Vĩnh Hiên có thích Thư Nhiên hay không, tôi thật sự khó mà nói được, lúc trước Quỷ Vương Dạ Quân từng nói Vĩnh Hiên không muốn cưới cô gái nhỏ, cho nên mới không muốn chạm vào cô ấy? Không được, chuyện này không thể để cho Thư Nhiên biết, tôi muốn an ủi cô ấy liền nói: "Không cần suy nghĩ linh tinh, em còn nhỏ sao chỉ nghĩ đến việc này, đêm tân hôn đó, không phải em kêu đau, anh ta mới dừng tay sao? Đấy là quý trọng em, thôi em mau ngủ đi!"
Mạc Thư Nhiên hoài nghi nhíu mày hỏi: "Thật vậy không? Chính là em cảm thấy không phải như vậy! Không phải đàn ông đều thích đối động tay động chân với cô gái mình thích sao? Anh ấy không chạm vào em chính là đối với em không có hứng thú!"
Cô ấy hỏi làm tôi đều trở nên lúng túng.
"Những lời trên mạng đừng tin! Chị không biết đàn ông trên mạng là dạng người gì, nhưng chị biết người yêu em chân chính, cho dù ngủ cùng giường, ngay cả khi bản thân anh ta có nhu cầu, bởi vì nguyên nhân nào đó sẽ chịu đựng không chạm vào em."
Mạc Thư Nhiên bĩu môi, nàng hụt hẫng nói: "Chịu đựng? Vì nguyên nhân thế nào mà cần chịu đựng như vậy đâu?"
Ôi, ông trời ơi, loại tính tình luôn muốn tìm hiểu nguồn gốc vấn đề này, thật muốn mạng già của tôi mà! Hỏi đến cùng cũng không phải hỏi như vậy!
Vốn dĩ IQ cùng EQ của tôi thường xuyên không online, vấn đề sâu sắc như vậy, tôi làm sao biết được đây!
"Chị làm sao biết nguyên nhân là gì chứ, có thể anh ta thừa dịp em đang ngủ làm gì em thì sao, khi ấy em cũng không biết được! Còn có, những chuyện em nói này đều là vấn đề của Vĩnh Hiên , không phải vấn đề của em, OK?"
Mạc Thư Nhiên trừng mắt mắt to ngây người, có vẻ lời tôi cũng không nghe vào, cô gái nhỏ này thật sự trúng độc nặng quá rồi, không có việc gì tự bắt lỗi chính mình!
"Em đừng suy nghĩ linh tinh nữa có được không? Hai ngươi vừa mới quen biết chưa bao lâu, em cũng từng nói bọn họ không giống người ở nơi này như chúng ta, cho nên tư tưởng không tránh khỏi có chút kỳ quái. Vấn đề tình cảm này cần phải chậm rãi bồi đắp thật tốt không phải sao? Lâu ngày sinh tình, bốn chữ này em hiểu chứ, chờ em đi địa phủ mọi chuyện tự nhiên sẽ tốt thôi."
"Được rồi! Em sẽ cố gắng nhẫn nại vậy." Mạc Thư Nhiên xoay người lại, đưa lưng về phía tôi thở ra vài tiếng liền quay ra ngủ.
Trẻ con đúng là trẻ con, cho dù có phiền não rất nhanh sẽ vứt ra sau đầu, thật tốt.
Tôi ngủ không được, vuốt ngọc bội màu trắng hỏi: "Lão đầu, anh không phải trốn bên trong nghe lén đấy chứ?"
Quỷ Vương Dạ Quân cắt lời cô nói: "Nghe lén đâu chứ, ta đây quang minh chính đại nghe! Nữ nhân các em, buồn cười thật, lại tâm sự những chuyện như thế!"
Chuyện tôi cùng Thư Nhiên nói làm sao chứ? Sao anh ta không nói chính mình da mặt dày, vui vẻ ngồi đây nghe trộm!
"Thư Nhiên thật là đáng thương, cô gái nhỏ trúng độc của Vĩnh Hiên nhà anh, không phải anh nên đi hỏi một chút chuyện tình là sao à!"
"Ừ, cũng có thể đi hỏi một chút, cô ấy gọi ta là anh rể cũng không phải gọi không."
