Editor: Jeng1912
Thời điểm Ôn Nhu mở mắt, trong phòng một mảng tối đen, người đàn ông bên cạnh mặc áo ngủ, trên tay cầm notebook ngồi dựa vào thành giường.
"Chú..." Ôn Nhu giật giật ngón tay, một chút sức lực cũng không có...
"Tỉnh rồi?" Cố Quyền lập tức ngừng động tác, đem notebook để lên tủ đầu giường.
"Em muốn đi vệ sinh..." Ôn Nhu có chút thẹn thùng, trên người mặc áo sơ mi trắng của anh, làm cô có cảm giác rất an toàn.
"Tôi ôm em đi" Cố Quyền đứng dậy tiến lại gần cô gái.
"Em... Em không cần..." Ôn Nhu cảm thấy có chút không được tự nhiên.
"Nhu Nhu m, tôi chỉ ôm em thôi chứ không làm gì đâu, yên tâm.." Cố Quyền bật cười, động tác dịu dàng, cẩn thận ôm người con gái lên.
Ôn Nhu ôm lấy cổ Cố Quyền, dựa vào trong ngực anh... xen lẫn ngại ngùng, cô thấy nội tâm mình đang khẽ dao động...
"Chú... Anh không ra ngoài sao" Ôn Nhu ngồi ở trên bồn cầu, lắp bắp hỏi người đàn ông trước mặt.
"Xấu hổ, hửm? Cô gái nhỏ, nơi nào của em mà tôi chưa thấy qua" Cố Quyền thấp giọng cười, sau đó thân sĩ quay người lại.
Đôi tay gắt gao che mặt, cô hận không thể nghe thấy cái gì ... Nhớ lại cảnh tượng trong nhà vệ sinh lúc nãy...
"Chú..." Ôn Nhu xấu hổ kêu người phía trước
"Làm sao vậy" Cố Quyền quay đầu lại, liền nhìn thấy Ôn Nhu hồng mắt, ủy khuất nhìn mình.
"Em... không ra được" Ôn Nhu thật muốn khóc, sao lại như vậy chứ.
Người đàn ông ngồi xổm xuống nhìn tiểu huyệt sưng đỏ của cô gái, hai cánh hoa cùng mép thịt bị ma sát đến sưng lên...Là do anh không khống chế được làm cô bị thương.
"Cô bé, xin lỗi... Là lỗi của tôi..." Cố Quyền nhẹ nhàng xoa lên khe thịt của cô gái.
"Chú... Anh muốn làm gì.." Ôn Nhu kẹp chặt chân lại nhưng cũng không ngăn cản được động tác của anh.
Cảm giác ngày càng kì lạ, cô sắp không khống chế được chính mình.
Chất lỏng trong suốt ào ào chảy ra, Ôn Nhu bụm mặt không tiếng động bật khóc, Cố Quyền rửa sạch sẽ tay, lau khô tay cho cả hai, sau đó lấy khăn lông ấm bên bồn rửa mặt lau phía dưới cho cô gái "Khóc cái gì chứ.." Anh bế cô gái lên, quay về giường.
"Em...Chú không được nói chuyện" Ôn Nhu gắt gao che kín mặt mình. Cố Quyền thấy vậy liền bật cười.
"Đói bụng sao" Anh đem cô đặt ở trên giường, cầm di động nhẹ giọng hỏi.
"Ừm... Mấy giờ rồi" Ôn Nhu chậm rãi buông tay xuống... Gương mặt phấn hồng... Dường như đã quên đi chuyện xấu hổ vừa phát sinh.
"8h tối, trong nồi có cháo, để tôi đi hâm nóng..." Cố Quyền không biết ấn ấn cái gì trên điện thoại, sau đó đưa cho Ôn Nhu.
"Tự mình xem cái này trước, cô gái nhỏ, ngoan ngoãn chờ tôi quay lại" Cố Quyền ở trên mặt cô hôn một chút, xoay người đi ra ngoài.
Trên màn hình di động đang chiếu【 tiểu trư Bội Kỳ 】* thật sự xem cô là trẻ con sao... Ôn Nhu không nhịn được bật cười
*Phim hoạt hình heo Peppa.
Ôn Nhu chậm rãi ăn cháo, sau khi ăn xong, Cố Quyền mang chén dẹp ra ngoài, rồi trở về trên giường.
"Nhu Nhu, nằm xuống để tôi bôi thuốc cho em..." Không biết từ nơi nào tìm được lọ thuốc, Ôn Nhu nhạy cảm, cổ họng khẽ di chuyển.
"Sưng hết lên rồi, phải bôi thuốc mới được" Ngón tay thon dài của người đàn ông lấy ra lớp thuốc trắng, Ôn Nhu bất chấp tất cả, dù sao cái gì cũng đều đã làm... Bây giờ ngại cũng không còn kịp nữa.
Cố Quyền nhẹ nhàng bôi lên hai cánh hoa cùng khe huyệt ở giữa...
"Ngứa..." Tiểu huyệt cô gái không khống chế được bắt đầu co rút lại.
"Cô bé, như thế nào lại chảy nước..." Cố Quyền bật cười, hỏi người trước mặt.
"Chú!!!!" Ôn Nhu vừa tức vừa ngại.
"Được rồi, được rồi, tôi không trêu em nữa.." Cố Quyền mang theo nụ cười nhàn nhạt, dỗ dành cô gái nhỏ.
"Buồn ngủ rồi sao" Cố Quyền rửa tay đi ra, Ôn Nhu mới phát hiện, phòng này cùng phòng lúc nãy không giống nhau.
"Có chút..." Ôn Nhu cọ cọ gối đầu, Cố Quyền tắt đèn bên cạnh, bật đèn ngủ, sau đó đem cô gái kéo vào trong ngực.
"Ngủ đi... Tôi ở đây" Cố Quyền ở trên môi Ôn Nhu hôn nhẹ một cái.
"Chú... Ngủ ngon" Cô gái lộ ra nụ cười thẹn thùng, nhắm mắt lại.
"Cô bé của tôi, ngủ ngon"
- - - - - - - -
(20.02.22)
❌( Đăng duy nhất tại wattpad Jeng1912, những nơi khác đều là ăn cắp.)
Bạn thấy sao?