-----
7.
Mộ Yêu Nhiên bị bắt cóc đã được một tuần.
Dương Hiên đối với nàng ngàn y trăm thuận lại thuỷ chung không chịu thả nàng. Hắn chỉ cởi hết dây trói, thay vào đó, đeo vào chân nàng một cái xích nhỏ có chiều dài đủ để nàng hoạt động tự do khắp phòng.
Mộ Yêu Nhiên cũng không thấy tức giận lắm, dù sao hắn đã quyết bắt cóc nàng đến đây thì tất nhiên không dễ dàng tha nàng, ít nhất nàng cũng có vài mét vuông tự do, không phải sao?
Mộ Yêu Nhiên cười khẩy dựa đầu vào tường mông lung nhìn qua khung cửa sổ một bộ dáng xuất thần ngơ ngẩn như một giây sau nàng cũng tan biến đi vậy.
Dương Hiên vừa mở cửa chính là thấy cảnh này, trong lòng sợ hãi hoang mang, chưa bao giờ hắn thấy nàng tĩnh lặng như vậy, điều này làm hắn hoảng sợ, nàng nên cười xấu xa hoặc khinh bỉ miệt thị hắn, dùng tư thái kiêu ngạo nhìn hắn mới đúng, nàng bây giờ cứ như một cái xác không hồn. Dương Hiên vặn vẹo khuôn mặt cố gắng nặn ra một nụ cười lấy lòng nâng khay thức ăn bước vào nhẹ giọng kêu nàng như một người bạn trai tốt:
" Yêu Nhiên ăn cơm thôi ... Sáng nay ngươi cũng không ăn nhiều lắm, hẳn bây giờ rất đói đi? "
Mộ Yêu Nhiên bình tĩnh quay lại nhưng không nhìn hắn chỉ vươn tay muốn đón nhận cái khay.
Dương Hiên tinh tế tránh đi, nụ cười lấy lòng vẫn treo trên môi nhưng hốc mắt đã đỏ lên, hắn véo véo đùi mình, lại nhẹ giọng nói :
" Ta ... ta đút ngươi ... được ... được không Yêu Nhiên? "
Mộ Yêu Nhiên cười nhạt :
" Ta có thể từ chối sao? "
Lực đạo trên tay mạnh hơn, trên đùi đã bị hắn véo đến bầm tím, Dương Hiên lại như không thấy đau, mặt tái nhợt nhìn nàng, nước mắt trong hốc mắt đã trào ra tí tách rơi xuống, hắn vẫn cười :
" Ta ... ta đút ngươi được không? Cầu ngươi,... Yêu Nhiên "
Mộ Yêu Nhiên không nói nữa, xem như chấp nhận, nụ cười trên mặt Dương Hiên trở nên chân thật hơn. Hắn cầm lên muỗng chậm rãi cẩn thận bón nàng ăn.
Nhìn Mộ Yêu Nhiên môi mỏng không ngừng đóng mở, trên môi đồ một tầng dầu mỡ bóng loáng mà càng trở nên mê người, đầu lưỡi thấp thoáng trong khoang miệng, tất cả dường như đang dụ hoặc hắn.
Dương Hiên dán sát người nàng, thở dốc, nhìn chăm chú đôi môi kia si mê không ngớt, hắn trên người chỉ mặc một chiếc tạp dề, da thịt tái nhợt lỏa lồ hiện ra, hèn hạ sụp người hầu ăn nữ thần của hắn. Hắn cỡ nào khát vọng đôi môi đó, cỡ nào muốn hôn lên, nhưng hắn không dám. Ở ngày thứ hai bắt cóc nàng, hắn không nhịn nổi hôn lên, nàng cắn lưỡi tự sát, dù không thành công nhưng cũng làm hắn sợ hãi không thôi, sau đó hắn không dám nữa, cho dù thèm khát điên cuồng cũng không dám.
Thật vất vả cho nàng ăn xong, Dương Hiên mừng rỡ tùy tiện quăn cái khay qua một bên, một khắc đó, tạp dề trên người hắn cũng rơi xuống.
Mộ Yêu Nhiên rũ mắt, đến rồi.
( Sắp tới nặng khẩu vị, cẩn thận a)
Dương Hiên dán sát người trên mặt đất ngây ngốc nhìn nàng.
Chợt cười lớn, hắn dùng hai ngón tay kẹp lấy lưỡi bắt chước hôn mới như vậy lôi kéo ma sát không ngừng, nước bọt không ngừng chảy dọc xuống đất thành vũng nhỏ, Dương Hiên nhìn chằm chằm nàng tay càng ra sức chơi đùa cái lưỡi :
" Yêu Nhiên a ~ ha ... Yêu Nhiên ... ngươi nhớ không a? ... Ngươi lần đầu hôn ta ... Chính là như vậy ... Cắn lưỡi ta hảo đau ... Cũng rất sảng... Ta ... hảo sảng a ~ "
Mộ Yêu Nhiên không nói gì, tưởng như đang nhìn hắn lại giống như không nhìn.
Dương Hiên trái tim đều đang rỉ máu, tâm càng thống khổ hắn càng điên dại.
Hắn khóc khóc cười cười ngồi dậy, đôi tay tự xoa nắn chính mình.
Hắn ngửa đầu không ngừng thở dốc, gương mặt trắng bệch ửng hồng kì dị, hai chân tách rộng ra, đem hạ thân vốn cương cứng từ lâu trọn vẹn hiện ra trước mắt nàng, đau khổ nỉ non :
" Yêu Nhiên ~ Yêu Nhiên ... Nhìn ... nhìn ta a ~ ân ~ ư ~ Yêu Nhiên ... muốn ta đi. Yêu Nhiên muốn ta đi ... Ta là xử nam ... thật sạch ... ân ~ "
Không ngờ tầm mắt của Mộ Yêu Nhiên như ý hắn chuyển dời đến giữa hai chân, nam căn tuy hồng nộn lại kích cỡ rất khả quan sung sướng nhảy lên trước mắt nàng đỉnh đầu còn chảy ra li ti dịch thuỷ. Dương Hiên mừng rỡ càng ra sức phát lãng.
Trên cơ thể bị hắn bấm cấu vết thương chồng chất, hắn như không thấy đau hoặc từ đau đớn được đến khoái cảm càng dùng sức tự ngược.
Tiếng thở dốc, nước bọt, tinh dịch... Cả căn phòng nhuộm đẫm mùi dục vọng thối nát cũng hết sức câu nhân.
Mộ Yêu Nhiên rũ mắt dường như không muốn nhìn hắn nữa, Dương Hiên hoảng hốt khóc lớn, hắn lại không hề tới gần nàng, hắn không dám. Nhưng là, Dương Hiên không thấy được, ánh mắt của Mộ Yêu Nhiên ánh lên một tia tính kế.
Dương Hiên vẫn còn đắm chìm trong dục vọng của mình, hắn hướng về phía nàng cong chân lên, dùng hai tay bắt lấy hạ thân mình mãnh liệt luật động, mãnh liệt đến như muốn nhổ ra hạ thân, biểu tình trên mặt là sung sướng là đau đớn là khát khao.
Hắn thất thanh khóc lên, tuyệt vọng hét la lại sảng khoái rên rỉ.
Tôn nghiêm của hắn không còn.
Hắn vĩnh viễn cũng không thể có được nàng. Hắn tất nhiên biết nàng một khi thoát đi, đón lấy hắn chính là vực tình sâu thăm thẳm không lối thoát. Hắn sẽ mất nàng cũng sẽ tự hủy diệt mình.
Hắn không kìm được hành động cực đoan, bởi vì hắn yêu nàng, yêu đến si mê cuồng dại. Hắn đã thử chờ đợi, thử đủ cách làm nàng chú ý ... Nhưng là không có, hắn không có thứ gì làm nàng quyến luyến cả, ngay cả thân thể này. Ít nhất Dung Khanh cũng có một thân thể khiến nàng hứng thú, dù là hứng thú ngược đãi, nhưng hắn đâu? Hắn có gì a? Không có. Vậy nên hắn điên.
Tay dùng sức càng nhanh, sống lưng hắn tê dại run rẩy bắn ra từng luồng dịch thể nóng bỏng. Ánh mắt tan rã, hắn như món đồ chơi rách nát nằm trên đất si ngốc nhìn nàng, không ngừng lặp lại nỉ non :
" Yêu Nhiên... Yêu Nhiên ... "
---------
Hai tuần Mộ Yêu Nhiên bị bắt cóc rất nhanh trôi qua.
Ngoại giới những người kia muốn điên rồi.
Dung Khanh bại lộ thân phận Dung gia người thừa kế, vận dụng quyền lực điều tra tìm kiếm nàng, hắn không ăn không ngủ suốt nhiều ngày, người cũng lâm vào trạng thái suy kiệt nhưng vẫn cố chấp tìm kiếm. Cuối cùng người nhà hắn không nhìn được nữa dùng biện pháp mạnh đem hắn hôn mê, hắn tỉnh lại sẽ tiếp tục tìm kiếm, tìm kiệt sức lại bị làm hôn mê. Người đều nhanh gầy thành bộ xương khô.
Mộ Doãn bên này càng loạn hơn, hắn phát bệnh, từ co giật hét la kêu tên Mộ Yêu Nhiên đến bắt đầu tự ngược, thậm chí có một lần tự sát, cuối cùng phải đem hắn nhốt lại, trường kì sử dụng thuốc an thần. Bởi vì hắn cho rằng cha mẹ đem nàng giấu đi lại không cho hắn đi tìm nàng.