Không nghĩ tới anh ta đồng ý dễ dàng như vậy, tôi luôn cảm thấy loại nhiều chuyện này, không thích hợp với người làm đại sự như anh.
"Thật sự? Anh đồng ý giúp? Như vậy thật tốt quá, đàn ông các anh tâm sự vấn đề này cũng tốt hơn so với việc để một nữ nhân như tôi hỏi tới thì rất không hay ! Được rồi, mau hỏi đi!"
Cảm giác mát lạnh trước ngực lóe lên rồi biến mất, Quỷ Vương Dạ Quân đã rời khỏi ngọc bội màu trắng. Tôi ngáp một cái chuẩn bị đi ngủ, còn chưa kịp nhắm mắt, anh ấy đã quay trở lại .
"Ta hỏi rồi, nguyên nhân anh ta không chạm vào cô ấy là bởi vì cô ấy bị đau, cho nên sẽ không làm chuyện đó !" Quỷ Vương Dạ Quân nghiêm trang nói, tôi tự tưởng tưởng bộ mặt của anh lúc này, rất muốn cười nhưng nhịn xuống.
"Ta đã nói với em từ lâu rồi, Vĩnh Hiên không có vấn đề, chính là sợ em gái em đau, vốn dĩ anh ta chính là người ôn nhu, chuyện làm cho con gái khóc anh ta không làm được."
Vẻ mặt đen kịt, khóe miệng cũng run rẩy, tôi thật sự không cách nào đem Vĩnh Hiên cùng ôn nhu hợp lại được, thật không thể tưởng tượng ra hình ảnh ấy. hối hận quá, biết thế hôm qua nên đi tìm cô hai, thuận tiện hỏi cô một chút Thanh Minh có phải cũng thật ôn nhu hay không.
Vĩnh Hiên cùng Thanh Minh là anh em sinh đôi, đều mang vẻ mặt lạnh lùng, giống như khối băng vậy, khả năng trên vấn đề này cũng không khác nhau!
Quên đi, mặc kệ những chuyện này, chờ lát nữa ngủ dậy, đem tin tức này nói cho Mạc Thư Nhiên , để cho em ấy yên tâm, không cần cả ngày đều nghĩ đến chuyện vớ vẩn. Em ấy mới mười bốn tuổi, lúc nào cũng nhớ thương chuyện này thật không tốt.
Nhắm mắt lại, đang mơ mơ màng màng thì bên ngoài truyền đến âm thanh ồn ào. Tôi mạnh mở mắt ra, lẳng lặng nghe một lát, hình như xảy ra chuyện gì, tiếng ồn ào vẫn còn rất lớn.
Mùng một đầu năm xảy ra chuyện lớn gì cũng không nên ầm ĩ như vậy chứ!
Mạc Thư Nhiên cũng bị tiếng ồn bên ngoài đánh thức , cô gái nhỏ tính tình không phải vừa, hướng ra ngoài quát: "Mùng một tết ẫm ĩ cái gì mà ầm ĩ, mới sáng sớm phiền chết người."
"Phi phi phi, ngày tết nói cái gì chết hay không, nhiều đen đủi!" Tôi đánh tượng trưng Mạc Thư Nhiên vài cái,sau đó mặc quần áo xuống giường."Chị đi ra ngoài nhìn xem, em ngủ tiếp đi!"
Hàng xóm bên cạnh đang làm ầm ĩ, bà nội cùng bác cả đứng ở trong sân hướng nhà kia ngó ngó.
Tôi đi đến cạnh hỏi: "Chuyện gì xảy ra thế, hôm nay mùng một, đánh nhau không tốt nhiều điềm xấu!"
Bác gái lắc đầu nói: "Ông cụ nhà ấy chết rồi, ngay đầu năm mới, xem ra là không trụ được nữa!"
Trên núi trời lạnh, người già không chịu đựng được qua đời cũng là chuyện bình thường, nếu người đã chết rồi, tốt nhất nên nghĩ chuyện an táng, có gì mà phải tranh cãi chứ?
Bác gái vừa nghe thấy tôi nói vậy, bẹp miệng trả lời: "Ai biết được? Khả năng chính là vì tính chuyện hậu sự như thế nào! Đầu năm làm ầm ĩ như vậy, năm nay, gia đình kia nhất định không gặp may đâu!"
