phiền toái."

Hai người bọn họ muốn lợi dụng tôi đi đối phó Quỷ vương Dạ Quân, chờ huyết thi báo thù, tôi rơi vào trong tay lệ quỷ, đương nhiên cũng sống không được, với sự độc ác của hắn, nhất định là sau khi lấy đi thai nhi trong bụng tôi, sẽ giết tôi cho hả giận! Hai người họ liên thủ, không biết sẽ còn có bao nhiêu người vô tội mất mạng ở trong tay bọn họ, thật là đáng ghét hết sức!

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...