Cả trường học cũng xôn xao, những người trước kia xem nàng không vừa mắt bây giờ cũng thấy lo lắng. Dù sao, người bị bắt cóc hơn nửa tháng lại không hề có tin tức hay tống tiền gì thường chỉ có hai trường hợp, một là bị đem bán, hai là chết...
Mộ gia phối hợp cảnh sát phạm vi lớn tìm kiếm. Nhưng họ không ngờ rằng Mộ Yêu Nhiên lại bị Dương Hiên bắt, hắn vẫn đi học như thường, nhưng dường như mắc bệnh, vài ngày lại xin nghỉ một buổi, không ai nghĩ rằng một thiếu niên dương quang sáng sủa lại có một mặt âm u như vậy.
-------
Mà giờ đây, người bị cả thành phố tìm kiếm một mặt vô biểu cảm cầm trong tay dương vật giả hung hăng đâm vào hậu đình thiếu niên dưới thân.
" Lớp trưởng, ngươi không phải muốn ta chạm vào ngươi mà dùng đủ thủ đoạn a? Ta chạm rồi a. Ngươi thích không? Sảng không? A? A? "
Thiếu niên sớm đã khóc muốn ngất đi, hậu huyệt đã qua vài lần khai phá sớm đã thích ứng kích cỡ dương vật trong tay nàng thậm chí sinh ra chút khoái cảm nhưng vẫn đau đớn chua rát vô cùng. Hắn vô lực thấp khóc lại sợ thiếu nữ trên thân nổi giận không dám cầu xin tha thứ đành nhịn đau ôm hai chân cong ra thừa nhận nàng thô bạo đối đãi.
" Yêu Nhiên ... Yêu Nhiên ... đau quá ... Yêu Nhiên ... đau quá ... "
" Đau? Rõ ràng sảng mù mắt a. Hậu huyệt vẫn cắn không nhả đâu. Nhìn ngươi bây giờ chẳng khác gì cái động dục cẩu, sextoy đều bị ngươi bấm gãy a "
Vừa nói tay liền hung hăng đâm vào
Dương Hiên như cá mắc cạn há miệng thở dốc, mồ hôi đầy mặt trộn lẫn với nước mắt thấm vào môi hắn mặn chát, chua sót như trái tim hắn bây giờ.
Nàng đang sỉ nhục hắn, dùng phương thức này sỉ nhục hắn. Nhưng là, Yêu Nhiên, dù ngươi thế nào đối ta, ta đều nhận, ta yêu ngươi, thật yêu ngươi, chỉ cần ngươi không xa ta, ngươi muốn thế nào đều được...
Nhưng mà hắn thực sự rất khó chịu, đặc biệt khó chịu, hắn không thích như vậy, không hề, tuyến tiền liệt truyền đến mỏng manh khoái cảm chỉ làm hắn thấy thống khổ. Nam sinh khác trọn trọn vẹn vẹn được nàng muốn, mà hắn chỉ có thể dùng phương thức này lấy lòng nàng.
Gân xanh nổi lên trên trán, Dương Hiên vô thần nhìn trần nhà, dưới thân đã chết lặng, dịch bôi trơn từ lâu đã khô mất, đường đi cùng khô khan đau nhức vô cùng dần dần thấm ra máu tươi tanh nồng.
Mộ Yêu Nhiên nhíu mày, kéo hai chân hắn ra xem xét, hậu huyệt đáng thương sưng lên một vòng tội nghiệp nuốt lấy dương vật, máu tươi không ngừng theo khe hở thấm ra ngoài, nhìn thiếu niên ngoan ngoãn thuận theo trong lòng bỗng hơi nóng lên.
" Chậc, thể chất không thích hợp làm thụ a. Người ta có thể tự tiết dịch ruột non bôi trơn, mà ngươi ... Hảo vô dụng "
Dương Hiên nghe được nàng không vui lầm bầm, lập tức hoảng hốt run run rẩy rẩy bắt tay nàng, trái lương tâm mà nói:
" Yêu Nhiên ... thật xin lỗi ... thật xin lỗi ... Ngươi bôi thêm trơn ... là có thể ... chơi tiếp ... ta hảo sảng ... Không đau... ta không ... vô dụng "
Mộ Yêu Nhiên không nói gì đem dương vật giả rút ra, Dương Hiên chưa kịp thở phào nhẹ nhõm liền thấy nàng lại bôi một tầng thuốc bôi trơn, đem máu ngoài hậu huyệt lau sạch liền lại nhét vào.
Đau.
Dương Hiên thấp khóc, lại không dám chối từ. Mộ Yêu Nhiên đâm chọc vài lần cảm thấy ra vào thuận lợi liền buông tay chạm vào nam căn nửa mềm bị bỏ rơi rất lâu nhẹ ấn, Dương Hiên cong người phát ra tiếng thét sảng khoái, đôi mắt sáng rỡ nhìn nàng vật trong tay liền không có tiền đồ cương lên...
Mộ Yêu Nhiên nhẹ nhàng vuốt ve nam căn trong tay, hơi hạ người hôn lên đôi môi thiếu niên đang vặn vẹo lấy lòng nàng dưới thân :
" Ngoan, để ta muốn ngươi, Dương Hiên "
Dương Hiên vội vàng đáp trả, hắn nỉ non kêu tên nàng, hơi nhổm người lên cố đem nam căn đẩy vào tay nàng, trong lòng không khỏi mơ màng hi vọng, hậu huyệt dường như cũng không còn đau nữa...
Hai đầu lưỡi giữa không trung bay múa quấn quyện vào nhau không ngừng chảy ra từng sợi chỉ bạc.
Hắn mê loạn.
Nàng tỉnh táo.
Thiếu niên cả người ửng đỏ tình triều si ngốc nhìn thiếu nữ trên thân, đem nàng ôm lấy, cầu nàng âu yếm hắn.
Mộ Yêu Nhiên tách hai chân ngồi trên người hắn, hai người dần dần kết hợp... Lần đầu chính thức kết hợp.
Dương Hiên nhìn nam căn bản thân từ từ tiến vào cơ thể nàng, cảm nhận một vòng mị thịt ấm áp ướt đẫm bao dung hắn ... Hắn hạnh phúc cùng mừng như điên khóc lên:
" Yêu Nhiên ... a ... ta ... ta đã là của ngươi ... Yêu Nhiên ... muốn ta ... muốn ta ... ân ~ ta yêu ngươi ... yêu ngươi a ... Yêu Nhiên "
Mộ Yêu Nhiên thở nhẹ, thử luật động vài lần, thiếu niên dưới thân đã sảng đến đầu óc mụ mị ôm lấy nàng hô to rên rỉ. Nàng cắn liếm vành tai hắn :
" Dương Hiên, nói ' Yêu Nhiên thao ta ' "
Thiếu niên rên rỉ cao vút, không ngừng ưỡn người uốn éo phối hợp :
" Yêu Nhiên ... thao ta... a a a ... thao ta ... thao chết ta ... Yêu Nhiên ... "
Mộ Yêu Nhiên túm hắn tóc giật mạnh, áp môi hắn mãnh liệt hôn, dưới thân điên cuồng run động, âm thanh va chạm xác thịt, tiếng nước vang lên đầy phòng.
Dương Hiên cũng điên cuồng đáp trả, mặc nàng cắn xé môi hắn, mặc tay nàng không ngừng cào từng đường rỉ máu trên thân. Hắn chỉ thấy thật sung sướng, thật sảnh, Yêu Nhiên cuối cùng muốn hắn, Yêu Nhiên ...
" A ~ Yêu Nhiên ... ô ô ... ta muốn... ô ... a ... Muốn bị ngươi thao chết ... A a a ... hảo sảng ... "
Xuyên thấu qua cửa sổ có thể thấy hai thân ảnh đang hung hăng dây dưa như muốn nuốt chửng nhau. Hai người làm từ chiều đến sáng lại đến trưa, dùng đủ các loại tư thế loạn xạ giao hợp, căn phòng khắp nơi đều là dịch thủy, tinh dịch, cùng máu, vươn đầy mùi mê hoặc của tình dục.
8.
Sáu năm sau.
Tại một khu chung cư cao cấp, trong phòng ngủ xa hoa, hai thân ảnh không ngừng quấn vào nhau.
Nữ nhân phía trên xinh đẹp mê người, khuôn mặt đường nét rõ ràng, mí mắt hơi giương lên như hồ ly, thân hình hỏa bạo, làn da trắng nõn, cả người đều vươn đầy hơi thở mị hoặc khiến người ta trầm mê. Nàng đang đè nặng một nam nhân gầy yếu dưới thân, đôi tay gãi cằm hắn như sủng vật, nhìn nam nhân si mê khó nhịn vặn vẹo thân mình.
Hai người rõ ràng đang kết hợp lại không hề hoạt động. Tuy vậy dâm thủy cùng tinh dịch hỗn loạn đầy giường chứng tỏ trước đó bọn họ đã điên cuồng thế nào.
Nam nhân cuối cùng không nhịn được nức nở rên rỉ, vươn tay ôm lấy nàng :
" Yêu Nhiên... động ... động một chút được không? Ô ô ... Ta hảo khó chịu ... Yêu Nhiên "
Mộ Yêu Nhiên khẽ cười, ôn nhu hôn môi nam nhân dưới thân, chờ hắn đáp trả liền nhanh chóng rời đi, trêu chọc nam nhân càng uỷ khuất nỉ non :
" Dung Khanh, ngươi thua, phải phạt nha ~ "
Dung Khanh ánh mắt mê muội tràn trề tình yêu nhìn nữ nhân tuy vẫn lạnh lùng lười biếng nhưng so sáu năm trước đối với hắn càng thêm ôn nhu, ngay cả hắn cũng không thể ngờ được mình có thể ở bên nàng lâu như vậy, tuy rằng nàng ... Không chỉ có mình hắn.
