Ở trước mặt tôi, từ trước đến nay Quỷ Vương Dạ Quân đều không keo kiệt bày ra khuôn mặt không gì sánh kịp của anh, cầm mặt nạ chơi đùa một chút mới nói: "Bọn họ đều chết trong tay phụ nữ, lúc còn sống, Âu Dương Kỳ cũng được xem là một nhà giàu, nhưng mà từ nhỏ cơ thể suy yếu mắc nhiều bệnh, mạng cũng không thọ. Vợ kết tóc của anh ta tằng tịu với đàn ông, không kịp đợi anh ta hết tuổi thọ đã xuất hiện suy nghĩ độc ác, âm mưu với người tình giết cả nhà Âu Dương, lợi dụng lúc anh ta ngủ say, cắt đứt cổ họng của anh ta, tạo thành một vụ cướp, cuốn đi gia tài, sau đó hai người bỏ trốn. Nhưng mà chém một dao kia xuống, cũng không lấy mạng của anh ta."
A! Nếu Âu Dương Kỳ vẫn chưa chết, vậy tại sao còn có oán hận sâu nặng như vậy?
Quỷ Vương Dạ Quân gõ gõ đầu tôi tiếp tục nói: "Lúc ấy Âu Dương Kỳ vẫn chưa chết, nhưng mà sau khi biết được đôi nam nữ kia giết hại cả nhà mình, đã thề độc muốn trả thù, vợ của anh ta và người tình sợ hãi trong lòng, cho nên tìm tới một cao nhân, sau khi sử dụng hết các loại cực hình tra tấn anh ta đến chết thì khóa linh hồn của anh ta trong xác chết và chôn cất bằng quan tài sâu dưới lòng đất! Âm hồn không thể thành quỷ, cũng không thể đầu thai, vì vậy cũng không thể báo thù!"
À, tôi hiểu rồi!: "Nguyên nhân anh ta có thể chạy ra ngoài là vì quan tài máu bị người ta đào ra, cho nên anh ta mới có thể nhìn thấy ánh mặt trời lần nữa, có đúng không?"
"Đúng vậy! Nếu anh ta ngoan ngoãn xuống âm phủ báo tin, đương nhiên ta sẽ không xử lý anh ta, chỉ tiếc, chôn cất nghìn năm làm oán hận càng ngày càng nặng, hại nhiều mạng người như vậy, cho dù khi anh ta còn sống có bị oan, hại người cũng phải bị trừng phạt, ta cũng không thể không ra tay xử lý anh ta!" Nói đến đây, hình như Quỷ Vương Dạ Quân cũng cảm thấy rất thương tiếc.
Cũng giống như người đáng thương chắc chắn cũng có chỗ đáng giận, tên chết tiệt cũng không phải loại vương giả không có tình cảm như cỏ cây.
Hai người đáng thương đều chết vì người phụ nữ gần gũi nhất với mình, tôi nghĩ người này cũng có lòng cảm thông, có lẽ không cảm thấy tất cả phụ nữ đều là loại người độc ác đâu!
Sờ má phải vẫn còn sưng của mình, trong lòng không nhịn được mệt mỏi chửi rủa! Phụ nữ còn không giơ cao đánh khẽ với phụ nữ, nói chi là đàn ông!
Loại chuyển giống Sở Hiên và Âu Dương Kỳ, trên đời này đã xuất hiện rất nhiều, mỗi ngày đều sẽ xảy ra vài lần, đã sớm nhìn chán rồi. Chỉ là cảm thấy bọn họ lấy oan khuất mình từng chịu để trút lên người vô tội là không đúng. Đã phạm sai lầm rồi thì phải chịu phạt.
Trong lúc nói chuyện, Vương phi và người phụ nữ diêm dúa kia đã được dẫn tới ngoài cửa, sau khi nghe thấy thông báo ở bên ngoài, Quỷ Vương Dạ Quân đeo lại mặt nạ, cho bọn họ đi vào.
