Chương 27: Phần 27

Mẫn Mẫn như vừa ra một quyết định, nàng đứng bật dậy, nhảy xuống xe ngựa, quay đầu nhìn Ân Li.

Ân Li cười cười nhìn nàng nói: “Muội cứ đi đi! Ta sẽ nói với cha muội, mau đi đi! Tô Đồ đang chờ muội đó!”

Mẫn Mẫn gật đầu thật mạnh, sau đó xoay người chạy đi.

Ân Li mừng rỡ nhìn Mẫn Mẫn đang chạy như điên. Đi đi! Mẫn Mẫn, hãy đuổi theo hạnh phúc của muội! Ân Li hiểu, chỉ có một người mới có thể mang đến hạnh phúc cho Mẫn Mẫn, duy nhất chỉ có một người trên thế gian…

Bên kia, Tô Đồ vẫn như cũ, si ngốc đứng trước cửa cung điện nhìn về phương xa.

Bố Na đến gần hắn, nhắc nhở : “Ngưởi đã đi xa rồi…”

Hàn Duy nắm tay mẹ mình rời đi :

“Mẹ, hay là chúng ta đi trước thôi! Để cho Vương thượng yên lặng mốt chút đi!”

Hắn hiểu tâm tình của Vương thượng lúc này khổ sở biết bao nhiêu, trên đời này, mấy ai có thể chịu đựng được đau khổ khi tự tay tiễn người mình yêu đi xa mãi mãi…

Bố Na vẫn không yên lòng, quay đầu lại nhìn Tô Đồ: “Ba Đồ Lỗ thật sự không sao chứ?”

“Mẹ, chẳng lẽ me cho rắng Vương thượng sẽ tìm đến cái chết sao?”

Bố Na khinh thường: “Ai biết được! Con vẫn chưa có người yêu, đương nhiên sẽ không thể nào biết, trên đời này, mất đi người mình yêu là một chuyện tàn khốc thế nào!”

“Được rồi! Đi thôi! Mẹ, để cho Vương thượng yên lặng một chút đi!” Hàn Duy nói.

Bố Na càng lúc càng cảm thấy không ổn: “Không được! Ta thấy phải đi nói mấy câu khuyên nhủ hắn mới được!”

Nhìn mẹ mình đang định quay lại, Hàn Duy vội vàng chạy theo sai nói: “Mẹ! Mẹ đừng quấy rầy Vương thượng nữa…” Vương thượng đã rất thương tâm rồi!

“Ai da! Con không hiểu đâu!” Lúc này không nên để mặc hắn một mình được!”

“Mẹ…” Hàn Duy tức giận kéo tay bà.

“Đợi một chút…. Kia… là cái gì vậy?”

Bố Na nhìn về phương xa, hình như có ai chạy về phía họ.

Hàn Duy cũng tò mò nhìn theo: “Hả… Đừng nói là…”

Bố Na mở to mắt, vội vàng chạy đến bên cạnh Tô Đồ, gấp đến độ hét lên vớ hắn: “Ngài xem! Ngài mau nhìn xem. Là ai tới kìa?”

Tô Đồ nhìn theo hướng tay của Bố Na, quả nhiên trông thấy có người đang chạy tới. Người kia… người kia…

“Mẫn Mẫn… là Mẫn Mẫn” Tô Đồ kinh ngạc.

Bố Na mừng rỡ, dùng sức đẩy hắn về phíc trước: “Còn đứng đây làm gì? Mau đi đi!”

Phía xa xa, Mẫn Mẫn dốc sức chạy thục mạng. Nàng nhìn thấy… nàng nhìn thấy Tô Đồ rồi… còn có Bố Na và Hàn Duy nữa… Tô Đồ của nàng…

Tô Đồ nhanh chóng chạy về phía nàng, cuối cùng cũng đền trước mặt nàng, hắn ôm chặt lấy nàng: “Mẫn Mẫn! Mẫn Mẫn”

Mẫn Mẫn cũng ôm hắn: “Tô Đồ…”

Tô Đồ không khỏi nhìn nàng: “Mẫn Mẫn, sao nàng lại…”

Mẫn Mẫn tức giận nói: “Chàng thật đáng chết! Tại sao phải gạt ta? Tại sao không nói thật cho ta biết?”

“Mẫn Mẫn…” Hắn không hiểu lời nói của nàng.

“Ân Li đã nói tất cả với ta! Chàng thật sự là nam nhân ngu ngốc nhất thiên hạ! Ta không cần gì hết! Ta chỉ muốn ở bên cạnh chàng… Nếu chàng không có cách nào đem hạnh phúc đến cho ta vậy hãy để ta mang hạnh phúc đến cho chàng… Không có chàng…. Ta còn có gì nữa đây….” Mẫn Mẫn vừa khóc vừa chỉ trích hắn.

“Mẫn Mẫn…” Tô Đồ ôm chặt lấy nàng:

“Ta thật sự là ngu ngốc … ta là nam nhân ngu ngốc nhất thiên hạ, nhưng ta cũng là nam nhân yêu nàng nhất thiên hạ!”

