Ông Ba ở bên cạnh mở ra mắt thần, sau khi thấy Quỷ vương Dạ Quân và quỷ tùy thân, ông liền đứng vào một bên.
Tôi không biết tại sao ông phải tránh, đứng tại chỗ, quỷ tùy thân len lén liếc tôi một cái, muốn nói gì đó nhưng lại thôi. Quỷ vương Dạ Quân trợn mắt, quỷ tùy thân lập tức cúi người xuống nói: "Chuyện là như vậy, Vương phi thả hồn phách của Nhược Hi ra, bị thuộc hạ vô tình bắt gặp, nhưng do căn cơ quá yếu không thể đuổi kịp, cũng không dám tìm Vương phi để nói phải trái! Nếu thả những hồn phách đó ra, có thể sẽ bị đám ma quỷ ngoài kia xé nát, cho nên không thể làm gì khác hơn là tìm ngài."
Lại là Nhược Hi này, thật đúng là không thấy được người thì lại thấy được tên, không nghĩ tới tên chết tiệt trong tay lại còn có cả hồn phách của cô ta, cũng không biết là có ý gì.
Quỷ vương Dạ Quân nghe xong thì cũng vô cùng chấn động, cũng không còn thấy bóng dáng đâu! Anh cứ như vậy từ bay đi trước mặt tôi, ngay cả câu đến câu chào cũng không hề nói, trước mặt Nhược Hi, tôi thật giống như là chẳng hề có chút địa vị gì! Quá khứ tôi vô cùng tò mò về cô gái này, mà bây giờ, tôi lại có một nỗi sợ vô hình, đó là sợ biết được chân tướng.
Quỷ tùy thân một thân một mình đứng ở đó, cũng vô cùng lúng túng, cậu ta nhìn vào mắt tôi, môi mấp máy, dường như có lời gì muốn nói với tôi, nhưng khi nói ra rồi thì lại vòng vo."Thất nương nương, thuộc hạ cũng nên trở về Minh điện rồi! Người hãy tự mình chăm sóc bản thân, đừng có chạy lung tung, chờ Dạ Quân "
"Chờ cái gì? Cậu trở về nói cho anh ấy một tiếng, không cần trở lại tìm tôi, anh ấy cứ bận việc của mình đi, tôi không cần anh ấy quan tâm!" Lạnh lùng nói xong, tôi xoay người rời đi, ông Ba không nói tiếng nào đi theo sau lưng tôi, bước về phía trước.
Có những chuyện có thể giả bộ như không thấy được không nghe được, nhưng có một số việc đã có ở trong lòng thì sẽ bám rễ nảy mầm, cho dù là có thể giữ miệng không nói ra, nhưng cuối cùng nó vẫn tồn tại, thời gian trôi qua, hạt giống này cũng sẽ tiếp tục lớn lên, đến một mức nhất định nào đó thì cho dù tôi có muốn giả bộ đi nữa cũng khó lòng mà làm được.
Trải qua rồi, tôi mới hiểu được một đạo lý, trên đời này ngoại trừ bản thân mình, còn có ai có thể vì mình mà che gió che mưa, dựa vào người khác, cả ngày sẽ chỉ lo được lo mất, chỉ có dựa vào chính mình, trong lòng mới thanh thản!
Ba mẹ đã không có ở đây, không có những người ở bên bảo vệ, tôi sẽ phải tự mình độc lập kiên cười tự mình đối mặt, không thể để cho bà nội và ông Ba lo lắng, mọi người đã già rồi, sẽ không thể chịu đựng được những đả kích này. Tôi con sống một ngày đã là một sự may mắn, còn lo lắng về vị trí của mình trong lòng Diệm Thiên Ngạo làm gì chứ?
Đáng chết! Không nên nghĩ đến càng không nên đi hỏi, dù cho có đau lòng, cũng phải làm bộ như như không có chuyện gì xảy ra, bây giờ có thể đem hết toàn lực để sống tiếp, đã là chuyện đủ mệt mỏi rồi, những chuyện khác vẫn là không nên nghĩ đến thì hơn.
Trên đường trở về, đối diện với một người đàn ông trung niên đang vội vội vàng vàng chạy tới, sau khi thấy ông Ba, liền ôm lấy đùi ông Ba hét lớn: "Không xong rồi, xảy ra chuyện rồi! Ông Ba mau cứu với !"
