Chương 159: 257 + 258 + 259

Vòng quanh phòng trắng một vòng, tìm một xó xỉnh yên lặng đợi, tránh cho bị người khác thấy, nói tôi thế này thế kia! Chờ tôi đâu vào đấy thỏa đáng xong, phát hiện cửa sổ phòng trắng bị mở ra, tôi không nghĩ quá nhiều, tự mình bị gió thổi đi! Từ góc độ tôi ẩn thân, vừa vặn có thể thấy tình cảnh bên trong, mới vừa động tĩnh kia, tôi cho là hai người sẽ như thế nào, kết quả mắt tôi như rơi xuống!

Mạc Thư Nhiên và Vĩnh Hiên ngồi đối diện nhau, ở trên giường trò chuyện hòa nhã, đây là cái tình huống gì vậy? Không phải hẳn nên gì gì đó sao? Sau khi xong chuyện, Thư Nhiên không phải bị mang đi địa phủ? Trận gió này không khỏi cũng quá hòa hợp đi!

Mạc Thư Nhiên ngồi ở trên giường quả thực rất to gan, hướng về phía Vĩnh Hiên không mất bình tĩnh chút nào, đang nói chuyện, so với lúc tôi mười bốn tuổi thấy Quỷ vương Dạ Quân bình tĩnh hơn nhiều, tôi khi đó thật sự bị tên chết tiệt mang mặt nạ dọa sợ, cô gái nhỏ này lại dám cùng quỷ nói chuyện, thật là làm tôi nhìn với cặp mắt khác xưa!

Nhanh chóng vứt đi các loại nghi kỵ không tốt trước mặt, giờ phút này, tôi hết sức tò mò với nội dung nói chuyện của bọn họ, không biết hai người sẽ trò chuyện những gì. Duỗi người dài ra đi thám thính, nhưng không nghĩ sau lưng truyền đến thanh âm nhạo báng của Quỷ vương Dạ Quân. "Sở thích của nương tử, thật đúng là làm tướng công kinh ngạc đấy!"

Ách!

Lần này, tôi nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch mình.

Một đôi tay từ phía sau lưng đưa đến bên cạnh, bóng trắng trước mắt thoáng qua, miếng ngọc bội trắng vững vàng treo ở trên cổ tôi. "Lần sau còn dám tháo ra, đừng trách ta không khách khí."

Tôi lúng túng cười cười giải thích: "Tôi cũng không phải là cố ý, chẳng qua là lo lắng tính khí Vĩnh Hiên nóng nảy, sẽ làm thương Thư Nhiên , dẫu sao cô ấy là trẻ con, tối nay làm sao cũng phải ôn nhu một chút, có phải hay không!"

Quỷ vương Dạ Quân hừ một tiếng, anh đứng ở bên cạnh tôi, xuyên qua cửa sổ nhìn vào trong phòng.

Vĩnh Hiên từ bóng cửa sổ dường như phát giác sự tồn tại của chúng tôi, tay trái giơ lên, cửa sổ sầm một cái đóng lại.

Lúc này, tôi nghe được Mạc Thư Nhiên khó chịu gọi. "Này, anh cái người này xảy ra chuyện gì! Tôi đang nói chuyện với anh đó, anh có chút phản ứng được không? Dù gì, qua tối nay, tôi chính là vợ anh, anh muốn một mực giả bộ câm điếc với tôi như vậy à?"

Sau một hồi yên tĩnh, Mạc Thư Nhiên phát ra tiếng kêu nhẹ, cô ấy cà lăm nói: "Này, anh muốn làm gì? Đợi chút, tôi còn chưa có chuẩn bị xong, như vậy thì coi như là gả cho anh rồi sao?"

Thanh âm này! Tiếp theo chắc là như hình ảnh trong đầu, nên tới vẫn phải tới, tôi đã dự liệu được sẽ phát sinh chuyện. "Đi thôi, không có gì đẹp mắt!"

Vừa mới xoay người liền bị Quỷ vương Dạ Quân kéo cánh tay lại, anh cười hắc hắc nói: "Như vậy đã đi, mới bắt đầu thôi! Không nghe hết thật không thú vị!"

Thần kinh tôi co giật một hồi, đẩy tay anh ra nói: "Con trai à, nghĩ nhiều rồi! Tôi cũng không phải loại người tệ hại thế, muốn nghe mình anh nghe là đủ rồi, tôi muốn về ngủ."