Sau khi hai người phụ nữ quỳ xuống cúi chào thì đứng dậy, lúc nhìn về phía Quỷ Vương Dạ Quân, trời ạ, ánh mắt của từng người đều giống như sói đói, chỉ hận không thể lập tức xông đến gặm anh một hồi.
Ánh mặt lộ liễu này thật sự quá đáng sợ mà, khi tôi nhìn thấy cả người lập tức nổi cả da gà, phụ nữ động dục lên đúng là đủ đáng sợ mà, bây giờ, tôi xem như đã hiểu, vì sao bọn họ gặp tôi lại oán hận như vậy, thì ra đều là bị ham muốn không thể thỏa mãn làm hại.
Vương phi trông bình tĩnh hơn, còn người phụ nữ diêm dúa kia thì lại rục rịch, cô ta đi lên một bước õng ẹo gọi Dạ Quân một tiếng, sau đó nhìn thấy tôi thì không nói tiếp nữa, còn Vương phi kia mặc dù đang giả vờ bình tĩnh, những ánh mắt nhìn về phía tên chết tiệt đã hoàn toàn bán đứng cô ta, nếu không phải vì ngại có người ở đây, có lẽ đã sớm không còn hình tượng nhào tới, cởi quần áo của người đàn ông kia ra rồi.
Quỷ Vương Dạ Quân lạnh lùng lên tiếng hỏi: "Ngoài hai người các ngươi còn có ai đã đến đây không?"
Vương phi bình tĩnh nhìn tôi một cái rồi nói: "Chắc chắn không có người nào khác, Dạ Quân hỏi như vậy, đã xảy ra chuyện gì sao?"
Sắc mặt của người phụ nữ diêm dúa kia thay đổi liên tục, lúc cô ta nhìn tôi cũng đằng đằng sát khí.
Chóng mặt, tôi vẫn chưa có mở miệng, sao lại trêu chọc đến cô ta rồi!
Quỷ Vương Dạ Quân ngồi thẳng người, hai tay nhẹ nhàng đặt trên hai chân, rũ mắt hỏi: "Vương phi! Ngươi còn nhớ bản tôn từng nói gì không? Ta hy vọng các ngươi có thể hòa thuận ở chung, mà chuyện đã xảy ra hôm nay, ngươi giải thích thế nào? Làm người phía trên, chuyện Mạc Thất bị đánh nên xử lý thế nào đây?"
Vương phi lập tức quỳ xuống nói: "Dạ Quân, nô tì thật sự không biết chuyện! Từ sau khi cứu Tiểu Thập Thất từ Nhân giới đến khi đưa tới đây dưỡng thương, thiếp vẫn luôn đi theo cùng, đợi sau khi muội ấy tỉnh lại mới rời đi, lúc ấy, muội ấy vẫn rất tốt mà!"
Nói mấy câu đã chứng tỏ được bản thân trong sạch, còn không lộ dấu vết tiện thể nói công lao của mình ra một lượt, mưu kế nhỏ này, thật sự rất thông minh nha!
Người phụ nữ diêm dúa cũng quỳ xuống theo, cả người cô ta run rẩy, có thể nhìn ra bây giờ cô ta rất sợ hãi. Chờ sau khi Vương phi nói xong, cô ta cũng giải thích theo nói: "Dạ Quân tha tội, thiếp nghe nói Mạc Thất bị thương nên đến đây thăm hỏi, ai ngờ vừa gặp mặt cô ấy đã nói thiếp rắc rối, thiếp tức giận quá nên đánh nhẹ cô ấy một cái, ai ngờ cô ấy trở tay đã đánh lại thiếp mấy cái tát, thiếp không phải đồng loại với cô ấy, đương nhiên ngài sẽ không nhìn thấy vết thương trên mặt thiếp."
Ha!
