Chương 21: Chương 2420 - Không Gian Tử Thần (10)

Edit:  Mực

Beta: SA

=============

Sự nghi ngờ trong mắt Vạn Tín càng ngày càng nặng.

Vấn đề này, người chơi đã vượt phó bản mấy lần trong Không gian Tử Thần đều biết rõ.

Đương lúc Sơ Tranh suy nghĩ có nên đánh ngất Vạn Tín để vượt qua nguy cơ lần này hay không, thì từ xa truyền đến một tiếng hét thảm thiết, thành công giúp Vạn Tín thoát được một kiếp.

"Xảy ra chuyện rồi?" Lực chú ý của hắn bị dời đi chỗ khác: "Đại lão, chúng ta đi xem!"

Vạn Tín co cẳng liền chạy.

Cùng lúc đó còn có học sinh cũng chạy về hướng kia.

Khi Sơ Tranh đuổi tới, một đám người đã vây xung quanh, không ít bạn học đều là vẻ mặt không đành lòng cùng sợ hãi.

"Sao lại nhảy lầu chứ..."

"Quá thảm rồi, tớ không dám nhìn, sợ gặp ác mộng quá."

"Chết thật rồi sao?"

"Ai chết vậy?"

"Đây không phải là Viên Khả lớp 11A8 sao? Nghe nói cô ta buôn bán gì bên ngoài ấy, sao giờ lại nhảy lầu rồi."

"Thật không vậy?"

"Tớ cũng không biết, chỉ nghe người ta nói thế thôi, dù sao nhìn cô ta cũng không phải hạng người đứng đắn gì, nghe nói bình thường đi học không phải đến trễ thì cũng xin nghỉ..."

Sơ Tranh ỷ vào thân phận giáo viên y tế của mình, nhanh chóng chen vào bên trong, cũng trông thấy học sinh đang nằm dưới đất.

Cô chỉ cần nhìn qua đã biết người này không cứu nổi nữa.

Các giáo viên còn lại và chủ nhiệm vội vàng chạy đến, Tạ Sướng đi cùng chủ nhiệm giáo dục.

"Chết rồi sao?" Tạ Sướng chủ động hỏi một câu.

"Ừm." Giáo viên bên cạnh không đành lòng nhìn.

"Này, làm cái gì vậy!" Chủ nhiệm gấp đến độ xoay quanh: "Nhanh kêu tất cả học sinh trở về phòng học đi! !"

Thầy cô lập tức bắt đầu giải tán đám đông: "Các em đừng tụ tập ở đây nữa, mau trở về phòng học đi."

"Bắt đầu có người chết." Vạn Tín ở bên cạnh lẩm bẩm: "Xong rồi xong rồi."

Tạ Sướng và Lâm Táp, Tô Vận chạy đến sau, tất cả cũng coi như bình tĩnh.

Dù sao đều là người đã trải qua sóng to gió lớn.

Chủ nhiệm bên kia gọi điện thoại báo cảnh sát, cảnh sát rất nhanh ddã tới hiện trường, kéo dây cảnh giới, bắt đầu điều tra dò hỏi.

Viên Khả còn rất xinh đẹp, nhưng tính cách không tốt lắm, cũng thường xuyên xin phép nghỉ hoặc đến muộn, thành tích không cao, bình thường đều rất ít khi giao lưu cùng các bạn học.

Trong các bạn học còn lưu truyền vài lời đồn không tốt liên quan tới cô bé.

Giáo viên chủ nhiệm của Viên Khả nhấn mạnh rằng trước đó em ấy rất bình thường, ông ta cũng không biết vì sao cô bé đột nhiên lại nhảy lầu nữa.

Sau khi cảnh sát điều tra xong, cuối cùng cũng chỉ đưa được ra kết luận là 'Tự sát'.

Bởi vì mọi người đang ở bên ngoài không tiện thảo luận cho lắm, nên đám người chơi bọn họ đều hẹn lúc khác gặp nhau rồi bàn sau.

Sơ Tranh không có hứng thú mấy với việc này, cô tỏ vẻ mình sẽ không đi.

Tạ Sướng: "Mọi người có manh mối gì đều có thể trao đổi, giai đoạn đầu hợp tác với nhau vẫn tốt hơn, có thể nhanh chóng tìm ra manh mối."

"Đúng đó đại lão." Vạn Tín cũng nói.

"Không đi." Sơ Tranh vẫn đáp lại hai chữ này.

"Được rồi, người ta không đồng ý thì thôi." Tô Vận liếc Sơ Tranh một phát: "Có điều manh mối và tin tức sau này, chúng tôi có thể không chia sẻ cho cô nữa."

Sơ Tranh cũng chẳng quan tâm: "Tùy."

Mọi người ai làm việc người nấy, tốt nhất không nên can thiệp vào chuyện của nhau.

-

Một mình Sơ Tranh lên sân thượng nơi Viên Khả nhảy xuống.

Trên đây hẳn là đã rất lâu không có ai đi lên, chỉ có mỗi dấu chân của Viên Khả.

Đây cũng là chứng cứ quan trọng để cảnh sát đi đến kết luận cô ấy tự sát.

Đương nhiên, vừa rồi cảnh sát đã lên sân thượng điều tra qua, nên ở đây còn có các dấu vết khác nữa.

Sơ Tranh lần theo dấu chân vẫn có thể nhìn rõ, đi đến mép sân thượng, nhìn xuống phía dưới.

Cô giẫm lên mép sân, dễ dàng đứng lên đó.

"Nếu cô nhảy xuống sẽ chết đấy."

Giọng nói đột ngột vang lên từ sau lưng, khiến thân thể Sơ Tranh hơi lung lay, nhưng cô nhanh chóng giữ được thăng bằng.

