Ông lão vẫn không chịu buông tha, cứ lẽo đẽo theo sau tôi chào hàng: "Cô gái, có thể bán rẻ cho cô mà, tôi chỉ còn mấy chiếc này nữa thôi!"
Tôi càng bước nhanh hơn, một mực đi về phía trước không quay đầu lại, không nỡ nhìn những người như thế này. Giống như ở trên nhân gian vậy, nhìn thấy người già ăn xin ngoài đường là tôi lại mềm lòng, nghĩ đến việc họ đã nhiều tuổi như vậy rồi mà vẫn phải ra ngoài ăn xin sống qua ngày, còn bị người ta mắng nữa, mùi vị đó thật khó hình dung. Chắc là tôi thương hại họ! Họ đều đã là cha mẹ của người ta rồi mà đến lúc già còn phải chịu tội như thế, thật đáng thương!
Nơi này là Quỷ giới, không phải nhân gian, tôi không thể tuỳ tiện mua đồ trong tay họ được, nên chỉ đành làm ngơ mà đi thôi.
Chạy mãi chạy mãi rồi biến thành cứ chạy về phía trước không có mục đích, giống như muốn chạy đến nơi tận cùng của thế giới này không muốn dừng lại vậy! Xung quanh vang lên tiếng pháo, khắp nơi đều là ánh sáng rực rỡ sắc màu, tôi dường như đang đặt mình dưới ánh đèn cửa sổ của nhân gian.
Chẳng biết từ lúc nào tôi đã chạy tới một bờ sông, có rất nhiều người đang ở đó thả đèn. Tôi nhớ đúng là có nơi có tục lệ thả đèn cầu nguyện vào ngày ba mươi cuối năm nhưng rất khó nhìn thấy.
Tôi chạy chậm lại, đứng lặng ở một chỗ lặng lẽ nhìn. Đột nhiên tôi nghe thấy có người gọi tên mình, tôi quay đầu về hướng phát ra âm thanh đó, hoá ra là Ninh Nghi và Dương Mặc, không ngờ họ cũng đang ở đây, còn cùng nhau thả đèn nữa. Xem ra Ninh Nghi đã buông bỏ rồi, nếu không thì hai người họ cũng sẽ không ở bên nhau như thế.
Ninh Nghi đi đến trước mặt tôi cười hì hì hỏi: "Muốn cùng đi thả đèn không?"
Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc đèn hình bông sen trên tay Ninh Nghi, bất giác lắc đầu. Vĩnh Hiên từng nói không thể nhận đồ vật quỷ ở đây, kể cả là Ninh Nghi đưa thì cũng không được nhận,. Tôi biết họ sẽ không làm hại tôi nhưng cẩn thận một chút thì tốt hơn.
Dương Mặc luôn ở cạnh Ninh Nghi, trông cậu ta trưởng thành hơn trước nhiều lắm.
Nhìn dáng vẻ hạnh phúc ngọt ngào của hai người họ, tôi không nhịn được hỏi: "Hai người ở bên nhau rồi thật tuyệt quá, định lúc nào tổ chức chuyện vui đây, tôi muốn uống rượu mừng của hai người lắm rồi đấy!"
Dương Mặc da mặt mỏng, thấy tôi hỏi thế thì lập tức đỏ mặt, nhẹ giọng nói: "Tôi cũng muốn lắm nhưng Ninh Nghi không đồng ý, bảo tôi vẫn còn trẻ con, đợi tôi trưởng thành hơn chút nữa rồi nói sau! Nhưng mà tôi cảm thấy tôi đã không còn nhỏ nữa rồi."
Ninh Nghi trừng mắt bắt đầu trách mắng: "Còn không nhỏ à, cậu nói xem bây giờ cậu được mấy tuổi rồi! Xời, vắt mũi chưa sạch còn học đòi làm người lớn, đợi thêm vài năm nữa đi!"
Tôi cười phá lên, nhìn hai người họ lúc này tôi thật lòng mừng thay cho họ! Cho dù là mắng cũng là mắng yêu, còn tôi thì sao, cứ nghĩ đến bản thân mình là trong lòng lại ngập tràn cay đắng.
Bên sông, từng đôi từng đôi đang thả đèn, chỉ có một mình tôi cô đơn lẻ loi, đi đến đâu cũng nhìn thấy cảnh mọi người vui vẻ hạnh phúc, thật tức quá đi mất! Rõ ràng tôi không FA nhưng còn cô đơn hơn cả FA.