"Tối nay, ta còn phải ở lại chỗ này nhìn kĩ, bất kể tiểu tử kia có muốn em gái em hay không, tối nay hắn buộc phải động phòng!"

Ơ! Nào có người ép người ta vào động phòng!

Tôi cảm thấy tên chết tiệt muốn làm chuyện gì đó, nghe ý anh thì Vĩnh Hiên không thích Thư Nhiên nhà tôi, vậy làm sao còn phải tới chứ! Còn nữa người này nói gì nhất định phải để cho anh ta vào động phòng, đây là tại sao?

Nháy mắt về phía Quỷ vương Dạ Quân mấy cái, mới vừa há miệng liền nghe được anh nói: "Hỏi cũng sẽ không nói cho em, em bớt bận tâm đi!"

Tôi hết lời, gần đây anh có phải là thật trở nên thông minh rồi, sao nghĩ gì, anh cũng đều biết cả!

Một cơn gió thổi tới, cửa sổ tự động mở ra!

Tôi liếc mắt nhìn Quỷ vương Dạ Quân, chuyện này nếu anh làm, vậy anh thật đúng có vấn đề, đường đường Quỷ vương của một giới lại nhìn lén chuyện phòng the của thuộc hạ mình với người khác. Không biết tại sao, tên chết tiệt này đeo mặt nạ, không nhìn thấu được anh.

Trong khe hở cửa sổ, trên giường hai người giao hợp cùng nhau, thân ảnh như ẩn như hiện làm người khác thấy không rõ, có điều cho dù không nhìn, cũng biết bên trong hai người đang làm gì!

Trời ơi, Mạc Thư Nhiên , cô mới mười bốn tuổi đó, có phần cũng trưởng thành quá sớm đi! Nhìn dáng vẻ của cô ấy và Vĩnh Hiên , hoàn toàn chính là tự nguyện, có xíu nào bị cưỡng bách đâu.

Cảm giác đang làm gì tiếp, tôi muốn phun máu!

"Ừm! A a!"

Tiếng kêu dâm mỹ từ trong miệng Mạc Thư Nhiên phun ra, mặt tôi nóng bừng như tôm luộc. Thật sự là nghe không nổi cũng không nhìn nổi nữa, nhưng tên chết tiệt bên cạnh không có ý gì muốn rời đi.

Làm ơn, người ở bên trong đều đã tiến vào chủ đề, còn cần phải tiếp tục nhìn chằm chằm như vậy sao? Anh người này làm vương, đối với thuộc hạ cũng quá để ý đi!

Lúc này, phía bên trái truyền tới tiếng bước chân, tôi nhìn thấy ông Ba và bà nội, phía sau bọn họ còn có chú cả và thím cả đi theo. Bởi vì từ góc nhìn, bọn họ đều không nhìn thấy tôi, mà tôi lại có thể thấy rõ ràng nhất cử nhất động của bọn họ.

Chú cả bọn họ vừa đi vừa mắng, ông Ba và bà nội ngược lại rất bình tĩnh, hoàn toàn không để ý tới bọn họ mắng người thô tục, đoán chừng là thói quen đi!

Có điều lời của chú cả cũng thực khó nghe, ngoài mắng ông Ba và bà nội ra, đến tổ tông cũng mắng, trách đời trước không có làm chuyện gì tốt, mới để cho hậu bối tới trả nợ. Thật ra thì cái lí này cũng từng nói, nhưng không liên quan tới ông Ba và bà nội tôi, mắng một thể như thế thật khó nghe.

Tôi biết nội tình, bất bình thay cho ông Ba và à nội! Coi như ông Ba để bọn họ trở về, Mạc Thư Nhiên vẫn sẽ gả cho Vĩnh Hiên , cô ấy nhất định là phải bị mang đi địa phủ, chuyện này, ông Ba và bà nội thật không quản được.

Hơn nữa, ông Ba và bà nội đã nhượng bộ, không để cho Thư Nhiên mặc đồ cưới màu trắng ở trong phòng trắng, nhưng cuối cùng còn không phải là Mạc Thư Nhiên tự mình mặc quần áo trang điểm đi tới tiểu Bạch phòng sao! Bất kể như thế nào đều mặc kệ chuyện của ông Ba, nhục mạ trưởng bối như vậy chính là không ổn.