Tôi vểnh tai tinh tế nghe xong chuyện, quả nhiên là vì chuyện hậu sự cãi nhau. Đều nói người chết lớn nhất, hà tất phải như vậy!
Chuyện nhà người khác chẳng có gì hay có gì đẹp mà xem cả, tôi trở về phòng gọi Mạc Thư Nhiên dậy ăn bánh trôi, bà nội đã ở phòng bếp đang làm việc rồi.
Mạc Thư Nhiên còn muốn ngủ nướng, cô cuộn người lại vẫn là bị tôi lôi dậy, ra khỏi phòng liền chịu không nổi kêu lên: "Lạnh chết cục cưng rồi, sao không bật máy sưởi lên!"
Nhìn bộ dạng cô ấy thế kia, tôi nhịn không được muốn trêu chọc cô ấy vài câu, nhưng nghĩ lại vẫn là quên đi, cô ấy là cô chủ nhỏ lớn lên trong thành, từ nhỏ đã được nuông chiều, làm sao chịu được lạnh!" Em mới rời giường thôi, một lúc nữa thì tốt rồi."
Lúc này, Mạc Thành Khiêm từ trong phòng đi ra, Mạc Thư Nhiên muốn trêu trọc nhóc, khi cậu nhóc kia vừa chạy ra, Thư Nhiên tiến lên kéo áo cậu lại, ai ngờ cậu nhóc kia quay đầu lại cho tát cho Thư Nhiên một cái vang dội, còn nhìn nàng quát: "Đừng động vào ta!"
Mạc Thư Nhiên bỗng chốc nổi giận, đầu năm sớm đã gặp xui xẻo, còn bị một bé gái cào cấu, làm sao cô chịu nổi. Không nói một lời, cô ném thẳng vào trán của Mạc Thành Khiêm , âm thanh lanh lảnh và rất rõ ràng, nghe có vẻ rất đau. "Tiểu tử thối, cậu điên sao, dám đánh chị đây, không muốn sống nữa sao?"
Mạc Thành Khiêm cắn môi chịu đựng, không lâu sau nước mắt rơi xuống. Cậu ta suy cho cùng là một đứa trẻ nhỏ, khóc và chạy ra ngoài sân, nhìn vào ngôi nhà ông lão đã chết đối diện, nét mặt nặng trĩu.
Làm sao một đứa trẻ có thể có biểu cảm như vậy, tôi cảm thấy có chút kỳ lạ, lại không phải là nhà mình có chuyện, thằng bé này ngổn ngang trăm mối bên lòng làm gì?
Mạc Thư Nhiên không đếm xỉa, ra sức hét ra bên ngoài: "Mạc Thành Khiêm , cậu đợi đấy, xem xem sau này tôi còn dẫn cậu đi chơi nữa không, tiểu tử thối, làm tôi tức chết rồi."
Ôi chao! Tại sao bây giờ trẻ con cãi lộn đều mãnh liệt như thế, tôi nhìn hai chị em nhà này cũng không biết làm sao.
Mạc Thành Khiêm hoàn toàn không có phản ứng gì với Mạc Thư Nhiên, cậu ta chỉ nhìn chằm chằm vào ngôi nhà đối diện. Buổi sáng mùa đông, cậu ta đứng ngoài trời mà không biết lạnh, khuôn mặt trẻ tuổi đầy vẻ cau có, cũng không biết rằng cậu ta đang nghĩ gì.
Cách nấu ăn ở vùng núi không giống như trong thành phố, phải dùng củi khô để đốt bếp, trong bếp có than tổ ong, hơ đỏ bếp sẽ phát ra nhiệt lượng, người ngồi bên cạnh hơ lửa sưởi ấm cũng ấm như điều hòa thổi hơi ấm, nhưng sẽ cảm thấy lạnh khi rời khỏi bếp.
Cơn tức giận của đứa trẻ trôi qua nhanh chóng, tôi nghĩ rằng tôi cũng không quan tâm đến Mạc Thành Khiêm ở bên ngoài, bước vào phòng và ngồi bên cạnh Mạc Thư Nhiên hơ lửa sưởi ấm.
Mạc Thư Nhiên xoa tay và phàn nàn: "Tiểu tử đó có phải ăn phải thuốc nổ rồi không, sáng sớm đã hăng như vậy, cũng không biết học từ ai mà nóng tính như vậy."