Không thể ở đây thêm được nữa, tôi chọn đại một lý do để rời đi. Thật ra thì tôi cũng chẳng còn nơi nào để đi nữa, chỉ đành tìm một chỗ không có ai bên bờ sông ngẩn người nhìn những chiếc đèn hình bông sen thả trên mặt nước. Tâm trạng tốt đã bị cảnh tượng vui vẻ hạnh phúc ban nãy phá huỷ rồi, buồn thật chứ!
"Bảo là muốn đi dạo một mình, sao lại chạy đến đây ngẩn người ra thế! Em không sợ gặp phải bọn ác quỷ rồi trở thành bữa ăn cho chúng à?"
Nghe thấy giọng nói của Quỷ vương Dạ Quân, tôi vội vàng quay đầu lại, thấy anh ta từ từ tiến lại gần, tôi hít một hơi thật sâu để che giấu niềm vui sướng trong lòng. Anh đến một mình, không có Thanh Cơ ở cạnh.
"Sao phải sợ! Nếu như tôi gặp phải ác quỷ gì gì đó, vậy chứng tỏ rằng an ninh ở Quỷ giới của anh không tốt, kẻ làm Quỷ vương như anh cai quản không đến nơi đến chốn thôi!" Sau khi điều chỉnh được hơi thở, tôi thuận miệng hỏi: "Sao đến có một mình vậy? Thanh Cơ đâu?"
Mới nói được vài câu thì Quỷ vương Dạ Quân đã đi đến trước mặt tôi rồi, ánh mắt anh ta tràn ngập ý cười nói: "Hình như nương tử rất để ý cô ta thì phải, đây gọi là ghen đấy! Vi phu đã để cô ta trở về rồi, hôm nay vốn là muốn đưa em đi chơi, sao có thể bỏ em lại một mình chứ."
Hừ! Tôi trợn mắt tỏ vẻ không tin nói: "Thôi đi! Hậu cung của anh bao nhiêu phụ nữ như thế, mau trở về mà trông coi đi, còn không về thì cẩn thận hậu viện sẽ cháy đấy."
Quỷ vương Dạ Quân thuận thế kéo tôi vào lòng nói: "Chẹp chẹp chẹp, em nổi nóng lên cũng ghê thật đấy! Ở khung cảnh xinh đẹp như thế này, em không nói lời đường mật với ta mà lại cứ nói mấy lời ỉu xìu thế à! Khẩu vị của nương tử thật là độc đáo, lẽ nào cách biểu đạt tình yêu của em là cãi nhau với ta sao? Hơn nữa, chẳng phải hậu viện vừa mới cháy xong đó sao, bản tôn ghét nhất là mấy người phụ nữ ghen ghét tranh giành nhau. Bọn họ dám vậy thì nhân cơ hội thiêu luôn cũng được, nhiều phụ nữ chưa chắc là chuyện tốt, chuyện này em còn không hiểu sao?"
Tôi cố ý chớp chớp mắt tỏ vẻ không hiểu gì hỏi lại: "Nhiều phụ nữ chứng tỏ nhiều phúc mà, sao mà không tốt được. Đàn ông các anh chẳng phải đều thích như thế nhất còn gì? Chẳng lẽ là vì bận quá, lại nhiều người nên thể lực không cho phép? Hay là sợ làm nhiều sẽ chết trên giường, thế thì khó coi lắm!"
Quỷ vương Dạ Quân cốc vào trán tôi rồi nói với giọng thản nhiên: "Đúng đó! Đúng là bản tôn bận quá mà! Ai bảo nương tử ngốc thế chứ? Nếu không đặt hết thời gian ở chỗ em, quản chặt em thì với cái tính cách ngốc nghếch hồ đồ này của em, một ngày nào đó bị người ta bắt cóc mất thì sao đây? Không còn sớm nữa, em nghỉ ngơi chút đi, đợi Mạc Thư Nhiên tới, ta sẽ đưa hai người về, ở đây đúng thật là rất nhạt nhẽo."
Buổi tối của người sống là dùng để ngủ, đâu có được khoẻ mạnh giống như nơi quỷ mị này. Đi loanh quanh một lúc tôi buồn ngủ đến mức sắp không mở được mắt ra nữa! "Ừm, vậy tôi không khách sáo nữa đành mượn quý vùng ngủ một giấc vậy, anh không được đi đâu đâu đấy, nhớ là phải gọi tôi dậy nhé!"
Dường như Quỷ vương Dạ Quân nghiện cốc vào trán tôi thì phải, không vui một cái là ra tay, tôi cũng cạn lời luôn rồi. "Của ta chẳng lẽ không phải của em sao, em nói thế ta không thích nghe."