Ông Ba nhanh chóng tránh người đàn ông này, lui về phía sau hai bước nói: "Không cần phải như vậy ! Ông cụ là không thể hít thở thông được, mới có thể phiêu du ở khắp nơi như vậy! Cậu trở về mua một cỗ quan tài thật tốt, thay quần áo sạch sẽ cho lão nhân gia, chôn cất xong xuôi thì sẽ không sao cả! Nhớ lấy, nhất định phải mua thêm vài bộ đồ mới, đốt nhiều tiền vàng bạc một chút, chớ có hẹp hòi! Khi còn sống không được sống cho yên ổn, chết cũng không được bạc đãi ông ấy."
Người đàn ông trung niên mặt đỏ đến tận mang tai, lúng túng gật đầu nói: "Nhất định, nhất định rồi!"
Nếu gặp phải người của nhà họ Triệu, sau khi nói rõ ràng mọi chuyện, ông Ba liền đổi sang đường khác cùng tôi đến nhà bà nội.
Trên đường, ông Ba thở dài nói: "Triệu lão gia khi còn sống cũng đã khổ cả đời, đến già không làm gì được nữa, liền bị con cháu chê, không có ai chăm sóc yêu thương. Chết đi rồi, ngay cả một cái quan tài tủ tế bọc thân cũng không có, đồ mặc cũng là mấy bộ quần áo cũ từ ngày trước, vì một cái gia đình mà vất vả lam lũ cả đời, ai có thể chịu đựng nổi chuyện này! Loại chuyện táng tận lương tâm như ngược đãi người già mà bọn họ cũng có thể làm được, sau khi chết đi nhất định cũng sẽ không gặp được điều gì tốt đẹp cả."
Thì ra mùi trên người ông cụ không phải là mùi của những thi thể đã chết, mà là thể mùi hôi thối của cơ thể, không trách tôi lại cảm thấy kì lạ, người chết cũng chưa được mấy ngày, sao có thể sẽ thối rữa nhanh như vậy, mùi hôi của thi thể, thì ra là khi còn sống bị người nhà ngược đãi, không có ai trông coi chăm sóc.
Ông cụ Triệu cũng thật sự đáng thương, hi vọng ở dưới đó có thể sống thật tốt, mong có thể được bình yên an nghỉ!
Không biết có phải là vì chuyện của Ông cụ Triệu không mà làm tôi có chút xúc động!
Ở trên thế giới này, có bao nhiêu người có được may mắn, có bao nhiêu người có thể cả đời thuận lợi chứ. Không có ai là tốt hơn ai, nếu như có so sánh, lại hay so sánh với những người thê thảm hơn một chút, mà loại so sánh tương đối này, mỗi lần nhớ lại đều cảm thấy rất buồn cười.
Nghĩ đến mình, có lúc tôi lại cảm thấy mình lại chính là một trong số những người đáng thương đó.
Mười bốn tuổi thì gả cho người ta, đêm tân hôn thì giống như một cơn ác mộng, tỉnh lại thì mọi chuyện đã không thể như trước. Trong bốn năm, từ một cô gái trở thành người phụ nữ, tự mang Quỷ thai, cuộc đời tôi đã xảy ra biến đổi lớn, bị người khác bào bụng ra, bị chịu oan uổng, bị người khác hãm hại, tất cả đều là mạng của tôi, không thể nào thay đổi.
Tôi vẫn thường nói như vậy để tự an ủi mình, người đàn ông của tôi cũng rất tốt với tôi, sẽ bảo vệ tôi, sẽ hung dữ với tôi, sẽ bắt nạt tôi, nhưng có thể thay đổi đau đớn trong lòng tôi sao? Có lẽ là không thể nào, cho nên đau đớn và vui vẻ không thể nào dung hòa, chúng đối lập nhau. Cái gì mà lời ngon tiếng ngọt, gì mà dùng thân cứu giúp, chỉ là một cái tát ngọt ngào, cũng không có ý nghĩa gì.
Một khi bị kích động, tôi cũng sẽ bị vứt bỏ thôi, những thứ tốt đẹp mà ngày xưa tôi đã từng nhận được cũng sẽ sớm bị che dấu đi.
Đây chính là bản tính con người , cũng có thể hiểu là ranh giới cuối cùng!
Nếu như anh tâm toàn ý đối xử với tôi nhưng bên trong còn có xen lẫn những điều kiện khác, vậy thì đối với tôi tất cả cũng đều trở nên vô nghĩa.
