Chương 138: 194 + 195 + 196

Anh ta muốn động thủ, tôi chớp mắt, kết quả của việc không thể trốn thoát chính là chết. Mở một đường nhỏ, nhìn cô hai che ở trước mặt tôi, vóc người cô nhỏ như vậy, hai cánh tay mở rất rộng, một chút đều không sợ hãi Sở Hiên uy hiếp: "anh đừng tới đây! Cút ngay, tôi không cho anh động cô ta! Cô ta là vợ của Dạ Quân, anh không được động!"

Sở Hiên làm sao có thể sợ cô hai uy hiếp, mắt hắn lộ ra hung quang, lộ nguyên hình quát: "Muốn chết sao! Tôi xem cô không kiên nhẫn sống, muốn che chở cô ta như vậy, tôi sẽ thanh toàn cho cô, đem cô luyện thành Huyền Hồn đan đút cho cô ta!"

Tôi tin những lời này, chỉ cần hắn ta nói được thì nhất định làm được! Tôi cũng không biết phải làm gì, đứng dậy khỏi mặt đất, đẩy cô hai sang một bên, nói với cô ta: "Mặc kệ con, anh ta không dám giết con đâu, cô mặc kệ con! Khụ khụ, khụ khụ khụ!"

Vô lực té trên mặt đất, vừa mới dùng sức quá mạnh, bụng lại bắt đầu hành hạ tôi, tôi đói đến nổi đổ mồ hôi lạnh, chỉ cảm thấy ruột đều co thắt xoắn lại cùng nhau, uốn éo khó chịu, tôi quỳ rạp trên mặt đất thở phì phò, không biết bản thân còn có thể kiên trì nữa hay không, loại dày vò này rất thống khổ rồi!

Cô hai leo đến bên người tôi một lần nữa, cô che ở trước mặt tôi chết sống không chịu tránh ra.

Sở Hiên tiến lên cho cô ta một cái tát, trực tiếp hất cô sang bên cạnh, ngay sau đó vươn móng vuốt ra ngoài bụng.

Chết đến nơi, tôi còn muốn liều mạng một chút, nhưng mới vừa rồi tôi dùng hết khí lực, căn bản không phải là đối thủ của hắn, chỉ cảm thấy dưới bụng truyền đến một trận đau đớn, tức thời, tất cả sức mạnh đã bị tiêu tan hết, tôi nằm ở đây, đau đến nổi mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Tay lạnh như băng sờ soạng qua lại ở trong bụng tôi, nhiều lần, tôi đều bị loại đau đớn tra tấn xé rách này làm ngất đi, nhưng rất nhanh lại bị hắn kéo trở lại thực tại bởi cơn đau âm ỉ, giữa nổi đau và ngất đi, tôi cảm thấy mình sắp điên rồi.

Sở Hiên như là tìm cái gì ở trong bụng tôi, tôi tự do ở trên con đường tử vong, xuyên qua khe mắt nhìn bộ dáng cô hai nhất quyết không tha ở bên đánh đấm, trên mặt cô tuyệt vọng, để tôi nhìn lên!

Được rồi, cứ như vậy để tôi chết đi, tôi không chịu được rồi ! Thật sự, chịu không được, có lỗi với chuyện đáp ứng Tên chết tiệt, tôi làm không được rồi !

Rất khổ sở!

Trong thế giới đen tối, tôi rất khổ sở!

Tôi hứa sẽ đợi anh trở lại trong nhà, mà đối tượng tôi hứa hẹn không có, tôi chết rồi !

Tôi thật sự đã chết sao? Vì sao tôi có thể nghe được có người nói chuyện? Tôi tới nơi nào? A, người đã chết tự nhiên là phải đi quỷ giới, đi địa phủ rồi! Tôi thật đúng là ngu ngốc!

