Chương 102: Chương 2501 - Vấn Tiên Hoàng Tuyền (80)

Edit: Tiểu Meo Meo - 

Beta: Sa Nhi

===============

Trên đường Tinh Tuyệt đi đến Triển lãm Khoa học kỹ thuật, hắn kéo Sơ Tranh vào một cửa hàng bán quần áo.

"Bảo Bảo, chúng ta mua cái này đi." Tinh Tuyệt chỉ vào quần áo tình nhân trên thân ma nơ canh.

Quần áo giống hệt nhau, chỉ có màu sắc khác nhau một chút.

Nửa người dưới chàng trai là quần, nữ được đổi thành váy ngắn.

Tổng thể thiết kế rất đẹp, trông cũng rất tươi tắn đáng yêu.

". . ."

Không muốn mặc lắm...

Sơ Tranh quay người muốn đi, Tinh Tuyệt kéo cô lại: "Bảo Bảo, em đã đồng ý với anh là sẽ mặc rồi mà!"

Tinh Tuyệt lúc này chỉ lộ ra mỗi đôi mắt, ánh mắt lấp lánh, giống như có chút tủi thân.

"Lần sau." Sơ Tranh đáp qua loa.

"Không muốn." Tinh Tuyệt túm lấy cô không buông, cố chấp nói: "Em đã đồng ý với anh rồi mà."

Chàng trai thân hình cao lớn lại kéo tay cô gái như đang làm nũng.

Chỉ có Sơ Tranh mới biết, Tinh Tuyệt dùng sức lớn đến thế nào, tay cô bị hắn cầm còn thấy đau.

Chàng trai nhìn Sơ Tranh chằm chằm, cố chấp trong ánh mắt càng hiện rõ, khí áp quanh thân hắn cũng dần dần thấp xuống.

Sơ Tranh đột nhiên có dự cảm không lành.

Nếu hôm nay cô không mặc, chỉ sợ sẽ không ra được khỏi nơi này.

Vật nhỏ này. . .

Sơ Tranh đành phải thỏa hiệp: "Được."

Lực tay của Tinh Tuyệt trong nháy mắt buông lỏng, đáy mắt có gợn sóng nhè nhẹ tràn ra, hắn quay đầu gọi nhân viên cửa hàng tới, cả người đều toát lên vẻ vui sướng.

Sơ Tranh cầm quần áo đi thay.

"Bảo Bảo, muốn anh giúp không?" Tinh Tuyệt đi theo cô đến phòng thử áo, lặng lẽ kéo khẩu trang xuống.

"Không cần." Sơ Tranh vô tình cự tuyệt Tinh Tuyệt.

Tinh Tuyệt hé môi cười, lại kéo khẩu trang lên, giúp Sơ Tranh đóng cửa thật kỹ, sau đó đứng bên ngoài không chịu rời đi.

Sơ Tranh thay đồ rất nhanh đã đi ra, với gương mặt kia của cô, cho dù mặc rẻ rách cũng đẹp chứ đừng nói đến loại quần áo được thiết kế thế này.

Tinh Tuyệt nhìn đến mê mẩn, một hồi lâu mới thấp giọng nói: "Bảo Bảo thật xinh đẹp."

Sơ Tranh nhìn vào trong gương, váy ngắn trên đầu gối một chút, vạt váy bồng bềnh, chỉ cần di chuyển nhẹ cũng sẽ xòe ra phấp phới.

Màu sắc tươi mới khiến gương mặt của cô gái trong gương càng thêm đáng yêu. 

Sơ Tranh căng khuôn mặt nhỏ, không cảm xúc gì nói: "Anh không đi thay à?"

"Anh đi ngay."

Tinh Tuyệt đi vào phòng thay đồ, nhanh chóng thay quần áo rồi đi ra đứng bên  Sơ Tranh.

Mặc dù chàng trai đội mũ đeo khẩu trang nhưng vẫn mang cho người ta cảm giác hai người cực kỳ xứng đôi.

Không phải đang nói đến vẻ ngoài, mà đang nói đến khí chất.

Chỉ cần bọn họ đứng cạnh nhau sẽ khiến người ta có cảm giác không gì có thể xen vào nổi.

"Hai vị trông đẹp đôi quá." Nhân viên cửa hàng đứng bên cạnh cười.