Tôi trợn mắt, anh không thích hả, tôi còn không thích nói đây này! Tôi quay người bỏ đi, không muốn để ý đến anh nữa!
Quỷ vương Dạ Quân đuổi theo hỏi: "Ở đây không tốt sao? Tại sao em không muốn ở lại?"
Câu hỏi này nghiêm túc quá, không phù hợp để nói vào lúc này. Cho nên tôi nghĩ nghĩ rồi đáp: "Nếu như tôi nói không bằng lòng, có phải anh sẽ hỏi liên tục không ngừng không? Đừng nói là không, tôi biết anh sẽ không như thế. Tôi không muốn làm mọi chuyện trở nên không vui trong một ngày như hôm nay, cho nên anh đừng hỏi nữa, để tôi tìm một chỗ nào đó ngủ đi, tôi buồn ngủ lắm rồi."
Quỷ vương Dạ Quân dừng bước, mà tôi cũng không biết phải đến Minh Điện kiểu gì, chỉ đành dừng bước hỏi: "Không về sao? Sao không đi nữa vậy?"
Tôi hoàn toàn không nhìn ra tâm trạng lúc này của anh sau lớp mặt nạ, tôi đợi anh mở lời nhưng anh lại cứ đứng yên lặng nhìn tôi, không khí xung quanh dường như loãng ra, tôi cảm nhận được anh đang vô cùng kiềm chế.
Được rồi! Xem ra anh ta không muốn trốn tránh vấn đề này. Tôi thở dài nói: "Nói đi! Hôm nay nói rõ chuyện này ra đi, nếu không nói rõ ràng anh cũng sẽ không buông xuôi! Nói đi, anh muốn hỏi gì, tôi trả lời là được."
"Lý do không muốn ở lại đây với ta!"
Trong lòng đã có ý thì sẽ không trốn tránh vấn đề này nữa. Tôi hít một hơi thật sâu, thật lòng nói: "Tôi sống ở hiện đại, từ nhỏ tiếp nhận chế độ hôn nhân một vợ một chồng! Cho nên tôi không thể nào tiếp nhận được việc chia sẻ một người đàn ông với nhiều người phụ nữ khác! Còn nữa, bản thân tôi cũng không thể chấp nhận một người đàn ông mà trong lòng còn có người khác, tôi muốn làm duy nhất. Không có điều này, những chuyện khác với tôi mà nói chỉ là nước chảy mây trôi, không có nghĩa lý gì hết."
Có thể một hơi nói ra những lời này thật sự không dễ dàng với tôi chút nào, nhưng đây cũng là những lời thật lòng của tôi, nếu không nói rõ ra thì anh ta sẽ không hiểu.
"Tôi nói như vậy cũng không sợ anh nghĩ ngợi, chúng ta không phải người ở cùng một thời đại cho nên có rất nhiều quan niệm khác biệt. Giống như tôi mặc váy hay quần sooc trong những ngày nắng nóng là bình thường nhưng trong mắt anh lại là làm bại hoại thuần phong mỹ tục, còn có rất nhiều khác biệt như thế này nữa, giữa chúng ta có rất nhiều điểm không hợp nhau! Còn nữa, anh thử hỏi lại trái tim mình xem rốt cuộc anh yêu ai, có nhiều thứ không phải cứ nói không có là không có đâu! Có thể tôi yêu anh nhưng tôi cũng cần có cuộc sống của mình, nếu như anh là người bình thường thì chúng ta có thể đơn giản hơn một chút. Có lẽ chỉ có như vậy thì chúng ta mới có thể bên nhau đến răng long đầu bạc thôi!"
Tôi thừa nhận bản thân mình ích kỷ, thế thì đã sao? Tôi là người như vậy đấy, nếu đã nói ra rồi, vậy thì phải nói hết những lời từ sâu thẳm trái tim mình ra, nếu không thì nói ra đâu còn ý nghĩa gì nữa!
Tôi không uyển chuyển khéo léo không biết giả vờ, tôi để ý những người phụ nữ ấy cũng là sự thật, tôi không thể nào thuyết phục bản thân mình không để ý đến sự tồn tại của Nhược Hi, đây chính là sự khác biệt lớn nhất giữa tôi và Quỷ vương Dạ Quân. Anh ta cảm thấy chế độ một chồng nhiều vợ là bình thường nhưng tôi thì không thấy thế!