Dung Khanh rướn người liếm liếm cổ nàng, giọng nói khàn khàn :
" Cầu ... cầu chủ nhân trách phạt ... a "
Chưa nói xong liền cảm thấy nhục động chứa đựng hắn hung hăng co rút, hắn sảng khoái hét lên, Dung Khanh thiếu chút nữa liền bắn ra.
Mộ Yêu Nhiên nhếch môi cười, luồn hai ngón tay vào miệng hắn kẹp lấy lưỡi hắn :
" Bảo bối, nếu có thể chịu đựng mười lần co rút mà không bắn thì sẽ có thưởng nha ~ "
Dung Khanh một bên vội vàng nuốt lấy tay ngọc trong miệng một bên ê a đáng thương nhìn nàng, nhưng cuối cùng cũng ngoan ngoãn gật đầu đồng ý.
Mộ Yêu Nhiên bỗng nhướng người trên dưới hoạt động, nam căn đáng yêu ra ra vào vào hoa huyệt nàng, nàng hơi thở dốc, đem ngón tay rút ra khỏi môi hắn, đầu lưỡi quyến luyến liếm lấy tay nàng dẫn theo từng sợi chỉ bạc. Nam nhân dưới thân ánh mắt đã dại ra, tay hung hăng níu lấy ga giường cố chịu đựng, gân xanh nổi lên đầy trán.
" Bảo bối, đếm nào ~ "
Dung Khanh há miệng thở hổn hển, nước bọt không kịp nuốt tràn ra khóe môi, giọng nói run rẩy:
" Một ... A ... hảo sảng ... Ô ô ... Yêu Nhiên ~ "
Hắn bỗng cao vút hét lên bởi vì nàng ngồi mạnh xuống dùng tử cung co bóp hung hăng hút lấy hắn. Dung Khanh cảm thấy nam căn bị nàng bóp thật chặt thật chặt, vừa sảng lại đau đớn, linh hồn đều sắp bay ra, may hắn nhịn kịp nếu không đã bắn.
" ... Hai ... ân ... a ~ "
" Ba ... nga... không ... Yêu Nhiên ... Yêu Nhiên ... "
" Ân ~ ... bốn ... "
" Năm ... Ô ô ... Yêu Nhiên ... Ta hảo khó chịu ... Ta không được ... đừng hút ... A a a ..."
Đến lần thứ sáu, người này đã không có tiền đồ bắn, tinh dịch nóng bỏng không ngừng rót vào tử cung nàng tràn ra giữa nơi kết hợp. Dung Khanh níu rách cả ga giường, mắt trợn trắng không ngừng hét to:
" Ta bắn ... A a a ... Ta chết ... Ô ô ... Yêu Nhiên ... Ta muốn chết dưới thân ngươi ... A a a ... ta bị ngươi hút chết ... bị ngươi thao sảng chết ... Yêu Nhiên! A!! "
Mộ Yêu Nhiên hơi thở nhẹ, cảm nhận bụng dưới nóng bỏng, tay nàng đã mò xuống dưới khẽ mông nam nhân này, ngựa quen đường cũ chậm rãi cắm vào một ngón tay. Dung Khanh sóng triều vừa qua cũng không nén được hoảng sợ nhìn nàng, ô ô khóc lóc, níu tay nàng lắc đầu, lần trước thật là đau, đau quá, hắn đến giờ vẫn sợ hãi.
" Yêu Nhiên ... Ô ô ... không chơi như vậy được không? Ngươi muốn đánh ta như thế nào đều được, không cần vậy a Yêu Nhiên ... Yêu Nhiên ... "
Mộ Yêu Nhiên hôm nay phá lệ ôn nhu, nàng nhẹ nhàng hôn môi hắn, vuốt ve thân thể hắn.
" Ngoan, sẽ không đau. Ân? "
Dung Khanh chậm rãi bình tĩnh lại, thậm chí còn động tình vặn vẹo, ánh mắt nhìn nàng si mê.
" Yêu Nhiên ... Yêu Nhiên ... nhẹ chút ... Ô ... Thương ... thương tiếc ta một chút ... A ~ Yêu Nhiên ... "
--------
Mộ Yêu Nhiên nhìn nam nhân đang vùi đầu vào ngực nàng ngủ say, khóe miệng hắn vẫn giương lên đầy hạnh phúc, nàng khẽ thở dài.
Nàng chưa từng nghĩ sẽ cho phép một nam nhân nào bên cạnh mình lâu như vậy ... Dung Khanh là ngoại lệ. À, cả Mộ Doãn ...
Dung Khanh sao, có lẽ do hắn yêu quá điên cuồng, có lẽ nàng đã quá tổn thương hắn, lợi dụng hắn đem Dung gia nuốt, hoặc có lẽ mẹ hắn lúc ra đi không ngừng cầu xin nàng đừng ruồng bỏ hắn ... vậy nên, nàng dù có máu lạnh hơn cũng không cách nào ngoan tâm được.
Bởi vì, nàng biết, nàng rời xa hắn, Dung Khanh sẽ đem mình tự ngược đến chết... chết dần chết mòn... Như lần đó, nàng không nói không rằng đi công tác hơn mười ngày, vừa về nhà liền thấy hắn ngồi trước cửa, cơ thể vốn gầy yếu lại càng gầy hơn, làn da trắng bệch, môi khô nức vẫn nở nụ cười, hắn không đi nổi liền bò đi, từng chút một bò đến ôm lấy nàng thì thào:
" Yêu Nhiên, về ... Khanh chờ ngươi ... thật lâu ... "
Dung Khanh, không ăn, không ngủ đợi nàng hơn mười ngày ... Như vậy yêu điên cuồng, nàng làm sao rời bỏ hắn được.
Mộ Yêu Nhiên khẽ thở dài, điện thoại vừa lúc vang lên, là Trần Hi Hi, mẹ kế nàng. Nhưng nhấc máy lại là giọng của Mộ Doãn, hắn khóc nức nở.
" Ừ? "
[ Tỷ tỷ, ô ô, tỷ tỷ, mẹ ... mẹ tỉnh ... muốn gặp ngươi ... Ô ô, tỷ tỷ, A Doãn sợ hãi, tỷ tỷ tới đây được không? ]
Mộ Yêu Nhiên im lặng chốc lát rồi nhẹ giọng nói :
" Đừng khóc, ta tới ngay. "
Bên kia khụt khịt không ngừng ỉ ôi gọi nàng mau đến. Mộ Yêu Nhiên vẫn luôn nhẹ giọng đáp lại, đến khi hắn chịu tắt máy mới thôi.
Vừa nghiêng người liền thấy Dung Khanh đã tỉnh, mở tròn mắt nhìn nàng.
" Yêu Nhiên ... " hắn hoang mang gọi nàng.
Mộ Yêu Nhiên cúi đầu hôn nhẹ má hắn.
" Ngoan, ta đi ra ngoài một chút. " nàng nghĩ nghĩ lại bổ sung một câu " Trưa sẽ về với ngươi "
Dung Khanh nhu thuận gật đầu, ngoan ngoãn vô cùng. Hắn hôn hôn trán nàng, mắt, mũi, môi, má, âu yếm từng nét trên mặt nàng như muốn khắc sâu vào xương tủy.
" Yêu Nhiên, về sớm. Ta chờ ngươi... Vẫn luôn chờ ... "
Mộ Yêu Nhiên nhắm mắt, thừa nhận hắn yếu ớt làm nũng trong chốc lát liền đứng dậy đơn giản ăn mặc trang điểm liền đi rồi.
Dung Khanh nằm trong chăn ngơ ngẩn nhìn cánh cửa dần đóng lại, dường như hồn cũng bay đi mất.
" Yêu Nhiên, chớ đi ... "
-------
Mộ Yêu Nhiên bước vào phòng bệnh, không nói không rằng nhìn nữ nhân vốn yêu kiều xinh đẹp ngày xưa nay đã bị bệnh tật làm tàn phai nhan sắc.
Trần Hi Hi dường như khỏe hơn một chút, sắc mặt trắng bệch thoáng hồng nhuận, nàng cười nhẹ nhàng nhìn Mộ Yêu Nhiên. Hồi lâu, Trần Hi Hi lên tiếng:
" Ngươi lớn lên rất giống mẹ ngươi. Xinh đẹp, cường thế, đầy mị lực. "
Mộ Yêu Nhiên không đáp lời, nàng rất cao, chừng 1m7 hơn, Trần Hi Hi muốn nói chuyện với nàng phải ngước đầu lên. Nàng khẽ ho, tiếp tục nói :
" Ta kì thực rất hâm mộ mẹ ngươi, dù chết rồi cũng khiến cho vô số người nhớ mãi không quên... Bao gồm cha ngươi, ý ta là Mộ Triệt, không phải Danh Hào - cha ruột thật sự của ngươi. Yêu Nhiên, ngươi thật ra đã sớm biết ngươi không phải là con gái của Mộ Triệt đi? "
Mộ Yêu Nhiên nhìn nàng hồi lâu cuối cùng khẽ gật đầu.
Trần Hi Hi nhìn ra ngoài cửa sổ, cười bi thương.