Bây giờ tôi có xúc động muốn giết người! Sao một người có thể không biết xấu hổ như vậy chứ, nói dối trước mặt tôi, còn nói trôi chảy như vậy nữa! Tôi đánh người phụ nữ này lúc nào?
Bà đây không có bản lĩnh gì khác, nhưng vẫn có thể vẽ một tấm bùa quỷ trừ tà, tôi muốn đánh cô ta, dạy dỗ cô ta vẽ một lá bùa là có thể giết chết cô ta rồi, cần gì phải tự ra tay! Cô ta là quỷ, tôi là người, tôi muốn so đo đánh nhau với cô ta, cần phải dùng sức mạnh sao?
Lúc người phụ nữ này nói chuyện còn rất đáng thương, giống như tôi thật sự đánh cô ta rồi vậy, đúng là hài hước, cô ta không đi làm diễn viên phim người lớn hay phim hành động thật đúng là tiếc mà, giả vờ thật là giỏi!
Lúc đầu, tôi nghĩ có thể bớt một chuyện thì bớt một chuyện, có thể không tranh cãi với mấy người phụ nữ này thì sẽ không tranh cãi, bây giờ thì hay rồi, tôi nhẫn nhịn, người phụ nữ này thì được đằng chân lân đằng đầu, muốn đảo lộn đúng sai, vậy cái tát này tôi cũng không thể chịu được nữa!
"Cô này, tôi với cô quen nhau sao? Chúng ta chưa từng gặp mặt, vì sao cô lại vu oan cho tôi, tôi đánh cô lúc nào? Nhiều lắm chỉ là lúc cô mắng tôi, tôi mở miệng cãi lại mà thôi! Quân tử động khẩu không động thủ, chỉ có kẻ bỉ ổi mới có thể sử dụng bạo lực đánh nhau, không phải cô cảm thấy tôi chiếm đoạt anh ta, cho nên ghen tị với tôi sao? Bây giờ người ở đây, mấy cô tự mình hỏi đi! Cái oan ức này, chị đây không gánh nổi."
Người phụ nữ diêm dúa kia lập tức nước mắt như mưa, nức nở nói: "Muội đang nói bậy bạ gì đó! Ta nói như vậy lúc nào, rõ ràng là do muội không cảm kích, khó chịu với ta, ta giận quá không chịu được mới đánh muội, nếu muội cảm thấy ta đánh sai rồi, vậy ta xin lỗi là được! Vì sao phải nói xấu ta trước mặt Dạ Quân chứ."
Tôi khinh! Còn ở đó giả vờ nữa!
Phát cáu lên, tôi cũng không thể ngồi yên trên giường nữa, đứng dậy nói với người phụ nữ kia: "Cô đánh tôi, đương nhiên phải nói xin lỗi! Nếu cô đã thừa nhận rồi, vậy lấy ra chút lòng thành! Quỳ xuống cúi đầu, sau đó lớn tiếng nói cô sai rồi, có thể không?"
Vương phi ở một bên đứng dậy, cô ta nặng nề nói với tôi: "Thập Nhất, Tiểu Thất đã nhận sai rồi, muội rộng lượng tha thứ cho muội ấy đi, mọi người đều là nữ nhân của Dạ Quân, làm chuyện gì cũng đừng quá đáng, sau này còn phải gặp mặt nhau."
Tôi quá đáng? Tôi chỉ bảo người đánh tôi nói xin lỗi với tôi một câu mà thôi, cái này là quá đáng sao? Rõ ràng vị chính cung nương nương này thiên vị người phụ nữ kia hơn, đúng là cô ta đã cứu tôi, nhưng chuyện nào ra chuyện đó, hai chuyện không thể gom lại làm một được. Tôi thử đánh cô một tát rồi nói tôi sai rồi, thử xem cô còn có thể bình tĩnh được không.
