Chương 11: Chương 2410 - Thiên Tứ Tinh Quang (34 - Hoàn)

Edit: Hấu

Beta: Sa

============

Sơ Tranh cảm thấy Bạch Tẫn Ý thật sự rất chó.

Cô vừa mới đính hôn, mà hắn cũng không quên sắp xếp công việc cho cô ngay sau đó.

Thư mời hắn đưa cho Dạ Mị, hai ngày trước hắn cũng từng đề cập qua, nhưng bị cô tống đi công tác ở nước ngoài.

Bị cô từ chối thẳng thừng, hắn ta nghẹn lâu như thế mới đặc biệt xuất ra một chiêu này! !

Không làm việc hắn sẽ chết sao?

Sơ Tranh thấy Dạ Mị xem thư mời kia đến vui vẻ, tuy rằng không biết là gì, nhưng tài nguyên móc ra từ tay bạch Tẫn Ý, chắc chắn cũng rất khủng.

"Anh muốn đi thì đi."

Dạ Mị ngẩng đầu, đôi mắt nhợt nhạt như có gợn sóng lăn tăn: "Có thể chứ?"

"Ừ."

Dạ Mị bèn cất kỹ thư mời đi.

Hắn muốn tham gia hoạt động kia... Nhưng hắn càng muốn đi nghỉ phép cùng với Sơ Tranh hơn.

Hai năm này, thời gian hắn ở cùng cô quá ít.

"Sao em không nói trước cho anh?" Dạ Mị nghĩ đến chuyện hôm nay.

"Tại sao em phải nói trước cho anh?"

Dạ Mị nghẹn họng.

"Đây là chuyện của hai chúng ta, không phải nên nói trước cho anh sao?"

". . ." Nói cho anh cũng không có tác dụng gì.

Sơ Tranh cẩn thận không nói lời này, lời muốn nói trong đầu thu lại một vòng, chân thành nói: "Em muốn tạo niềm vui bất ngờ cho anh."

Dạ Mị bất đắc dĩ cười cười: "Kinh hãi hơn là bất ngờ. Em có từng nghĩ tới, nếu như anh không muốn thì sao?"

Sơ Tranh nhìn hắn.

"Anh chỉ là đang đưa giả thuyết."

Ánh mắt Sơ Tranh dần dần trở nên lạnh.

"... Coi như anh chưa nói gì đi. Sao anh lại không muốn chứ.."

Lúc này Sơ Tranh mới thu tầm mắt lại: "Thay quần áo, xuống dưới gặp khách thôi."

Dạ Mị 'Ừ' một tiếng, đi sang bên cạnh thay quần áo.

Sơ Tranh vừa rồi đã thay xong quần áo, đứng ở một bên chờ hắn, thuận tiện lướt web.

Sau đó thì nhìn thấy Weibo đang lên hot search Dạ Mị đăng kia.

【 Thu: Vinh hạnh của anh. // Dạ Mị V: Sơn Hà thịnh yến, nhân gian muôn màu, có thể may mắn sẽ không mỉm cười lần nữa, nhưng anh thật may mắn đã gặp được em giữa biển người vô vàn của nhân gian. @Thu 】

Sơ Tranh thu hồi điện thoại, nhìn về phía người đàn ông đang thắt cà vạt.

Người đàn ông nhìn qua tấm gương, đụng phải ánh mắt của cô, khóe miệng hắn lập tức giương lên, lộ ra nụ cười ôn nhu.

-

Dạ Mị cùng Sơ Tranh đính hôn xong, cùng cô ra nước ngoài hưởng tuần trăng mật, khi trở về thì đã là một tháng sau. 

Việc đính hôn cũng có ảnh hưởng nhất định với hắn.

Có điều hắn cũng không thiếu tài nguyên.

Mà Sơ Tranh bắt đầu dẫn hắn tham dự một số hoạt động xuất hiện trước truyền thông, độ hot của hai người liền tăng cao.

Người chèo CP cũng dần dần tăng lên.

Xem Weibo Sơ Tranh với Dạ Mị, chỉ là muốn xem hôm nay có cẩu lương để ăn hay không mà thôi.

Thời điểm hai người không đăng tin mới, mọi người chỉ có thể đi đào lại tin Weibo cũ trước kia.

