Edit: Tiểu Meo Meo - xiao_ming_ming
Beta: Sa
===============
"Cô Sơ, chuyện này thực sự do cô làm sao?" Chủ nhiệm không đành lòng nhìn con mèo trên đất.
"Không phải."
Nam sinh cao lớn: "Chúng em tận mắt nhìn thấy, chủ nhiệm còn trông thấy cô ta muốn hành hung bọn em, thế mà cô ta còn giảo biện được nữa!”
Việc này Sơ Tranh đúng là khó mà giải thích rõ được.
Con dao kia đúng là dao chuyên dụng của bác sĩ, hơn nữa cô còn bị chủ nhiệm trông thấy lúc đang dọa nam sinh kia nữa.
Sơ Tranh cân nhắc một chút, có một phương án khá khả thi.
"Tôi. . ."
Sơ Tranh vừa nói được một chữ đã bị người ta ngắt lời.
"Tôi có thể làm chứng." Một người đàn ông mặc quần áo thể dục cầm một chiếc camera từ bên ngoài tiến vào.
"Thầy Đông?" Chủ nhiệm kinh ngạc: "Anh làm chứng được cái gì?"
Người đàn ông giơ chiếc camera về phía trước: "Tất cả đều đã được quay lại rồi."
Sắc mặt của thằng nam sinh đầu têu thoắt cái đã biến đổi, thêm cả mấy thằng nhóc đồng bọn nữa, máu trên mặt như bị rút đi gần hết, co rúm người lại rồi cúi gằm xuống, không dám ngẩng lên.
Chủ nhiệm nhíu mày hỏi: "Thầy Đông, cái máy quay phim này ở đâu ra vậy?"
Người đàn ông không chút hoang mang giải thích: "Hai ngày trước tôi phát hiện trọng rừng có chim họa mi nên muốn quay lại, vì vậy mới đặt camera ở đây.”
"Thì ra là vậy." Chủ nhiệm vẫn cảm thấy có gì kì lạ, nhưng lại không nghĩ ra kì lạ ở điểm nào: "Thầy bảo đã quay lại được hết rồi?"
"Phải."
Người đàn ông đưa máy quay phim cho thầy chủ nhiệm.
Máy quay phim không hoàn toàn hướng về bên này.
Mới đầu là cảnh mấy nam sinh lén lút xuất hiện tại vị trí góc phải dưới ống kính, camera không quay hết được toàn cảnh, chỉ có ba nam sinh xuất hiện trong khung hình.
Nhưng vẫn có thể nghe thấy tiếng mèo kêu thảm thiết.
Sau đó con mèo còn chạy thoát được một lần, chạy về hướng ống kính bên này, mấy tên nam sinh liền bắt con mèo con về.
Tiếp theo là âm thanh của Sơ Tranh vang lên.
Lúc này cô vẫn không bị quay đến.
Thẳng đến khi cô bước lên xem xét mèo con thì mới xuất hiện trong khung hình.
Video vừa phát xong, sắc mặt chủ nhiệm đã đen như đáy nồi.
Ông ta cũng biết mấy học sinh này, thành tích học tập rất tốt, bình thường cũng rất nghe lời.
Thành tích học tập tốt ở trong mắt các thầy cô giáo thường sẽ đi kèm với danh hiệu bé ngoan.
Cho nên theo bản năng chủ nhiệm sẽ không nghĩ rằng đám học sinh này đang nói dối.
Không thể ngờ. . .
Bọn chúng không chỉ làm ra loại chuyện này, mà còn muốn làm người khác bị thương.
Nếu không phải là cô giáo Sơ biết chút công phu thì không biết bọn nó còn làm ra được chuyện gì?
"Các em đúng là điên rồi!" Chủ nhiệm giận dữ mắng đám học sinh: "Mời phụ huynh! Nhất định phải mời phụ huynh! !"
Sắc mặt một đám học sinh đã trắng bệch.
-
Sau khi chủ nhiệm hùng hổ rời đi, Sơ Tranh cùng người đàn ông kia đi tụt lại sau một bước.
"Lần thứ hai."