Hiện thực chính là hiện thực, hai người ở bên nhau chỉ dựa vào tình yêu là không đủ đâu, cuộc sống là cần phải thấu hiểu nhau, nhường nhịn nhau, mỗi người lùi một bước mới có thể bên nhau lâu dài được! Nếu hai người suy nghĩ được như vậy, cho dù có liên tục cãi nhau bởi những chuyện nhỏ nhặt thì đến cuối cùng cũng sẽ vì nhường nhịn và thấu hiểu mà bỏ qua hết cho nhau.
Tôi biết rõ giữa tôi và Quỷ vương Dạ Quân không tồn tại cái kết tốt đẹp như các cuốn tiểu thuyết vẫn hay viết, đâu có dễ dàng như thế.
Tôi nói nhiều như thế nhưng Quỷ vương Dạ Quân lại chẳng thốt ra nửa lời, tôi cũng không biết phải làm thế nào mới phải. Tôi cúi đầu nhìn đầu ngón chân, đợi một lúc cũng không thấy anh đáp lại. Tôi lại được dịp suy nghĩ lung tung, chắc không phải là tôi nói nặng lời đả kích anh rồi đấy chứ? Chắc không phải đâu, nội tâm anh phải mạnh mẽ hơn tôi mà, không dễ dàng bị đả kích như vậy đâu.
Haizzz, sao tôi lại qua tâm đến tâm trạng của tên chết tiệt này như thế chứ, đúng là hết thuốc chữa rồi.
"Em coi là thật à?" Sau khi im lặng hồi lâu thì cuối cùng Quỷ vương Dạ Quân cũng lên tiếng, nhưng nghe lời mở đầu hình như cũng không được hay lắm!
Tôi bất giác ngẩng đầu lên, tuy rằng không nhìn rõ vẻ mặt sau lớp mặt nạ nhưng ít nhất cũng có thể nhìn thấy kết cục của mình từ trong mắt anh là tốt hay xấu, chắc không phải là anh muốn giết tôi sau đó nhốt tôi vào Minh Điện đâu nhỉ!
Quỷ vương Dạ Quân tháo mặt nạ ra, dường như anh cũng chẳng có cảm xúc gì. "Em tưởng là bản tôn sẽ làm theo mong muốn của em sao? Chẳng qua cũng chỉ là nhàn rỗi hỏi chơi vậy thôi chứ ai thèm quan tâm em có bằng lòng hay không."
Haha!
Tôi thật sự không ngờ anh sẽ trả lời tôi như thế, vấn đề mà tôi cho là rất quan trọng thì anh lại coi là rảnh rỗi hỏi chơi, xem ra tôi nghĩ nhiều rồi, nhìn anh đâu có giống bị tổn thương đâu, rõ ràng là tên khốn không có tim gan mà. Vậy mà ban nãy tôi còn cảm thấy mình nói hơi nặng lời, còn cảm thấy áy náy với anh ta, má nó toàn là cứt chó.
"Quả nhiên là thế! Tôi nói mà, sao anh có thể nghe lời tôi được chứ! Dù sao thì tôi cũng không muốn ở lại đây, anh cũng đừng coi tôi như đứa trẻ không hiểu chuyện như trước đây nữa. Bây giờ tôi đang đi theo ông ba học pháp thuật rồi, đợi tôi học giỏi rồi tôi sẽ không phải sợ anh nữa! Đến lúc đó nếu anh dám ra tay với tôi thì đừng trách tôi dùng pháp thuật đối phó lại anh! Hừ, ai sợ ai chứ!"
"Vậy sao?" Quỷ vương Dạ Quân bước về phía tôi, áp lực vô hình từ trên người anh lập tức khiến tôi hiểu ra chênh lệch giữa tôi và anh, ít nhất cũng phải cao cỡ núi Himalaya. "Thật sự là thế này sao?"
Tôi ho khan vài tiếng nói: "Đúng, đúng vậy! Tôi nói là đợi tôi học giỏi đã, là sau này chứ không phải bây giờ!"
Quỷ vương Dạ Quân đứng trước mặt tôi rồi ngó nghiêng xung quanh giống như đang kiêng kị điều gì đó. Không đợi tôi phản ứng, anh lập tức kéo tôi vào lòng, dùng sức hôn tôi.
Ôi trời ơi! Chuyện này đến quá bất ngờ rồi đó! Chúng ta đang thảo luận một vấn đề rất sâu sắc, sao giờ lại biến thành hôn người ta rồi? Khoan đã, anh vừa nhìn trước ngó sau, chắc không phải là cảm thấy có quá nhiều người nên ngại đó chứ? Hahaha, hoá ra tên này cũng cần sĩ diện!