[ Đột nhiên đào lại được hoa này, đây cũng là do Thu tổng tặng sao? ]

[ Ahuhu, oa oa, hoa này không phải là lúc đang thổ lộ à. ]

[ Lúc đó đã ở bên nhau rồi đó, tỉnh mộng đi... Lúc đó anh trai nhỏ vẫn còn chưa hot đâu. ]

[ Cho nên những fan vào sau, dựa vào đâu mà cảm thấy anh trai nhỏ không nên yêu đương hả, người ta phát hiện ra anh trai nhỏ từ khi còn là ngọc thô, mài dũa anh ý đến tận lúc hot, các người mới nhìn thấy được anh trai nhỏ của ngày hôm nay đó. ]

[ Ai đó tặng tôi một Thu tổng đi, tôi không muốn nỗ lực. ]

Đương nhiên cũng có một số người cảm thấy Dạ Mị là dựa vào Sơ Tranh mới leo lên được thành tựu như ngày hôm nay.

Vấn đề này, phóng viên cũng có nhắc tới.

Dạ Mị lúc ấy chỉ cười, không trả lời.

Dạ Mị cho rằng còn có người hỏi nữa, nên đã nghĩ sẵn xem nên trả lời thế nào, kết quả về sau hắn đều không hề gặp được vấn đề kia nữa.

Gần đây Dạ Mị quay xong một bộ phim, Kim Lân Khai cho hắn một tháng nghỉ ngơi không cần làm việc.

Dạ Mị không phải ở nhà chơi với Mễ Mạch, thì cũng là cùng Mễ Mạch đi đón Sơ Tranh tan làm.

Dù sao hiện tại đã đã đính hôn, cho nên cả hai cũng không cần lén lút.

Sau khi đón Sơ Tranh tan làm, Dạ Mị theo cô đi ăn cơm, sau đó cùng cô dắt chó đi dạo. 

Sơ・cá muối không muốn vận động lắm・Tranh: ". . ."

Sơ Tranh cảm thấy đây không phải dắt chó đi dạo, mà là chó dắt bọn họ thì có!

"Chúng ta trở về rồi vận động." Sơ Tranh thật sự là không muốn đi, bèn túm lấy Dạ Mị trở về.

"Trở về làm sao vận động?" Dạ Mị kỳ quái.

Sơ Tranh rất tự tin: "Em dạy anh."

Dạ Mị mới đầu còn không nghĩ lung tung, thẳng khi về đến cửa nhà, hắn mới chợt nhận ra.

-

Sơ Tranh tối hôm qua làm ầm ĩ có hơi lâu, thành ra buổi sáng ngủ thẳng đến 10h.

Cô đưa tay sờ soạng bên cạnh lại thấy trống không.

Sơ Tranh xoay người ngồi dậy, đưa tay sờ sờ phía dưới, cũng quét mắt nhìn căn phòng một lượt.

【 Tiến độ thu nhập dữ liệu 68%... 】

Sơ Tranh: ". . ."

Trước đó cô đã để Dạ Mị sờ hết mọi thứ từ trên xuống dưới một lần, cái tiến độ quần què này cũng không có nhảy ra mà.

Lúc này sao đột nhiên lại nhảy ra?

Sơ Tranh đang suy nghĩ thì thấy Dạ Mị đi vào, tay cầm một quyển sổ.

Nhìn có vẻ hơi cũ kỹ.

"Tiểu Sơ, đây là nhật ký của em à?" Dạ Mị thấy cô tỉnh, giơ cuốn sổ lên hỏi: “Vừa rồi Mễ Mạch đào từ đâu ra.”

Sơ Tranh: ". . ."

Của nguyên chủ thì phải.

Sơ Tranh nhớ lại thời điểm dọn nhà, có một vài thứ đều bị vứt thẳng vào đống đồ linh tinh.

Sơ Tranh nói: “Anh cứ cầm đi, không có chuyện gì làm thì cầm nó nhiều vào.”

Dạ Mị: ". . ."

Cầm nhiều vào là có ý tứ gì?

“Tốt nhất đừng đọc.” Sơ Tranh lại nhắc thêm một câu.

