Tôi nằm mơ thấy thế giới bùng phát bệnh dịch, nó còn kinh khủng hơn dịch Covid-19. Con người đột nhiên thối rữa, đôi mắt trắng dã, hành động chậm chạp, cắn người khác,... Tất cả những biểu hiện này y hệt như Zombie trên phim tôi vẫn thường xem. Trật tự xã hội bị đảo lộn, nhân tính hiểm ác được hiện ra một cách rõ rệt. Không khí tràn đầy mùi thối rửa, máu tanh, xác chết la liệt khắp nơi.
Tôi đã cố gắng để sống sót, tôi không chết vì bị zombie cắn mà trớ trêu thay tôi lại bị chính đồng đội của mình hãm hại. Cảm giác từng miếng thịt của mình bị rỉa ra trong khi ý thức còn tỉnh táo cực kì đau đớn.
Tôi giật mình tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa. Giấc mơ này thật đáng sợ.
Ánh nắng từ cửa sổ xuyên vào làm cho cơ thể đang lạnh vì sợ của tôi ấm dần lên. Tôi còn nghe loáng thoáng thấy tiếng mọi người dậy sớm đi làm. Tôi vội vã mở cửa sổ nhìn ra ngoài, may quá không có zombie, tất cả chỉ là mơ.
Thế nhưng giấc mơ này lại quá chân thực, nó thật đến mức như những điều tôi trải qua là kiếp trước của mình vậy. Tôi cầm lấy di động lên xem, trên đó vẫn là những tin tức đầu năm, tôi nhớ trong mơ sẽ có một vài sự kiện lớn xảy ra trước khi bùng phát dịch bệnh. Tôi vội vàng tìm kiếm những thông tin như trong mơ, tìm xong tôi lạnh cả người, vì nó đều xảy ra. Nếu vậy có khi nào sẽ phát sinh đại dịch hay không?
Nếu như ngày tận thế đến thì các bạn sẽ làm gì? Tất nhiên là mua sắm điên cuồng rồi! Nào là gia cố nhà cửa, nào là tích trữ lương thực, thực phẩm, thuốc men các thứ. Nhưng họ lại quên mất rằng hiếm có ai có thể có nhiều tiền để mua số lượng lớn như thế.
Tôi cũng như thế, không giàu có gì, trong tay cũng chỉ có vài trăm triệu tiền tiết kiệm. Hơn nữa lỡ như mơ cũng chỉ là mơ thế thì tôi sẽ chết đói trước khi chết vì zoombie mất. Suy đi tính lại, tôi quyết định ra chợ mua một vài thứ đủ ăn trong vòng 2 tháng. Nhà trọ tôi ở gần chợ, nếu như tình hình như mơ xảy ra thì ít nhất tôi cũng sẽ dễ dàng kiếm được đồ ăn.
Trước khi đi tôi đã gọi về nhà, nói với ba mẹ rằng có thể dịch covid lại bùng phát, ba mẹ hãy tích trữ thêm đồ, thuốc thang đầy đủ. Thật ra ở quê cũng không lo về thiếu lương thực cho lắm, nhà tôi có đất có vườn, có thể tự cung tự cấp, nước cũng là nước giếng, chủ yếu là nhân tính trong thời loạn lạc khó phòng mà thôi. Dặn dò ba mẹ xong tôi lập tức ra chợ.
Những vật phẩm tôi mua gồm:
- Gạo: 20kg (lượng ăn bình thường của tôi chỉ đâu đó tầm 3kg gạo 1 tháng).
- Thịt heo các loại tổng 3kg.
- Cá: 2kg.
- Trứng gà 20 quả, trứng vịt 20 quả.
- Một ít rau xanh, củ quả đủ dùng trong 1 tuần.
- Gia vị mua thêm.
- Bún khô, phở khô mỗi loại 3kg.
- Mì tôm 2 thùng.
- Thuốc cảm sốt, các loại thuốc thường thức.
- Thêm hai con dao sắt bén, một ít đinh + búa phòng trường hợp cần dùng.
Mua xong những thứ trên tôi về nhà trọ bắt đầu sơ chế đồ tươi sống để bỏ vào ngăn đông của tủ lạnh. Nếu như tận thế xảy ra thì ít nhất thời gian đầu còn ổn định, tôi có thể mua sắm thêm, còn không xảy ra thì đó coi như là đồ ăn trong 1 tháng, dù gì thì công việc của tôi cũng không nhất định phải ra khỏi nhà.
Sắp xếp xong mọi thứ vừa mua tôi mệt đến mức nằm dài trên giường, vừa nằm vừa nghĩ không biết còn thiếu gì không? Chợt tôi thấy cục sạc di động, à đúng rồi, cần phải tích trữ năng lượng nữa. Tôi lôi thiết bị cần xài pin ra sạc hết một lượt. Tôi nhớ ra hình như trên mạng có thiết bị năng lượng mặt trời mini, để phòng trường hợp bị cắt điện, tôi đã đặt mua một cái ship hỏa tốc.
Còn về vấn đề nước dùng thì nhà trọ tôi sử dụng nước từ thủy cục thành phố bơm lên bồn 2000 lít, hơn nữa còn dùng phao tự động, hết nước sẽ tự bơm. Nếu vừa bắt đầu xuất hiện zombie thì tôi sẽ xả hết nước đó vào những nơi có thể chứa được, dùng nó để ăn uống, còn đợt sau sẽ dùng để sinh hoạt, ai biết nước đợt sau có bị nhiễm virus hay không?
Sau khi ăn uống xong tôi lại bắt đầu làm việc rồi ngủ sớm. Nếu như không phát sinh dịch thì không sao, còn nếu có thì tôi cũng đã tận lực. Tới đâu hay đến đó, tôi cũng đã cố gắng để mình sống tốt hơn rồi, lần này tôi sẽ không dễ dàng tin người như trong mơ nữa.
Bạn thấy sao?