" Đáng thương, Mộ Triệt thật đáng thương. Mẹ ngươi rõ ràng không hề yêu hắn, hắn biết, nhưng lại vẫn cố chấp dùng thủ đoạn đem mẹ ngươi cưới tới tay, thậm chí đem tiểu tình nhân của nàng là Danh Hào giết. "
Nàng dừng một chút, bỗng bật cười lớn.
" Nhưng hắn không ngờ được rằng, sau khi cưới được hai năm, mẹ ngươi lại đi thụ tinh nhân tạo, đứa nhỏ trong bụng chính là của Danh Hào... Mộ Triệt đáng thương vẫn tưởng rằng là của hắn, lúc ấy a, vui mừng như điên. "
" Rồi cái ngày mà ngươi sinh ra, nàng ôm lấy ngươi nói với hắn đây là đứa nhỏ của Danh Hào, nàng muốn hắn phải nuôi lớn đứa con của kẻ thù, nàng muốn hắn phải gánh chịu tội ác mà hắn gây ra, hắn vĩnh viễn cũng sẽ không có được nàng, vĩnh viễn. "
Mộ Yêu Nhiên rũ mắt, có lẽ bởi vì vậy mà mẹ luôn đối xử lạnh nhạt với cha đi, còn cha ... nàng từng không ít lần bắt gặp Mộ Triệt xa xa ngơ ngẩn nhìn mẹ nàng, ánh mắt ấy lúc ấy nàng không hiểu bây giờ cũng đã hiểu, là yêu tê tâm liệt phế, cùng khát vọng.
Trần Hi Hi vẫn còn nói :
" Sau đó, hắn lâm vào suy sụp, mà ta, vốn là y tá đỡ đẻ cho ngươi, vô tình nghe chuyện đó. Ta nhìn thấy Mộ Triệt lúc mẹ ngươi mang thai đối với nàng ôn nhu thuận theo lại sủng ái nàng liền không kìm được tâm động yêu hắn. Ta muốn lợi dụng lúc cha ngươi đau khổ tột cùng mà đả động hắn... "
" ... Nhưng mà nam nhân kia a... bị mẹ ngươi đem hồn lẫn tim đều hút đi mất, nơi nào có chỗ cho ta a ... Hai mươi mấy năm, hai mươi mấy năm, hắn thậm chí không chạm vào ta. Mộ Doãn cũng như ngươi, thụ tinh nhân tạo mà ra, nhưng là ngươi hoàn hảo còn đứa nhỏ tội nghiệp kia lại bị khiếm khuyết, đã vậy còn bị cha hắn đem hắn cho ngươi làm đồ chơi ... Ha ha ... "
" Đáng thương ta, một mực vẫn yêu hắn, chờ hắn. Dù hắn trước khi chết vẫn luôn hô tên nàng, ta lại như cũ không thể hận hắn ... "
" Thật ra hắn cũng như ta thôi ... Hắn yêu nàng ta yêu hắn ... Một đám người đáng thương tự tổn thương nhau ... "
Mộ Yêu Nhiên nhìn nàng, ánh mắt bằng phẳng nhẹ giọng thì thào:
" Đáng sao? "
Trần Hi Hi cười mà như khóc, nữ nhân ngày xưa nhu nhược vô cùng bỗng chốc trở nên kiêu hãnh mạnh mẽ.
" Không đáng, nhưng ta không hối hận. Nếu lúc đó ta không theo đuổi thì đến chết ta cũng sẽ bâng khuâng trong lòng. Ta không hối, một khi chọn con đường này dù kết quả như thế nào ta đều sẽ chấp nhận. Ta bây giờ ... chính là bị quả báo đi, ngươi không cần phải nhọc lòng trả thù nữa rồi. "
Trần Hi Hi chậm rãi nằm xuống, vài vệt nắng rọi lên mặt nàng. Mộ Yêu Nhiên bỗng chốc hoảng hốt. Trần Hi Hi dịu dàng nhìn nàng, dịu dàng chân thật từ trong đáy lòng :
" Yêu Nhiên, lúc ta ôm ngươi lần đầu, ngươi vẫn còn rất nhỏ bé, nho nhỏ yếu ớt, mềm mại. Ta vẫn luôn muốn có một đứa con gái như ngươi ... "
Giọng nói của Trần Hi Hi dần nhỏ đi rồi tắt lịm.
Mộ Yêu Nhiên nhìn nàng, một giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt rơi xuống nền nhà biến mất vô tung.
" Vậy nên, ngươi dù lại độc ác cũng chưa bao giờ làm hại ta. Phải không ... "
Không ai trả lời nàng nữa cả.
Mộ Yêu Nhiên chậm rãi xoay người ra khỏi phòng nhìn thấy Mộ Doãn hoang mang bơ vơ ôm chân co lại một góc âm thầm rơi nước mắt nhìn nàng, trái tim bỗng dâng lên vô vàn chua sót.
Mộ Doãn ngốc ngốc nhìn nàng.
" Tỷ tỷ, mẹ đâu? "
Mộ Yêu Nhiên ngồi xổm xuống ôm hắn vào lòng.
" Mẹ của A Doãn đã đi rồi, đi rất xa rất xa. "
Người trong lòng hơi run rẩy, hắn ôm chặt nàng như bám lấy sinh mạng của mình, tiếng khóc áp lực trào ra dần to lên trong mơ hồ nghe thấy Mộ Yêu Nhiên khẽ nói :
" A Doãn, ngoan, cha đi nàng cũng đi nhưng tỷ tỷ sẽ không bao giờ vứt bỏ ngươi... "
Một lời hứa hẹn, ngay cả Dung Khanh cũng không có cứ như vậy bị nam nhân si ngốc này nhận được.
Mộ Yêu Nhiên khẽ thở dài, nữ nhân kia dù đã chết cũng như cũ rất tâm cơ.
Mộ Doãn mới là vô tội nhất, đáng thương nhất, hắn bây giờ cũng chỉ có mình nàng để dựa vào, nàng đến chết cũng không vứt bỏ hắn được. Nữ nhân kia biết vậy nên lúc ra đi mới đắc ý đến vậy đi.
Mộ Yêu Nhiên cười khổ, cảm nhận nam nhân trong ngực hoảng loạn vô thố liền nhẹ nhàng hôn hắn, trấn an đứa nhỏ tội nghiệp này.
-------
9.
Dung Khanh ngồi trước bàn cơm sửng sờ nhìn một bàn đầy món nàng thích từ nóng hổi đến nguội lạnh, thời gian chậm rãi trôi qua.
Trưa nay nàng không về...
Hắn bỗng động đậy, như một cái xác thơ thẩn đi đến trước cửa nhà ôm chân co mình lại, hắn không khóc không nháo, chỉ chết lặng nhìn về phía cửa, dường như một giây sau nàng sẽ mở cửa bước vào ôm hắn.
------------------
Một bên này, Mộ Yêu Nhiên bận tối tăm mặt mũi vừa phải xử lý công việc vừa chuẩn bị tang lễ cho Trần Hi Hi.
Đến hoàng hôn mới đâu vào đấy.
Mộ Yêu Nhiên lẳng lặng đứng nhìn Mộ Doãn một thân áo tang ngơ ngẩn quỳ trước bài vị của Trần Hi Hi, tuy vậy nàng vẫn cảm nhận được sự bi thương của hắn.
Nàng không mặc áo tang, chỉ đơn giản một bộ tây trang nữ đen, trên môi nàng từ lâu đã không còn nụ cười lười biếng xấu xa.
Nàng trưởng thành, cũng thay đổi, trở nên trầm ổn nghiêm nghị, lạnh lùng và ... âm u. Nàng không được phép phóng túng nữa. Đây là chọn lựa của nàng, cũng là con đường nàng muốn.
Mộ Yêu Nhiên tiến tới bên cạnh Mộ Doãn, thiếu niên ngẩng đầu nhìn thấy nàng nước mắt lạch cạch liền rơi xuống.
" Yêu Nhiên ... Tỷ tỷ ... Tỷ tỷ ... Ô ô ... Ta sợ ... Ta ... Ta "
Mộ Yêu Nhiên ngồi xuống, thiếu niên liền không kịp chờ lao vào lòng nàng. Hắn níu lấy áo nàng không buông, hắn hoảng sợ lo lắng lại không biết mình sợ cái gì, dường như có gì đó mất đi, hắn ngây ngốc không biết nên hắn sợ hãi.
" Tỷ tỷ ... Tỷ tỷ ... Bọn họ đem mẹ giấu vào cái hộp gỗ ... Chúng ta đem mẹ ra được không? "
Mộ Doãn cẩn thận nhìn xung quanh, ngoài bọn họ ra còn có vài vị khách đang cúng bái, hắn liền ghé vào ngực nàng âm thầm rơi nước mắt nhỏ giọng :
" Cha ... Cha trước đây cũng bị bọn họ bắt vào hộp mang đi mất ... Tỷ tỷ ... Ô ô ... Chúng ta đi cứu bọn họ được không? Tỷ tỷ? "
Mộ Yêu Nhiên vuốt nhẹ lưng hắn :
" Bọn họ không phải bị bắt ... Cha và ... mẹ A Doãn họ hóa thành vì sao trên trời. Họ vẫn ở đó luôn luôn quan tâm A Doãn, chúng ta không cần quấy rầy họ được không? "
Mộ Doãn cái hiểu cái không gật đầu, lại như nghĩ chuyện gì ôm chặt lấy nàng nức nở :
" Tỷ tỷ ... Tỷ tỷ không cần biến thành sao được không? Tỷ tỷ vẫn luôn ở với A Doãn được không? A Doãn sẽ ngoan ngoãn ... A Doãn nghe lời ... Đừng bỏ A Doãn một mình ... "
Mộ Yêu Nhiên cũng ôm hắn :
" Nếu tỷ tỷ phải đi thì A Doãn nên làm sao đây? "
Mộ Doãn sợ hãi nhìn nàng đem nàng ôm siết không ngừng lắc đầu :
" Không cần ... Không cần bỏ rơi A Doãn... Ô ô ... Nếu ... nếu như phải đi liền dẫn A Doãn đi cùng được không? A Doãn sẽ thật ngoan, không làm phiền tỷ tỷ, A Doãn cũng sẽ không phát giận đánh Dung ca ca nữa. Tỷ tỷ đừng để A Doãn một mình ... Ô ô "
Mộ Yêu Nhiên đôi mắt thâm trầm nhìn hắn hồi lâu liền đem hắn ôm chặt:
" Đây là ngươi nói. A Doãn, tỷ tỷ sẽ không để ngươi một mình. Sẽ không. "
-------------
Dung Khanh cảm giác bản thân đã ngồi đây thật lâu rồi, nhưng hắn không nghĩ di chuyển, hắn vẫn chờ nàng ...