Ngoài phòng trắng có bình phong che chở ngăn lại, người bình thường không vào được, tôi nhìn Quỷ vương Dạ Quân cũng không so đo ý của chú cả, âm thầm thở phào nhẹ nhõm!

Sau chuyện này, tôi định đem chuyện này làm rõ ràng, từ trong miệng tên chết tiệt không moi được gì, vậy thì từ chỗ ông Ba và bà nội vậy, chung quy có một bên có thể hỏi ra manh mối.

Thật ra thì, hỏi ra chân tướng đối với tôi mà nói cũng không có ý nghĩa gì, tôi đã là người của Quỷ vương Dạ Quân, nhưng ít ra đối với con gái nhà họ Mạc sau này, có thể là chuyện mừng, có thể phá cái khế ước này, cũng coi như cho những cô gái kia một con đường sống!

Tầm mắt chuyển hướng về phòng trắng, bên trong hai người đối với tình hình bên ngoài không biết gì cả. Trời ạ, tôi thấy bắp chân Thư Nhiên treo trên vai Vĩnh Hiên , tư thế kia.....

"Còn nhìn! Gạo cũng nấu thành cơm rồi, còn chưa nhìn đủ a, đi thôi!" Tôi liếc Quỷ vương Dạ Quân một cái, người này làm sao bỉ ổi như vậy, loại chuyện này liếc mắt nhìn là đủ rồi, còn nhìn trực tiếp cho đến hết, sau này Vĩnh Hiên làm sao có mặt mũi gặp người ta!

Trở lại trong phòng, bên nhà phía đông truyền tới tiếng cãi vả, hơn nửa đêm, trong núi đặc biệt an tĩnh, giọng của thím cả vang lên, phỏng đoán người trong thôn đều biết nhà họ Mạc chúng tôi lại xảy ra chuyện.

Đã định là một đêm mất ngủ, tôi trốn vào trong chăn, ở nơi này trời đông giá rét, không có chỗ nào thoải hơn hơn là ở trong chăn. Nhà ở nông thôn cũng không có máy điều hòa không khí các kiểu, tất cả đều dựa vào chăn làm ấm người, vì chống đỡ trời đông giá rét, tôi có thể cả ngày đều cuốn ở trong chăn không xuống giường.

Sau nửa đêm, mỏi mệt ập đến, tôi mơ mơ màng màng nhắm mắt! Cảm giác một bên gió lạnh xuyên vào, tôi híp mắt ra sau nhìn, chẳng biết Quỷ vương Dạ Quân đã trở về lúc nào, anh vén chăn tôi lên nằm vào.

Chết tiệt, đây là nhìn xong biết trở về rồi à!

Tôi dịch ra một chút ghét bỏ nói: "Thật vất vả mới làm ấm chăn, anh đừng vào! Anh lại không sợ lạnh, nằm bên ngoài đi!"

Quỷ vương Dạ Quân không phản ứng lại tôi, sau khi nằm xuống, trực tiếp đem tôi ôm vào trong ngực nói: "Bạch nhãn lang, mùa hè em không phải nói như vậy, khi đó người nào đó cả ngày dính vào bổn tôn?"

Được rồi! Coi như tôi cái gì cũng chưa nói, đối với thể chất người này, mùa hè tuyệt đối là một cái điều hòa không khí di động và đèn đuổi muỗi, một trong những sản phẩm thiết yếu để ra ngoài, nhưng vào mùa đông, cơ thể của anh giống như một mảnh băng không thể tan chảy, hận không thể một cước đá văng.

Mới vừa nằm xuống, tay Quỷ vương Dạ Quân liền không đứng đắn ngao du trên người tôi, vốn là thời tiết lạnh, anh vừa tiến vào, chăn ấm trong nháy mắt biến thành động băng. Tôi co người lại hô lên: "Thế nào? Nhìn động phòng hoa chúc cả đêm, bây giờ không cầm được sao!"

Quỷ vương Dạ Quân khinh thường hừ hừ hai tiếng, nhưng ngón tay một chút cũng không bỏ ra. "Ta nhìn giống như người không khống chế được sao?"

Tôi không đáp lại anh, trong lòng có vướng mắc, anh vừa đụng tôi, trong lòng liền sợ! Chỉ cần trong lòng anh còn chứa Nhược Hi, tôi toàn tâm muốn kháng cự, cho dù anh có lý do của anh, nhưng cuối cùng là vì đàn bà, tôi không thể nào không để ý. Anh ngoài miệng nói như vậy, nhưng sau khi đợi người đàn bà kia sống lại lại sẽ như thế nào?