Mở mắt ra, hết thảy chung quanh đều thay đổi, dải lụa, màn lụa ôm cột nhà, khắp phòng sương khói lượn lờ, tỏa ra mùi thơm, ánh nến vàng khẽ đung đưa, và bóng người thấp thoáng bên ngoài màn lụa. Nơi này cái gì cũng đều rất đẹp, chính là rất lạnh, lạnh đến tận xương.

"Dậy rồi!"

Khi tôi cố gắng ngồi dậy, giọng nói của một người phụ nữ phát ra từ bên ngoài truyền đến, cơ bản tôi có thể kết luận nơi này là nơi nào đó của Quỷ Giới rồi. Trong không khí âm lãnh, tôi rất quen thuộc!

Màn lụa bị người vén lên, một người phụ nữ thoạt nhìn rất có khí sắc và uy nghi đi đến, cô mặc một bộ váy dài màu đỏ sậm, kiểu dáng tương tự với Tên chết tiệt mặc quan bào dài, nếu đem hai bộ y phục đặt cùng một chỗ, thật là có điểm giống vợ chồng.

Người phụ nữ có một đôi con ngươi động lòng người, vốn phải là đôi con ngươi cực mê hoặc, nhưng tôi cũng không thấy được vẻ mặt quyến rũ bên trong, cô ta xem xinh đẹp cũng thật do dự, đoan trang có khí chất Quý tộc, trong lúc vô hình làm cho người ta thật không dám chọc uy nghiêm.

Tôi không biết cô ta nên tự nhiên cũng không biết phải xưng hô như thế nào, cho nên chỉ nhìn cô ta không nói chuyện.

Người phụ nữ này cũng nói gì đó, lấy cái hộp từ một người trông giống người giúp việc ở bên cạnh, mở nó ra và đưa Hồn đan nhét vào trong miệng tôi.

Sau một lúc lâu, tôi cảm thấy tốt hơn, tôi nhìn xuống bụng dưới, miệng vết thương đã khép lại! "Cô đã cứu tôi? Cô là ai?"

Người phụ nữ nhìn chằm chằm tôi hồi lâu, lạnh lùng nói ra: "Cô là Mạc Thất, là vợ lẽ thứ mười một của Dạ Quân. Xem ra chúng ta đều là người phụ nữ của Dạ Quân, tôi mới ra tay cứu cô! Mười một nhỏ a, tôi không trông cậy cô cảm ơn, có điều nếu cô có thể để Dạ Quân thường xuyên trở về minh điện, ngẫm lại Nghiên phi và đứa nhỏ trong bụng cô ta, tôi liền vô cùng cảm kích!"

Ách! Mười một nhỏ? Ở dưới đây không lưu hành kêu tên họ, mà là luận trình tự trước sau kêu à?

Nhìn vào giọng điệu của người phụ nữ, không phải cô ta là chính cung nương nương vương phi chứ! Cô nói lời này là oán trách tôi không nhường Dạ Quân trở về, nói bóng gió với tôi! Không xác định danh tính của cô ấy, tôi vẫn cẩn thận hỏi: "Cô là vương phi nương nương hả?"

Người phụ nữ ừ một tiếng! "Không sai! Vì cứu cô, bản cung cũng không ngại Thiên đế khiển trách, chuyện thế giới loài người tôi vốn không nên nhúng tay, nhưng nói như thế nào cô cũng là người phụ nữ của Dạ Quân, còn mang cốt nhục của ngài, bản cung há có thể mặc kệ! Nhiều năm như vậy, bản cung không thể thay Dạ Quân sinh hạ một trai nửa gái, trong lòng thật là xấu hổ, sau này cô và Nghiên phi có thể sinh con đẻ cái cho ngài, bản cung cũng sẽ tận lực chăm sóc."

Vương phi nói đúng trọng tâm, khắp nơi vì Dạ Quân lo nghĩ, nhưng cẩn thận nghiền ngẫm ý tứ trong lời nói của cô ta, lại có chút biến vị. Cô ta tự xưng là bản cung, khả năng cô ấy đã xa lánh tôi, bộ dáng cao cao tại thượng mà như muốn nói, tôi cứu không phải cô, mà là đứa nhỏ của Dạ Quân!