Mẫn Mẫn nhắm mắt lại, tựa vào ngực hắn: “Vậy thì đừng buông tay ta ra nữa, từ nay về sau, cho dù chàng có lý do gì thì cũng không được rời xa ta, ta đã quyết sẽ bám theo chàng cả đời!”

“Mẫn Mẫn, nàng yên tâm, ta sẽ không bao giờ… không bao giờ buông tay nàng ra nữa!” Nói xong, hắn và nàng ôm nhau thật chặt.

Bố Na đứng bên cạnh mặt mày hớn hở. Thật sự là quá tốt! Tất cả cuối cùng cũng viên mãn. Tiếp đó, bà lôi kéo con trai đang nhìn đăm đăm:

“Được rồi! Đừng nhìn nữa, bây giờ chúng ta có thể đi rồi!”

Cái này không phải rất giống diễn tuồng chứ? Cái loại tình yêu oanh tạc thế này, hắn thật sự cảm thấy…

Hàn Duy còn chưa kịp tiêu hoá sự thật trước mắt, đã bị lời nói của mẫu thân doạ cho giật mình.

“Đúng rồi! Bây giờ Ba Đồ Lỗ sắp phải cưới thê tử, con trai à! Rốt cuộc thì khi nào con mới cưới vợ sinh con, để ta bồng cháu đây?

“Ơ… Cái này…. Từ từ rồi hãy nói…”

Cưới vợ thật sự là một chuyện phiền toái! Cứ như hắn bây giờ chẳng phải là nhẹ nhàng sung sướng hơn sao?

“Lần ào con cũng nói như vậy, phải biết bất hiếu hữa tam, vô hậu vi đại chứ…”

Mẹ hắn lại bắt đầu rồi! Hàn Duy vội vàng nói: “Được rồi! Con còn có công việc phải xử lý, mẹ, con đi trước đây…”

“Tiểu tử thúi! Lần nào nói đến chuyện này cũng chuồn mất…”

Đọc gì tiếp theo?

Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.

Bắt Đầu Long Tượng Bàn Nhược Công, Ta Muốn Giết Xuyên Thế Giới!

Đây là cái võ đạo thông thần thế giới. Lục Thiếu Du, vốn là một núi thôn thiếu niên, một ngày mã tặc giết thôn, hắn thế mà tại truy sát bên dưới, thức tỉnh trí nhớ kiếp trước, đồng thời thu hoạch được giết chóc hệ thống. Giết địch liền có thể mạnh lên, […]
0.0 328 Chương

Cẩu Tại Phàm Gian Ức Vạn Năm, Nữ Đế Là Ta Tiểu Thanh Mai

Ngô Trường Sinh xuyên việt tu tiên thế giới, thức tỉnh Trường Sinh hệ thống, chỉ cần đi ngủ liền có thể tăng trưởng tuổi thọ cùng điểm thuộc tính. Từ đó, hắn đánh nhau đánh giết giết lại không hứng thú, chỉ muốn yên lặng đi ngủ, thuận tiện. . . Cho cố nhân […]
0.0 296 Chương

Ta Tại Thế Giới Naruto Mở Ra Khóa Gien

Lần nữa xuyên qua, đi tới nguy cơ tứ phía, tràn đầy biến thái cùng hack Hokage thế giới! Cũng may, còn mang đến trước thế giới hack —— khóa gien! Nhất giai giải phóng bản năng chiến đấu, nhị giai đột phá nhục thể cực hạn, tam giai hạ bút thành văn các loại […]
0.0 573 Chương

Toàn Dân Tu Tiên: Gấp Trăm Lần Thưởng Cho

« B.faloo mạng tiểu thuyết độc nhất vô nhị ký hợp đồng tiểu thuyết: Toàn dân tu tiên: Gấp trăm lần thưởng cho » Nên đọc chú thích bên dưới, vì trong truyện có nhiều điều chưa nói kỹ, đến chương 100 mới nói rõ hết. Từ Nghị đi tới một cái toàn dân tu […]
0.0 1212 Chương

Huyền Huyễn: Trường Sinh Thần Tử, Không Cần Muội Cốt Chứng Đạo!

【 vô địch quét ngang 】 【 sát phạt quyết đoán 】 Cố Trường Sinh một khi xuyên việt Trung Châu đạo vực, trở thành Cố Gia Thần Tử, bắt đầu trưởng bối muốn đoạt muội Chí Tôn Cốt, Cố Trường Sinh tay cầm hệ thống, không cần muội cốt chứng đạo! 【 trói chặt […]
0.0 1399 Chương

Hồng Hoang: Ta, Bất Chu Sơn Thần, Mở Đầu Đánh Dấu Đại

Chính vào Hồng Quân Tử Tiêu cung giảng đạo, 3000 đại năng liều mạng đi đường. Hệ thống thanh âm nhắc nhở nổ vang! « có một không hai cơ duyên mở ra, mời túc chủ làm ra thần cấp lựa chọn! » « lựa chọn một: Tiến về Tử Tiêu cung, tranh đoạt thánh […]
0.0 361 Chương

Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...