Tôi gảy củi khô và nói: "Tiểu tử này không nói nhiều, nhìn có vẻ rất hiền lành, không ngờ rằng lúc tức giận cũng gay gắt."
Mạc Thư Nhiên hừ một tiếng nói: "Cậu ta hiền lành sao? Vậy thì anh chị thấy cậu ta nổi giận, rất nóng tính. Tất cả đều do chú hai quản lý, không ít chuyện riêng tư do tôi xử lý."
Tôi cười, đều là trẻ con, tính khí thất thường là chuyện rất bình thường. Mỗi người có một tính khí khác nhau, giống như tôi từ khi còn nhỏ không nóng nảy, bởi vì bà nội quản rất nghiêm. Sau này tôi rời thôn Hạ để đi tới thành phố, mẹ thậm chí còn dạy dỗ tôi trở thành người không nóng nảy. Cho nên đối với tính khí mà nói, tôi thực sự không nói rằng nó là một cái gì đó, chỉ biết rằng những người hiền lành tức giận nhất định là có nguyên do.
Sau một hồi im lặng, Mạc Thư Nhiên bỗng nhiên nói: "Tôi muốn đi đến Qủy giới!"
Tôi bất ngờ ngẩng đầu lên nhìn cô, không rõ nguyên do nói: "Con người nếu như có thể sống thì hãy sống cho tốt, nơi đó sớm muộn gì cũng đều phải đến! Bây giờ cô vẫn còn có thể ở lại đây thì hãy chăm sóc, giúp đỡ gia đình nhiều hơn đi! Khi cô đến đó, cô không thể thường xuyên quay trở về! Cô có thể có rất nhiều thời gian ở bên Vĩnh Hiên , nhưng thời gian của cô với ba mẹ cô sẽ bị hạn chế."
Đây là kinh nghiệm sâu sắc của tôi, hoàn toàn là lời nói xuất phát từ đáy lòng mình. Tôi đã không còn cơ hội để đi cùng ba mẹ mình đến già. Những điều bất trắc có thể xảy ra vào bất cứ lúc nào. Nếu như cô bỏ lỡ, cô sẽ phải chờ đợi cả một đời, thậm chí là vĩnh viễn không thể. Cho nên cô phải trân trọng cơ hội, để tránh đến lúc hối hận suốt đời, áy náy cả một đời.
Mắt Mạc Thư Nhiên đỏ hoe, rất lâu sau cô mới khẽ nói: "Chị Thất Thất có rất nhiều chuyện, chị không hề biết. Mẹ em mang thai, họ luôn hy vọng có con trai. Đối với họ mà nói thì em là một người thừa, họ không thích em. Đừng nhìn vào vẻ bề ngoài sặc sỡ muôn màu của em, tất cả đều là giả dối. Từ trước đến nay họ đều không quan tâm đến em, họ lạnh lùng với em, chưa hề đến trường họp phụ huynh. Bây giờ mẹ em vẫn được xem là tốt với em, nhưng khi đứa con thứ hai ra đời, em thực sự không có bất kỳ địa vị nào trong gia đình này, vì vậy em nghĩ rằng em nên rời đi sớm!"
Ánh lửa chiếu trên khuôn mặt của Mạc Thư Nhiên , cô trông rất đau khổ và cô đơn. Tôi không thể không cau mày. Nếu như cô ấy không nói thì tôi thực sự không thể nhìn ra: "Tôi, tôi nghĩ rằng họ đối xử với cô rất tốt. Đêm tân hôn đó của cô với Vĩnh Hiên, họ dường như thực sự lo lắng cho cô, sợ cô có chuyện, mẹ của cô tranh cãi kịch liệt với ông Ba và bà nội."
Mạc Thư Nhiên căng khóe miệng nói: "Nói như thế nào thì em cũng là con đẻ của họ, nếu như ngay cả như thế họ cũng đều chẳng quan tâm thì em sớm đã bỏ nhà ra đi rồi. Cứ coi như là họ không thích đứa con mà mình sinh ra thì cũng không thể xem như là em đã chết. Nhưng bố em thì trọng nam khinh nữ, vì vậy dù em có làm tốt đến đâu thì cũng không thể sánh với một cậu con trai."