Sau khi một người đàn bà yêu sâu đậm như vậy sống lại, anh làm gì nỡ để cô ấy chuyển thế, với tính tình của anh, hẳn sẽ không!

Nói thật ra, muốn tôi một lần cắt đứt với tên chết tiệt, vậy thật rất khó, tôi sẽ đau, hơn nữa rất đau. Thứ cảm tình này chính là chất độc, lún càng sâu, thì càng khó lấy ra. Một khi lấy ra sạch sẽ, trong lòng như cái hang trống, lấp làm sao cũng không lấp đầy, cho nên, tôi muốn, hay là từ từ đi, ít nhất có thể cho mình một chút thời gian để thích ứng.

Từ khi vừa mới bắt đầu, tôi cũng chưa từng nghĩ tới muốn cùng cả đời già đi với tên chết tiệt, vậy bây giờ rút ra chắc vẫn còn kịp. Bên cạnh một người thông minh, tôi ngốc như vậy chắc hẳn sẽ thua rất thảm, có thể đến cuối cùng ngay cả xương cũng không còn sót lại, muốn hiểu thấu anh, thật quá khó khăn.

Suy nghĩ miên man, tôi ngủ thật say, sau khi tỉnh lại, phát hiện Quỷ vương Dạ Quân đã rời đi, sờ miếng ngọc bội trắng một cái, một mảnh mát rượi, anh đã trở lại bên trong.

Đêm qua, hình như là lần đầu tiên tôi cùng anh ngủ đơn thuần như vậy, cái gì cũng không phát sinh. Vì sao, trong lòng tôi cảm thấy là lạ? Như vậy không phải là điều tôi mong muốn sao?

"Chị Thất Thất, chị có ở bên trong không? Tôi muốn đi vào!"

Mạc Thư Nhiên gõ cửa, âm thanh sống động của cô ấy bay lượn trong đầu tôi. Cô ấy không chết sao? Còn sống giống như tôi? A, cũng chưa chắc! Con gái nhà họ Mạc cũng không phải tất cả đều chết trong đêm tân hôn, thời kì ẩn núp có nửa năm, qua kỳ hạn hẳn phải chết không thể nghi ngờ! Tôi vốn là chết bốn năm trước, nếu không phải Quỷ vương Dạ Quân sửa lại tuổi thọ của tôi, tôi cũng không sống tới bây giờ.

Ngồi dậy mở cửa, một trận gió lạnh thổi vào, tôi run rẩy, nhảy lại về trên giường, bao lấy chăn hỏi: "Cô thức dậy thật sớm đó."

Mạc Thư Nhiên cười ngồi vào trên giường của tôi nói: "Muốn đến tìm chị nói chuyện một chút, buổi chiều, tôi phải đi về rồi."

Tôi gật đầu, nghĩ tới thái độ ngày hôm qua cô ấy đối với tôi, tôi cũng không muốn đáp lại cô ấy.

Mạc Thư Nhiên đôi co với tôi mấy câu, lập tức hạ thấp giọng nói: "Tôi thấy con quỷ đó rồi, không nghĩ tới trên đời này thật là có những thứ này."

Tôi cúi đầu liếc cái vòng tay đỏ như lửa trên cổ tay Mạc Thư Nhiên , bỉu môi một cái! Tối hôm qua, nên nhìn cũng nhìn rồi, không nên nhìn cũng nhìn rồi, không biết cô gái nhỏ này chạy tới là muốn khoe khoang gì với tôi, hay là cái khác, tôi đối với đề tài này không có hứng thú gì.

Chỉ là thấy cô ấy rất có tinh thần, làm gì có vấn đề gì, ngoài lông mày hơi nhạt ra, những thứ khác đều bình thường! Dĩ nhiên, Vĩnh Hiên dù sao cũng là người của quỷ giới, sau khi hai người làm chuyện kia, không có hiện tượng này mới là có vấn đề, âm khí vào cơ thể, không sống được lâu.