Người phụ nữ hung hăng vênh váo đều không dễ tiếp xúc, bất quá cô ta ra tay cứu tôi, vậy thì có ân với tôi, về phần cô ta là loại người gì, dù sao sau khi tôi trở về thế giới loài người, thì sẽ không còn lui tới, cô ta bày tư thái như thế nào, có liên quan gì. "Cảm ơn ân cứu mạng của vương phi! Cô hai có khỏe không? Anh em Thanh Minh vì cứu chúng tôi bị đả thương, bây giờ bọn họ như thế nào?"

Vương phi liếc nhìn tôi, luôn luôn ngồi thẳng thân mình vẫn không nhúc nhích, cô ta trầm thấp một lát nói: "Cô hai của cô tên là Mạc Linh Lung, vợ của Thanh Minh, không có việc gì. Thanh Minh viêm hoàng đã về Quỷ Giới, bọn họ thương thế nghiêm trọng, nhưng không chết."

Nghe cô ta nói như vậy, tôi liền an tâm không ít, tất cả mọi người còn sống là tốt rồi!

"Mười một nhỏ, cô có biết vì sao Sở Hiên phải nhìn chằm chằm cô không tha?"

Vương phi nương nương đột nhiên nói sang chuyện khác, mở miệng hỏi tôi về chuyện Sở Hiên, tôi cũng có chút giật mình: "Tôi không biết, chỉ biết thai nhi trong bụng tôi là tu luyện Thánh phẩm, ăn vào có thể sinh âm bổ dương, chẳng lẽ anh ta không phải vì vậy mới nhìn chằm chằm tôi sao?"

Vương phi nương nương ừ đáp lại: "Đây là chuyện thứ nhất! Nhưng cô cũng rất may mắn, thai nhi chưa thành thục, cô mới tránh được một kiếp! Thương thế của cô đã được chữa lành, như vậy đi, cô nghỉ ngơi lần nữa, chờ sau khi Dạ Quân trở về, cô lại trở về."

Tôi chỉ nhớ rằng khi tôi ngất đi, quả thật nghe được Sở Hiên hô một tiếng, hắn tựa hồ vẫn chưa tìm được ở trong bụng tôi thứ hắn cần tìm, cái này kỳ quái, hắn để mắt tới tôi không phải là vì kế hoạch nham hiểm sao? Vì sao sau khi mở bụng lật chuyển khuấy đảo một phen, còn nói tìm không thấy đâu? Đến cùng hắn đang tìm cái gì?

Sau khi tôi tạ ơn Vương phi nương nương, cô ta liền đi ra ngoài.

Ở Quỷ Giới, tôi là một người sống không thể chờ đợi. Một khi âm khí xâm nhập vào cơ thể, chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ. Cô ta là chính cung nương nương nơi này, không có khả năng không biết điểm ấy. Bây giờ vết thương của tôi không còn là vấn đề nữa, cô ấy vẫn giữ tôi ở đây, đơn giản chính là muốn mượn danh của tôi, chờ Tên chết tiệt trở về!

Mặc kệ người phụ nữ này cố ý hay là vô tình, tóm lại cô ta đã cứu tôi một mạng, tôi không quan tâm đến cô ấy, miễn là cô ấy không giết tôi, mọi thứ khác đều có thể nói ra.

Tôi vừa nằm xuống chuẩn bị ngủ tiếp một lát, cửa phòng bị người dùng lực đẩy ra, tư thế này, tôi tự nhiên cho làTên chết tiệt đã trở lại, chuẩn bị đứng dậy hỏi, phát hiện người tới lại là người phụ nữ diêm dúa loè loẹt, nhất thời không có quan tâm, kéo chăn che ở trên người.

