Chương 109: Chương 2508 - Vấn Tiên Hoàng Tuyền (87)

Edit: Sa Nhi

============

'Người' ở giữa truyền lại tin tức cho Sói trắng tên là Tần Không Minh, là một luật sư tinh anh rất nổi tiếng.

Sơ Tranh đến văn phòng luật sư tìm người, mọi người lại nói Tần Không Minh đã từ chức, không còn làm việc ở đó từ lâu.

Chỗ ở của Tần Không Minh cũng không có ai, đến cả bên quản lý chung cư hắn ta ở cũng nói đã rất lâu không gặp vị này.

Ghi chép cuối cùng với ID thân phận khóa cùng hắn, là đi mua một chút đồ ăn trong một siêu thị.

Về sau thì không còn bất cứ ghi chép nào nữa.

Sơ Tranh xem trong giám sát của siêu thị, tra được hình ảnh của Tần Không Minh ngày đó.

Nhìn Tần Không Minh có vẻ rất sốt ruột, tiến vào siêu thị thì đi thẳng đến quầy thực phẩm.

Còn chỉ chọn những loại đồ ăn vừa có thể nhét đầy bao tử vừa tiện dụng để mang đi.

Hắn ta vừa lấy đồ vừa dáo dác nhìn khắp bốn phía, cứ như có thứ gì đang theo dõi.

Mua đồ xong, Tần Không Minh rời khỏi siêu thị, đi vào một con đường ở bên cạnh, đi không bao xa thì vứt tất cả đồ trên thân vào thùng rác.

Từ sau khi Tần Không Minh tiến vào một con ngõ nhỏ chật hẹp, bị một số tạp vật che chắn thì không thấy tung tích đâu nữa.

Sơ Tranh đến hiện trường nhìn tận mắt, định tìm người từ các cửa ra vào ở gần đó.

Đáng tiếc, Tần Không Minh cứ như đã bốc hơi tại chỗ, không có bất kỳ bóng dáng nào nữa.

Tần Không Minh đổi nhiệm vụ cho Sói trắng, đằng sau khẳng định có người sai sử.

Căn cứ vào video mà xem, thì rõ ràng Tần Không Minh là đang chạy trối chết, cho nên... là kẻ làm chủ đằng sau muốn giết Tần Không Minh diệt khẩu sao.

Sơ Tranh so sánh thời gian Tần Không Minh mất tích, gần như là cùng lúc cô tiếp nhận nhiệm vụ của Hồ Thạc.

Biết cô bắt đầu tiếp xúc đến trang viên Tinh Gia, bèn lập tức xuống tay diệt trừ nhân vật mấu chốt.

Hiện tại nhân vật Tần Không Minh còn sống hay không, cũng khó có thể nói được.

Sơ Tranh sờ sờ cằm, móc  người máy ra, để nó nhập toàn bộ hệ thống camera theo dõi của  Kinh Nam thành vào, tìm Tần Không Minh.

Chỉ cần Tần Không Minh còn sống, nhất định sẽ có vết tích.

"Cho người ta thân thể cao lớn uy mãnh hơn!" Người máy cò kè mặc cả.

"Mi còn lắm mồm nữa, đến cái thân thể này cũng không có đâu." Sơ Tranh hung dữ uy hiếp.

". . ."

Người máy oe oe oe khóc co lại thành quả cầu.

Quá đáng!

-

Gần khu vực đường Thanh Lộ, quận Đồng Tước, Kinh Nam thành, có một tòa chung cư rất cũ kỹ.

Kiến trúc ở nơi này vẫn là kiểu dáng từ trăm năm trước, tầng lầu cũ nát, chen chúc chật hẹp.

Người ở loại địa phương như này, ngoài nghèo ra, thì chính là những kẻ trên thân có một số bí mật, cho nên nơi này rất hỗn loạn.

"Chắc hôm nay tôi về muộn hơn một chút, chứ nếu không xử lý ổn thỏa thì còn không biết phải dây dưa đến bao giờ, đừng chờ tôi."