Em gái nhà mình có chuyện, tôi đang suy nghĩ bây giờ có nên nói ra hay không, nhưng không chờ tôi mở miệng, Mạc Thư Nhiên đã giành trước nói: "Tôi thích người đó! Thật. Tối hôm qua, anh ta hỏi tôi có muốn đi cùng anh ta hay không, tôi không đáp ứng, anh ta nói xong, quả quyết thời gian lại tới đón tôi! Chị Thất Thất, tôi bây giờ thật sự tin rồi, ngoài thế giới chúng ta sống ra, còn có những không gian khác, cái này thần kỳ biết bao a! Chị biết quỷ giới như thế nào không? Chị từng đi chưa?"

Tôi dám nói, Mạc Thư Nhiên là cô gái duy nhất của con gái nhà họ Mạc mong đợi gả cho vong linh như vậy, gan cô ấy rốt cuộc lớn cỡ nào a, hoàn toàn không có một chút sợ hãi, đây là em gái lợi hại của tôi.

"Từng đi! Phong cách cổ xưa, cái gì cũng có! Trừ việc bầu trời màu xám, lúc nào cũng có thể nghe được quỷ khóc sói kêu bên ngoài, thật sự so với ở đây không khác biệt lắm, cô có thể tưởng tượng thành trời râm ở chỗ chúng ta, ở quen rồi là được! Cô định đi theo không?"

Mạc Thư Nhiên cúi đầu, cô ấy mặt hơi đỏ lên nói: "Ừm! Tôi thích anh ta, dĩ nhiên muốn cùng anh ta ở chung một chỗ a!"

Một đêm triền miên liền thích rồi? Tốc độ này, cũng quá nhanh đi!

Lúc đầu, sao tôi lại không có loại cảm giác này a! Chẳng lẽ bởi vì vấn đề tướng mạo? Có thể, đêm đầu của tôi là giao cho tên đàn ông đeo mặt nạ quỷ, đừng nói thích, bị dọa sợ muốn chết, nào dám suy nghĩ nhiều như vậy!

Mạc Thư Nhiên lại không giống, cô ấy trực tiếp thấy mặt Vĩnh Hiên , loại đàn ông đẹp trai đến cảnh giới đó, anh ta rất dễ dàng để cho cô gái như Thư Nhiên đắm chìm!

Sống trong xã hội này, đều là thời đại nhìn mặt a!

"Cô muốn nghĩ như vậy, vậy cùng anh ta đi đi a, phong cảnh ở quỷ giới cũng không tệ lắm."

Tôi có điều chỉ là thuận miệng nói qua loa, ai ngờ cô gái nhỏ này lại hỏi ngược lại tôi. "Bên kia tốt như vậy, chị tại sao không ở đó đi?"

Liếc cô ấy một cái, tôi nghiêm túc nói: "Không thích hợp với tôi! Tôi cũng không có lý do ở lại đó."

"Tại sao? Chị gả cho người đàn ông dáng dấp rất xấu xí, khó coi, chị không thích anh ta?"

Mạc Thư Nhiên , trong nháy mắt khiến tôi không nói được gì. Dáng dấp xấu xí? Tên chết tiệt hẳn là người đàn ông đẹp trai nhất tôi từng gặp, lời này nếu để cho anh nghe được, biểu cảm của anh nhất định sẽ rất sống động.

"Đừng đoán bậy, không phải như cô nghĩ!" Tôi ho khan mấy tiếng, cầm tay Mạc Thư Nhiên nói: "Cô mới mười bốn tuổi, ở nhà được cưng chiều! Xuống phía dưới nhớ phải kiềm lại tính tình a! Tính khí Vĩnh Hiên không tốt lắm, cô đừng có chọc anh ta, người bên đó tư tưởng đều cứng ngắc, rất nhiều chỗ nói không thông, dù sao sau này cô gặp được liền hiểu thôi."

Mạc Thư Nhiên hiểu biết lơ mơ gật đầu, ngay sau đó lại hỏi: "Tôi không có nói tên anh ta làm sao chị biết?"

Được rồi! Tôi còn nghĩ cô ấy nghe rất cẩn thận thật là đem lời tôi nói bỏ ngoài tai, hóa ra cũng để ý đến những chỗ khác.

Tôi thở dài nói: "Tôi từng tới quỷ giới, biết anh ta cũng là đương nhiên! Vĩnh Hiên có một anh em sinh đôi, mặt mũi như nhau nhưng tính tình lại cách xa mười vạn tám nghìn dặm! Bọn họ một đỏ một xanh, sau này thấy dĩ nhiên là có thể phân biệt được! Đều là phán quan của địa phủ, coi như là cán bộ cao cấp đi!"