Mộ Yêu Nhiên vừa mở cửa liền thấy hắn như thường lệ ôm đầu gối chờ nàng, so chó giữ nhà còn chuyên nghiệp hơn, trong lòng không khỏi dở khóc dở cười cùng một tia thương tiếc. Thấy hắn nhìn nàng ngây ngô, Mộ Yêu Nhiên thở dài :
" Dung Khanh, ta về rồi "
Dung Khanh lúc này mới phản ứng lại, hắn muốn đứng lên đón nàng nhưng chân ngồi lâu lắm đã tê dại hắn gấp đến độ khóc lên.
" Yêu Nhiên ... Ta ... ta "
Mộ Yêu Nhiên thở dài lần nữa, một phen vớt lên hắn đi vào nhà, vật nhỏ này khẳng định lại chờ nàng cả ngày, lần nào cũng vậy, chuyện gì cũng nghe lời riêng việc này nói mãi không nghe, nàng cũng hết cách.
Lại nhìn nam nhân mắt hồng hồng ủy khuất nằm trong ngực nàng như thỏ con, Mộ Yêu Nhiên lần đầu tiên ngẫm lại... Dường như nam nhân của nàng, ai cũng đặc biệt thích khóc lóc làm nũng a ...
Dung Khanh quyến luyến rúc vào lòng nàng ôm lấy nàng không tha lại chợt nhớ tới cuộc điện thoại cách đây không lâu.
Hắn nắm chặt tay rồi lại thả ra rồi lại nắm chặt. Trời mới biết vừa rồi nghe thấy chuyện về nam nhân kia hắn chỉ muốn lập tức dập máy, hắn hoang mang lo sợ lại ghen tị, nam nhân kia đã cướp lấy nàng ra khỏi hắn một lần, nỗi sợ hãi mất nàng lúc đó hắn đến bây giờ vẫn còn cảm giác được. Hắn có thể dễ dàng nén đau chấp nhận nàng có thêm nam nhân khác nhưng riêng người đó hắn chỉ thấy chán ghét...
Vậy nên, hắn muốn ích kỉ một lần, xem như ...xem như hắn chưa từng nghe cuộc gọi đó.
Dung Khanh cắn môi nén xuống thấp thỏm trong lòng, hắn càng dùng sức ôm nàng.
Mộ Yêu Nhiên không mấy chú ý đến biểu hiện bất thường của hắn chỉ đem hắn mang đến bàn ăn, nhìn thấy thức ăn đầy bàn cũng không ngạc nhiên.
Nàng quay người lại hôn lên má nam nhân đang bám dính lấy nàng:
" Chưa ăn cơm? Ân? "
Âm cuối hơi giơ lên xoắn xít, hắn nghe đến cả người tê tê có chút chột dạ lắc đầu kéo tay nàng.
" Khanh chờ Yêu Nhiên về ... về ăn ... "
Mộ Yêu Nhiên vỗ mông hắn, đẩy hắn về phía trước :
" Vậy hâm lại đi. Ta đi tắm trước. "
Dung Khanh đỏ mặt ôm mông lúng túng đáp ứng, thâm tâm lại ngọt ngào như mật vội vàng đi làm nóng đồ ăn.
Đây là hắn vừa mới nấu ... còn bữa trưa ... đã ném cả rồi...
Mộ Yêu Nhiên rất nhanh tắm xong, hai người đơn giản ăn qua liền đến phiên Dung Khanh đi tắm, lúc nằm lên giường cũng đã quá nửa đêm.
Mộ Yêu Nhiên rất nhanh liền ngủ say, Dung Khanh nằm trong lòng nàng nâng niu khuôn mặt xinh đẹp kia, lúc có lúc không hôn liếm.
Hắn cẩn thận ngắm nghía nàng, trong phòng chỉ có một ngọn đèn ngủ nhỏ nhưng cũng đủ để hắn có thể nhìn thấy nàng.
Khuôn mặt lúc ngủ của nàng rất an tĩnh, nàng dường như rất mệt mỏi đôi mắt nhắm chặt có chút tiều tụy, lông mi rất dài rất dài xếp chồng lên nhau như cánh quạt nhỏ không phải cong lên mà là rũ xuống lúc mở mắt liền quyến rũ muôn phần, nhắm mắt lại lại có chút u buồn, hắn si mê hôn lên mắt nàng hận không thể dùng môi đi âu yếm từng sợi mi dài. Dung Khanh hôn xuống mũi, mũi nàng rất cao hơi vểnh ở cuối, từ mũi lại xuống đôi môi tuy mỏng lại hình dạng vô cùng kiêu ngạo xinh đẹp. Hắn dùng ngón tay phác họa môi nàng rồi lại kìm không được dùng môi nặng nề mút mát.
Trong lòng hạnh phúc không tả nổi, hắn bây giờ có thể quan minh chính đại hôn nàng mà không phải như sáu năm trước thầm yêu thành si, dựa vào chút động chạm lúc bị nàng hung hăng dùng bạo lực học đường mà tự an ủi tự ngược tự ảo tưởng....
Hoặc như bốn năm trước bị nàng vứt bỏ dùng tự sát bức nàng không thành lại bất chấp liêm sỉ dùng thủ đoạn bỏ thuốc nàng đem áo quần cởi ở trên giường vặn vẹo phát lãng không ngừng cầu nàng chạm vào hắn, muốn hắn đi, bị nàng phẫn nộ ngược đãi xác thịt tìm đến khoái cảm ... sau đó bị nàng càng dứt khoát vứt bỏ ... hắn lúc đó đã điên ... vì nhìn không thấy nàng mà điên....
Hai năm sau mẹ trước khi chết dùng Dung gia tất cả tài sản làm " sính lễ " đem hắn lúc ấy đã điên điên khùng khùng ốm yếu bệnh tật bị tương tư tra tấn dường như sắp chết đưa tặng nàng.
Nàng là độc dược cũng là giải dược ... không có nàng liền đau đớn điên khùng, có nàng liền hạnh phúc như trên mây, tình yêu muốn nén cũng nén không được ...
Dung Khanh nghĩ lại bỗng thấy thấy hoảng sợ vô thố, nhỡ sau này nàng không cần hắn nữa hắn phải làm sao? Hắn không còn người mẹ vì hắn mà tính kế nàng nữa, cũng không có Dung gia thứ hai đưa nàng, hắn nên làm gì, không cần, không cần, hắn không cần bị vứt bỏ nữa... Hắn bây giờ chỉ có nàng, chỉ có nàng ...
Dung Khanh càng nghĩ càng sợ, hôn nàng động tác càng trở nên dồn dập, hắn sống chết mút lấy lưỡi nàng, giữa hai làn môi giao nhau không ngừng vang lên tiếng nước. Mộ Yêu Nhiên cũng chưa tỉnh lại, có lẽ quá mệt rồi.
Dung Khanh cũng bất chấp hậu quả quấy rầy nàng tỉnh dậy sẽ bị trừng phạt vén lên váy nàng liền vội vàng tiến vào điên cuồng đưa đẩy, hắn vốn trần truồng ngủ nàng lại chỉ một lớp váy mỏng rất nhanh liền bị cởi, chân cũng bị hắn tách rộng thừa nhận hắn khát khao đòi lấy giao hợp, hạ thể va vào nhau bạch bạch phá lệ chói tai.
Dung Khanh tâm hồn thống khổ được thân thể dục vọng xoa dịu, hắn cúi đầu ngậm lấy nhũ hoa mút chùn chụt dường như muốn hút ra sữa mới chịu bỏ qua hết bên trái lại bên phải, nam căn như giã gạo rút ra đâm vào không ngừng, đôi lúc hắn dùng nam căn đâm thật sâu đến tử cung liền ngừng lại ôm nàng mông dán sát hạ thể dâm đãng cọ sát sau đó bất ngờ mãnh liệt rút chọc, đôi lúc lại ôn nhu đưa đẩy đem nam căn rút hết lại từ từ cắm vào, hắn yêu chết âm thanh giữa hạ thể lầy lội ướt đẫm của hai người mỗi lúc đánh vào nhau. Mộ Yêu Nhiên cũng bị hắn làm tỉnh nhưng mà cũng không nói gì mặc kệ hắn làm bậy trên người mình không bao lâu liền lại ngủ say.
Dung Khanh hôm nay phá lệ cuồng nhiệt một mình hắn lật qua lật lại nàng cày cấy suốt đêm lại chỉ bắn ba lần bởi vì những lúc muốn bắn hắn đều rút ra, dùng đầu lưỡi hầu hạ hoa huyệt nàng đem dâm thủy cùng tinh dịch hắn bắn ra trước đó đều liếm sạch lại tiếp tục tiến vào dây dưa.