"Tôi cũng cảm thấy vậy." Chắc là do đang đeo khẩu trang, Tinh Tuyệt cũng không quan tâm lắm đến lời nhắc nhở của Hồ Thạc, đáp lời nhân viên cửa hàng một cách rất vui vẻ.

"Bảo Bảo, đẹp không nè?"

"Đẹp." Sơ Tranh đáp qua loa: "Có thể đi chưa?"

"Ừ." Tinh Tuyệt gật đầu, đi thanh toán hóa đơn.

Bọn họ đi từ trong tiệm ra, làm người qua ai cũng phải ngoái đầu nhìn lại, hoài nghi không biết có phải người mẫu ở trong tiệm vừa chạy ra hay không.

Tinh Tuyệt rất vui vẻ, nhưng sau đó lại dần dần mất hứng.

"Bảo Bảo, có rất nhiều người nhìn em."

"Thì sao?"

"Em chỉ có thể để một mình anh nhìn." Hắn không muốn chia sẻ cô với người khác.

Sơ Tranh vừa muốn nói gì đó, Tinh Tuyệt đã đột nhiên kéo cô sang hướng khác, đám người xung quanh dần dần biến mất khỏi tầm mắt.

Tinh Tuyệt đẩy Sơ Tranh vào một góc tối không người, kéo khẩu trang cúi đầu hôn xuống.

Bên tai có tiếng người huyên náo, nụ hôn của chàng trai cũng không hề dịu dàng ôn hòa như trước, giờ đây lại có vẻ vội vàng nóng nảy.

Mặt trời dừng bước sau lưng họ, thế nhưng không khí vẫn thiêu đốt như cũ.

-

Tinh Tuyệt ôm lấy Sơ Tranh, chậm rãi bình ổn hô hấp hỗn loạn, đặt cằm lên cần cổ cô.

Sắc mặt hắn hơi dại ra, tựa như không biết vừa rồi mình đã làm gì nữa.

Không biết tại sao tự nhiên thấy rất tức giận...

Rất muốn đưa cô ra khỏi tầm mắt của mọi người, làm cho cô chỉ thuộc về một mình mình.

Tinh Tuyệt buông Sơ Tranh ra, hai tay nắm lấy bả vai cô: "Em sẽ vĩnh viễn thích anh chứ?"

"Sẽ."

"Có thật không?"

"Ừ."

Tinh Tuyệt giống như đạt được một lời ước định nào đó, khóe môi chậm rãi cong lên.

"Bảo Bảo phải giữ lời đấy."

Hắn lại hôn Sơ Tranh một chút, nhẹ nhàng quyến luyến, rồi  lại nhanh chóng tách ra, giống như đóng dấu.

"Chúng ta. . . ưm. . ."

-

Tinh Tuyệt cầm túi quần áo che trước người, lại bị Sơ Tranh cầm lấy kéo ra. Vành tai đang đeo khẩu trang của hắn bất chợt đỏ bừng lên.

Tinh Tuyệt không biết ngại ngùng hay thế nào mà không muốn đi nữa, tránh đám người đi tới đi lui, lôi kéo Sơ Tranh vào ngồi trong một cửa hàng bánh ngọt.

"Có cảm giác à?"

"Không phải! !"

Sơ Tranh: "Em hôn mà anh không có cảm giác gì sao?"

Tinh Tuyệt: ". . ."

Tinh Tuyệt trừng mắt nhìn cô.

Sơ Tranh bình thản nói: "Ai bảo anh gây sự trước." Dám trêu chọc mà không tự lượng sức mình!

Tinh Tuyệt: ". . ."

Tinh Tuyệt cụp mắt xuống, tủi tủi hờn hờn ngồi đó.

Bọn họ đang ngồi ở một góc khá vắng vẻ, ba mặt đều bị che khuất, Tinh Tuyệt bèn cởi mũ tháo khẩu trang xuống.

"Muốn ăn gì?" Sơ Tranh hỏi hắn.

Tinh Tuyệt tránh ánh mắt cô: ". . . Gì cũng được."

Sơ Tranh tùy tiện gọi hai món: "Còn khó chịu sao?"

Tinh Tuyệt: ". . ."

Tinh Tuyệt cách Sơ Tranh xa hơn một chút, bày ra dáng vẻ không muốn nói chuyện với cô.