"Tôi cũng không bảo anh giúp tôi." Chút vấn đề nhỏ này cô vẫn có thể tự giải quyết.
"Ồ?" Người đàn ông kia kéo dài giọng: "Là tôi xen vào việc của người khác rồi?"
Sơ Tranh gật đầu: "Ừ." Đúng vậy, anh đang xen vào việc của người khác đấy! Đây mà là việc anh nên làm sao.
Người đàn ông: ". . ."
Sơ Tranh cùng với hắn đều là người liên quan đến sự việc cho nên bị mời tới phòng làm việc.
Có video quay lại, mấy học sinh không còn dám già mồm nữa, thừa nhận là do bọn chúng làm.
Tóc giáo viên chủ nhiệm vốn đã không nhiều, lúc này tức giận đến mức muốn trụi luôn.
Bởi vì phụ huynh của mấy học sinh này nhất thời không thể tới kịp cho nên chủ nhiệm định sẽ để sáng mai sẽ xử lý.
Chủ nhiệm bèn bảo giáo viên đưa mấy tên học sinh của mình về phòng ngủ trước đã.
"Cô giáo Sơ, thật sự rất xin lỗi cô." Thầy chủ nhiệm bình tĩnh lại, nói lời xin lỗi với Sơ Tranh, lại giới thiệu người đàn ông kia với cô: "Đây là thầy giáo mới tới, Đông Chiết."
Đông Chiết?
Chủ nhiệm nói hồ sơ của Đông Chiết còn chưa kịp làm, mấy ngày nay đều đang đi làm quen với hoàn cảnh của trường, khi nào làm xong các loại hồ sơ mới chính thức được nhậm chức.
Sơ Tranh: ". . ."
Cô chưa từng thấy người này.
Không phải là quỷ đấy chứ.
Còn có cái máy quay phim kia nữa, làm sao trùng hợp thế được?
Đông Chiết đi từ văn phòng của chủ nhiệm ra, nhân tiện hỏi: "Cô Sơ muốn về phòng y tế sao?"
Sơ Tranh nhìn hắn, im ắng nghĩ xem hắn muốn làm gì.
"Tôi vừa lúc tiện đường, cùng đi chứ?" Đông Chiết thản nhiên nói.
"Ồ."
Sơ Tranh chắp tay sau lưng đi trước, ánh mắt Đông Chiết dừng ở trên người cô vài giây rồi mới bước theo sau.
Lúc xuống lầu, Sơ Tranh đột nhiên dừng lại, xoay người.
Đông Chiết phanh lại rất kịp thời, đứng ở một bậc thang cao hơn cô, thản nhiên nhìn xuống.
Một đôi mắt đen như mực, hết sức tĩnh mịch.
"Anh là người chơi?" Sơ Tranh hỏi rất ngay thẳng.
"Người chơi?" Hắn hơi ngừng lại một chút, giống như nghi hoặc lại giống như đang nghĩ cái gì, một lát sau lắc đầu: "Không phải."
Sơ Tranh bước lên một bậc thang, tới gần Đông Chiết hơn nữa: "Vậy anh là cái gì?"
Đông Chiết vẫn không nhúc nhích: "Tôi là Đông Chiết."
Sơ Tranh: "Anh biết về ‘người chơi’?"
Đông Chiết từ chối cho ý kiến, khuôn mặt không có biểu cảm gì đột nhiên hiện lên nét cười khẽ khàng, nhưng chỉ thoáng qua đã biến mất, nếu như không phải Sơ Tranh đang nhìn hắn chằm chằm thì sẽ không phát hiện được.
"Vấn đề của cô bạn nhỏ nhiều thật đấy." Đông Chiết đi xuống dưới trước cô: "Nhưng mà tôi lại không thể nói cho cô biết.”
". . ."
Không phải người chơi thì có thể là gì?
Ác linh?
Nghĩ đến việc lần trước trên sân thượng, hắn xuất hiện một cách rất quỷ dị, quả thật là cũng có khả năng.
Hai tay Sơ Tranh tự ôm lấy mình, hơi… hơi đáng sợ rồi nha.