Con chó chết nào nói chuyện sau lưng đấy!

Cô hơi lùi lại,  xoay người nhìn ra phía sau.

Người đàn ông mặc bộ đồ thể thao màu đen đơn giản, một tay đút túi quần, một tay cầm điện thoại, đầu ngón tay chạm vào màn hình, đang chậm rãi di chuyển.

Tư thế hắn có vẻ phóng khoáng tùy ý, khuôn mặt đẹp trai chẳng có biểu cảm gì, đôi mắt đen tuyền chỉ bình tĩnh chăm chú nhìn vào cô.

Sân thượng cũ nát sau lưng dường như đã trở nên mờ ảo, tất cả mọi thứ ngay lúc này đều chỉ làm nền cho người đàn ông ấy.

Sơ Tranh: "!"

Đây không phải thẻ của ta sao! !

Sơ Tranh bình phục lại tâm tình gợn sóng, trấn định hỏi: "Anh là giáo viên trong trường?"

"Ừm." Người đàn ông đáp một tiếng.

"Tại sao tôi chưa bao giờ thấy anh?"

Thật ra cô đều chưa từng gặp đa số người ở đây, nhưng nếu có một người đàn ông xuất sắc như vậy ở trường học, không có khả năng cô lại chẳng nghe thấy chút phong thanh nào.

"Vừa đến nhậm chức." Người đàn ông cất di động lại trong túi: "Cô đang định nhảy xuống à?"

Giáo viên mới?

Sơ Tranh dằn sự nghi hoặc xuống đáy lòng: "Tôi nhảy xuống làm gì."

Bà đây lại không điên.

Ánh mắt hắn rơi vào hư không: "Vậy cô còn không chịu xuống nữa? Hay cô muốn đám người phía dưới gọi cảnh sát quay lại lần nữa?"

Sơ Tranh liếc mắt nhìn xyiibsg phía dưới, học sinh đều đã bị đuổi trở về phòng học, bây giờ ở dưới đã không có người nào.

Nhưng nếu có người đi ngang qua, nhất định sẽ trông thấy cô đứng ở đây.

Sơ Tranh đang định bước xuống, cơ thể đột nhiên bị thứ gì đẩy mạnh, cả người mất thăng bằng ngã ra phía ngoài sân thượng.

Trong nháy mắt khi ngã xuống, Sơ Tranh nhìn thấy một cái bóng mờ mờ trong không khí, trên mặt nó mang theo nụ cười ác độc, chỉ thoáng hiện lên trước mắt cô.

Cùng lúc đó trên cổ tay cô truyền đến một lực kéo lạnh băng, cảm giác rơi tự do cũng biến mất.

Cô được người kéo lại.

Sơ Tranh ngửa đầu nhìn lên, một tay người đàn ông đang túm lấy cô, một bám vào tay vịn lan can, nửa người hắn đã nhoài ra ngoài sân thượng.

Hắn nhìn chằm chằm cô gái đang treo lơ lửng giữa không trung, có vẻ cô vẫn rất bình tĩnh, không hề có sự hoảng loạn hay sợ hãi.

Đây không giống phản ứng của người bình thường… 

Hắn nén những nghi ngờ xuống, dùng sức kéo cô lên.

Sơ Tranh lại hạ tay xuống: "Thật ra anh không cần cứu tôi, tôi không chết được."

"Cao như thế này ngã xuống, cô sẽ chết." Người đàn ôgn nói một cách chắc chắn.

Sơ Tranh: ". . ." Thật sự cô không chết được mà.

"Còn nữa, tôi đã cứu cô, không phải cô nên nói một tiếng cám ơn với tôi sao?" Cô nhóc này có biết phép lịch sự hay không vậy.

Sơ Tranh: "Anh muốn tôi cảm ơn như thế nào?" Tôi lại không bảo anh cứu tôi.

". . ."

Dường như người đàn ông cũng bị vấn đề này làm khó.

"Cho cô nợ trước đã." Hắn đáp hàm hồ cho qua.

Sơ Tranh: "Ồ."

Điện thoại của người đàn ông vang lên, hắn cúi đầu nhìn, hình như có chuyện gì đó nên hắn định rời đi.

"Cô còn không đi à?"

"Ừ." Sơ Tranh vẫn đứng đấy bất động: "Đợi lát nữa tôi sẽ đi."

Người đàn ông: ". . ."

Hắn nhìn cô thật sâu, nhưng cũng không nói thêm câu nào rời khỏi sân thượng.

Sơ Tranh nhìn chằm chằm xuống mặt đất lâm vào trầm tư.

Trên đất chỉ có dấu chân hắn rời đi, vậy vừa rồi hắn tới đây bằng cách nào?

Bay chắc?

Sơ Tranh 'Chậc' một tiếng, lại xoay người bước lên lan can sân thượng.

Cô không cử động, chỉ yên tĩnh đứng đó nhìn lên bầu trời, giống như đã chìm vào trầm tư. 

Thời gian từng giây từng phút trôi qua.

Sơ Tranh đã dần mất kiên nhẫn.

Cô quay người, chuẩn bị đi xuống.

Nhưng ngay khi vừa xoay người, cô lại cảm nhận được lực đẩy lần nữa.

Đáng tiếc lần này nó không thể đẩy cô xuống, ngược lại cô đã nhanh tay chụp vào khoảng không, bắt được thứ kia.

Trong hư không đột nhiên hiện ra một bóng hình.

"Ầm!"

Sơ Tranh thô bạo đè đối phương xuống đất.

"Dám đẩy ta, hả?" To gan lắm! Còn dám đẩy ta ngay trước mặt thẻ người tốt! ! Ai cho con chó chết nhà mi lá gan này! 

=============

29.09.2020

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...