So với Quỷ vương Dạ Quân tôi chỉ là một cô gái yếu đuối, sao có thể chống lại sức lực của anh được. Không vùng vẫy thoát ra được chỉ đành mặc kệ anh muốn làm gì thì làm. Nhưng trong lòng tôi lại đang cười thầm, đường đường là vua của Quỷ giới mà lại làm chuyện loại giống như người bình thường, lại còn ngại, đúng là khác thường mà!
Nghĩ đến dáng vẻ vừa rồi tôi liền không nhịn được mà cười thành tiếng.
Quỷ vương Dạ Quân dùng sức siết chặt eo tôi, nhất thời khiến tôi không cười ra tiếng được nữa mà đau đến mức nhắm tịt mắt lại. Đợi đến khi tôi mở mắt ra thì đã không còn ở cạnh bờ sông nữa mà đã ở trong căn phòng tôi từng ở.
Tôi giống như quả bóng bị ném xuống giường, đang muốn lật người đi xuống thì bị Quỷ vương Dạ Quân đè chặt: "Cười đi, buồn cười lắm sao? Để bản tôn xem em còn có thể cười được đến bao giờ!"
Cái người này bị làm sao vậy, vui buồn thất thường, tâm trạng sao lại không ổn định như vậy chứ! Chẳng lẽ những lời vừa rồi của tôi thật sự đã kích thích anh rồi sao? Nhìn anh có vẻ như đúng rồi.
Trời ạ, đường đường là vua của Quỷ giới, là nhân vật mà nhắc đến tên thôi cũng có thể khiến người ta run rẩy rồi, mặt đẹp dáng chuẩn, phụ nữ muốn trèo lên giường anh chắc là nhiều không kể xiết đâu nhỉ! Sao anh cứ phải tìm cái đứa không đáng để mắt tới như tôi chứ, còn bị tôi từ chối triệt để như thế, chắc chắn trong lòng sẽ rất không thoải mái.
Anh tức giận thật, nếu như cứng rắn với tôi vậy há chẳng phải tôi sẽ thảm lắm sao? Càng nghĩ càng hoang mang, mặt đối mặt hay là nhận sai trước thì tốt hơn nhỉ, cứng đối cứng cũng không phải là cách hay. "Anh buông tôi ra trước đã, chúng ta có gì cứ từ từ nói, không thì tôi không cười nữa là được! Anh cứ coi như tôi chưa từng nói gì chưa từng làm gì đi được không?"
Một tiếng xoẹt vang lên, Quỷ vương Dạ Quân xé quần áo của tôi giống như lột bắp ngô, anh nhìn tôi chằm chằm rồi nói: "Bây giờ nhận sai đã muộn rồi, nằm yên!"
Bên tai vang lên tiếng xé quần áo, đợi đến khi tôi không còn gì trên người thì tôi mới cảm thấy mình sắp bị tiêu diệt rồi, dáng vẻ của anh đáng sợ quá.
Gió lạnh lướt qua da tôi, Quỷ vương Dạ Quân cũng dừng tay, tôi nghĩ chắc là trên người tôi cũng chẳng còn gì có thể xé nữa rồi! Tôi hé hé mắt ra nhìn anh đúng lúc anh đang nhìn tôi chằm chằm. Sát khí bừng bừng trong mắt anh khiến tôi sợ hãi vội nhắm mắt lại, hành động vô lễ chớ nhìn nhé, tôi không nhìn thấy gì đâu.
"Cho em một cơ hội, thu lại những lời vừa nói, ta sẽ tha cho em."
Tôi cắn môi giả vờ: "Tôi có nói gì với anh sao? Tôi không nhớ gì cả!"
Cơn đau ở thân dưới truyền tới, anh cứ như vậy mà xông vào. Tôi sững sờ, anh làm thật rồi! Lời cầu xin tha thứ của tôi không lọt vào tai anh nữa, mặc cho tôi có kêu gào thế nào anh cũng mặc kệ, chỉ chú tâm đến chuyện vào sâu lại vào sâu hơn nữa.
Tôi khóc không ra nước mắt, không, phải nói là đã khóc được một ít rồi! Gào rát họng cũng vô ích! Tôi thật sự đã nhận sai rồi, cũng nói là thu lại những lời vừa nói rồi nhưng anh giống như con sư tử điên vậy, trong mắt chỉ có "đồ ăn", hoàn toàn không quan tâm đến cảm nhận của tôi.