Không phải là do tôi hẹp hòi, mà là tôi cũng có ranh giới cuối cùng của chính mình.
Vừa hết buổi trưa, bà ba cũng chạy lại đây! Bốn người tụ lại cùng nhau, trên bàn cơm ngược lại vô cùng náo nhiệt.
Có lẽ tuổi của bà cũng đã lớn, không còn sự bốc đồng của tuổi trẻ, cùng với bà nội ở một bên nói chuyện, ngôn từ ít đi những châm chọc trào phúng vẫn hay ẩn giấu, lại có thể nói ra nhiều câu nói chân thật hơn.
Bà nội làm một bàn đồ ăn ngon chiêu đãi ông ba cùng bà ba, bát của tôi thì vẫn trống rỗng, đối mặt với các loại mỹ vị, một chút cảm xúc muốn ăn cũng đều không có! Ông ba cùng với bà nội đều biết tình huống của tôi, cho nên bọn họ cũng tự mình ăn đồ ăn của mình, không tới khuyên tôi, nhưng bà ba thấy tôi mãi không chịu động đũa, liền gắp không ít món ăn vào bên trong bát của tôi, còn khuyên tôi nên ăn nhiều hơn, không nên giảm béo, chân tâm thật ý, thái độ vô cùng thân thiết, ông ba nhìn bà một cái, cũng không nhiều lời cứ để bà tùy ý.
Khi không có việc gì làm, ông ba có cái sở thích nhỏ là sau khi ăn xong làm một ly rượu, không cần uống nhiều, chỉ là uống đến độ thoải mái thì thôi!
Bình rượu vừa mở ra, mùi lúa miến xông vào mũi, thơm vô cùng, nhìn dáng vẻ ông ba hưởng thụ, tôi không khỏi tò mò rượu kia rốt cuộc là có hương vị như thế nào.
Ông ba nhìn về phía tôi cười hì hì nói: "Cháu ngoan, cháu cũng đã đủ tuổi rồi, có muốn tới thử một chút hay không?"
Tôi chỉ do dự một chút sau đó gật đầu, lấy một cái cốc ra, để cho ông ba rót cho tôi một ít, nhấp một miếng, mùi vị cay nồng xông lên tận não. Lần đầu tiên uống rượu, nói cái gì cũng phải cố gắng nuốt xuống, ép buộc mình phải nuốt vào trong bụng, oa, cái vị kia ở trong bụng cũng thiêu đốt nóng cháy, nóng bỏng khó chịu.
Tôi có thể một hơi nuốt xuống, chính mình cũng muốn khâm phục mình, trời ạ, tôi chính loại người hoặc là không làm, một khi đã tàn nhẫn lên thì đến chính tôi cũng phải sợ hãi bản thân nha.
người xưa vẫn hay nói, một ly rượu giải ngàn nỗi buồn lo, trong lòng không vui cứ làm một ly rượu, đè ép trái tim buồn khổ xuống! Rượu trắng này thật sự quá khó uống, nhưng mà nó lại thiêu cháy ruột gan của tôi, có thể khiến cho khó chịu trong lòng tôi đột nhiên biến mất, cho nên kể cả uống vào không tốt cho cơ thể, tôi cũng cảm thấy đáng giá!
Ông ba nhìn về phía tôi ha ha hai tiếng, nói: "Lần đầu tiên uống sẽ cảm thấy rất dữ dội, xem ra con cũng là một nhóc giỏi uống rượu nha!"
Tôi nói không ra lời, trong dạ dày có cảm giác giống như muốn dời sông lấp biển, khó chịu vô cùng, vốn là tôi vẫn luôn không ăn gì cả, dựa vào huyền hồn đan để bảo toàn mạng sống, trong dạ dày vẫn luôn trống rỗng, bây giờ bị rượu mạnh giội rửa một cái, cả người đều cảm thấy không tốt!
Chưa được bao lâu, toàn thân tôi đều nóng lên, mặt mũi cũng theo đó bỏng rát, nhìn ông ba ở trước mặt bắt đầu lay động, ồ, tại sao ông ba lại có hai cái đầu nha, thú vị quá đi nha!
Ông ba còn ở một bên nói đùa với tôi, bà nội ở bên cạnh lại nhìn ra tôi có điểm không đúng, quở trách ông ba vài câu nói "Con bé còn nhỏ như thế, dạy uống rượu cái gì! Bé ngoan, trở về phòng ngủ đi, sau này không nên nghe lời ông ba của con, đừng uống mấy cái không nên uống như thế!"