Thật sự phụ nữ ở đây đều điên hết rồi mà, lúc đầu quyết định không đến ở cái nơi quỷ quái này là đúng đắn, nếu tôi ở đây, vậy mỗi ngày sau này có thể sống yên bình được sao? Cho dù không bị tên chết tiệt giày vò chết, mỗi ngày gặp mấy người phụ nữ này, tôi uống thuốc cũng sẽ ép mình điên luôn.
Tôi xuống giường mang giày vào, nói với Quỷ Vương Dạ Quân: "Đưa tôi về! Anh cũng biết tôi là loại người lòng dạ hẹp hòi, ích kỷ đấy! Bình thường tôi không mang thù, nhưng nhớ chuyện gì là sẽ nhớ cả đời! Ai đụng đến tôi, vậy cứ chờ tôi trả thù đi! Tôi cũng không biết cái gì là khuyên người phải có lòng khoan dung, tôi chính là một kẻ hẹp hòi."
Vương phi không nghĩ tới tôi sẽ nói mấy lời này trước mặt Quỷ Vương Dạ Quân, hoàn toàn không để lời nói của cô ta vào mắt, cô ta u ám cúi mắt, giống như muốn nổi giận, nhưng lại nhịn xuống: "Thập Thất, muội"
Quỷ Vương Dạ Quân không đợi Vương phi nói hết câu, đã giơ tay vỗ lên mép giường, rầm một tiếng, cái giường đang yên lành bị anh đánh ra một cái lỗ to, vụn gỗ bay tứ tung, tức giận ngút trời: "Ầm ĩ đủ rồi chưa? Cả đám các ngươi đều nghĩ bản tôn mắt mù không nhìn rõ sao? Minh Điện có quy tắc của Minh Điện, người gây chuyện ở đây sẽ phải chịu phạt đúng với những gì mình đã làm! Người đâu, kéo Ngu Cơ xuống."
Ngu Cơ bị dọa đến hoang mang lo sợ đứng lên, cô ta bất chấp bò đến bên cạnh Quỷ Vương Dạ Quân, ôm lấy chân anh: "Đừng giết thiếp, xin ngài đừng giết thiếp! Thiếp sẽ xin lỗi nàng ta, thiếp sẽ xin lỗi, Dạ Quân đừng giết thiếp, thiếp sai rồi, xin ngài nể tình thiếp hầu hạ ngài nhiều năm như vậy mà tạm tha cho thiếp đi!"
Cái này làm tôi có chút lờ mờ!
Tên chết tiệt chỉ nói kéo cô ta ra ngoài, cũng chưa nói muốn giết cô ta nha, cô ta khóc đến mức này làm gì.
Tôi liếc mắt nhìn tên chết tiệt, muốn hỏi thử cái câu thả ra ngoài này có mấy ý nghĩa, nhưng nghĩ tới người phụ nữ này xảo quyệt đáng ghét như thế, cho nên nhịn xuống. Loại phụ nữ này nên chịu chút đau khổ, nếu không sẽ còn rất lên mặt! Dù thật sự cô ta có đánh tôi một cái, nhưng không đến mức bị xử tội chết đúng không!
Có hai tên quỷ tùy thân đi vào từ bên ngoài, bọn họ nâng Ngu Cơ lên rồi lập tức đi ra.
Ngu Cơ vừa giãy dụa vừa quay đầu lại đau khổ cầu xin tha thứ, trên mặt đều là nước mắt, nhìn qua không phải giả vờ, mà giống như là thật sự sợ hãi.
Vương phi vừa đứng dậy lại quỳ rạp xuống trước mặt Quỷ Vương Dạ Quân nói: "Dạ Quân nghĩ lại! Mấy năm gần đây Tiểu Thất gả cho ngài, một lòng một dạ với ngài, khắp nơi tận tâm hết sức vì ngài, thiếp đều nhìn thấy, có một vài chỗ, nô tì cũng không chắc có thể làm được như muội ấy. Dạ Quân, một ngày vợ chồng trăm ngày ân nghĩa, trải qua nhiều năm như vậy, chẳng lẽ ngài thật sự không để ý chút tình cảm nào sao? Việc này, Tiểu Thất có sai, người làm Vương phi là thiếp cũng có trách nhiệm."