Bây giờ tôi đã thật sự hiểu được một chân lý, tuyệt đối không được nói thật, nói ra rồi chắc chắn sẽ hối hận. Tôi đúng là đồ ngốc mà, sao lại không nhớ chân lý này chứ, giống như Trần Tú Tài nói đó, não tôi bị lừa đá rồi, ngu hết đường rồi mới nói thật.
Mặc kệ đi, nếu đã nói ra rồi thì cứ làm vậy đi! Đi theo ông ba học tập, sau này lăn lộn chốn giang hồ cũng có năng lực tự bảo vệ mình.
Cơn bão đến nhanh đi chậm, sau nhiều trận mây mưa, tôi giống như tượng gỗ bị anh đùa nghịch, mỗi lần hít thở đều cảm thấy khó chịu giống như phổi bị xé rách.
Hai mắt khóc sưng húp, tôi cảm thấy tôi bây giờ chắc chắn rất xấu xí, mí mắt sưng húp phủ lên trong mắt, hoàn toàn không nhìn thấy gì nữa.
Quỷ vương Dạ Quân xoay đầu tôi qua, lạnh lùng nói: "Không phải em rất biết ăn nói sao? Nói tiếp đi, bản tôn muốn nghe xem em còn gì để nói không!"
Tôi để lộ ra vẻ mặt u oán, nói, nói cái con khỉ ấy! Cổ họng đau đến khô rát, bây giờ bị anh giày vò đến mức nói được ra cũng là chuyện vô cùng khó khăn.
Nhưng mà nội tâm của tôi vẫn muốn nói, lần này tôi nhớ kỹ rồi, trước khi chưa thể hoàn toàn dứt khỏi anh thì nhất định không được đắc tội với anh , hậu quả của việc chọc giận với anh tôi không muốn xảy ra thêm lần nữa đâu.
Sau khi tiến quân thần tốc, Quỷ vương Dạ Quân cũng buông tôi ra. Tôi nhắm mắt lại, tâm hồn như treo ngược cành cây, có cảm giác giống như đang thoát xác. Nhưng thực tế thì tôi chỉ là quá mệt mà thôi.
Hít từng ngụm không khí lớn, cơ thể tôi bất giác bị co giật. Không cần soi gương cũng biết lúc này tôi thê thảm cỡ nào, nhưng không thể phủ nhận rằng, cảm giác sau cơn bão giông là cực kỳ khắc cốt ghi tâm, mỗi lần va chạm đều giống như khắc sâu vào tận xương tuỷ, khiến người ta khó quên.
Sau khi lấy lại sức, tôi bỗng nhớ lại đêm đầu tiên của Vĩnh Hiên và Thư Nhiên , tại sao sau khi làm xong chuyện Thư Nhiên lại vui vẻ giống như chú thỏ nhỏ mà tôi lại thê thảm như thế này chứ.
Tôi chớp mắt, lay lay Quỷ vương Dạ Quân ở bên cạnh, não hoạt động trở lại. "Này, anh nói xem có phải cái đó của Vĩnh Hiên rất nhỏ không?"
Quỷ vương Dạ Quân không hiểu ý tôi nên hỏi lại: "Cái đó là cái nào?"
Khoé miệng tôi giật giật, ngại ngùng nói: "Aiya, cái đó chính là cái đó đó! Sau khi làm xong chuyện, sáng sớm hôm sau Thư Nhiên đã chạy tới tìm tôi rồi, giống như người chẳng bị làm sao ấy, nhưng tại sao kết cục của tôi và cô hai lại thảm như vậy. Vĩnh Hiên và Thanh Minh là anh em sinh đôi, chắc chỗ đó cũng không chênh lệch lắm đâu nhỉ! Hơn nữa, anh lại cốc tôi! Đau quá đi!"
Không đợi tôi nói xong thì Quỷ vương Dạ Quân đã cốc vào trán tôi nói: "Hoá ra cái đó là chỉ cái này à! Nói rồi anh ta còn cố ý nhìn vào giữa hai chân mình, xấu xa nói: "Trong đầu nương tử trừ những thứ này thì còn chứa những gì thế, cả ngày nghĩ cái gì vậy?"
Tôi không nghe ra ý của anh, còn rất thành thật nói: "Thật đó! Anh không có vấn đề, tôi cũng không có vấn đề, nhìn cô hai và Thanh Minh chắc cũng không có vấn đề. Chúng ta giống nhau, chỉ có Thư Nhiên là khác, cho nên tôi cảm thấy cái đó của Vĩnh Hiên nhất định là rất nhỏ, nếu không thì sao lại thế được đúng không?"
Haha!