Tôi không muốn trở về phòng, hiếm khi có thể cùng bà nội và ông ba cùng nhau ăn cơm, nhưng mà rượu này vừa lên đầu, tôi thực sự không thể ngồi yên, không thể làm gì khác hơn, được bà nội và bà ba dắt vào trong phòng.
Nằm ở trên giường, cảm giác cả phòng đều xoay quanh, người cũng nhẹ nhàng bồng bềnh! Quả thực là món rượu đắt đỏ nha, mới một cốc là có thể quên hết thảy buồn phiền, người cũng không khó chịu như trước nữa, ngoài hưng phấn không tên bên ngoài, cái cảm xúc gì cũng đều không còn.
Tôi lấy ngọc bội màu trắng xuống đặt trước mặt lay động qua lại, đột nhiên nhìn thấy mặt của Quỷ Vương Dạ Quân, cười ha hả hai tiếng, một cái tát đập tới.
Một tiếng gầm giận dữ vang lên bên tai, dáng vẻ Quỷ Vương Dạ Quân nghiến răng nghiến lợi nhìn qua thật chân thực nha!
"Mạc Thất!"
Ồ? Sau khi say rượu không chỉ có ảo giác hình ảnh mà còn có cả âm thanh nha!
Tôi mờ mịt đưa tay ra sờ sờ gương mặt đó, đầu ngón tay cảm nhận được da thịt mát mẻ của lão già đáng chết kia, lập tức sững sờ một cái!
Ai nha, vẫn còn sống, anh đã trở về! Nhưng mà, không phải là anh đi tìm cái gì mà hồn phách của Nhược Hi à? Làm sao có thể trở về nhanh như vậy!
Ha hả!
Thân thể nóng quá nha, vuốt vuốt mặt của anh ấy thật thoải mái nha!
Vừa nãy hình như cô đã tát anh một cái, ừ, không có chuyện gì, đánh thật hay, anh ta đây là đáng đời, cần phải bị đánh thêm mấy cái!
"Đã uống bao nhiêu rồi?"
Tôi dựng thẳng lên một ngón tay, cười khúc khích nói: "Một chút nha, nhiều như vậy!"
Có lẽ lão già đáng chết nghĩ là tôi uống rượu tới nỗi choáng váng, đối với tôi siêu cấp bó tay rồi, cũng không lại gào lên với tôi, chỉ là sắc mặt cực kỳ không dễ nhìn! Anh không đeo mặt nạ, cho nên tôi có thể nhìn thấy rõ vẻ mặt của anh, bây giờ vẻ mặt của anh đang rất ghét bỏ chọc chóp mũi của tôi, nói: "Một chút mà đã say thành như vậy, lại còn không thấy ngại học người uống rượu? Sau này không cho phép uống nữa!"
Không cho phép, không cho phép!
Tôi nghe xong liền muốn cười, trở mình, tôi ôm lấy gối của mình bắt đầu cười ha hả, lấy tiếng cười đến đối mặt bi thương, tôi không muốn ở trước mặt anh khóc lóc.
Quỷ Vương Dạ Quân trầm mặc chốc lát, anh xoa bờ vai của tôi, nhẹ nhàng hỏi: "Em làm sao vậy?"
Tôi né tránh, ôm gối nhẹ giọng nói: "Đừng đụng vào tôi! Anh đi đi, không phải đã bảo anh đừng tới tìm tôi nữa sao? Vì sao lại tới. Cuộc đời của tôi đã đủ xui xẻo rồi, cho nên anh đừng tiếp tục đến đây cho tôi thêm phiền."
Nước mắt không kìm được cứ thế tuôn ra, ướt đẫm chiếc gối.
Thực sự tổn thương!
Tất cả đều là lừa đảo, đã nói uống say sẽ quên, tại sao tôi vẫn nhớ rõ ràng như thế, tại sao vừa nhìn thấy anh, trái tim tôi liền tan nát lại bi thương.
Thật khó chịu quá đi!