Tôi thấy Vương phi quỳ ở đó hành đại lễ với Quỷ Vương Dạ Quân, mỗi chữ nói ra đều có tình có nghĩ, cầu xin tha thứ vì Ngu Cơ. Chẳng lẽ kết quả của kéo ra ngoài thế này chỉ có một chữ 'chết' thôi sao?
Ngay vào lúc tôi vẫn đang nghi ngờ với ba chữ kéo ra ngoài kia, Vương phi nương nương đột nhiên hét với tôi: "Thập Thất, muội cũng nói một câu đi, chuyện này phải làm thế nào, muội mới có thể hết giận mà tha cho Tiểu Thất!"
Tôi không ngốc, vị chính cung nương nương này nhìn như đang hỏi ý kiến của tôi, nhưng là đang dùng thân phận của cô ta để chèn ép tôi thì có!
"Ai mà không cãi nhau đấu võ mồm, cô ta đánh tôi, cũng đã nói xin lỗi rồi. Đúng là cô ta làm sai, nhưng cũng không nghiêm trọng đến phải chết! Tên chết à không, Diệm Thiên Ngạo, đưa tôi về đi! Ở đây trời lạnh, tôi muốn về nhà!"
Vương phi thấy tôi chịu buông, lập tức cầu xin tha thứ giúp Ngu Cơ: "Dạ Quân, Thập Thất cũng đã nói chuyện không nghiêm trọng rồi, xin ngài bớt giận đi, trở về thiếp sẽ dạy dỗ Tiểu Thất thật đàng hoàng, ngài bỏ qua cho muội ấy đi, sau này muội ấy sẽ không mắc phải lỗi thế này nữa đâu."
Quỷ Vương Dạ Quân đeo mặt nạ, tôi không nhìn thấy vẻ mặt của anh, nhưng trong mắt anh tràn đầy tức giận, nhìn thấy có chút dọa người: "Người đâu, đưa Ngu Cơ vào trong động lửa thiêu đốt đến chết!"
Mẹ ơi, không phải là thật chứ! Người phụ nữ kia chỉ tát tôi có một cái, tôi giận không chịu được, giả vờ uy hiếp đe dọa cô ta chút thôi, cũng không thật sự muốn đưa cô ta vào chỗ chết.
Tôi kéo kéo ống tay áo của tên chết tiệt nhẹ giọng nói: "Làm tàm tạm thôi là được rồi, đừng động tới mạng người, tôi không sao mà, bỏ qua, bỏ qua đi ha!"
Quỷ Vương Dạ Quân ném tay tôi ra, anh đứng lên, chắp tay phía sau đi đến trước mặt Vương phi nói: "Quy tắc của Minh Điện không thể phá vỡ! Người ghen tuông, không lí do kiếm chuyện, đều phải chết!"
Cái khẩu hiệu này thật là hay, rõ ràng mình là một bình giấm chua, bình giấm chua vạn năm, còn không biết xấu hổ nói người khác! Nếu muốn xử tội, người đầu tiên bị kéo ra ngoài chém là anh thì có!
Nhưng mà, thấy dáng vẻ này của tên chết tiệt, hình như là quyết tâm rồi!
Người Ngu Cơ đánh là tôi, có liên quan cọng lông nào với anh đâu, lòng đầy căm phẫn như thế làm gì.