Xuyên qua màn lụa, tôi nhận ra cô gái này, lúc trước bị Tên chết tiệt mang về Minh điện, cô ấy dường như là người phụ nữ không mời mà đến. Tôi nhớ đến lúc ấy Tên chết tiệt yêu cầu cô ta rời đi, cô ta còn hùng hổ chờ tôi tới, lúc này đi lại, không phải là tới tìm phiền toái chứ!

Người phụ nữ vén váy lên bước thẳng vào phòng, vọt tới trước giường của tôi, sau khi thị nữ do cô ta mang đến vén màn lụa lên, một tay cô ta chống nạnh một tay chỉ tôi hỏi: "Cô chính là Mạc Thất! Thoạt nhìn cũng không là gì cả, tôi còn cho là cái loại quyến rũ bại hoại giữ lấy Dạ Quân không buông, hóa ra chính là ỷ vào bản thân có cốt nhục của anh ta, muốn tranh sủng mà làm nũng phải hay không? Bây giờ Nghiên phi cũng mang cốt nhục của Dạ Quân, tôi cảnh cáo cô, không cần đắc ý nữa!"

Ngất chết đi được, tôi còn chưa có xuống dưới liền bắt đầu loạn đấu, chờ sau khi tôi chết vào Minh điện, cuộc sống này còn có thể sống tốt sau khi xuống dưới sao?

Ai, thật sự là, nơi nhiều người phụ nữ thị phi càng nhiều. Tôi có thể cho vương phi mặt mũi, đó là bởi vì cô ta đã cứu tôi, nhưng người này tiến vào liền không khách khí, tôi cần gì phải cho cô ta mặt mũi nha: "Tôi được sủng cô không vừa lòng đó là chuyện của cô, tại sao lại làm phiền người khác? Nếu Nghiên phi đó thực sự không hài lòng, tự nhiên cô ấy sẽ đến tìm tôi, vì vậy cô không cần thay cô ta ra mặt rồi!"

Người phụ nữ nơi này bị sao vậy, muốn gặp người đàn ông của mình bản thân liền trực tiếp đi gặp, làm gì cả đám đều muốn nhấc lên những người khác, có mệt hay không! Tôi ngay cả Nghiên phi là ai, lớn lên thế nào đều không biết, cô ta có thai hay không quan hệ gì với tôi, hơn nữa là bản thân tên chết tiệt không đồng ý trở về, không có nửa điểm quan hệ với tôi, những người phụ nữ này có ảo tưởng là nạn nhân không? Làm sao tôi biết ai đang cắn ai!

Trong lời của Vương Phi chưa đầy ẩn ý, không dễ nghe, nhưng cũng không đến mức làm người ta giận, nhưng cô gái này thẳng thắn hơn nhiều, sau khi cô ta bị tôi quở trách, nhất thời cao lên quãng tám.

"Không vừa lòng cô thì làm sao? Cô bất quá chính là vợ nhỏ có cái gì đắc ý. Cả ngày giữ lấy Dạ Quân không tha, còn nơi nơi gặp rắc rối, gây phiền toái cho ngài ấy, hại ngài ấy bị thương vì cô, cô dựa vào cái gì nha! Chỉ bằng vào cô, cũng không soi gương nhìn xem mình có mấy cân mấy lượng, cô còn tưởng ngài ta coi trọng tư sắc của cô nha, nếu không phải cô có con, Dạ Quân mới sẽ không quản cô đâu!"

Tên chết tiệt nói tôi khờ, tôi nghĩ những người phụ nữ này còn ngu ngốc hơn tôi!

Mặc kệ người phụ nữ này ồn ào, tôi nhắm mắt lại phớt lờ sự tồn tại của cô ấy. Những người phụ nữ đó, không biết xấu hổ nói bản thân là người phụ nữ của Dạ Quân sao? Người đàn ông của họ có thể bị kiểm soát bởi một người phụ nữ sao? Nếu anh ta muốn trở về, tôi ngăn được sao? Nếu thật là vì đứa nhỏ, thì, Nghiên phi kia cũng hoài thai, tại sao anh ta không quay lại chứ?