Quỷ Vương Dạ Quân thu tay về, anh nhìn chằm chằm tôi, nhìn một hồi lâu mới sâu kín nói: "Vương Phi đã nhận tội, chuyện lần trước, tất cả đều là cô ta giở trò quỷ! Thừa dịp em ngủ say, khống chế thân thể của em, cắn nát ngón tay rồi vẽ ra Huyết phù trừ tà ở trên ngực của chính mình, sau đó lại lấy thuốc mỡ tốt nhất chữa khỏi ngón tay bị thương kia, cho nên toàn bộ quá trình này em thật sự không biết chính mình đã làm gì."
Tôi trừng mắt, nghe anh nói nhưng không có cảm giác gì.
"Ngay từ lúc bắt đầu, người phụ nữ kia đã biết Sở Hiên vẫn luôn ở trong bóng tối nhìn chằm chằm em, thực lực của cô ta và Sở Hiên sàn sàn với nhau, hoàn toàn có cơ hội toàn thân trở ra, vì hãm hại em lại vô ý bị thua, liền nghĩ muốn giá họa lên trên thân thể em! Ở trên minh điện, tôi đã để cho cô ta có quyền lợi trị tội em, em bị ủy khuất, tôi sẽ thay em đòi lại."
Lời giải thích rất cụ thể, vậy thì sao? Oan uổng chính là oan uổng, tôi lại là người thù dai.
"Việc này tôi đã nói rồi, không cần nhắc lại! Anh muốn xử trí Vương Phi như thế nào là chuyện của anh, không có quan hệ gì với tôi, tôi cùng với cô ta coi như hòa nhau, cô ta cứu tôi một lần, cũng hại tôi một lần, coi như bỏ đi! Nếu như anh muốn đổ những việc của Nhược Hi lên đầu cô ta thì tùy anh, nhưng đừng kéo lên trên đầu tôi."
Ở trước mặt Quỷ Vương Dạ Quân hung hăng nói chuyện như vậy, đây vẫn là lần đầu tiên, nhưng tôi một chút cũng không sợ.
"Được! Vì em, tôi có thể không giết cô ta! Đây là tôi thẹn với em, tôi sẽ bù đắp! Nhưng còn Nhược Hi, tôi không muốn nhắc tới, cô ấy đã là quá khứ! Tôi lấy Vương Phi là bởi vì trong tay cô ta có tỏa hồn đan, cô ta đồng ý giúp tôi, cho nên tôi mới đồng ý cho cô ta trở thành Vương Phi, đây là điều kiện. Bây giờ chính bản thân cô ta vi phạm hiệp ước, vậy thì không thể trách người khác được. Tôi thừa nhận Nhược Hi là người phụ nữ tôi không thể quên được, tôi hi vọng cô ấy có thể sống lại, không có tỏa hồn đan cô ấy chắc chắn sẽ hồn phi phách tán."
Thông báo trần trụi như vậy, cô ta là người phụ nữ mà anh không thể quên được, cho nên anh cứ thể bỏ lại tôi chẳng quan tâm! Nhược Hi nha Nhược Hi, cô rốt cục là người phụ nữ như thế nào, lại có thể khiến cho một người đàn ông tàn khốc vô tình như anh, vì cô mà nhớ mãi không quên.
"Vậy tôi lại là cái gì? Công cụ sinh sản? Một thứ giúp anh giải tỏa?"
Một hồi im lặng rất lâu, trái tim thật vất vả mới có thể yên lặng lại của tôi lại ào ào nát bấy!
Cứ như thế mà đi rồi sao? Tôi không dám quay đầu lại nhìn, sợ rằng nếu không nhìn thấy bóng người của anh, trái tim nát bấy của mình sẽ không thể nào khâu lại nguyên vẹn được nữa! Sợ rằng tôi sẽ thật sự tuyệt vọng, có thể sẽ kích động đến mức khiến cho tôi từ bỏ ý nghĩ muốn sống tiếp, tôi còn rất nhiều chuyện muốn đi làm, không thể cứ thế để cho anh vô tình mang trái tim của mình ra phá nát được.
"Nói thật, lúc bắt đầu tôi đối với em không có tình cảm gì cả, em chỉ là một người xa lạ, có đau khổ cũng không có quan hệ gì tới tôi, nhưng bây giờ, em đối với tôi mà nói, chính là tồn tại không thể thiếu!"
Bốn năm, thời gian đã trải qua thực sự không tính là ngắn, tôi có thể tin tưởng những lời này sao? Anh cũng không phải một người giỏi nói dối, nhưng tôi rốt cục vẫn không có cách nào tin tưởng được.