Mạc Thư Nhiên che miệng cười trộm. "Ây yo, chồng tôi lợi hại như vậy, phán quan, là quan lớn đó! Chị Thất Thất, chị không biết đâu, buổi sáng tôi từ phòng trắng đi ra, ba mẹ tôi khóc dữ lắm, còn tưởng rằng chết rồi, cũng không đi ra được nữa! Thật ra thì, tôi nhất định cũng không sợ a, cảm thấy rất tốt! Người chết rồi, chỉ là đi tới một thế giới khác sống mà thôi, có gì phải sợ!"

Có thể nghĩ như vậy dĩ nhiên là chuyện tốt, có điều đối với phần lớn người đang sống mà nói, chết, tượng trưng cho sợ hãi và bi ai, không phải một từ tốt.

Sau một hồi trầm mặc, Mạc Thư Nhiên lại lặng lẽ đến gần tôi nói: "Chị Thất Thất, tối hôm qua tôi chảy máu! Lần đầu tiên làm chuyện đó, thật sẽ chảy máu sao? Chị có hay không a?"

Vấn đề này hỏi tôi cũng không biết làm sao tiếp theo! Chúng ta hình như không có thân như vậy, nói chuyện phiếm như vậy được không? Cô nương này làm sao một chút xấu hổ cũng không biết, loại chuyện này mình biết là được rồi, còn chạy tới so với tôi.

Phải biết, Quỷ vương Dạ Quân còn ở trong miếng ngọc bội trắng, nghe được chúng tôi nói cái này, kỳ quái biết bao a!

"Chú ý một chút! Cô cũng đừng hỏi mấy chuyện này nữa, không có gì thú vị đâu!" Tôi trực tiếp ngắt lời Mạc Tử Ngọc. Còn nói tiếp, không biết sẽ nói đến chuyện hoang đường gì nữa!

Mạc Tử Ngọc cười khanh khách, vẻ mặt hạnh phúc!

Thấy cô ấy như vậy, tôi cũng khó hiểu! Đêm đầu tiên, không đau sao? Nhìn cô ấy cứ như không có chút sợ hãi nào, còn cười như đứa ngốc, chẳng lẽ Viêm Hoàng lại dịu dàng đến vậy? Không thể nào! Hay là chỗ đó của Viêm Hoàng có vấn đề? Cái chỗ phía dưới đó nhỏ như cây tăm, nên Tử Ngọc mới không có cảm giác gì?

Vài ý nghĩ xấu xa nảy ra trong đầu, không phải tôi khinh thường Viêm Hoàng, nhưng cô bé kia năng động, hăng hái như vậy, không hề giống một người phụ nữ bị giày vò cả đêm chút nào!

Nhớ đến dáng vẻ cô Hai, hơn nữa lúc trước tôi cũng bị tên chết tiệt giày vò đến chết đi sống lại, Mạc Tử Ngọc vui vẻ như vậy hơi vô lý.

Kiếm chế suy nghĩ trong đầu, tôi lại ngây ngô cười ha ha với Mạc Tử Ngọc! Chỉ cần cô ấy thích, cho dù có gả cho cây tăm thì cũng có sao! Chuyện vợ chồng, vẫn không nên hỏi thẳng thừng như vậy. Lỡ đúng như những gì tôi nói, Mạc Tử Ngọc không sao, nhưng Viêm Hoàng thì cũng khó nói.

Sau bữa trưa, Mạc Tử Ngọc giúp đám người chú cả rời khỏi thôn, trước khi đi còn trao đổi số điện thoại. Tôi với cô ấy cũng không thân đến mức đó. Có điều cô bé này vốn thân thiện, lại xem tôi như chị em tốt, nói là nhất định phải giữ liên lạc các thứ. Tôi cũng không từ chối ý tốt của cô ấy, cũng lưu số về!

Nhịp điệu sinh hoạt trên núi rất chậm rãi, lúc không có chuyện gì thì vô cùng nhàm chán!

Có người đến mời ông Ba đi làm phép, tôi rảnh rỗi không có gì làm nên cũng đi theo, nhân tiện cũng phụ giúp ông ấy, đi tới đi lui vài lần, học được không ít thứ.