Đây có lẽ được gọi là thời kỳ nổi loạn của tuổi trẻ, bất kỳ chuyện gì cũng đều không vừa lòng, nội tâm mong manh, yếu đuối nhưng bên ngoài lại tỏ ra kiên cường, chịu không nổi một chút gió thổi cỏ lay. Ngoài cách thuyết phục ra thì tôi thực sự không thể nghĩ ra cách khác. Đây là quá trình mà mỗi người đều phải trải qua. Dù sao, cô vẫn được xem như là một người hạnh phúc hơn tôi, ít nhất cô vẫn có một gia đình đàng hoàng.
Mới đầu năm mà nói những chuyện như thế này khó tránh khỏi có chút nặng trĩu. Tôi cố tình gợi mở chủ đề và nói về những điều khác nhưng Mạc Thư Nhiên hạ quyết tâm nói: "Em biết rằng là chị muốn tốt cho em, nhưng em nghĩ kỹ rồi, đợi đến năm sau, hãy để Vĩnh Hiên đưa em đi."
Đây có phải là quá tiêu cực rồi không! Không dễ gì để sống và hít thở không khí trong lành, cô bé này lại nôn nóng muốn chết, đây là lô-gic gì vậy? Tôi không hiểu! Phải biết rằng có một câu nói: Thà sống còn hơn chết, có thể sống qua một ngày đều là kiếm lời rồi. Những người đi trên bờ vực của cái chết, có rất nhiều người kỳ vọng muốn sống thêm một ngày nữa, nhưng cuối cùng họ chỉ có thể rời đi. Chúng ta của hôm nay là ngày mai của những người đã chết muốn có cũng không có được, cô bé này thật bốc đồng.
Một ngày nay ăn không ngồi rồi, Mạc Thư Nhiên ngủ cùng tôi. Trời vừa tối, cô liền chui vào túi ngủ trong phòng!
Tôi ngâm chân trong nước nóng, cơ thể ấm lên thì mới có thể ngủ một giấc ngon lành. Dựa mình vào cửa bếp, tôi vô tình nhìn thấy bóng dáng của Mạc Thành Khiêm , một mình cậu ta lén lút chuồn ra ngoài. Bây giờ đã gần mười một giờ rồi, cậu bé này đang làm cái gì vậy?
Tôi vội vàng lau chân, đi giày và lặng lẽ đi theo, thấy Mạc Thành Khiêm bưng một cái bát đi thẳng về phía Tây của ngôi nhà, rồi đặt đồ trong tay xuống đất và khẽ nói: "Ăn một chút đi! Đừng để đói chết."
"Chúa ơi! Đây là tình huống gì vậy, cậu bé này đang nói chuyện với ai vậy?
Trong lúc tôi nghi ngờ và khó hiểu, một làn khói màu xanh lam bay qua và dừng lại trước mặt Mạc Thành Khiêm , tôi dám bảo đảm đây tuyệt đối không phải là người, cậu ta sao có thể ở cùng với ma quỷ được?
Con ma chộp lấy những thứ trên mặt đất và nhét chúng vào miệng, như thể đã mấy đời rồi chưa được ăn cơm, nó trông thật xấu xí. Trong mơ hồ, tôi nghe thấy con ma vừa ăn vừa nói lời cảm ơn với cậu ta, và nhìn có vẻ nó không có ý muốn hại người.
Một lúc sau, Mạc Thành Khiêm bắt đầu quay về, tôi trốn sau cái cây và nhìn cậu ta bước vào trong sân thì mới yên tâm trở về phòng ngủ.
Trong lòng có một chút lo lắng, tôi thức dậy vào sáng sớm hôm sau, sau khi chải đầu rửa mặt thì liền chạy đến nơi Mạc Thành Khiêm tới đêm qua. Bởi vì đêm qua trời tối nên không nhìn được rõ, cũng không biết hình dạng của con ma đó. Đây là phía Tây ngôi nhà của ông lão đã chết, đêm qua con ma đó là ông già của ngôi nhà này sao!
Bây giờ chưa đến bảy giờ, trời vẫn còn tối mờ, không có ánh sáng thì không thể nhìn rõ được. Cầm đèn pin soi vào nơi đêm qua Mạc Thành Khiêm đặt những thứ đó, có một cái bát chứa đầy thức ăn trên mặt đất.