Quỷ vương Dạ Quân cười vang, chắc là anh bị lời nói của tôi chọc cười, thấy anh có thể cười thoải mái như thế, tôi cảm thấy mình rất ngớ ngẩn, sự thảm thương khi nói mà không đem theo IQ quả nhiên đáng sợ.
"Ta không có hứng thú với vấn đề dài ngắn to nhỏ ở chỗ đó của thuộc hạ, cho nên ta không biết! Nhưng với trực giác của đàn ông thì ta dám bảo đảm chắc chắn cậu ta không thiếu sót như em nghĩ đâu, cậu ta rất bình thường, cũng rất dịu dàng với phụ nữ, cho nên em đừng có đoán bừa nữa, để cậu ta biết được sẽ mất mặt lắm."
Vĩnh Hiên dịu dàng với phụ nữ, đùa sao? Với cái đức hạnh đó hả? Sao có thể chứ! Nhưng mà, tên chết tiệt này không có lý gì mà lại lừa tôi, anh ta nói Vĩnh Hiên không có thiếu sót về mặt sinh lý thì chắc là không có rồi, nhưng mà một người dịu dàng cũng không thể nào khiến người phụ nữ sau khi làm xong không có cảm giác gì đúng không!
Thư Nhiên nói, đêm đầu tiên của cô ấy ra rất nhiều máu, vậy chẳng phải sẽ rất đau sao? Nhưng tôi không nghe thấy cô ấy kêu đau mà!
Tôi nghĩ đến mức xuất thần, nghĩ thế nào cũng thấy đáng nghi. Quỷ vương Dạ Quân sáp lại gần rồi đột nhiên cắn vành tai tôi, vừa cắn vừa nói: "Trước mặt ta lại dám nghĩ đến cái đó của người đàn ông khác, nương tử to gan thật đấy!"
Chuyện này...
"Ơ kìa! Em cũng chỉ hỏi một chút mà thôi, dù sao Thư Nhiên cũng là em gái em, em làm chị chẳng lẽ quan tâm đến cuộc sống tình dục của em gái cũng không được sao? Chẳng lẽ như vậy cũng sai rồi? Hơn nữa, anh là chồng em, em cũng đâu có hỏi người đàn ông khác, chẳng lẽ như vậy cũng coi như vượt qua điểm mấu chốt của anh sao? Ôi, quên đi, sớm biết rằng anh là đồ cổ hủ, tư tưởng bảo thủ, sau này không hỏi anh nữa! Loại đề tài này đối với vợ chồng như chúng ta, cũng không phải chuyện ngượng ngùng gì mà không dám hỏi cả."
A!
Vành tai lại bị Quỷ Vương Dạ Quân cắn, tôi đạp anh ta một cái coi như kháng nghị, anh ta xoay người lại mặt âm trầm nói: "Đây là sự khác nhau mà em nói? Em cảm thấy có khoảng cách thế hệ trên tư tưởng của chúng ta sao? Dừng! Vi phu chưa bao giờ nói không thể nói những chuyện này, em có chuyện gì muốn hỏi, cứ việc hỏi, vi phu không ngại, lại nói về chủ đề phóng đãng, ta cũng có thể tán gẫu với em!"
Thôi, đừng nói dối đi! Rõ ràng là người lòng dạ hẹp hòi, khẩu thị tâm phi, còn nói chính mình không ngại! Không ngại, làm sao lại cắn ta, còn cắn ta những hai lần, đồ nói dối không biết ngại!
Đàn ông các anh từng lời nói ra khỏi miệng, một câu cũng không thể tín!
Hy vọng Vĩnh Hiên không có vấn đề gì, bằng không thật đáng thương Thư Nhiên nhà ta, chết rồi, còn phải sống một mình thờ chồng chết!
"À, đúng rồi, anh không phải luôn luôn kiêu ngạo thanh cao tự hào về bản thân sao? Đối với ai đều mang bộ dáng lạnh như băng xa cách, thế nào lại quan tâm đến Thư Nhiên như vậy, nhiệt tình với cô ấy thế, anh không phải có mưu đồ gì với cô ấy đấy chứ? Cô ấy là vợ của Vĩnh Hiên không thể xằng bậy được đâu."
Quỷ Vương Dạ Quân nghe xong nhướng mày nâng ngón tay lên, tôi vội vàng dùng hai tay che trước mặt hò hét :"Quân tử động khẩu không động thủ! Anh buông tay anh xuống, chúng ta từ từ nói chuyện."