Mộ Yêu Nhiên lần đầu tiên bị nam nhân luôn luôn ngoan ngoãn yếu yếu này làm hai chân không khép lại được. Nàng tỉnh đã lâu vẫn nằm trên giường sửng sờ suy ngẫm, Dung Khanh còn đang vùi đầu giữa hai chân nàng vui vẻ ' uống nước '.
Mộ Yêu Nhiên : " ... "
Hôm qua có người nhân lúc nàng đi vắng đem Dung Khanh bắt đi lại đổi người mới? Hoặc trong thức ăn đêm qua có thuốc kích dục? Hoặc thật ra nàng thận hư, sinh lý đã gần chịu không được hắn? Bất kể lí do nào đều khiến người ta thấy căng thẳng....
Mộ Yêu Nhiên trầm mặc, dùng chân đạp mạnh vai hắn, Dung Khanh không kịp phản ứng liền bị nàng đá ngã xuống giường, bị đập đến đau đớn. Hắn hoảng loạn bò dậy ngơ ngác nhìn nàng, trên mặt vẫn còn dính đầy dâm thủy, đang muốn leo lên tìm nàng uỷ khuất làm nũng liền thấy Mộ Yêu Nhiên ngồi dậy. Ánh mắt nàng lạnh lẽo nguy hiểm cùng ti điểm chán ghét, cả người hắn cứng lại sợ hãi run run rẩy rẩy.
" Có phải hay không gần nhất hơi chút sủng ái ngươi liền muốn lên trời rồi? Ta cũng không muốn một nam nhân không nghe lời "
Lời nàng như một con dao hung hăng cắt lên tim hắn rỉ máu đau đớn làm hắn kinh sợ lạnh lẽo như trong hầm băng.
Hắn lắc đầu cơ thể cũng theo đó quơ quơ sắp ngã.
" Không ... Không ... Yêu Nhiên, ta sai lầm rồi, sai lầm rồi. Đừng ... Đừng không muốn ta ... Yêu Nhiên ... Không ... Ta ngoan ngoãn ... Ngoan ngoãn ... ngoan ngoãn ... "
Mộ Yêu Nhiên xoa xoa trán không nhìn hắn nữa.
" Chờ chút trời sáng liền dọn trở về chung cư ta chuẩn bị cho ngươi đi. Nhớ đem đồ của ngươi đều dọn sạch. "
Dung Khanh nước mắt đã rơi đầy mặt, hắn há miệng thở dốc, lắc lắc người chậm rãi tiều tụy quỳ bò trên đất dập đầu.
" Chủ nhân ... chủ nhân ... Không cần vứt bỏ cẩu cẩu ... Không cần ... Chủ nhân ... Cẩu cẩu biết sai rồi ... Cẩu cẩu không dám nữa ... Cẩu cẩu sai lầm rồi ... Không dám nữa ... Thực xin lỗi ... Thực xin lỗi ... Chủ nhân ... Không muốn ... Đừng đuổi cẩu cẩu đi "
Hắn dập đến phá da, nước mắt đã đọng thành vũng trên nền nhà nhưng nàng như trước không nhìn hắn lấy một lần chậm rãi mặc quần áo, hắn càng thêm sợ hãi lại bỗng nhớ ra gì bò đến góc phòng ngậm một cây roi tha ra bò tới dưới chân nàng.
" Chủ nhân ... Đánh ... Đánh ta đi,... Chủ nhân ... Đánh ta ... hung hăng đánh ... Đánh chết ta đi ... Chủ nhân ... Chủ nhân ... "
Hắn dường như trở lại bốn năm trước, sợ hãi làm hắn muốn điên cuồng ngoài cầu nàng ra căn bản không biết làm gì, hắn bây giờ chỉ có một bộ thân thể, hắn không có gì để níu chân nàng ngoài thân thể sớm bị nàng chơi rách nát này, ngoài cầu xin nàng ngược đãi phát tiết giận dữ lên hắn ra, hắn... đã không còn cái gì cho nàng nữa ... vậy nên hắn sợ muốn chết đi...
Hắn quả thật ỉ sủng làm càn, tính cách của nàng như thế nào hắn đã sớm rõ mới phải nhưng là nàng gần nhất ôn nhu làm hắn gan lớn ... Sự thật hung hăng cho hắn hai bạt tai... Hôm qua phóng túng có thể trở thành nấm mồ chôn hắn... Nếu bị nàng lại vứt bỏ ... hắn thà chết đi ...
Mộ Yêu Nhiên dùng chân nâng cằm hắn, nhìn nam nhân hoảng hốt lấy lòng dùng môi lưỡi hầu hạ từng tấc da thịt trên chân nàng khẽ mỉm cười.
" Ân, tạm tha ngươi, liền quỳ hối lỗi ở đây đến tối. "
Nói xong cũng không màn nam nhân kinh hỉ mà khóc không ngừng gật đầu, quay người bỏ đi. Trước khi lên xe liền gọi trợ lý tìm bác sĩ cùng người giúp việc cho hắn, nói nàng cần đi công tác mấy ngày.
Nàng thực ra cũng không tính để hắn đi chỉ đơn giản muốn cho hắn ngoan ngoãn một chút, nàng không thích sự việc gì ra khỏi tầm tay, kể cả chuyện giường chiếu.
( Tác giả : Đừng trách bổn cung vì sao đến cuối truyện vẫn còn ngược sống ngược chết Dung Khanh. Bởi vì a ~~~ hắn sinh ra là để bị Mộ Yêu Nhiên ngược :)) thịt ăn nhiều thì phải ngược nhiều chứ :)) để đền bù thì chương sau có thịt của Doãn bảo bối nhé. Đứa nhỏ tội nghiệp, đến bây giờ mới có thịt ăn :)) toàn bị bạn Dung dành mất :v )
10.
Du thuyền X to lớn đồ sộ chậm rãi trôi theo nước biển dập dờn.
Mộ Yêu Nhiên nằm trên boong thuyền sang trọng phơi nắng, trước mặt là hồ bơi nhỏ thấp thoáng hình thể linh hoạt len lỏi qua làn nước như nhân ngư.
Nhân ngư dần trồi lên mặt nước cười ngượng ngùng nhìn nàng, ngọt ngào hô:
" Tỷ tỷ ~ "
Mộ Yêu Nhiên nhìn thiếu niên tươi cười vui vẻ với nàng bất giác cũng cong khóe môi. Xem ra quyết định đưa Mộ Doãn ra ngoài khuây khoả không sai a, so với hắn hay khóc lóc nỉ non yếu đuối u ám trước, thiếu niên dương quang trước mắt làm trong lòng nàng bỗng ngứa ngáy.
Mộ Yêu Nhiên đừng dậy bước về phía hồ bơi. Nàng mặc bộ đồ tắm đen ám bó sát người lộ tứ chi tinh xảo trắng nõn cũng phần eo lưng với đường cong choáng ngợp, không quá hở hang nhưng vô cùng quyến rũ.
Mộ Doãn đỏ mặt ngốc ngốc nhìn nàng, thấy nàng vừa vào nước liền vội vàng bơi đến ôm lấy nàng cọ cọ :
" Tỷ tỷ, tỷ tỷ đẹp quá ~ "
Mộ Yêu Nhiên bật cười nâng cằm hắn lên hôn hôn.
" Miệng thật là ngọt "
Tay nàng lần xuống chộp ngay tiểu jj từ khi nàng chạm vào hắn đã hưng phấn giương lên.
" Tiểu đinh đinh cũng rất phấn khích a ~ "
Mộ Doãn mặt đỏ muốn búng ra máu, xấu hổ vùi đầu vào ngực nàng, mông lại đẩy đẩy nam căn về phía trước, nhỏ giọng nỉ non :
" Tỷ tỷ ... Không cần khi dễ A Doãn ~ "
Mộ Yêu Nhiên ngắt nhẹ đỉnh đầu, liền thấy hắn không kìm được thở hắt ra, ngập nước mắt to uỷ khuất nhìn nàng lên án.
Nàng cười khẽ cuối đầu hôn hắn, thiếu niên đáng thương hề hề đáp lại chốc lát liền bị trầm mê, lưỡi hắn không ngừng đảo qua khoang miệng nàng âu yếm từng vách thịt non nớt, quyến luyến quấn lấy lưỡi nàng tham lam hấp hút mật dịch, chỉ bạc không ngừng vướn ra giữa hai làn môi.
Mọi việc cứ thuận theo tự nhiên diễn ra.
Mộ Yêu Nhiên ngẩng đầu nhìn trời mặt hơi đỏ lên cả người toàn là hơi thở mị hoặc.
Mộ Doãn vùi đầu trước ngực nàng mút lấy một nhũ hoa, tay kia cũng không rãnh rỗi nhào nặng bên còn lại. Nước không ngừng vì động tác của hai người mà dậy lên từng ngọn sóng.
Nàng hai chân ôm lấy thắt lưng thiếu niên trước ngươi, hoa huyệt đỏ bừng bao dung nuốt trọn nam căn đỏ hồng tràn đầy gân xanh có chút thô lỗ ra vào.
Mộ Doãn chăm chú hút lấy nhũ hoa cương cứng trong miệng dưới thân như thú đực động dục điên cuồng đưa đầy, còn một bên làm một bên kêu.