Nhìn thấy người phụ nữ kia bị kéo ra ngoài, tôi vẫn chần chừ khẽ mở miệng nói: "Người bị đánh là tôi chứ không phải anh! Anh tức giận cái gì! Không phải chỉ là một cái tát sao, thật sự không đáng tội chết mà! Dù sao cô ta cũng là phụ nữ của anh, không cần xuống tay độc ác vậy đâu! Ném vào trong lửa, vậy chẳng phải không còn gì hết sao, lỡ như anh hối hận thì tìm ai mà khóc đây! Bỏ qua đi, việc này cứ như thế thôi! Ha!"
Tôi biết Vương phi vẫn đang nhìn chằm chằm tôi, trong mắt rất là phức tạp, cũng không biết đang nghĩ gì nữa! Tôi không có làm chuyện gì thẹn với lòng, cô ta nghĩ gì tôi cũng thấy không sao cả, nói tôi đạo đức giả cũng được, dù sao tôi là tôi, người khác đánh giá tôi thế nào tôi cũng không quan tâm.
Quỷ Vương Dạ Quân bình tĩnh liếc nhìn tôi nói: "Nàng ta đánh em, em còn muốn thả?"
"Không có gì đâu! Đánh một chút tôi cũng không mất miếng thịt nào! Mấy đứa nhỏ nhà nghèo không phải đều bị đánh tới lớn sao, tôi da dày thịt béo, chịu đựng được! Mau kêu người trở lại đây, muộn một chút thì thật sự không thể cứu được rồi!"
Quỷ Vương Dạ Quân không lên tiếng nhìn chằm chằm tôi một lúc lâu, mới xoay người nói với Vương phi: "Tội chết có thể miễn nhưng tội sống khó tha! Chuyện hôm nay, bản tôn nể mặt Mạc Thất tha cho Ngu Cơ! Vương phi nghe cho kỹ, lập tức cho nàng ta đầu thai, làm thú vật!"
Vương phi tuân lệnh sau đó lập tức đứng dậy, nhanh chóng rời đi.
Làm thú vật là có ý gì? Nếu giải thích theo mặt chữ, vậy chính là không thể đầu thai làm người, đổi thành thú vật! Chu choa, như vậy còn không bằng chết cháy cho xong chuyện!
Nhưng mà, đối với tên chết tiệt mà nói, có lẽ làm quỷ, không có linh hồn mới chính là kết cục thê thảm nhất! Nhưng mà chỉ vì một cái tát này, ngay cả cơ hội làm người mà Ngu Cơ cũng không có, không phải có chút nặng sao!
Mọi người đều đi hết, tôi nhìn thoáng qua cái giường bị đập vỡ, nghĩ tới nghĩ lui vẫn là đi đến ghế ngồi xuống.
Quỷ Vương Dạ Quân đi tới bên cạnh tôi hỏi: "Còn tức giận không?"
Tôi cúi đầu, ghế có chút cao, ngồi ở trên ghế hai chân không thể chạm đất, tôi tùy ý đung đưa chân nói: "Lúc đầu rất tức giận, cô ta nói tôi không có giáo dục, mắng tôi thì được nhưng không được mắng bố mẹ tôi! Cho nên tôi không nhịn được ầm ĩ lên, cô ta nói không lại tôi thì thưởng cho tôi một cái tát, lúc ấy tôi muốn đánh trả, nhưng mà tôi nhịn xuống! Vì tôi cảm thấy ầm ĩ với cô ta, không phải thể hiện tôi nhỏ mọn sao, cho nên định tính món nợ này lên đầu anh!"
Tôi không định giấu diếm, chuyện như thế nào đều nói đúng theo như thế, lúc đầu tôi định sau khi trở về sẽ tính sổ với tên chết tiệt, nếu bây giờ anh ta hỏi thì tôi cũng nói luôn: "Nhưng mà, bây giờ không tức giận nữa! Anh cũng vậy nữa, tôi vốn không thường xuyên đến đây, không cần phải làm ầm ĩ đến như vậy! Anh xử lý người phụ nữ kia, Vương phi sẽ nghĩ tôi thế nào chứ."
