Edit: Sa Nhi
===============
Là thật.
Không phải mơ.
Tinh Tuyệt giờ mới dần dần thả lỏng.
Sơ Tranh chờ hắn trở lại bình thường, lúc này mới hỏi: "Vừa rồi là sao?"
"Bảo Bảo, em sẽ rời khỏi anh sao?"
"Tại sao em lại muốn rời bỏ anh?" Cô mịa nó điên rồi chắc? Vất vả lắm mới tóm được đấy.
"Không biết nữa..." Tinh Tuyệt khẽ lẩm bẩm: "Có thể là do anh không tốt, có thể anh sẽ em tức giận, cũng có thể..."
Sơ Tranh đánh gãy lời hắn: "Tinh Tuyệt, anh đang nghĩ gì vậy?"
"Anh..."
Hắn cũng không biết nữa.
"Đừng nghĩ lung tung." Sơ Tranh hạ giọng dỗ dành: "Em sẽ không rời bỏ anh."
Tinh Tuyệt mím môi, đột nhiên đứng dậy xuống giường, ra khỏi phòng.
Sơ Tranh: "? ? ?"
Làm gì vậy bố trẻ?
Tinh Tuyệt trở lại rất mau, hắn bò lên giường, một lần nữa nằm xuống, trong tay đã cầm một tấm Tinh phiến.
"Có phải chỉ cần anh viết lên, em đều sẽ hoàn thành?"
Sơ Tranh hơi cảnh giác, nhưng vẫn gật đầu: "Ừ."
Tinh Tuyệt mở Tinh phiến ra.
Trên màn hình ảo dần dần có chữ viết xuất hiện.
—— Thích anh, vĩnh viễn không được rời bỏ anh.
"Ký tên." Tinh Tuyệt viết xong còn bảo Sơ Tranh ký tên.
Sơ Tranh: "? ? ?"
"Nhanh lên nè." Tinh Tuyệt thúc giục.
Sơ Tranh: "? ? ?"
Sơ Tranh đưa tay sờ lên trán hắn: "Anh không bị sốt đấy chứ?" Mất trí nhớ sẽ không bị di chứng, đầu ung não hỏng đấy chứ?
Hơn nửa đêm còn làm cái quần què gì vậy! !
"Không có đâu." Tinh Tuyệt nương theo ánh sáng nhàn nhạt nhìn cô: "Bảo Bảo không đồng ý ký tên sao? Hay là... Bảo Bảo chỉ nói vậy để dỗ anh?"
Sơ Tranh: ". . ."
Sơ Tranh bị ép kí tên của mình lên.
Cho tới bây giờ cũng chỉ có người khác ký tên cho cô...
Tiên sư nhà anh móc đâu ra may mắn thế hả.
Tinh Tuyệt nhìn lại hai chữ kia, lại đột nhiên hỏi: "Em không có họ sao?"
'Sơ'... không phải là một họ thì phải?
"Em họ Sơ."
"Có cái họ này?"
"Có."
"Ồ." Tinh Tuyệt chớp chớp mắt: "Anh chưa từng gặp cái họ này, nhưng nghe rất hay, cũng rất hợp với Bảo Bảo."
". . ." Sơ Tranh mất kiên nhẫn hỏi: "Có ngủ nữa không đây?"
Sau khi Sơ Tranh viết tên của mình lên xong, Tinh Tuyệt click save lại, tắt màn hình, rất ngoan nằm xuống.
Sơ Tranh lúc này đã không còn buồn ngủ lắm nữa, đè lấy người lởn vởn quanh biên giới mấy chuyện 404 rất lâu.
"Bảo Bảo, sinh nhật của em là ngày bao nhiêu?" Giọng nói Tinh Tuyệt đã hơi nghèn nghẹn, hắn chống đầu nhìn người bên cạnh.
"Để làm gì?"
"Anh thân là bạn trai em, không thể ngay cả điều này cũng không biết." Tinh Tuyệt nói xong còn hôn cô một cái: "Anh muốn biết tất cả mọi thứ về em."