Đây là lần đầu tiên anh thẳng thắn với tôi, anh vẫn luôn nhớ nhung Nhược Hi, một người vẫn luôn có một người phụ nữ khác trong lòng, vì một tia tàn hồn của cô ta mà vứt bỏ vị trí Vương Phi cho người khác, người đàn ông như vậy, vậy lời nói ra, có thể tin sao?
Trong não của tôi đột nhiên lóe qua một suy nghĩ, Sở Hiên đã từng nói, hắn ta vẫn luôn ở trong bụng của tôi tìm kiếm một thứ mà hết thảy người chết đều muốn có. Hắn ta cũng nói hắn có mục đích giống với Trần Dương, mà Trần Dương, Nhược Hi, Quỷ Vương Dạ Quân, quan hệ của ba người này lại vô cùng mật thiết, Trần Tú Tài xuất hiện ở bên cạnh tôi lại đúng lúc thôn Hạ có khó khăn, sự xuất hiện của anh ta không tránh khỏi quá trùng hợp rồi.
Còn có, mỗi lần tôi gặp nguy hiểm, Trần Tú Tài đều sẽ ngay lập tức xuất hiện, kể cả khi anh ta chậm một bước, Quỷ Vương Dạ Quân cũng sẽ chặn ở bên cạnh tôi. Anh sẽ bảo vệ tôi dù khó khăn đến đâu, vậy còn Trần Dương thì sao? Anh ấy lại xuất phát từ mục đích gì, tại sao lại muốn bảo đảm chu toàn cho tôi?
Lẽ nào, mục đích của Trần Dương cũng giống với Sở Hiên, không, sẽ không, anh ấy đã thoát ly khỏi sinh tử Luân Hồi, không thể nào vì lý do này. Hay là nói, ngay từ đầu anh cũng ở bên anh ta.
Trong lúc hoảng hốt, hình như tôi đã bắt được điểm then chốt nào đó, nhưng lại không muốn biết rõ ràng nữa. Tự mà nghiền ngẫm suy tư quá khó, tôi muốn biết sự thật từ chính miệng của lão già này. Vì thế, tôi trực tiếp hỏi: "Anh muốn cô ta sống lại đúng không? Anh muốn làm gì?"
Quỷ Vương Dạ Quân cố ý muốn chấm dứt đề tài này, anh thản nhiên nói: "Bất kể ta làm gì cũng sẽ suy xét đến em trước, cho nên đừng hỏi nhiều vậy. Em không cần để ý đến cảnh nhìn thấy trong bí cảnh, nếu em thật sự chết đi, ta cũng có thể hoàn dương cho em, hoặc em bằng lòng ở nơi này sống cùng ta cũng được. Tóm lại, sau này dù xảy ra chuyện gì đi nữa, ta cũng tôn trọng suy nghĩ của em."
Là không muốn nói đến vấn đề này à? Tôi không hiểu vì sao anh lại che giấu. Trong mắt tôi, anh chỉ để ý đến Nhược Hi kia, để ý mức cả nói về cô ta thôi cũng là một loại tổn thương.
Tôi thật sự muốn biết đáp án, nếu anh không trả lời thì sẽ có người nói, tôi có thể đi tìm Trần Dương, tôi tin anh ta sẽ nói cho tôi biết chân tướng. Mà bây giờ lão già này ở đây, tôi không có khả năng ra ngoài, chỉ có thể chờ cơ hội. Nếu chuyện này không làm rõ ràng, nó sẽ trở thành cái gai trong lòng tôi vĩnh viễn, tôi không muốn mang một cái gai mà sống hết cả đời.
Nhược Hi, người phụ nữ này đã gợi lên cơn sóng lớn trong lòng tôi. Cô ta có thể làm lão già cưới một cô gái không thương về làm phi, trong cuộc đời của anh, đây là chuyện không có khả năng bị uy hiếp, nhưng anh lại làm, còn làm thật cẩn thận. Chỉ điểm này thôi, đã đủ để tôi khó lòng bình thản.
"Nếu tôi thật sự chết đi, có thể thả tôi đi chuyển thế không? Tôi không muốn tiếp tục cuộc sống như thế, tôi muốn sống đến già như một người bình thường."
Tôi nói lời thật lòng, nếu có kiếp sau, tôi tuyệt đối muốn sống bình thường hơn bất kỳ ai, cuộc sống bây giờ quá phiền lòng.
