Chương 173: Chương 2572 - Năm Tháng Vì Mời (6)

Edited by CẨM TÚ TIỀN ĐỒ 

【 wattpad.com/user/camtutiendo_】

【 facebook.com/camtutiendo/ 】

【 https://camtutiendo.wordpress.com/ 】

=================

Sơ Tranh cùng Mông Trần đợi đến khi màn đêm buông xuống mới xuống núi.

Đường núi không dễ đi lắm, sáng sáng lại chỉ mờ mờ, Mông Trần đi rất chậm, không cẩn thận là sẽ giẫm sai.

Sơ Tranh mỗi lần đều kệ xác Mông Trần đi thẳng ra rất xa.

Mông Trần nhìn xem người đã đi rất xa kia, lại nhìn khắp bốn phía.

Ban đêm trên núi không khỏi có chút âm trầm.

Mông Trần ôm cánh tay chà xát, nhanh chóng đi xuống dưới.

Vừa bước mấy bước, trước mặt hắn bỗng nhiên có nhiều thêm một cánh tay, hắn theo cánh tay kia nhìn sang.

"Nhanh lên, sao anh chậm thế."

Mông Trần không hiểu nhìn cô.

Sơ Tranh lại đi lên một bước, trực tiếp kéo tay của hắn, không nói lời gì đi xuống dưới.

Mông Trần: "! ! !"

Mông Trần theo bản năng giãy dụa,  sau đó đối phương ngược lại càng cầm chặt hơn: "Đây đang là trên núi đấy, có ngã xuống tôi sẽ mặc kệ anh."

". . ."

Mông Trần nhìn xuống vừa mới phát giác được không có gì, lúc này nhìn lại có chút đột ngột.

Hắn nuốt một ngụm nước bọt: "Tôi có thể tự đi."

"Ừ."

". . ." Cho nên cô buông tôi ra đi!

Sơ Tranh không những không buông ra, ngược lại xuyên qua kẽ ngón tay, lấy tư thế thân mật hơn mà nắm.

Đáy lòng Mông Trần đã trào dâng cơn cảm giác kỳ lạ.

Cô... Có ý gì vậy?

-

"Kỳ Kỳ!"

"Kỳ Kỳ..."

Xuống đến chân núi, từ xa đã nghe thấy có người gọi to. Nơi xa là ánh đèn lắc lư, rất nhanh đã có hai người từ đầu kia đi về bên này.

Vừa đi vừa hô 'Kỳ Kỳ', nhìn còn rất sốt ruột.

Có người xuất hiện, Mông Trần muốn rút tay mình về.

Nhưng mà Sơ Tranh lại cầm tay hắn rất chặt, căn bản không thể hất ra.

"Cô buông ra, có người đến." Mông Trần sốt ruột nhắc nhở cô.

Sơ Tranh quay đầu nhìn hắn, "Sợ cái gì? Chúng ta có làm gì đâu."

". . ."

"? ? ?"

Hai người kia đã chạy đến trước mặt, nhìn cách ăn mặc thì hẳn là du khách.

Nữ du khách vừa nhìn thấy người đã lập tức chạy tới, lo lắng hỏi: "Xin hỏi, hai người có trông thấy một con bé không? Đây là ảnh chụp của nó."

Trên màn hình điện thoại nữ du khách có hình một bé gái ước chừng năm sáu tuổi, đầu tròn tròn đặc biệt đáng yêu.

"Không  thấy." Sơ Tranh lắc đầu, "Bị lạc sao?"

Nữ du khách đã sắp sụp đổ, nam du khách cũng đã đến đây, vội dìu lấy cô ấy, nói: "Chúng tôi không để ý một chút, vừa quay người đã không thấy con bé đâu, đã tìm khắp nơi mà không thấy."

"Hai người báo cảnh sát chưa?" Mông Trần nhỏ giọng hỏi. 

"Báo rồi." Nam du khách nói: "Thế nhưng bên kia cần thời gian mới tới."

"Đột nhiên không thấy đâu, hoặc là bị lạc ở đâu, hoặc là bị người bắt mất rồi." Sơ Tranh nói: "Các người gọi điện cho người trong thôn đi, để bọn họ đến hỗ trợ tìm sẽ nhanh hơn."

"Chồng..." Sơ Tranh đã dọa sợ nữ du khách: "Bị người bắt mất là sao?"

Nam du khách: "Là bọn buôn người sao?"

"Chỉ là một giả thiết." Sơ Tranh dừng một chút, "Cũng có khả năng có thôn dân nhìn thấy, trước tiên cứ đưa cô ấy về đi đã."

"Đúng đúng đúng, cứ hỏi người trong thôn trước xem sao." Nam du khách giống như được nhắc nhở.

Bên khu vực này tín hiệu không được tốt lắm, nam du khách không gọi được điện thoại, không ngừng thử tín hiệu.

"Kỳ Kỳ... Kỳ Kỳ, con ở đâu! !"

Nữ du khách không đợi được nữa, tiếp tục đi tìm.

"Chúng ta giúp bọn họ tìm một chút đi." Mông Trần nhỏ giọng cùng Sơ Tranh nói.

". . ."

Muốn về nhà nằm.

Sơ Tranh suy nghĩ một chút: "Vậy anh phải cho tôi nắm."

Mông Trần: ". . ."

Không phải cô đang nắm đấy sao?

Mông Trần khẽ mím môi, nhẹ gật đầu.

Sơ Tranh cầm điện thoại nhìn một chút , cũng không có tín hiệu tương tự, cô gọi người nam du khách kia lại, "Anh về trong thôn đi gọi người, chúng tôi sẽ giúp anh đi tìm trước."