Có phải vấn đề ở đây không? Gì cũng không muốn liền đổ thừa tôi, cầu sủng mà làm nũng không tha người, tôi thật đúng là oan hơn so với Đậu Nga!

Hơn nữa, tôi cũng là phụ nữ, tại sao tôi phải để người đàn ông của mình nhìn những người phụ nữ khác. Đây là vấn đề chung của phụ nữ, anh không muốn đi, tôi tự nhiên cũng sẽ không dám để anh đi, anh phải đi, tôi cũng không thể ngăn cản. Trong lòng không vui, đó là khẳng định, nhưng cũng không đến mức giống người phụ nữ này nghĩ quẩn như vậy.

Không nhìn tới người phụ nữ quá mức tự phụ này, chính là giáng một đòn mạnh, cho nên khi tôi không quan tâm người phụ nữ trước mặt diêm dúa loè loẹt này, cô ta vô tình cảm thấy bị tổn thương tự tôn, hoàn toàn không chịu được sự sỉ nhục do tôi là loại nhân vật nhỏ gây ra cho cô ta, biến thành giận đứng lên: "Người xấu xí, không giáo dưỡng gì đó, đến cùng cô có nghe được tôi nói cái gì nữa hay không? Dạ Quân làm sao có thể cưới một người phụ nữ thấp hèn không biết cấp bậc lễ nghĩa như vậy!"

Người phụ nữ này càng nói càng quá đáng, tôi nhíu mày, nói tôi như thế nào tôi cũng không có vấn đề gì, nhưng không thể nói ba mẹ tôi!

Chỉ trích tôi không giáo dưỡng, không hiểu cấp bậc lễ nghĩa, chính là ba mẹ tôi dạy dỗ tôi, chuyện này liên quan đến ba mẹ tôi, tính chất việc này liền thay đổi rồi !

Đứng thẳng, tôi nhìn cô ta bằng ánh mắt lạnh lùng và nói với cô ta: "cô nói tôi độc chiếm Quỷ Vương Dạ Quân, cô nói tôi tranh sủng mà nũng nịu cũng không có vấn đề gì, tôi vẫn ngồi thẳng, không sợ cô đơm đặt. Nhưng cô nói tôi không giáo dưỡng, cô cũng không có tư cách. Bên kia có gương, cô có thể đến xem, đến cùng ai giống người đàn bà chanh chua, đối với khách nhân gào to rống lớn hơn là các người minh điện Quỷ Giới nên có cấp bậc lễ nghĩa sao? Hóa ra người phụ nữ của Quỷ Vương Dạ Quân có đức hạnh này, tôi xem như mở mắt rồi."

Người phụ nữ bị thái độ của tôi lùi lại một bước, được thị nữ của cô ta nâng đỡ. Cô ta trợn tròn hai mắt trừng mắt tôi, trong mắt phát ra tia ác độc, tiến lên một bước tát tôi!

A! Bị người chết đánh mặt cũng sẽ đau quá!

Người phụ nữ vung bàn tay tới thật sự đánh ở trên mặt tôi, đau dữ dội, nhất thời cảm thấy bên mặt phải sưng phồng lên, không cần soi gương, cũng có thể nghĩ đến dấu ngón tay lưu ở trên mặt.

Chậc chậc chậc, oán giận này thực sự đủ lớn, nói không lại tôi thì đụng tay đụng chân!

Với cái tát này, tôi bình tĩnh lại. Vốn là khinh thường cùng người phụ nữ của Tên chết tiệt tranh giành tình nhân, vừa rồi buồn bực đơn giản vì cô ta nói đến người nhà tôi, bây giờ cô ta đánh tôi, tôi muốn đánh lại, vì vậy có gì khác biệt giữa tôi và người đàn bà chanh chua này.