" A ~ tỷ tỷ ~ ... Ô ô ... Hảo sảng ... Hảo sảng ... Muốn chết ... A a ~ "
" Tỷ tỷ ... A ~ đừng ... đừng hút ... Ô ô ... Hảo chặt ... Ân ~ cắm tới ... Cắm tới tỷ tỷ A a a ~ "
" Ô ô ... Tỷ tỷ đừng kẹp ... a ... A ... Tỷ tỷ kẹp chết ta ... Ta muốn chết a ~ ân ... Hảo chặt ... Ô ô "
Mộ Yêu Nhiên không nói gì, nàng từ từ ưỡn người lên đỉnh đỉnh hung hăng hấp lấy nam căn đang làm mưa làm gió trong người mình, thiếu niên bị hút sảng hét chói tai, dưới thân càng điên cuồng cắm vào rút ra.
Hai người đều ở dưới nước làm tình, mỗi lúc nam căn cắm vào đều dẫn theo nước hồ bơi, vách tường ẩm ướt đầy nước kẹp hắn sắp phát điên, theo hai người không ngừng mãnh liệt đánh đưa giữa chỗ kết hợp bọt nước lẫn bong bóng tràn đầy phát ra tiếng nước rõ ràng.
Mộ Yêu Nhiên thấy trướng bụng không khỏi dùng sức co rút. Thiếu niên đang liều mạng co rúm trên người nàng hét lớn mông run rẩy ,nam căn từng đợt bắn tinh vào hoa huyệt nàng thậm chí tràn ra ngoài, nước trong nhuốm thêm từng sợi dịch trắng đục trôi lơ lửng trong nước, vô cùng dâm mĩ.
Mộ Doãn thở hổn hển gục xuống, dùng đầu cọ sát cổ nàng, trong mắt toàn là si mê yêu say đắm quyến luyến.
" Tỷ tỷ ~ A Doãn nhiều yêu ngươi, ngươi biết không ~ A Doãn hảo yêu tỷ tỷ ~ "
Nam căn chôn trong người nàng lại cương lên.
Mộ Yêu Nhiên vỗ vỗ đầu hắn, hơi nhích người làm nam căn trơn ra, mượn nước bài trừ lượng lớn tinh dịch trong cơ thể.
" Lên bờ đi thôi "
Mộ Doãn thấy nàng không có ý từ chối liền vui sướng mang nàng lên bờ.
Mộ Yêu Nhiên ngồi trên người hắn chậm rãi phập phồng, nam căn trơn trượt ra ra vào vào cơ thể nàng. Nàng ấn vai thiếu niên dưới thân, hắn như đau đớn lại như sung sướng vong tình rên rỉ không ngừng nhổm mông lên cố cắm càng sâu nam căn vào người nàng.
" A ~ tỷ tỷ ~ tỷ tỷ ~ nhanh chút ... Ô ô ... ..tỷ tỷ ~ "
Mộ Yêu Nhiên cúi người cùng hắn môi lưỡi giao triền. Mộ Doãn trong lúc hoảng hốt nghe nàng nhỏ giọng hô lên:
" Bảo bối... "
Hạnh phúc trong lòng bùng nổ mà ra, hắn ô ô khóc lên càng ra sức lấy lòng nàng. Môi nàng, tay nàng, ánh mắt nàng ôn nhu an ủi cơ thể xúc động của hắn, ôn nhu đến hắn muốn đánh đổi cả mạng sống để chỉ cầu giây phút này đừng trôi qua nhanh. Hắn yêu nàng, yêu nàng, yêu nàng, yêu nàng, yêu nàng, yêu nàng, yêu nàng yêu nàng, yêu nàng, yêu nàng, yêu nàng, yêu nàng, yêu nàng, yêu nàng vô cùng.
Yêu Nhiên đừng rời xa ta. Tỷ tỷ, tỷ tỷ, ta yêu ngươi, ta yêu ngươi, đừng không cần ta, đừng bỏ rơi ta, đừng không để ý đến ta, đừng chán ghét ta như lúc trước, ta sẽ chết nếu không có ngươi, ta sẽ ...
--------
Mộ Yêu Nhiên lười biếng híp mắt nằm trên ghế sofa, ti vi đang chiếu vài tin tức trong thành phố. Mộ Doãn nằm trong lòng nàng tròn xoe mắt manh manh nhìn nàng.
Mộ Yêu Nhiên bị hắn nhìn ngứa ngáy nhéo nhéo má hắn:
" Ân? ... "
Mộ Doãn phồng phồng hai má, vừa định mở miệng điện thoại nàng liền vang lên.
Mộ Yêu Nhiên không khỏi buông ra hắn cầm lấy điện thoại.
Là trợ lý.
[ Chủ tịch ]
" Ừ. Dung Khanh mấy hôm nay như thế nào? "
Trợ lý bên kia liếc nhìn nam nhân máy móc động tác ăn cơm, nhíu mày.
[ Dung thiếu gia không hề bỏ bữa ăn uống đầy đủ. Chỉ là ... ]
Mộ Yêu Nhiên nhướng mày, nam nhân trong lòng không yên phận giương móng vuốt nhỏ nắm tay nàng nghịch ngợm.
" Chỉ là như thế nào? "
[ Hắn không chịu vào phòng ngủ, cố chấp muốn đợi ở cửa chờ chủ tịch về, nói thế nào cũng không nghe ... ]
Mộ Doãn hết động thủ lại động khẩu đem ngón tay nàng ngậm vào miệng nhẹ nhàng liếm liếm. Mộ Yêu Nhiên nhíu mày càng sâu.
" Hắn không ngủ? Các ngươi nhiều người vậy lại vẫn không thể trông chừng hắn? Ân? "
Trợ lý nghe giọng nàng lạnh băng, hắn mồ hôi đầy mặt vội vàng đáp.
[ Không ... Không phải. Ta đã kêu người đem chăn đệm phô ở trước cửa hắn nằm đó mới chịu ngủ ... ]
Mày của nàng bây giờ mới giản ra.
" Trông chừng hắn cẩn thận vào. Nói với hắn ngày mai ta sẽ về "
[ Vâng, chủ tịch. Ta còn có một chuyện nữa ]
Mộ Yêu Nhiên chậm rãi rút tay lại, đem chất dịch lỏng trên tay chà lên mặt nam nhân trong lòng, nhìn hắn chu môi bất mãn không khỏi cười cười.
" Nói đi... "
[ Là về Dương Hiên ]
Mộ Yêu Nhiên không đáp, trợ lý chỉ đành nói tiếp.
[ Ngài biết chuyện của Hàm gia chứ? Hàm gia chủ từ trẻ đã bị tai nạn dẫn đến không thể có con, bao nhiêu năm vẫn cố chạy chữa nhưng chưa lần nào thành công... Mấy năm nay dần già yếu vẫn đang lo lắng người thừa kế, hắn tuy có vài người con nuôi lại không cam lòng gia sản toàn vào tay đứa nhỏ không phải máu mủ của mình ... ]
Mộ Yêu Nhiên trong mắt nhảy lên ngọn sóng.
" Nói tiếp đi "
[ Trước tai nạn một năm hắn từng có bạn gái, mà người ấy chính là mẹ của Dương Hiên ... Mà Dương Hiên chính là được sinh ra sau đó không lâu.]
Mộ Doãn nhìn nàng mặt âm trầm không rõ vui buồn không khỏi trong lòng sợ hãi tưởng nàng giận mình uỷ khuất chui vào lòng nàng làm nũng cọ cọ.
Mộ Yêu Nhiên bình tĩnh lại, nhẹ vuốt lưng hắn an ủi, thiếu niên lập tức liền vui vẻ.
" Vậy nên ý ngươi muốn nói Dương Hiên là con của Hàm Tiếu? "
[ Đúng vậy. Chủ tịch, đây là cơ hội tốt ]
Mộ Yêu Nhiên trên mặt dần có tươi cười, bàn tay vuốt ve Mộ Doãn càng dịu dàng. Thiếu niên đầy mặt say mê thoả mãn híp mắt.
" Dương Hiên bây giờ ở đâu? "
--------
Bệnh viện tâm thần Y.
Trong một căn phòng bệnh xuống cấp tồi tàn, xuyên qua hàng gông sắt rỉ rét, một nam nhân gầy yếu co mình vào góc ôm lấy chân mình cúi đầu.
Bàn tay hắn thon dài hình dạng xinh đẹp nhưng lại gầy đến da bọc xương trắng bệch, đầu ngón tay tràn đầy vết thương, có ngón móng đều tróc ra máu khô lại đỏ sẫm.
Theo ánh mắt trời ngày càng tắt dần cơ thể hắn càng run lẩy bẩy. Ở trong đây càng lâu, hắn càng sợ tối, người ta sẽ không bật đèn cho hắn, cũng không có cơm ăn, đói bụng, đau đớn, sợ hãi phủ kín hắn.
Trước khi tia nắng cuối cùng biến mất, hắn rốt cuộc động đậy, lấm lét nhìn xung quanh một hồi liền từ trong lòng móc ra một tấm ảnh. Tấm ảnh trên tay hắn đã rất cũ rất cũ rồi lại rất sạch sẽ cẩn thận không một nếp nhăn.
Hắn ngắm ngắm đã lâu, dại ra, si ngốc nhìn vào người trong ảnh, hồi lâu thận trọng đặt lên môi nhẹ hôn. Hắn cười ngây ngô nước mắt lại chẳng biết lúc nào chảy ra lạch cạch giọt xuống đất.
Trong bóng tối u ám, giọng nói hắn khàn khàn khô khốc khó nghe:
" Yêu Nhiên ... "
Dương Hiên ngây người ngắm nhập tâm đến độ có người mở cửa bước vào cũng không biết.