Đầu ngón tay Sơ Tranh điểm nhẹ lên trán hắn: "Mùng 7 tháng 7."
Mùng 7 tháng 7... Giờ cách cô sinh nhật chỉ còn hơn nửa tháng.
Tinh Tuyệt nằm suy nghĩ linh tinh, không quấy Sơ Tranh nữa.
Hai người ngủ dậy, rồi lại cùng ăn bữa sáng.
"Buổi sáng mà đã ăn toàn đồ ngọt thế sao?" Sơ Tranh thực sự nghĩ mãi mà không hiểu: "Sao anh thích ăn đồ ngọt thế?"
Tinh Tuyệt ngạc nhiên hỏi lại: "Như thế rất lạ sao?"
"Không có."
Bốn phía không có ai, Tinh Tuyệt lại cố ý nhỏ giọng nói: "Bảo Bảo, như thế thì em nếm anh sẽ ngọt thêm."
Sơ Tranh: ". . ."
Sáng sớm có thể đừng lẳng lơ thế được không!
Sơ Tranh mặt không đổi sắc đưa yêu cầu: "Em chưa nếm thử."
Tinh Tuyệt cười, cố ý cách Sơ Tranh xa ra: "Không cho em nếm."
". . ."
Tinh Tuyệt cuối cùng vẫn bị nếm hết sạch, hoàn thành một hạng mục 'phòng ăn - play'.
Tinh Tuyệt giờ mới cúi đầu thành thật ăn sáng, cánh môi cùng gương mặt đều nhiễm màu ửng đỏ, ánh mắt còn thỉnh thoảng lén lén nhìn ngắm sắc mặt lãnh đạm cứ như chưa từng xảy ra chuyện gì của Sơ Tranh.
"Nhìn cái gì?"
Tinh Tuyệt bị Sơ Tranh bắt được, hắn liền không liếc trộm nữa, quang minh chính đại nhìn cô: "Bảo Bảo quá đẹp, nhẽ anh không thể nhìn sao?"
Sơ Tranh lạnh lùng nhắc nhở: "Anh đi làm muộn."
Tinh Tuyệt: "! ! !"
Tinh Tuyệt cấp tốc giải quyết xong bữa sáng, vội vội vàng vàng đi làm.
Trên đường đến công ty, Tinh Tuyệt lấy tấm Tinh phiến kia ra nhìn, khóe miệng không nhịn được mà giương lên.
-
Sơ Tranh nhận được tin tức của Cừu Duật, là vào ngày hôm sau.
Cừu Duật nói hắn ta nhớ ra một chuyện, còn có một người có thể biết mật mã vào căn hộ kia của hắn.
"Ai?"
"Lục tổng giám, Lục Phong Trạch."
Lúc trước khi hắn vẫn còn ở bên căn hộ kia, có một lần để quên một thứ cần dùng ở bên đó.
Bởi vì đang cần rất gấp, lại đúng lúc Lục Phong Trạch đang ở gần đó, hắn ta liền nhờ Lục Phong Trạch đi lấy giúp mình.
Không bao lâu sau thì Cừu Duật đã chuyển sang ở bên này, cho nên cũng không đổi mật mã bên kia lại.
Hôm nay lúc làm việc, trông thấy Lục Phong Trạch, hắn ta mới đột nhiên nhớ ra.
Sơ Tranh tắt máy truyền tin, như có điều suy nghĩ nhìn xem tư liệu của Lục Phong Trạch.
Lục Phong Trạch à...
Người này rốt cuộc đang đóng vai trò gì nhỉ?
-
"Tinh Sương, gần đây cậu làm gì vậy? Cả ngày như thần long thấy đầu không thấy đuôi, bây giờ đến cả bọn mình cũng không tìm được cậu nữa."
"Ủa sao cậu lại đơn côi lẻ bóng thế này, không chài thằng nào à! Hiếm có khó gặp nha! Hôm nay mặt trời mọc từ đằng nào thế này?"