Được, cô ta đánh tôi, không có việc gì, tôi chịu đựng, nhưng món nợ này tôi sẽ đòi lại nơi Tên chết tiệt đó.

Hít sâu một hơi, tôi kéo khóe miệng phát đau nói: "Đánh, mắng rồi, cô có thể đi rồi chưa?"

Người phụ nữ diêm dúa loè loẹt có lẽ đã không ngờ rằng tôi sẽ từ bỏ theo cách này, tôi đoán cô ấy đã chuẩn bị cho những lời chửi rủa nhiều hơn, nhưng bây giờ bị tôi ngăn ở trong bụng, vô cùng khó chịu. Cuối cùng tức đến nỗi dùng sức dậm chân một cái nói: "Được rồi! Cô khá lắm! Hôm nay xem như cô đắc tội với tôi, sau này chúng ta gặp lại."

Ủy khuất!

Người phụ nữ tức giận mang theo người của cô ta đi rồi, tôi cúi gằm đầu, thời khắc bị đánh mặt nhắc nhở hôm nay tôi chịu khuất nhục, hết thảy chuyện này đều là ma quỷ ban tặng.

Tôi không thương khóc, nhưng nước mắt vẫn rơi từng hạt một ở trên mu bàn tay, tôi cắn cánh môi, trong lòng âm thầm hung hăng nói: "Diễm sùng quyết, hôm nay tôi chịu tất cả đều vì anh, hỗn đản!"

Càng nghĩ càng thương tâm, tôi không muốn gả cho Tên chết tiệt, làm sao có thể rơi vào tình thế này. Tôi chính là người thường, chỉ muốn sống như một người bình thường. Nhưng bây giờ, mọi thứ đã khác. Tôi không thể thay đổi hiện trạng, nhưng tôi không muốn bị hiện trạng kéo vào vực thẳm vô tận.

Cuộc sống của tôi vừa mới bắt đầu, làm sao mà kết thúc thảm thương thế!

Nằm trên giường như một xác chết, tôi mở mắt ra không biết bây giờ đã mấy giờ, tôi còn phải đợi bao lâu để trở về. Nói tóm lại, ở lại đây thêm một giây, là

sẽ không có yêu cầu xa vời nữa.

Cửa phòng bị người đẩy ra, mẹ nó, hôm nay khách thật đúng là nhiều!

Nhịn không được nói một câu chửi thề, tôi chớp mắt, đã lười đến nổi không có hứng thú xem đối phương là ai, dù anh ta là ai, dù sao người phụ nữ ở trong này đều có thể chạy tới la mắng tôi, không có gì để ngăn cản.

Đến đây đi! Đều đến đây đi! Khiến cho trận Phong ba này tới càng mãnh liệt chút đi, bà đây không sợ!

Chuẩn bị cho trận chiến, tôi nhắm mắt lại!

Có người vén rèm lên, mát mẻ xẹt qua trên mặt, hương vị quen thuộc theo đầu ngón tay truyền đến, tôi mở mắt ra.

"Ai làm?" lòng bàn tay của Quỷ Vương Dạ Quân tinh tế xoa trên má phải của tôi, trong khoảng thời gian ngắn tôi nghe không ra cảm xúc của anh.

Nhìn thấy anh, giấu đi nỗi bất bình tựa như thủy tinh trong lòng. "Tự đánh!"

Tôi lại không biết người phụ nữ này, tổng cộng chỉ gặp hai lần, bất quá tức giận cũng không nhỏ, hỏi anh, còn không bằng tự tôi đi tìm hiểu rõ ràng.

Quỷ Vương Dạ Quân gật đầu, khẽ quát một tiếng tới ngoài cửa, một con quỷ mặc đồ màu xám tiến đến: "Tra một chút, người đã tới nơi này này dẫn tới không chừa một mống."