Quỷ Vương Dạ Quân sờ sờ đầu tôi nói: "Ta tin những gì em nói, chỉ là em cũng không cần quá lo lắng về Vương phi, chỉ cần không phải lỗi của em, em cũng không cần nghĩ nhiều như vậy. Đi, dẫn em đến ao Nguyệt Hoa."
Lại đi ao Nguyệt Hoa!
Tôi lại buồn bực rồi, chỗ kia đúng là không tệ, nhưng đâu cần mỗi lần đến đều phải đi tới đó đâu chứ!
Tên chết tiệt kéo tôi đi ra ngoài, Quỷ giới là nơi tôi không quen thuộc, muốn từ chối cũng không có chỗ nào để đi, đành phải ngoan ngoãn đi theo anh!
Ao Nguyệt Hoa một năm bốn mùa mây mù lượn lờ, đứng bên ngoài hoàn toàn không nhìn ra tình cảnh bên trong, nơi này cực kỳ im lặng, ngay cả một bóng người cũng không có.
Quỷ Vương Dạ Quân đi đến bên cạnh ao bắt đầu cởi quần áo, tôi nhớ tới lần trước làm chuyện kia với anh ở trong này, nhiệt độ cơ thể lập tức bốc lên cao.
Phía sau truyền đến tiếng rơi xuống nước, tên chết tiệt đã nhảy vào trong nước, từng trận tiếng nước không ngừng truyền đến, tôi nghĩ có lẽ anh đang bơi qua bơi lại như cá ở trong nước!
"Đứng ngốc ở trên đó làm gì, còn không xuống đây!" Chỉ chốc lát tiếng nước đã ngừng lại, giọng nói trêu tức của tên chết tiệt vang lên: "Ở đây là Quỷ giới đầy âm khí tập trung trên người em, thật có thể chết người đấy! Ao Nguyệt Hoa có thể rửa sạch âm khí trên người, ở đây cũng không phải nơi người bình thường có thể đến đâu."
Được rồi! Anh đã nói như vậy, tôi cũng không còn lý do gì để từ chối! Tôi cũng không muốn chết.
Tôi cởi giày tất, dọc theo bên cạnh ao xuống nước. Lúc trước tôi đã đến đây rồi, biết nước ở đây rất sâu, chân không chạm được đất, tôi cũng không biết bơi, đành phải giữ chặt bờ ao, lúc ẩn lúc hiện.
Nhưng mà bờ ao quá trơn, tôi chỉ không cẩn thận đã trượt tay, bay tới giữa ao, tôi cũng không muốn kêu cứu, dù sao tên chết tiệt ở trong này, tôi cũng không chết được!
Quả nhiên, trong chớp mắt anh đã bơi đến sau lưng tôi, ôm lấy thắt lưng của tôi kéo tôi lên trên mặt nước.
Tôi vung vẫy tóc dài, đưa hai tay lau mặt, vừa muốn nói cám ơn, anh đã xé thẳng quần áo của tôi: "Anh!"
"Bảo em đến tắm chứ có bảo em đến giặt quần áo đâu, mặc nhiều như vậy làm gì!"
Ao Nguyệt Hoa sâu không thấy đáy, tôi không dám lỗ mãng với anh! Nếu anh ác lên buông tay ra, tôi sẽ phải ôm một bụng nước ao Nguyệt Hoa trở về Nhân giới luôn.
Mặc quần áo thì cần nhiều thời gian, nhưng xé quần áo chỉ mất vài giây.
Tôi không quan tâm lộn xộn ở trong nước, cảm giác chân không chạm đất khiến người ta rất sợ hãi, không còn cách nào, tôi chỉ có thể ôm lấy cổ tên chết tiệt không buông tay, vì như vậy nên hai chúng tôi phải áp sát ngực vào nhau.
Da thịt gẫn gũi, có chút gì đó!
Bạn thấy sao?