Trước kia vị tiểu thư này khi tham dự những trường hợp như vậy, có lần nào đi một mình đâu?
Bên người cô mãi mãi có đủ loại màu sắc hình dạng bạn trai, nói không chừng thời điểm cô đi ra, người dẫn theo còn không phải người mang đến.
Cho nên lúc này, khi Tinh Sương lẻ loi trơ trọi một mình xuất hiện, hội chị em bạn dì của cô ta đều sợ đến ngây người.
Tinh Sương nhìn lại hội chị em đã lâu không gặp, thở dài: "Đang dưỡng sinh."
"Dưỡng sinh?" Hội chị em bị chọc không ngừng cười nổi: "Cậu là Nữ Thần Về Đêm đấy, dưỡng cái gì sinh? Không phải 'vui chơi có thưởng' rồi đấy chứ?"
Ánh mắt đám chị em rơi vào trên bụng Tinh Sương.
"Tiên sư mấy người." Tinh Sương tức giận nguýt đám chị chị em em một cái, đi thẳng vào trong yến tiệc.
Trong phòng tiệc đèn đuốc sáng trưng, đám người trang phục đẹp đẽ nói chuyện xôn xao, khung cảnh rất náo nhiệt.
"Anh." Tinh Sương nhìn thấy Tinh Tuyệt bèn đi qua lên tiếng chào.
"Ừ." Tinh Tuyệt khẽ gật đầu, vẫn là thái độ lãnh lãnh đạm đạm kia.
Người chị em có quan hệ tốt nhất với Tinh Sương đuổi tới: "Tinh Sương, cậu đi nhanh vậy làm gì... Tinh tổng." Vừa nhìn thấy Tinh Tuyệt, cô nàng lại vội vàng chỉnh lại dáng vẻ, đột nhiên lại ngượng ngùng e ấp hẳn đi.
Tinh Tuyệt gật đầu, không có ý định nói chuyện, trực tiếp đi qua bên cạnh.
Người chị em một mặt thất vọng dõi theo hắn, mãi lâu sau vẫn không thể thu tầm mắt lại.
Người chị em túm lấy Tinh Sương, hỏi: "Tinh Sương, tớ phải làm thế nào mới có thể thành chị dâu cậu?"
Tinh Sương đã sớm biết cô tiểu thư này rất thích Tinh Tuyệt.
Trước kia còn không có cảm giác gì, cơ mà bây giờ...
"Cậu nằm mơ nhanh đấy." Tinh Sương coi như nể mặt giao tình lúc trước của cả 2, nhắc nhở cô ta: "Bên cạnh anh ta có con cọp cái đấy, cậu không muốn chết thì stop lại cái mơ tưởng này đi."
"Cọp cái? ?"
Người chị em ngơ ra, cũng không biết mạch não vận hành thế nào, đột nhiên tung ra một câu: "Anh trai cậu nuôi con hổ già à?"
Tinh Sương: ". . ."
Cũng không thể trách người chị em bổ não ra chuyện quái đản như thế, chủ yếu là do trước kia bên người Tinh Tuyệt đều chưa từng có phụ nữ, cũng không có bất kể tai tiếng gì.
Ánh mắt Tinh Sương liếc qua quét đến cái gì đó, lôi kéo người chị em sang một hướng, chỉ cho cô ta nhìn: "Thấy không, cọp cái đấy."
Người chị em: ". . ."
Người chị em lần này không lĩnh ngộ sai ý tứ nữa, còn như nghe thấy sấm đánh bên tai, cất giọng run run hỏi lại: "Anh trai cậu... Yêu đương rồi?"
"Hay là anh trai cậu bị gia tộc sắp đặt hôn nhân thế?"
Tinh Sương lắc lắc người chị em của mình: "Tỉnh lại đi, nhà tớ mà còn cần liên hôn gia tộc á? ? ?"
Người chị em: ". . ."
Bạn thấy sao?