Trên hành lang có tiếng trò chuyện vang lên.

Người đàn ông đang lên tầng, nghe thấy tiếng nói bèn dừng lại tại chỗ, kéo mũ cùng khẩu trang che kín lại.

Người trên tầng đi xuống, liếc mắt nhìn hắn ta một cái, cũng chẳng cảm thấy ngạc nhiên gì tiếp tục đi xuống dưới.

Người đàn ông kia nhanh chóng lên tầng, mở cửa, vào nhà, khóa trái.

Trong phòng hoàn toàn đen kịt, hắn ta cũng không bật đèn, cứ để vậy đi vào phòng bên trong.

Căn phòng lộn xộn, quần áo ném vương vãi khắp nơi, còn có đủ loại túi bọc thực phẩm, hộp cơm ăn xong cũng không vứt.

Đây chính là Tần Không Minh.

Tần Không Minh trốn trốn tránh tránh đã được khá lâu rồi, bình thường hắn ta rất ít khi đi ra ngoài, coi như có ra ngoài, thì cũng chỉ đi loanh quanh ở gần đây.

Bởi vì bên khu này giám sát có hạn, rất nhiều camera đều đã bị người nơi này phá hỏng hết.

Dù sao nơi này loại người gì cũng có, rất nhiều kẻ đều không muốn bị camera quay được.

Tần Không Minh xác định không có ai đi theo mình, khẽ thở phào, định làm chút gì ăn cho bản thân.

Tần Không Minh đi qua đi lại trong gian phòng, có vẻ hơi lo nghĩ, dường như đang chờ đợi tin tức nào đó.

Hai ngày sau, Tần Không Minh thu dọn đồ đạc, rời khỏi nơi này giữa đêm khuya, bước lên một chiếc xe màu đen.

Sau khi lên xe, Tần Không Minh vẫn căng thẳng hồi hộp nhìn dáo dác khắp nơi, cũng hỏi người trước mặt: "Các anh có đảm bảo sẽ không làm sao, an toàn ra được khỏi thành phố không thế?"

"Anh bạn cứ yên tâm, chúng tôi làm ăn nghề này từ lâu rồi, tuyệt đối an toàn." Người phía trước vỗ ngực cam đoan.

Trên đường, xe còn đón thêm hai người nữa.

Tất cả đều giống như Tần Không Minh, muốn đi theo con đường phi pháp rời khỏi Kinh Nam thành.

Mọi người ngồi yên trầm mặc, không nói bất kỳ điều gì, bầu không khí ngột ngạt căng thẳng.

Khắp bốn phía quanh Kinh Nam thành đều có trạm kiểm tra, muốn ra được khỏi thành, ngoài việc phải quét ID thân phận ra thì không có cách nào khác.

Cho nên Tần Không Minh cùng hai người kia được sắp xếp chuyển sang một chiếc xe hàng vận chuyển.

Trong xe hàng mùi vị rất tởm, còn toát ra mùi máu tươi.

Tần Không Minh đánh giá bốn phía, hẳn là xe chở thịt đông lạnh.

Tần Không Minh vẫn không yên tâm: "Trốn ở chỗ này liệu có thể tránh được máy quét không?"

"Anh yên tâm, tuyệt đối chở được anh an toàn ra ngoài." Đối phương còn tỏ vẻ mất kiên nhẫn: "Nếu anh không tin, hiện tại quay về còn kịp đấy."

Tần Không Minh: ". . ."

Tần Không Minh vẫn hơi thấp thỏm, luôn cảm thấy chuyện này không có nhiều khả năng lắm.

Nhưng dọc theo đường đi xe vẫn đi trơn tru yên ổn , không thấy bị chặn lại.

Không biết đã qua bao lâu, xe dừng lại, bị người mở ra.

Ánh sáng bên ngoài chợt chiếu vào, bốn phía là rừng cây hoang vu, đã không còn nhìn thấy bóng dáng thành phố toàn xi măng cốt thép đúc thành nữa.