Tôi ngửi mùi thức ăn trong bát và nó không còn thơm nữa. Mặc dù trông nó còn nguyên vẹn nhưng thực ra nó đã bị con ma ăn sạch rồi. Điều này khiến tôi bắt đầu lo lắng cho Mạc Thành Khiêm , cậu ta làm vậy là không sai, nhưng đối phương dẫu sao cũng là một con ma. Cậu ta mới nhỏ tuổi như vậy mà đã qua lại với ma quỷ, điều đó không tốt chút nào.
Về chuyện này, tôi vẫn phải hỏi ông Ba, trong dịp tết lớn này không nên làm gì rắc rối! Thực ra chuyện về loại ma quỷ này, tôi hoàn toàn có thể hỏi Qủy Vương Dạ Quân, nhưng tôi không muốn làm vậy. Thứ nhất, anh hành tung bất định, ai mà biết khi nào anh ở đó. Thứ hai, cũng là bởi vì đã quyết định rằng không muốn dựa dẫm vào anh nữa, vì vậy mà lần này muốn tự mình giải quyết, phải học cách tự lập.
Nhưng thực lực có hạn, bây giờ tôi vẫn chưa biết câu chuyện của ông Ba, không thể làm điều đó một mình, vì vậy việc khẩn cấp trước mắt vẫn là muốn hỏi ông Ba, hiểu rõ được tình hình rồi tính tiếp!
Tôi trở về nhà và muốn ngủ, vừa bước tới cửa liền nghe thấy tiếng Mạc Thư Nhiên nói chuyện: "Không phải là anh không thích tôi sao? Vậy còn đến tìm tôi làm gì? Đã không thích thì đừng có đến nữa, đến cũng như vậy thì đến làm gì?"
Đây có phải là đang đọc vè không? Gì mà đến với không đến, thích với không thích chứ, nghe làm cho đầu tôi choáng váng.
Vĩnh Hiên đang ở trong phòng, tôi nghĩ tốt nhất là không nên bước vào làm phiền họ. Nhìn trời sắp sáng rồi, Vĩnh Hiên cũng không thể ở lại lâu. Mặc dù bên ngoài hơi lạnh, nhưng cũng không muốn quấy nhiễu chuyện tốt bên trong, thật hiếm thấy!
Qủy Vương Dạ Quân tại ngoại tu luyện chịu phạt, chuyện của quỷ giới tự nhiên rơi vào tay của mấy vị phán quan, họ sẽ rất bận rộn, tôi nhịn đi vậy.
Dựa lưng vào tường, tôi xao hai cánh tay và nghe thấy tiếng Vĩnh Hiên phát ra từ bên trong: "Dừng tay, đừng làm ồn nữa!"
Chao ôi, thực sự lão này không có gì thú vị, anh nói như vậy, tính khí của Mạc Thư Nhiên sẽ còn dữ dội hơn, quả nhiên không lâu sau nghe thấy cô nói: "Anh nói là không làm ồn nữa thì không làm ồn nữa sao? Không được, tôi cứ cố tình gây sự với anh đấy, anh chê tôi nhỏ tuổi thì lúc đầu đừng có cưới tôi, đã cưới rồi thì phải có trách nhiệm với tôi."
Đây là tiết tấu của cái chết, tôi thực sự sợ rằng Vĩnh Hiên sẽ không nhẫn nại được và cho Mạc Thư Nhiên một cái tát. Nhưng trong trường hợp này, tôi cũng không thể xông thẳng vào trong, thật xấu hổ khi nhìn thấy những cảnh gì mà không thích hợp với trẻ em!
Nhưng trên thực tế, những lo lắng của tôi là không hợp lý. Bên trong bỗng chốc yên tĩnh, tôi nghe thấy tiếng thở hổn hển nhẹ nhàng của Mạc Thư Nhiên . Trời ơi! Có thể chìm vào cảnh đẹp một cách nhanh chóng như vậy, không thể thấy rằng anh ta tốt với phụ nữ như thế nào?
Than ôi! Hai người này, nói như thế nào cũng phải suy nghĩ một chút về cảm nhận của tôi chứ, mới rời đi được một lát liền mặc kệ rồi sao? Chao ôi!