Nghe thấy thế Quỷ Vương Dạ Quân cười chế nhạo, tôi nghĩ anh ta sẽ không lại làm gì tôi nữa, kết quả mới vừa buông tay xuống tay anh liền chọc vào gáy tôi" Ta thật sự phục em, chuyện gì cũng dám nói, việc gì cũng dám nghĩ, rốt cuộc em dựa vào cái gì mà sống đến tận bây giờ được? Ta thật sự rất tò mò muốn biết đấy!"
"Anh quan tâm tôi làm sao sống được đến bây giờ à, đương nhiên là ăn cơm để sống rồi! Ơ này, không được đổi đề tài, anh nói đi vì sao anh lại nhiệt tình với Thư Nhiên nhà tôi như vậy?" Tôi vứt hai tay anh ra, trừng mắt chất vấn nói.
"Cô ấy gọi ta một tiếng anh rể, tự nhiên ta phải đối xử với cô ấy tốt một chút rồi!"
Gì cơ? Một câu anh rể có thể thu mua được anh ta, thế thì giá của anh cũng quá rẻ đấy!
Từ từ, nếu thật sự như vậy, vừa rồi tôi gọi anh ta chồng ơi, anh ta không phải sẽ không hung dữ với tôi nữa sao ?
Về điểm này, còn phải nghiên cứu kiểm chứng them mới được, không thể tin tưởng hoàn toàn lời anh ta nói.
Trời sáng, tôi cùng với Mạc Thư Nhiên được đưa về nhân giới, lão đầu ở lại cùng với tôi.
Lúc này, nhân giới mới hơn sáu giờ sáng, bà nội cùng với ông bác tôi bọn họ chơi suốt đêm đều đã đi ngủ, cho nên cũng không ai biết chúng tôi đi ra ngoài giờ mới trở về.
Mạc Thư Nhiên vừa trở về liền kêu buồn ngủ, vừa ngã lên giường của tôi đã ngủ luôn, thật ra bị Quỷ Vương Dạ Quân lăn qua lăn lại như vậy, tôi cũng chưa ngủ được chút nào, hiện tại cũng buồn ngủ muốn chết, đắp chăn giúp Thư Nhiên , chính mình cũng lên giường nằm, chuẩn bị ngủ tiếp!
Mới vừa nhắm mắt lại, Mạc Thư Nhiên liền đụng vào, cô ấy đẩy tôi nói chuyện: "Chị Thất Thất, chúng ta tâm sự nhẹ nhàng, anh rể có thể nghe được hay không?"
Cái này, chị cũng không biết nữa!
"Quan tâm anh ta làm cái gì, em muốn nói chuyện gì cứ nói không cần để ý đến anh ta!"
Nhìn lại những hành vi trong dĩ vãng của Quỷ Vương Dạ Quân, anh ta có lẽ sẽ không để ý ta làm gì, nói chuyện gì đâu, có đôi khi tôi cũng tò mò, anh ta ở trong ngọc bội màu trắng, có phải mỗi tiếng nói, việc làm của tôi ở bên ngoài anh ta đều nghe được hay không? Có điều nếu không thấy phản ứng gì, tôi coi như anh ta đang ngủ không biết gì cả.
Mạc Thư Nhiên dạ một tiếng rồi buồn bã nói: "Vĩnh Hiên không đụng đến em! Anh ta có phải không thích em không!"
Ôi, trong lời nói này nghe như có chuyện xưa, đầu óc tôi lập tức tỉnh táo ngay, mở ra chế độ phụ nữ buôn chuyện, chẳng lẽ Vĩnh Hiên bị tôi nói trúng rồi, trên người anh ta có bệnh không tiện nói ra?
"Anh ta thật sự không động vào em? Thế đêm tân hôn đó, không phải đã xảy ra những chuyện kia sao?"
Mạc Thư Nhiên cắn cắn môi ấp úng nói: "Không có, ngày đó cũng không làm đến bước cuối cùng, bởi vì đau quá, em làm được một nửa liền khóc lóc như mưa , sau đó không có chuyện sau đó nữa rồi! Chính là, em ở trên mạng tra cứu, đều nói lần đầu tiên sẽ rất đau, lần thứ hai thì tốt rồi, nhưng anh ta vì sao vẫn không muốn chạm vào em đâu? Em cảm thấy anh ta không thích em!"
Ai, hóa ra chuyện đêm đó không có làm đến cùng, thảo nào cô gái nhỏ ngày hôm sau còn có thể hoạt bát như thế! Có điều không phải nói tiểu biệt thắng tân hôn sao? Hai người lâu như vậy không gặp, không làm chút gì cũng thật là kỳ quái .
Bạn thấy sao?