Người ở ngoài xe gõ gõ cửa, thúc giục nói: "Đã đến nơi, xuống xe."

Tần Không Minh cùng hai người kia từ trong xe xuống dưới, con đường này còn rất hoang vu, đường cũng không rộng lắm.

Đã ra khỏi Kinh Nam thành rồi?

-

Từ sau khi Tần Không Minh thoát khỏi Kinh Nam thành, cũng không dám đi đến các thành phố lớn, tìm một địa phương nhỏ trú ngụ.

Loại địa phương nhỏ này không giống các thành phố lớn, quản lý lỏng lẻo hơn nhiều, chỉ cần có tiền, không có ID thân phận cũng có thể làm được rất nhiều chuyện.

Tần Không Minh cũng vẫn không dám ra ngoài, mỗi ngày đều làm ổ trong điểm dừng chân tạm thời này nghiên cứu xem chạy đến đâu nữa mới an toàn.

Cốc cốc ——

Cánh cửa sắt đã hơi rỉ sét, lúc này bị người gõ vang, rỉ sắt lả tả rơi xuống rải đầy trên mặt đất.

Tần Không Minh cảnh giác nhìn chằm chằm ra cửa, thít cuống họng cho giọng nói khác đi, hỏi: "Ai đấy?"

"Tiền thuê nhà của anh ngày mai sẽ hến hạn, có ở nữa không thế?" Ngoài cửa truyền vào giọng một người phụ nữ: "Không ở thì nói tôi còn cho người khác thuê."

Tần Không Minh khẽ thở phào: "Thuê, lát nữa tôi đưa tiền cho bà."

"Không được, đưa luôn bây giờ đi." Người phụ nữ chanh chua nói: "Bên kia tôi còn có người đang chờ lấy phòng đây này!"

Tần Không Minh thấy hơi phiền, nhưng vẫn đứng dậy, chuẩn bị đi ra mở cửa.

Nhưng ngay nháy mắt ngón tay Tần Không Minh đụng đến cửa phòng, trong lòng hắn chợt giật thót, không đúng. . . Nơi này còn rất nhiều phòng để trống, căn bản không có ai ở, giờ sao lại thành ở đầy hết rồi?

Một giây sau, Tần Không Minh quả quyết quay người chạy ra hướng cửa sổ.

"Người anh em, chạy đi đâu vậy?" Ngoài cửa sổ là một thiếu niên đang treo ngược người xuống, cầm trong tay một cái mũ hề, quơ quơ chào hắn: "Hế lô."

Tần Không Minh: "! ! !"

Thân thể thiếu niên nhoáng lên một cái, nhảy vào trong phòng, cười hì hì nói: "Ở cái chỗ này mà làm gì? Bất tiện lắm, để chúng tôi đổi chỗ khác tốt hơn cho nhé?"

Tần Không Minh nhìn lại ra phía cánh cửa sắt, bên ngoài đã không còn tiếng đập cửa nữa.

Thế nhưng trực giác nói cho hắn biết, bên ngoài khẳng định cũng có người canh giữa.

"Cậu là ai?"

"Tôi ấy à?" Thiếu niên thưởng thức chiếc mũ hề trong tay: "Tôi tên Tạ Thời."

Tần Không Minh: ". . ."

Không biết.

Nhưng là trên thân người này có cảm giác làm hắn rất không thoải mái, có điểm giống. . .

Con ngươi Tần Không Minh hơi co lại: "Cậu. . . cậu là giám thị ở Vấn Tiên Lộ!"

Tạ Thời chụp mũ hề lên đầu: "Đáp đúng rồi, Tần tiên sinh, mời đi thôi."

Tần Không Minh: ". . ."

Tần Không Minh nhìn lại cửa sổ sau lưng Tạ Thời, đáy lòng thầm nghĩ xem tỉ lệ mình có thể chạy thoát là bao nhiêu.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...