Quỷ nghe lời lui ra ngoài, lúc Tên chết tiệt càng bình tĩnh không có cảm xúc, lại càng làm người sợ hãi, tôi không rõ anh muốn làm cái gì, cảm xúc của anh làm người bất an rồi. Bất quá người phụ nữ này cũng là một trong những người phụ nữ của anh ta, hẳn là anh sẽ không nặng tay đối với vợ mình đi, răn dạy vài câu là xong.

Không khí không tốt lắm, tôi ho khan vài tiếng, tìm cái đề tài hỏi: "Anh có khỏe không? Anh có bị thương không? Huyết thi có bị bắt không? "

So với kết cục của người phụ nữ đánh tôi ra, tôi càng quan tâm đến kết cục hai con quỷ của thế giới loài người, có liên quan đến đến việc tôi có thể sống một cuộc sống tốt sau khi tôi trở về hay không.

Quỷ Vương Dạ Quân ngồi xuống cạnh giường, anh ta vuốt ve mặt tôi nói: "Huyết thi đã chết, lệ quỷ chạy! Vương phi cứu em, cho nên anh đến xem."

Mặc dù không phải tất cả đã được giải quyết, nhưng ít nhất một người đã chết, kết quả không tệ.

"lão già này, anh có chắc là tôi thực sự có thai không? Rất kỳ quái, Sở Hiên theo dõi đứa nhỏ trong bụng tôi, nhưng hắn tìm thật lâu trên bụng tôi cũng không tìm được, đây là tình huống gì?" Nếu tôi thực mang thai, bụng đã bị đào lên, Sở Hiên không có khả năng tìm không thấy! Hơn nữa, bây giờ tôi dựa vào Huyền Hồn đan mà sống, chứng minh tôi quả thật có con, tại sao anh ta không thể tìm thấy nó?

Quỷ Vương Dạ Quân vẫn tránh chủ đề như thường lệ: "Tin tưởng ta, nhất định sẽ bắt được Sở Hiên. Bản tôn không cho hắn con đường sống, không cho hắn cơ hội làm người một lần nữa! Bắt được hắn sẽ đốt hắn thành tro tàn, trọn đời không được siêu sinh. Lúc trước không nên lòng tồn thiện niệm, lưu lại mầm tai hoạ này. Bản tôn sẽ không vì thương hại mà phạm phải sai lầm ngu xuẩn nữa."

Đã sớm tính đến anh sẽ không trả lời vấn đề của tôi đàng hoàng tử tế, cho nên cũng không có chờ mong gì đối với anh. Anh không nói nhất định còn có nguyên nhân khác, sớm muộn gì chân tướng sẽ nổi trên mặt nước, bây giờ đào gốc bới rể chẳng qua là bản thân tự làm mình mất mặt, học anh mở đề tài hỏi: "Ở trong căn nhà rách nát, tôi từng gặp qua Sở Hiên trong lòng bị oan, khi còn sống đến cùng hắn chết như thế nào? Tôi cảm thấy hắn là người đáng thương."

Quỷ Vương Dạ Quân yên lặng nhìn tôi hồi lâu mới nói: "Hãm hại! Bị người vu tội, sau khi mất đi hết thảy, bị người phụ nữ mình yêu hạ độc hại chết! Một người đang êm đẹp, đột nhiên bị rơi vào cảnh chúng bạn xa lánh, người phụ nữ hắn yêu nhất, tiễn hắn đoạn đường cuối cùng, hắn chết không cam lòng, đợi mấy trăm năm bò ra từ dưới mặt đất, là muốn chính miệng hỏi người phụ nữ này một chút, vì sao."

Hóa ra là như vậy!

Biển người mờ mịt, khi cách mấy trăm năm, người đáng chết đã sớm chết, đầu thai đã đầu thai, đi nơi nào tìm! Sở Hiên này chấp niệm thực sự rất khiến người ta ớn lạnh, vì một người một đáp án một phần chấp niệm, bị mất bản thân, thật sự không đáng giá!

"Đây là chấp niệm của Sở Hiên, còn Âu Dương Kỳ thì sao?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...