Tấm ảnh trên tay bất ngờ bị chộp đi mất.
Hắn nổi điên.
Mắt đỏ bừng điên cuồng quay người lại nhào tới như muốn ăn tươi nuốt sống người nọ, hắn gầm lên :
" Trả lại cho ta. A a a. Trả lại đây. Các ngươi trả lại nàng cho ta. A!!!! "
Người nọ linh hoạt né tránh, hắn không bắt được liền càng phát cuồng, hắn không thể mất tấm hình đó được, không thể, không thể..
" Ngươi phải chết. Phải chết!!! "
Hắn đầy sát khí đánh tới lại bị một giọng nói định trụ.
" Dương Hiên. "
Dương Hiên dừng lại, máy móc xoay người hướng về phía giọng nói phát ra. Trời tối đen không một tia sáng, hắn không thấy rõ ai lại biết đó là người nào, giọng nói này đến chết hắn cũng không quên được, giọng nói của người làm hắn ngày đêm tưởng niệm nhớ mong điên cuồng mê dại yêu nàng giờ đang vang lên rất gần rất gần hắn.
Cơ thể hắn lung lay co giật, hắn quỳ rạp xuống đất hèn mọn mà quỳ, nở nụ cười dại khờ, khàn giọng nỉ non :
" Yêu Nhiên ... Yêu Nhiên ... Yêu Nhiên ... "
" Tách "
Đèn bật lên, đôi mắt hắn chưa thích ứng được với ánh sáng nhưng Dương Hiên vẫn cố chấp mở mắt, nháy cũng không dám nháy nhìn thân ảnh xinh đẹp cao gầy trước mắt.
Nàng vẫn xinh đẹp chói mắt như vậy, xinh đẹp đến hắn phát cuồng, cũng lạnh lùng đến hắn đau đớn.
Dương Hiên vươn tay run rẩy giương cao như muốn chạm vào nàng lại không dám. Hắn bỗng nhận thấy tay mình thật bẩn dính đầy máu và cát bụi, bẩn như vậy sao có thể chạm vào nàng, nàng chán ghét hắn thì làm sao ...
Hắn một bên nỉ non gọi nàng, một bên quỳ gối nhổm về phía trước, tư thế này giúp hắn canh chừng nàng chỉ cần nàng muốn đi hắn liền có thể kịp thời níu lấy nàng không buông.
Tay hắn len lén cà lên mặt đất, máu mũ bong tróc ra cực kì đau đớn nhưng Dương Hiên dường như không thấy đau chỉ chăm chăm nhìn người trước mắt. Hắn phải làm sạch tay nhanh, hắn cà trong chốc lát chờ tay đều nhuốm máu liền chùi vào tà áo, hắn đem máu mình trở thành nước để rửa tay....
Mộ Yêu Nhiên không nói gì nhìn hắn chốc lát, nàng khẽ nhấc chân.
Dương Hiên lại tưởng nàng muốn đi, hắn vội nhào tới hai tay dán sát đất tạo thành hình vòng cung bao quanh chân nàng, nếu Mộ Yêu Nhiên muốn đi phải dẫm qua tay hắn.
Hắn chật vật nằm trên đất tuyệt vọng khóc lên.
" Đừng ... Đừng ... không muốn ... Không cần đi ... Không cần đi ... Ô ô ... "
Mộ Yêu Nhiên ngồi xổm xuống, dùng ngón tay đẩy cằm hắn lên ngắm nghía như đang nhìn một món hàng.
" Dương Hiên, bấy lâu nay sống tốt không? Ân? "
Dương Hiên ngây ngốc cười, ánh mắt nhìn nàng đầy mê muội.
" ... Tốt ... tốt ... Yêu Nhiên ... Ngươi đến thăm ta nha? Ta ... Ta rất nghe lời ... Bọn họ bảo gì ta đều làm theo. ... Ta rất ngoan ... Bọn họ bảo nếu ta phục hồi tốt có thể ... gặp ngươi ... Ta ... Ta ... Yêu Nhiên ... "
" Ta ... Ta gần đây phục hồi rất tốt ... Ta ... Ta không bao lâu ... Sẽ ... sẽ được ra ngoài đi ... Yêu Nhiên ... Ngươi chờ một chút ... Ta ... Ta ra rồi ... Sẽ... thật ngoan làm đồ chơi của ngươi ... Được ... được không,.... "
Mộ Yêu Nhiên nhìn hắn khẽ cười. Chính nàng đẩy hắn vào đây, nếu không có lệnh nàng thì suốt đời hắn vẫn sẽ ở đây chuộc lỗi, đâu ra cái " phục hồi tốt " . Nàng bóp lấy cổ hắn.
Dương Hiên há miệng thở dốc lại không hề vùng vẫy né tránh, hắn vẫn cười lấy lòng nhìn nàng lại có chút hạnh phúc điên cuồng dường như được chết trong tay nàng chính là một sự ban ơn.
" Dương Hiên, nếu ta cho ngươi một cơ hội nữa, ngươi sẽ đánh đổi tất cả chứ? "
Đồng tử của hắn giản rộng dường như không thể tin vào tai mình, hắn gật đầu lia lịa như sợ gật chậm một chút nàng sẽ đổi ý.
" Ta sẽ ... Ta sẽ ... Đều cho ngươi ... Đều nghe ngươi ... Yêu Nhiên... Cầu ngươi... Cho ta một cơ hội ... Ta sẽ ngoan ... Sẽ ngoan "
Mộ Yêu Nhiên buông cổ hắn ra. Dương Hiên mãnh liệt ho khan vài cái lại tiếp tục ngưỡng mặt nhìn nàng.
Giọng nàng u ám, như cất chứa một con quái vật lớn tùy thời có thể nhảy ra cắn xé bất cứ ai:
" Vậy ta muốn đôi chân của ngươi được chứ? Ta rất thích cách ngươi bò lê trên đất lấy lòng ta. Ân? ~ "
Chỉ là một đôi chân, dù nàng muốn mạng hắn, hắn cũng sẽ cho.
Dương Hiên hạnh phúc gật đầu, nước mắt cũng tuôn ra. Hắn không kịp chờ kéo đôi chân bày trước mắt nàng. Sáu năm đau đớn tưởng niệm hắn đã sớm điên, biến thái vặn vẹo...
" Cho ngươi ... Cho ngươi ... Yêu Nhiên "
Mộ Yêu Nhiên không ngại hắn bẩn đem hắn ôm vào lòng dịu dàng vuốt lưng hắn. Dương Hiên bị nàng dịu dàng ôn nhu làm say mê không dứt, hắn mãnh liệt hít hà, vùi đầu vào cổ nàng hít ngửi như con nghiện gặp ma tuý.
Mộ Yêu Nhiên móc ra một cây súng.
"Phốc phốc" hai tiếng đạn ghim vào da thịt trên chân hắn.
Dương Hiên đau run rẩy nhưng mắt lại tỏa sáng hạnh phúc. Hắn ôm chặt lấy nàng run rẩy than khóc, nỉ non tên nàng. Hắn rốt cuộc có thể cùng nàng, Yêu Nhiên, Yêu Nhiên.
Mộ Yêu Nhiên cười, nụ cười kì lạ, nàng nhìn máu từ chân hắn lan ra đầy nền nhà chậm rãi ôm lấy hắn.
" Bây giờ, ngươi gọi là Hàm Hiên, Hàm Hiên của Mộ Yêu Nhiên. "
Mà Hàm gia từ nay về sau cũng là của ta.
-------------
[ Hết ]
----------
Đôi lời cuối truyện:
Mộ Yêu Nhiên có phải hay không rất tra? Đúng vậy, đến mẹ ruột là ta còn thấy quá đáng. Nhưng ta xây dựng tính cách nàng là lãnh tâm lãnh tình thủ đoạn tàn nhẫn độc ác u ám, không thể một ngày trở nên lương thiện được, nàng một mình vững chân lên cao, một nữ cường nhân với tính cách như thế càng khó để mềm lòng. Nàng chỉ tin bản thân nàng và chỉ đối xử đặt biệt với ai đó nếu người kia có thể cho nàng lợi ích, nàng không có sai, đây là thiên tính của thương nhân chỉ là được ta phóng đại vô số lần. Trong nàng là cả một con thú dữ bạo ngược, thể hiện rõ ở thời niên thiếu, lớn lên liền biết cất giấu nhưng không có nghĩa là biến mất. Nếu chiếu theo tính cách của nàng, Dung Khanh lẫn Dương Hiên đã sớm chết, nhưng ta nghĩ lui nghĩ tới vẫn quyết định cho hai ẻm còn sống và Np, thay vào đó là bị ngược thảm :))
Về 3 nam chính, ta chỉ có thể nói, bọn họ là người điên, biến thái, bị thiếu ngược, nên cứ cố chấp mà cắm đầu cắm cổ lao vào nữ chính. Nữ chính không phải là " bạch liên hoa đem tâm hồn ngươi thanh tẩy " mà là " hoa anh túc nghiện chết ngươi " nên bọn hắn càng ngày bệnh càng nặng. Đây chính là ý nghĩa của tên truyện a ╮(╯▽╰)╭
Cái kết này không tính là HE nên ta không dám để HE. Đây là tùy người cảm nhận, có lẽ OE, BE, HE ...
Phiên ngoại sẽ ra sau. Mọi người còn nhớ Vương Lân chứ? Phiên ngoại sẽ có đất diễn của hắn.
Cuối cùng cảm ơn mọi người đã đón đọc.
---------
Bạn thấy sao?