Trước đây, chỉ vẽ cái bùa quỷ cũng bị người ta chê, nhưng bây giờ đã tốt hơn rồi, tiện tay cũng có thể vẽ được, hơn nữa còn có thể tự vẽ được với những lá bùa đơn giản. Ông Ba nói, ông không có con cái, đời này chỉ có thể đứt đoạn ở đây, không ngờ đến lúc già còn thu được một đệ tử, có người nối nghiệp.

Cũng không biết ông Ba có nói thật hay không. Lúc thì ông ta nói tôi nhanh nhẹn có khiếu, lúc thì nói tôi không có thiên phú gì, phải học nhiều một chút, người chậm thì phải bắt đầu sớm một chút. Tôi nghe vậy, vui buồn lẫn lộn. Thời gian ở trên núi vẽ vẽ làm làm, cũng trôi qua khá thư thái.

Bà nội không nhắc đến chuyện cho tôi đi học nữa, tôi lại thấy nếu như muốn sinh sống như người bình thường cũng không phải không thể. Đi theo ông Ba học những thuật pháp mà tổ tiên truyền lại, sau này còn có thể dựa vào đó mà kiếm cơm.

Tôi đã quyết định sẽ không dựa dẫm vào Quỷ vương Dạ Quân, cũng không nghĩ sẽ thật sự ỷ lại vào Trần Tú Tài, cho nên mới quyết định toàn tâm toàn ý đi theo ông Ba học nghề! Đợi đến ngày nào đó thật sự rời khỏi tên chết tiệt, tôi cũng có thể tự mình sống tốt!

Tôi đã quá rõ về việc Quỷ Vương Dạ Quân muốn hồi sinh Nhược Hi. Một ngày nào đó anh hoàn thành tâm nguyện, chia xa chỉ là chuyện sớm muộn! Suy nghĩ này đã cắm rễ đâm chồi trong lòng tôi. Tục ngữ đã nói yêu cái cũ, thích cái mới; người ta chỉ thích thú với cái mới lạ, nhưng trong lòng vĩnh viễn chỉ yêu người cũ!

Tôi nghĩ như vậy, cũng đã tính toán sẵn, đến lúc đó không chờ tên chết tiệt đuổi tôi, tôi cũng sẽ tự đi. Tôi thừa nhận mình không thông minh, nhưng tôi lại là đứa biết điều, sẽ không chờ đến lúc bị người ta đuổi.

Một khi phụ nữ đã rơi vào lưới tình, cũng giống như đi vào ngõ cụt, loanh quanh mãi không tìm thấy lối ra!

Trước đây lúc rơi xuống Bí Cảnh, tôi gặp được hồn Điền Linh Nhi, nghe chuyện cũ của cô ta. Vì việc đó, tôi còn cố ý hỏi Dạ Quân, xác nhận những gì tôi nghe là sự thật.

Khi đó, Điền Linh Nhi biết người mình yêu đã có ý đồ mưu phản. Cô không tiếc bất cứ giá nào nâng đỡ người đàn ông kia lên ngôi, xưng bá một phương, đứng đầu thiên hạ. Dẫu biết rõ ở ác sẽ gặp báo ứng, cô vẫn vì người kia mà làm tất cả những chuyện xấu xa, cũng chưa từng hối hận, đó là vì cô cam tâm, chịu tất cả báo ứng cũng không hề có một câu oán trách.

Vốn tưởng rằng sẽ được bù đắp xứng đáng, tình yêu lâu dài, kết cục mà Điền Linh Nhi nhận lấy lại là một ly rượu độc từ người mình yêu nhất. Oán niệm chồng chất, cho dù là ai cũng sẽ không cam tâm.

Một đời yêu phi, lòng dạ rắn rết, hồng nhan hại đời!

Chỉ mười hai chữ, một người phụ nữ đánh mất trái tim chân thành, cuối cùng cũng không nhận được kết cục tốt.

Đối với Điền Linh Nhi, kết cục đó là tuyệt vọng, thù hận, không cam lòng! Mà đối với người đàn ông kia, Điền Linh Nhi chết cũng giống như đứt từng đoạn ruột. Ít nhất tôi đã thấy người đàn ông đó ôm Điền Linh Nhi nghẹn ngào khóc, không cần biết mọi chuyện như thế nào, quyết định ra sao, người đàn ông kia hẳn là cũng yêu Điền Linh Nhi.