Dù sao cũng là nhật ký của nguyên chủ.

Tay Dạ Mị vừa định lật một trang tức khắc ngừng lại.

Sau đó Dạ Mị phát hiện mỗi ngày Sơ Tranh đều sẽ giám sát hắn cầm quyển sổ kia một lúc, so với bố mẹ giám sát con cái làm bài tập về nhà còn nghiêm khắc hơn.

Dạ Mị cũng có lúc rất tò mò, muốn mở ra nhìn xem thử bên trong viết gì.

Nhưng mỗi lần đều nhớ lại câu Sơ Tranh nói, đành chỉ có thể từ bỏ.

-

Thế giới này sau khi Dạ Mị đạt được giải thưởng cao quý, liền tuyên bố về sau một năm chỉ quay một bộ phim truyền hình hoặc điện ảnh.

Cũng sẽ không tham gia bất kỳ hoạt động gì, lại càng không nhận làm đại sứ thương hiệu.

Trong buổi họp báo cũng có người hỏi hắn lý do tại sao.

Dạ Mị không chút kiêng dè nói: “Thu tổng đã tiêu nhiều tiền trên người tôi như vậy, đương nhiên tôi cũng phải nỗ lực dành nhiều thời gian hơn cho Thu tổng rồi, bằng không thì tiền cô ấy tiêu không phải rất lỗ sao?”

Đại khái ý tứ chính là: Được vung nhiều tiền như thế, để mua được nhiều phục vụ tương ứng.

Dạ Mị vừa đi xuống đã bị Anh Phi càm ràm: “Lời này mà cậu cũng dám nói à!”

“Mọi người đều đã biết rồi, tôi có nói hay không cũng chả sao.” Dạ Mị vô tội giơ hai tay.

Anh Phi chẹp một tiếng: “Cậu thật sự đã quyết định rồi?”

Dạ Mị gật đầu, ánh mắt nhìn về phía chân trời phương xa: “Tôi muốn có nhiều thời gian đi ngắm nhìn sông núi nhân gian.”

Anh Phi thở dài.

Dạ Mị lại cười: "Anh Phi, anh cũng nên tìm một người mới mà dẫn dắt đi."

Anh Phi sững sờ, một lát sau lại ngượng ngùng: "Cũng đâu phải cậu sẽ rời khỏi giới giải trí hẳn, một năm cậu còn phải quay phim vài tháng đó.”

Dạ Mị vỗ vai anh Phi: "Anh Phi, anh làm được mà."

Anh Phi: ". . ."

Hắn cảm thấy mình không thể.

Nếu hắn có thể làm được, vậy sao lúc trước mang Dạ Mị mãi vẫn không nổi.

“Không phải anh Kim đã dạy anh rất nhiều sao, nếu anh còn cảm thấy không được, vậy bảo anh Kim dạy dỗ lại anh xem sao.” Dạ Mị cho anh Phi một đề nghị. Hắn cảm thấy kỳ thật anh Kim rất tốt.

Anh Phi vừa nghĩ đến bị quản lý Kim đã chỉ thấy sợ hãi, run rẩy lẩy bẩy.

Hắn cảm thấy mình lại có thể rồi.

Anh Phi: "Được được được, tôi hiểu rồi, hai năm này phúc lợi Thu tổng cấp cho cũng không ít, cậu yên tâm, coi như tôi không làm việc thì cũng đủ cho tôi ăn chơi đến già.”

Người đi bên cạnh Dạ Mị, đều được phát cho nhà ở là bước đầu tiên.

Hình như những bất động sản kia đều là của cô thì phải...

Về sau anh Phi mới biết được, đống bất động sản kia quả thật đúng là của Sơ Tranh —— đương nhiên đây đều là chuyện thật lâu về sau.

Một chiếc xe chậm rãi dừng lại trước mặt hai người, cửa sổ xe dần dần hạ xuống, người ngồi phía sau chậm rãi xuất hiện trong tầm mắt Dạ Mị.

Khóe miệng Dạ Mị nhẹ nhàng giương lên.

Cô, là sơn hà nhân gian của hắn.

—— Dạ Mị.

=======================

VỊ DIỆN THỨ 63 HOÀN TẤT!

=======================

28.09.2020 ~♡

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...