Sơ Tranh cũng rất thức thời không tiếp tục trêu hắn nữa, các món được dọn ra, Tinh Tuyệt hình như cũng đã điều chỉnh cảm xúc xong.

"Bảo Bảo. . ." Tinh Tuyệt lấy cùi chỏ khẽ huých cô.

"Sao?"

"A." Tinh Tuyệt hơi há miệng.

Sơ Tranh chần chờ, nhìn xung quanh một chút, nghiêng người qua hôn hắn một cái.

Tinh Tuyệt: "? ? ?"

Hôn hắn làm gì?

Tinh Tuyệt ngơ ngác nhìn cô mấy giây, chỉ vào đồ ăn của cô: "Anh muốn ăn."

"Anh không có tay chắc?"

"Em nhìn người ta kìa. . ." Tinh Tuyệt chỉ về phía một bàn ăn mà bọn họ có thể nhìn thấy.

Cũng là một đôi tình nhân, hai người anh một miếng em một miếng, ăn uống vô cùng hạnh phúc.

Sơ Tranh: ". . ." Tự ăn không phải tiện hơn sao?

Tinh Tuyệt còn ở bên cạnh thêm mắm dặm muối: "Đây mới là cách mà những người yêu nhau ở bên nhau, Bảo Bảo, trước kia chúng ta không như vậy sao?"

Sơ Tranh: ". . ." Chúng ta còn không có trước kia.

Tinh Tuyệt chờ mong nhìn cô.

Lại còn không thể trả hàng, Sơ Tranh chỉ có thể chấp nhận số phận, đút đồ ăn cho Tinh Tuyệt.

Con người Tinh Tuyệt nheo nheo vui vẻ: "Bánh Bảo Bảo đút thật ngọt"

Sơ Tranh nhỏ giọng thầm thì: "Không ngọt bằng anh."

Tinh Tuyệt không nghe rõ lắm: "Bảo Bảo nói gì cơ?"

Sơ Tranh: "Ăn nữa không?" Đợi lúc không có ai, xem em thu thập anh thế nào.

Tinh Tuyệt không biết Sơ Tranh đang nghĩ gì, nhưng điều này cũng không gây trở ngại việc hắn hưởng thụ bánh Sơ Tranh đút cho.

Tinh Tuyệt ăn xong thì ra ngoài một chút, sau khi trở về thì trong tay có thêm hai tấm tinh phiến trong suốt.

Cái này dùng để ghi lại các thứ.

Sau khi cài đặt mật mã, người khác cầm lên cũng không thể xem được.

Nếu như không cài đặt mật mã, vậy thì ai cũng sẽ thấy được những thứ ở bên trong.

Giống như Notebook, nhưng có lựa chọn mã hóa hoặc không.

Tinh phiến của cửa tiệm này bình thường sẽ không mã hóa, viết xong sẽ được ném vào hồ nước bên trong tiệm, chúng sẽ lần lượt được chiếu lên không trung trên mặt hồ, người vào cửa hàng đều có thể trông thấy.

Cái này cũng giống như các cửa hàng trà sữa cho khách ghi lại lời nhắn vậy.

"Bảo Bảo, cho em này."

"Làm gì?"

Tinh Tuyệt chớp chớp mắt: "Viết tuyên ngôn tình yêu a."

". . ." Viết cái rắm! Trẻ trâu!

*

Tranh gia: Quả báo đến trễ, nhưng sẽ không vắng mặt.

Tiểu tiên nữ: Bỏ phiếu sẽ đến trễ, nhưng sẽ không vắng mặt.

【 Thời Sênh II đã bắt đầu dự bán, có cả ký tên nga, mọi người có thể mua online ~ hoặc qua Weibo của ta, có link sự kiện đó. Weibo: Thời Sênh tiểu tiên nữ 】

============

#sha:

Hình như đây là từ đợt ra bản TIME phần 2 á~

Cách đây cũng phải....... Gần 3 tháng rồi a :v 

Để tiện cho các nàng tưởng tượng, ta có tra thử 1 số đồ công nghệ với các thiết kế trong tương lai.

Chiếc "Tinh phiến" rất có khả năng trông thế này

Còn chiếc Notebook trong tương lai có thể là vầy:

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...