Người có ba hồn bảy vía, sau khi chết đều về lại địa phủ. Còn Điền Linh Nhi, là một bộ xương mà mà có thể sống sờ sờ, đi đứng nói chuyện, là vì cô ta còn có chấp niệm đối với người xưa, lưu lại một phách trên thi thể mà trở thành cương thi.

Điền Linh Nhi ra tay với tôi, chắc hẳn là vì thứ trong bụng tôi, lại nhiều lần không chịu thu tay, chọc giận Quỷ Vương Dạ Quân, mới khiến anh nặng tay xử lý cô ta.

Ba hồn bảy vía thiếu một thứ cũng không được. Thiếu một vía, cho dù kiếp sau có làm người cũng sẽ không còn nguyên vẹn, không phải người thiểu năng thì chính là tàn phế. Đời đời kiếp kiếp luân hồi cũng không thay đổi được vận mệnh.

Người đáng thương ắt có chỗ đáng giận. Chuyện của Điền Linh Nhi tuy đáng buồn, nhưng mọi thứ đã đi quá xa, không còn gì để thương hại nữa.

Tôi nghĩ vậy, nhưng Quỷ Vương Dạ Quân lại không cho là vậy. Anh cảm thấy người mang chấp niệm như Điền Linh Nhi, thà làm kẻ ngốc còn thoải mái hơn. Người ngốc sẽ không nghĩ quá nhiều, cũng không nhớ quá nhiều! Người thiếu hồn phách cho dù đã uống nước Tử Hải, cũng sẽ mang theo một phần trí nhớ kiếp trước, ngốc nghếch nhưng sẽ không đau khổ.

Tôi có việc để làm, mỗi ngày thời gian trôi đi vừa thoải mái vừa phong phú, cũng không nghĩ đông nghĩ tây. Theo ông Ba đi khắp thôn làng, gặp không ít chuyện kỳ lạ quái dị, càng ngày càng hiểu rõ về con đường của một nhà ngoại cảm, cũng càng ngày càng hứng thú hơn.

Thời gian trôi nhanh, chớp mắt đã gần đến năm mới. Trên núi bắt đầu có tuyết rơi nhiều, nhưng bông tuyết giăng kín bầu trời, nhưng tuyết như vậy sẽ không giữ được lâu, vừa rơi xuống đất đã biến thành nước!

Đêm giao thừa, mọi người đều muốn đón giao thừa! Đây cũng không phải mê tín gì, đều là truyền thống được ghi chép trong sử sách! Người trong thành có thể đã quên mất tập tục này, nhưng ở thôn, mọi người đều nhớ rõ. Cả đêm không tắt đèn, không ngủ, cho dù có làm gì cũng muốn thức trắng đêm, nghe tiếng gà gáy, đến lúc bầu trời lộ ra tia nắng ban mai mới có thể đi ngủ.

Trước đây vào lễ mừng năm mới, trong nhà rất náo nhiệt. Nhưng sau khi xảy ra chuyện đó, đã nhiều năm tôi không trở về! Bây giờ ba mẹ đã qua đời, đón năm mới một cách vắng vẻ, không có hương vị ngày Tết, chỉ càng thấy lạnh lẽo hơn.

Bởi vì di truyền của tổ tiên, nhà họ Mạc cũng không đông con cháu, người thì chết, người thì đi, chỉ còn có tôi và bà nội, cùng với hai vợ chồng ông Ba.

Một bàn cơm bốn người, bầu không khí vốn đã không náo nhiệt, hơn nữa tôi còn là một người không ăn cơm, có thể thấy bữa cơm tối năm nay quạnh quẽ đến mức nào.

Sau bữa tối, tôi giúp bà dọn bàn, ngoài sân truyền đến tiếng kêu quen thuộc: "Chị Thất Thất, có nhớ em không!"

Bà Ba ngồi trong phòng khách, nhìn ra ngoài sân, thản nhiên nói: "Nhiều năm không về như vậy, năm nay không biết là gió gì thổi đến, đúng là khách quý hiếm gặp nhỉ!"

Tôi nghe bà Ba nói chuyện cay nghiệt như vậy, còn cảm thấy rất nhớ. Ông Ba liếc bà, nói: "Bớt nói mấy lời vô dụng đi, năm mới đừng nói lời xui xẻo."

Bà Ba vẫn hơi sợ ông Ba, không nói lời quở trách nữa, hắng giọng nói: "Tử Tự, Tử Vanh đã đến, ăn cơm chưa?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...