-
Ngày thứ hai, phụ huynh của mấy học sinh kia đã tới từ sáng sớm.
Chủ nhiệm nói chuyện cùng bọn họ, nghe nói là cực kỳ không thuận lợi, thậm chí chủ nhiệm còn muốn báo cảnh sát.
Cuối cùng mặc dù không báo cảnh sát, nhưng mấy học sinh đó đều bị cho nghỉ học.
Phụ huynh làm náo loạn cả văn phòng cứ như đang đứng ở chợ bán thức ăn không bằng.
Các vị phụ huynh ồn ào xong thì đi đến phòng ngủ tìm con mình, muốn dẫn bọn họ đi.
Nhưng kỳ quái ở chỗ, mấy học sinh này đều tỏ vẻ không muốn rời khỏi trường học.
Còn có một một người trèo hẳn lên bệ cửa sổ, nói là nếu cứ bắt hắn phải đi thì hắn sẽ nhảy xuống dưới.
Mấy đứa trẻ đều rất kiên quyết, trường học cũng sợ nếu thật sự ép buộc thì sẽ xảy ra chuyện gì, bèn không dám dùng vũ lực.
Các vị phụ huynh khuyên bảo hồi lâu cũng không có hiệu quả.
Mấy học sinh kia chặn cả cửa phòng ngủ lại, những người khác không có cách nào vào được.
Sơ Tranh về ký túc xá, nghe cô giáo Miêu nói chuyện phiếm, mấy học sinh kia còn đang ở trong phòng ngủ, sống chết không chịu đi.
"Tuổi còn nhỏ mà sao lại làm ra những chuyện như vậy." Cô giáo Miêu than thở: "Cũng may là cô Sơ có chút công phu, nếu không thì đã xảy ra chuyện rồi, bọn trẻ con bây giờ đúng là quá ác độc."
Bọn trẻ trâu hơn phân nửa đều là lũ máu nóng bốc đồng, trong lòng bọn chúng còn chưa nhận thức được đầy đủ mọi thứ.
Gặp phải việc gì đó thì chỉ nghĩ xem với tình huống trước mắt thì làm thế nào để có lợi cho bản thân mình, bất chấp hậu quả.
Nhưng cũng có những đứa trẻ hoàn toàn ác độc.
"Gần đây trường học toàn xảy ra những chuyện gì không biết..." Cô Miêu cầm quần áo, chuẩn bị đi tắm rửa: "Cô Sơ, cô không cần sao?"
"Ừ."
Cô Miêu vừa đi vào không bao lâu, Sơ Tranh đã nghe thấy một tiếng hét trong nhà vệ sinh.
Sơ Tranh đi mấy bước vào nhà vệ sinh: "Cô Miêu?"
Cô giáo Miêu mở cửa lao ra, run rẩy chỉ vào bên trong: "Máu, máu. . ."
Sơ Tranh nhìn vào bên trong xem thử, trên gương là be bét dấu tay máu, nhìn rất đáng sợ.
Sơ Tranh: ". . ."
Sơ Tranh đi vào, thử sờ một chút nhưng lại không chạm được vào máu.
Những dấu tay máu đó như hiện lên bên trong tấm gương.
Sơ Tranh gõ xuống tấm gương, cảnh cáo nói: "Xóa hết máu đi, không thì ta sẽ vặn đầu mi!”
Trong phòng vệ sinh đột nhiên xuất hiện một trận gió rét lạnh không biết từ đâu thổi đến, đồ vật treo trên tường rơi rụng loảng xoảng đầy đất.
"Cô Sơ, cô Sơ, cô không sao chứ?" Tiếng của cô giáo Miêu từ bên ngoài truyền đến.
"Không sao." Sơ Tranh đáp một tiếng, lại quay đầu nhìn tấm gương, cất giọng lạnh lẽo: "Cho mi thêm một cơ hội cuối cùng, cút nhanh lên."
===============
#sa:
Thầy Đông ~~
Đông Chấp pháp ~~
Chắc ko phải trùng hợp đâu nhỉ :3
Bạn thấy sao?