Quỷ Vương Dạ Quân nhìn tôi chằm chằm, lạnh giọng quát: "Ta có thể cho em sinh mệnh vô hạn, chuyển thế sao, nằm mơ!"
Lần này, tôi thật sự nóng nảy, tại sao anh có thể làm vậy với tôi! Tôi níu lấy cánh tay anh, nhìn anh chằm chằm quát: "Không thể! Anh dựa vào cái gì mà quyết định tương lai của tôi, đời này của tôi đã đủ khó chịu rồi, anh dựa vào gì không cho tôi chuyển thế, tên vô lại nhà anh, đồ chết tiệt, anh không thể đối xử với tôi như vậy!"
Mượn rượu lấy can đảm, tôi chửi ầm lên vào mặt lão già, mặc kệ anh có nghe hay không, ai muốn cản tôi đi đầu thai, người đó chính là kẻ thù của tôi.
Quỷ Vương Dạ Quân thừa cơ hội bắt được tôi cánh tay tôi, giọng căm hận nói: "Em đòi chuyển thế, có nỡ uống canh Mạnh bà, quên hết mọi dây dưa kiếp này hay không?"
"Nỡ, tôi bỏ được hết!" Tôi dùng sức đẩy anh ra, gào vào anh: "Anh có tam thê tứ thiếp, dựa vào cái gì còn muốn anh chứ, cái này không công bằng! Con mẹ nó tim anh to quá chứa được đủ loại phụ nữ, nhưng tôi thì không. Tôi không muốn sống lâu như vậy, tôi phải chuyển thế, tôi muốn sống như người bình thường, tìm một người đàn ông có thể dựa vào mà chung sống cả đời. Chỉ cần không phải anh thì ai cũng được!"
"Ta không cho phép!"
"Anh không cho phép, được, anh là Quỷ Vương, anh to nhất! Tôi phải đi tìm đàn ông tốt vui sướng cả đời, không tin thì cứ chờ coi. Tôi cảnh cáo anh, tốt nhất bỏ tôi đi, bằng không chờ bị cắm sừng lần hai đi!"
Sắc mặt của Quỷ Vương Dạ Quân lúc này còn đen hơn đêm tối, nhưng tôi không sợ anh chút nào cả. Anh cực lực khắc chế xúc động tiến lên xé nát tôi, hít sâu mấy hơi, nói: "Nghiên phi không phải là quỷ quái, cô ta là tiểu thần mà thượng đế ban cho ta. Đứa nhỏ trong bụng cô ta là của một phàm nhân, trước khi gả cho ta, họ đã có tình cảm, điểm ấy vào đêm tân hôn cô ta đã nói cho ta biết. Ta không xảy ra chuyện gì với cô ta cả, lòng nhau đều hiểu rõ, chẳng qua là làm mặt ngoài mà thôi."
Tôi hừ một tiếng, tùy tiện hắn nói gì thì nói, dù sao tôi không muốn biết hoạt động giữa hắn và những người phụ nữ kia.
Quỷ Vương Dạ Quân dùng sức quay mặt tôi lại, để tôi nhìn vào anh, tiếp tục nói: "Nghiêm túc thì không thể nói cô ta cắm sừng ta, việc này từ đầu đã rõ ràng, cô ta là thượng đế tặng, ta không thể không lấy. Còn những người khác đều như thế, họ phần lớn là vong linh. Còn về Vương phi, nguyên nhân cưới cô ta, ta đã nói với em rồi. Lòng ta không lớn như em nghĩ đâu, ta để ý chỉ có ba người."
"Ba người còn không nhiều, con mẹ nó anh là thứ trăng hoa mèo mỡ, đừng nói lý sự đủ điều với tôi nữa, tôi sẽ không tin anh đâu."
Quỷ Vương Dạ Quân nổi giận, hắn nắm cằm tôi, nói: "Người phụ nữ quan trọng nhất của ta là mẫu hậu, tiếp theo chính là em, còn có... tôi không nói em cũng biết! Mẫu hậu đã quy tiên, Nhược Hi cũng đã chết. Hiện tại ta chỉ còn có em, em còn muốn đi tìm tên khác. Được, chỉ cần em dám tìm, một tên ta diệt một tên, một đôi ta diệt một đôi, em không muốn quanh người em máu chảy thành sông thì cứ việc cắm sừng ta, bản tôn không để bụng."