"Trời sắp sáng rồi, tôi phải đi rồi! Dựa theo lời em nói, năm sau tôi sẽ đến đón em đi."
Ừ!
Tôi choáng váng, nó mới trôi qua bao lâu, trước sau cũng chưa đến mười phút, đã xong rồi sao? Điều đó có thể là quá nhanh, nhanh một chút!
Đột nhiên, tôi cảm thấy trái tim thuần khiết của mình bắt đầu rục rịch, không bình tĩnh.
"Vâng! Anh không được gạt em, nếu không thì em sẽ không gặp anh nữa!"
Nghe giọng điệu của Mạc Thư Nhiên giống như rất thỏa mãn, tôi đợi ở bên ngoài một lát, đến khi không nghe thấy tiếng động bên trong mới đẩy cửa đi vào.
Cô gái nhỏ đang nằm trên giường cười trộm, sau khi thấy tôi vào thì vội bò dậy hỏi: "Sáng nay chị đi đâu vậy, lúc nãy anh ấy đã tới đây!"
Tôi gật đầu, sợ cô ta lại kể chuyện giữa bọn họ, vừa vén chăn lên vừa nói: "Vậy không phải rất tốt sao? Cô yên tâm đi, tôi ngủ trước đã, đợi tôi dậy rồi nói sau."
Tôi kéo chăn trùm lên đầu, ai biết cô gái nhỏ này giống như uống phải thuốc kích thích, hai tay luồn vào chăn, chọc tôi nhột: "Đừng mà! Chị nói chuyện với em một lát rồi ngủ sau! Em kể chị nghe, anh ấy đã đồng ý năm sau đến đón em, ban nãy anh ấy còn chủ động hôn em!"
Ồ, hóa ra chỉ hôn thôi, không làm chuyện gì khác! Ừm, hôn một cái sẽ không mất nhiều thời gian, nhưng nếu hôn thôi thì sẽ mất khá nhiều thời gian.
Tôi bị cô ta làm phiền, dứt khoát bò dậy dựa vào đầu giường hỏi: "Chỉ như vậy cô đã thấy vui vẻ rồi sao? Cô gái nhỏ, cô xem bây giờ cô mới bao nhiêu tuổi, lại bị đàn ông đầu độc như vậy, chậc chậc, về sau phải làm sao đây? Tôi thấy cô đúng là hết thuốc chữa rồi!"
Mạc Thư Nhiên che miệng không giấu được nụ cười trên môi: "Đúng vậy, như vậy em cũng thoả mãn rồi, hơn nữa em cũng không muốn người khác cứu em, như thế này rất tốt!"
Được rồi! Cô gái nhỏ cảm thấy tốt là được rồi! Chỉ là chết ở độ tuổi này, xuống Địa phủ cũng không lớn lên, hy vọng cô ta không cảm thấy hối hận về điều này!
Vận mệnh chính là như vậy, con người đạt được điều gì đó chắc chắn sẽ mất đi một thứ, đây là một quy luật tất yếu, một sự cân bằng. Nếu lòng người mất đi sự cân bằng, sẽ nảy sinh sự cố chấp, hy vọng đến lúc đó, cô gái nhỏ vẫn có thể nghĩ thoáng như bây giờ!
Sau đó tôi ngủ thiếp đi, khi thức dậy đã là buổi trưa rồi.
Tôi dọn dẹp một chút rồi chạy đi tìm ông ba, bây giờ Mạc Thư Nhiên giống như người hầu của tôi vậy, tôi đi đâu cô ta cũng đi theo, không rời nửa bước.
Buổi sáng thắp một nén nhang là việc làm mỗi ngày của nhà ông ba, tôi ngồi trong sân đợi ông, bà ba đang bận rộn trong bếp, khi thấy chúng tôi đến đây bà rất vui, chào hỏi chúng tôi rồi bảo lát nữa ăn cơm cùng bà.
Sau khi ông ba thắp nhang xong, tôi kéo ông đi qua một bên kể chuyện tối qua cho ông nghe. Ông ba bảo tôi đừng lo lắng, ông nói chỉ cần con quỷ kia không hại cậu bé sẽ không sao, hơn nữa ông còn nói cho tôi biết một bí mật, thằng nhóc Thành Khiêm kia có con mắt âm dương bẩm sinh, có thể nhìn thấy những thứ người khác không nhìn thấy, đây là thiên phú trời cho, nếu sau này cậu bé có thể đi theo con đường gia truyền, đương nhiên sẽ rất tốt, còn nếu không muốn cũng không ép buộc.