Nam du khách chần chờ: "Để vợ tôi trở về gọi người đi."

Sơ Tranh: "Đây đều là đường mòn trong núi, anh định để cô ấy một mình về sao?"

Nam du khách nhớ ra, trên đường tới có chút đường cũng không dễ đi lắm. Mà hiện tại cảm xúc của vợ hắn hơi kích động, quả thực rất dễ dàng xảy ra chuyện.

Nam du khách lại nhìn sang Sơ Tranh cùng Mông Trần, cả hai  đều có vẻ rất trẻ, giống một cặp đôi bình thường, hẳn không phải là  người xấu.

"Vậy làm phiền hai người."

-

"Cô không thấy con bé từ đâu?" Sơ Tranh hỏi nữ du khách.

"Ngay bên kia."

Nữ du khách đưa Sơ Tranh đến chỗ bọn họ phát hiện người đã mất tích, cả khu vực nhìn có vẻ rất bằng phẳng.

Bọn họ lúc ấy đang ngồi ngay chỗ này, đứa bé thì chơi ở một bên.

Kế bên này cũng không có người nào, lại là một gò đất cao nên bọn họ cũng không quá chú ý.

Đến khi phát giác có gì không thích hợp thì đã không tìm được.

Lúc này sắc trời đã quá tối, phạm vi có thể trông thấy có hạn.

Sơ Tranh cầm điện thoại di động chiếu sáng, có mấy chỗ đều có thể đi lên núi.

Đứa trẻ nhỏ rất dễ dàng bị hấp dẫn, nếu chính cô bé chạy lên núi lạc đường thì sẽ rất khó tìm.

Nếu như chỉ là lạc đường thì cũng còn may, gọi được người trong thôn tới, mọi người cùng nhau tìm, thôn dân lại quen thuộc khu vực bên này, tìm được người cũng không khó.

Vạn nhất là bị ngã xuống chỗ nào, hoặc gặp phải động vật có tính công kích, vậy sẽ rất nguy hiểm.

Còn có... nếu như bị người xấu dẫn đi, vậy thì càng phiền phức.

Bốn phía quanh thôn Bạch Hà đều thông suốt, có rất nhiều đường nhỏ, có thể đi thông sang các thôn xóm khác.

Không có camera, lại là ban đêm, ai biết con bé sẽ bị đưa tới địa phương nào.

Sơ Tranh nói với nữ du khách: "Cô tìm ở gần đây, tôi cùng Mông Trần đi lên núi  xem."

"Con bé sẽ chạy lên núi sao?"

"Không biết nữa." Sơ Tranh nói: "Chỉ là có khả năng."

"Tôi đi cùng 2 người."

"Ban đêm đường núi không dễ đi, tôi chỉ có thể dẫn theo một người." Sơ Tranh nói: "Cô tìm ở gần đây, chờ chồng cô dẫn người trở về."

Sơ Tranh cùng Mông Trần đi từ đường mòn lên núi.

So với con đường 2 người đi trước đó, con đường này càng khó đi hơn.

Đây là đường tắt thôn dân bình thường hay đi, đường đi thì nhỏ, cỏ dại nhiều, không cẩn thận còn sẽ dẫm phải hố.

Mông Trần không nhịn được hỏi cô: "Vừa rồi cô lo cho cô ấy nên mới để cô ấy lại phía dưới sao?" Dưới núi rõ ràng an toàn hơn so với trên núi nhiều.

"Tôi lo lắng cho cô ta làm gì?" Sơ Tranh vẻ mặt lạnh lùng, "Tôi chỉ không muốn dẫn theo người vướng víu."

". . ."

Thật sao?

Thế nhưng sao hắn lại cảm thấy...

Sơ Tranh lấy cùi chỏ huých hắn một cái: "Gọi người đi."

"Hả? Gọi người gì?"

"Chúng ta tới tìm cái gì?"

". . ."

Sơ Tranh không muốn mở miệng gọi người, đành phải để Mông Trần gọi.

Đêm hôm khuya khoắt, nếu như không phải có Sơ Tranh nắm tay ở bên cạnh, Mông Trần kỳ thật cũng có chút sợ hãi.

"Kỳ Kỳ..."

"Kỳ Kỳ."

Mông Trần kêu đến cuống họng sắp bốc khói đến nơi mà cũng không nghe thấy bất kỳ đáp lại nào.

"Cô xem, đó là cái gì..." Mông Trần đột nhiên kéo Sơ Tranh, chỉ vào bụi cỏ bên đường mòn.

Trong bụi cỏ có một chiếc kẹp tóc màu sắc lấp lánh.

Sơ Tranh nhặt chiếc cài tóc lên, còn rất mới.

Sơ Tranh chiếu đèn xuốgn dưới, phía dưới là rừng rậm, không thể nhìn thấy thứ gì, có điều trên sườn dốc có vết tích vật nặng trượt xuống  rõ ràng.

"Tôi đi xuống xem một chút, anh ở chỗ này chờ tôi."

Mông Trần nhìn lại bốn phía, trong bóng đêm đen kịt, thực vật giống như quái vật đứng sừng sững ở nơi này, giương nanh múa vuốt đắp lên thành những hình thù kỳ quái.

"Sợ à?"

Mông Trần lắc đầu.

"Tôi sẽ quay lại ngay, đừng sợ."

Sơ Tranh đột nhiên nghiêng người tới, hôn lên mặt hắn một cái, sau đó bám vào bên cạnh đi xuống.

Mông Trần trố mắt đứng ở đằng kia, rất lâu sau vẫn không lấy lại tinh thần. 

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...