Trong lòng có người đàn bà khác mà còn có thể thừa nhận như lẽ đương nhiên, cái giọng điệu chỉ có ở tiểu nhân thế này làm tôi cực kỳ mất hứng, khó chịu: "Anh nghĩ anh nói vậy tôi sẽ sợ à? Đừng coi tôi là con ngốc, chờ Nhược Hi sống lại, trong mắt anh còn có tôi sao? Tôi cùng lắm chỉ là con đàn bà thuận mắt mà anh dùng để lắp đầy hư không tịch mịch mà thôi, đừng cho là tôi thật sự không hiểu gì hết."
Quỷ Vương Dạ Quân cắn đôi môi cánh hoa, vươn tay bóp cổ tôi, đặt lên giường.
Trong nháy mắt, tôi đã không thể nhúc nhích, nhưng còn có thể nói, lập tức gào vào mặt anh: "Đồ chết tiệt, buông! Thứ phát xít, anh dựa vào cái gì hạn chế tôi, anh dám làm không dám để tôi nói à?"
"Im miệng!"
Tôi không nghe anh, há mồm chửi bậy, nhưng bỗng không nghe thấy giọng mình nữa, cổ họng như là bị cái gì ngăn chặn lại không phát ra tiếng nói được. Tôi biết đều là Quỷ Vương Dạ Quân làm ra, cố nén giận mà nhìn chằm chằm vào anh.
Ngực anh không ngừng phập phòng, xem ra đã bị tôi chọc giận không nhẹ "Em nghe rõ cho ta, ta có lý do phải làm cô ta sống lại, đây là ta nợ cô ta, bởi vì cô ta là do ta tự tay giết chết! Nếu không để cô ta sống lại, ta vĩnh viễn không thể buông. Em đừng kéo hết mọi chuyện lên người mình, em khinh thường bản thân đến vậy sao? Nếu đổi thành em, cho dù muốn mạng của ta, ta cũng sẽ không nhăn mặt nửa phần, em có hiểu không?"
Nhìn vào anh, tôi yên lặng gật gật đầu!
Nói đúng ra là tôi không dám không hiểu nữa! Men rượu dần tan, lá gan tôi đã co nhỏ hơn cả con chuột. Lão già chết tiệt giờ đang trong cơn giận dữ, tôi nào dám tìm đường chết làm ầm ĩ gì nữa chứ!
Sau khi tỉnh táo, hồi tưởng những lời mới vừa nói lúc nãy, tôi giật nảy mình, ngôn từ hoàn toàn không dùng não suy nghĩ sao lại tuôn ra khỏi miệng như thế, mà có vẻ không phải chỉ một lần thô tục mắng anh nữa chứ! Trời ơi, tôi làm cái gì vậy, sao lại để mặc cho lực hồng hoang của tôi bắn liên thanh vào anh! Xong rồi, xong rồi, rượu này không phải thứ tốt, về sau nói gì cũng không thể động vào nữa, bằng không sớm muộn gì cũng bị bản thân hại chết, không thì bị anh bóp chết!
Chắc do tôi ngoan ngoãn gật đầu, trong mắt anh có vẻ như là nhận lỗi! Lão già không nói gì thêm, tôi chớp mắt mấy cái muốn nói chuyện, nhưng vẫn không thể cất lời, đành cùng anh mắt to trừng mắt nhỏ. Ngay lập tức, căn phòng trở nên cực kỳ im lặng, yên lặng này xua tan mùi thuốc súng lúc nãy, thay vào đó là sự ấm lên bởi ánh mắt vô cùng nóng bỏng.
Trong ánh mắt của anh, tôi hơi ngượng! Khi muốn chuyển mắt tránh đi, anh lấp kín lấy môi tôi, nổi giận cạy hàm răng, cắn lấy đầu lưỡi, mang theo ý trừng phạt mà xâm lược vào bên trong.
Vốn đã không uống nước, sau đó lại nốc rượu, trong miệng trong bụng đều đang thiêu cháy, muốn uống nước cứu hoả, mà giờ cũng đã không cần
Khi anh hôn lên một cái, ý thức của tôi càng ngày càng xa. Tôi chưa bao giờ biết thần kinh dưới tác dụng của cồn lại mẫn cảm đến vậy, lúc anh tùy tính trêu chọc, tôi lại thuận theo không chút chống cự, cái này rất không giống tôi, tất cả đều do thứ rượu chết tiệt này gây nên.
Bạn thấy sao?