Hóa ra là như vậy, thằng nhóc đó là mắt âm dương trời sinh, có thể nhìn thấy quỷ, cho nên khi cậu bé nhìn thấy ông lão đáng thương đó, mới cho ông ấy ăn, cậu bé còn nhỏ tuổi đã hiểu chuyện như vậy, có được tấm lòng lương thiện này thật không dễ dàng.
Ồ! Không đúng!
Nếu Mạc Thành Khiêm có mắt âm dương trời sinh, sao có thể không nhìn thấy Quỷ Vương Dạ Quân và Vĩnh Hiên chứ? Chẳng lẽ hôm đó cậu bé giả vờ nói vậy sao, làm bộ như không nhìn thấy gì, woa, nếu vậy thì đứa bé này không đơn giản!
Ông ba vừa nghe vậy thì cười ha ha, phun ra một làn khói nói: "Đứa bé Thành Khiêm này trưởng thành hơn rất nhiều so với các bạn cùng lứa, cộng thêm việc mình có điểm khác biệt, giả ngốc cũng là điều bình thường, cậu bé có tâm tư kín đáo, cho dù nhìn thấy cũng làm bộ như không biết, cứ như vậy, người khác sẽ không biết bí mật của cậu bé! Ông thấy có lẽ vợ của lão hai cũng không biết điều này! Số phận con người là do trời định, tương lai như thế nào, còn phải xem đứa bé này chọn con đường nào."
Ông ba nói những lời này rất nhẹ nhàng, nhưng trong lòng tôi lại thấy rất phức tạp.
Tôi cảm thấy đứa bé Thành Khiêm này chưa hẳn đã mắc cỡ hướng nội như bên ngoài, lần trước cậu bé đột nhiên nổi giận với Mạc Thư Nhiên, chắc chắn là có nguyên do. Quả thật tính cách của cậu bé khá kỳ lạ, cậu bé mới bảy tám tuổi đã chịu đựng những điều mà bạn cùng lứa không thể chịu đựng được, có lẽ cuộc sống của cậu bé cũng có giai đoạn hỗn loạn! Nếu không thì tại sao bây giờ cậu bé có thể bình tĩnh đối mặt với ma quỷ như vậy, còn cho bọn chúng ăn, hoàn toàn không hề sợ hãi!
Với sự hiểu biết này, đương nhiên những quan điểm lúc trước của tôi về Mạc Thành Khiêm đã có sự thay đổi.
Nhân lúc Mạc Thư Nhiên ăn cơm, tôi đi dạo quanh nhà ông ba. Lâu rồi không tới đây, tôi nhớ sau nhà ông ba có một sườn núi, đứng trên đó có thể nhìn thấy phong cảnh phía sau núi, tôi nhớ tới trên sườn núi nhỏ đó có rất nhiều ngôi mộ, người có thể xây nhà ở đây phải can đảm đến thế nào, tôi tính toán hết những người trong thôn, có lẽ chỉ có mình ông ba mới có lá gan này! Nghĩ đến đã thấy sợ, phía sau là ngôi mộ, buổi tối có thể ngủ ngon được à?
Tôi đi vòng qua sườn núi, ở đây gần như không có người ở, không ai muốn tiếp xúc với người chết, huống hồ những ngôi mộ này đã theo năm tháng, không ai biết nó đã được xây dựng từ khi nào.
Ở đây vốn là một nơi đáng sợ, đột nhiên vang lên tiếng bước chân, dọa tôi phải giật mình!
Tôi dừng bước trốn sau một cái cây nhìn về phía phát ra tiếng động, chỉ thấy một bóng đen từ trong bụi cỏ chui ra, không biết anh ta dẫm lên thứ gì, ngã nhào xuống đất, sau đó lăn đến trước mặt tôi.
Tôi vội che miệng lại, không để mình phát ra tiếng, nhìn chằm chằm người nằm trên đất nửa ngày, sau khi xác định đây là người, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.
Bạn thấy sao?