Chương 2: Bí mật dưới ánh đèn

Ba ngày đã trôi qua kể từ giấc mơ kinh hoàng và thế giới bên ngoài vẫn tỏ ra bình thường nhưng tôi, Yên, 32 tuổi, không thể gạt bỏ cảm giác bất an. Ngồi trong căn phòng trọ nhỏ bé ở tầng 3 của dãy nhà trọ 4 tầng, tôi cố gắng tập trung vào công việc thiết kế công trình tự do. Màn hình máy tính trước mặt hiển thị một dự án quảng cáo nhưng mắt tôi cứ liếc nhìn về chiếc điện thoại, nơi các thông báo tin tức liên tục rung lên. Giấc mơ về ngày tận thế với zombie, máu tanh và sự phản bội vẫn bám lấy tôi như một lời cảnh báo không thể phớt lờ. Mỗi lần nhắm mắt tôi lại thấy đôi mắt trắng dã của đám zombie đó, nghe thấy tiếng gào thét của những người sống sót và cảm nhận nỗi đau khi bị đồng đội đâm sau lưng.

Sáng nay, bộ pin năng lượng mặt trời mini đã được giao đến và tôi dành cả buổi để lắp đặt nó. Tôi leo lên sân thượng tầng 4, một khoảng không rộng lát gạch men với bồn nước 2000 lít chiếm góc phía đông. Phao tự động trong bồn vẫn hoạt động đảm bảo nước từ hệ thống thủy cục được bơm đầy. Tôi leo lên mái tầng tum đặt bộ pin lên đó nơi ánh nắng chiếu trực tiếp và khéo léo che chắn tầm nhìn rồi kéo dây điện xuống phòng qua cửa sổ phòng vệ sinh. Tôi đã dùng những cách mà mình nghĩ ra được để che giấu sự hiện diện của nó. Sau hai giờ vật lộn với hướng dẫn lắp ráp, tôi kiểm tra thì thấy nó đã hoạt động hoàn hảo, sạc được điện thoại và thắp sáng một bóng đèn nhỏ. Tôi thở phào nhưng cảm giác an tâm chỉ thoáng qua. Giấc mơ đã dạy tôi rằng sự chuẩn bị không bao giờ là đủ.

Trở về phòng, tôi kiểm tra lại kho dự trữ của mình. Trong góc phòng, 20kg gạo được xếp gọn trong thùng nhựa, bên cạnh là 2 thùng mì tôm, 3kg bún khô, và 3kg phở khô. Ngăn đông tủ lạnh chứa 3kg thịt heo và 2kg cá, chia thành từng phần nhỏ. Trứng gà và trứng vịt – mỗi loại 20 quả – được để trong khay. Rau xanh và củ quả đủ dùng trong 1 tuần, cất trong túi kín. Thuốc men – cảm sốt, kháng sinh, băng gạc – nằm trong hộp nhựa trên kệ sách. Hai con dao sắc bén và chiếc búa nhỏ để trong tầm tay, bên cạnh là một hộp đinh. Tôi không muốn bị bất ngờ, không muốn kết thúc như trong giấc mơ.

Chiều hôm đó, khi đang nấu một bữa cơm đơn giản với cá kho, điện thoại rung lên với một thông báo tin tức. Tôi mở ra và tim tôi như ngừng đập. Tiêu đề viết: “Bệnh viện đa khoa báo cáo ca bệnh lạ: bệnh nhân sốt cao, da thối rữa, hành vi hung dữ.” Tôi đọc từng dòng, ngón tay run rẩy. Bệnh nhân là một phụ nữ 32 tuổi vô gia cư được một người qua đường đưa vào viện. Các bác sĩ đã cách ly cô ấy nhưng không ai biết nguyên nhân. Một đoạn video đính kèm cho thấy bệnh nhân gầm gừ lao vào tấn công nhân viên y tế trước khi bị khống chế. Da cô ấy bong tróc, mắt trắng đục, giống hệt zombie trong giấc mơ của tôi. Bài báo kết thúc với lời kêu gọi người dân bình tĩnh nhưng mạng xã hội đã bùng nổ với những giả thuyết như: virus mới, thí nghiệm thất bại, thậm chí là ngày tận thế.

Tôi đóng laptop, đứng dậy, đi qua đi lại trong phòng. Đây chính là dấu hiệu đầu tiên trong giấc mơ. Trong giấc mơ, ca bệnh lạ đầu tiên xuất hiện ở một bệnh viện rồi lan rộng với tốc độ chóng mặt biến thành phố thành một nghĩa địa sống. Tôi hít sâu, cố giữ bình tĩnh. Tôi không phải kiểu người dễ hoảng loạn nhưng tôi biết mình cần phải hành động ngay.

Dãy nhà trọ 4 tầng này là nơi tôi sống đã ba năm. Tầng 1 là nhà để xe, tầng 2 - 3 mỗi tầng có 8 phòng cho thuê, dành cho những người trẻ tuổi từ 20 đến 35, chủ yếu là sinh viên, nhân viên văn phòng, hoặc freelancer như tôi. Tầng 4 là sân thượng, nơi có bồn nước và không gian phơi đồ. Chủ nhà, một người phụ nữ trung niên sống ở một căn nhà riêng cách đây vài kilômét và hiếm khi xuất hiện. Mỗi phòng đều có vệ sinh riêng nhưng cửa thì không chắc chắn. Dùng kỹ năng của kiến trúc sư, tôi đóng các thanh gỗ ngang cửa sổ, cố định bằng đinh và thép. Tôi quấn dây thép gai quanh tay nắm cửa, tạo một lớp bảo vệ thô sơ. Công việc mất cả buổi chiều nhưng khi xong, cửa phòng tôi đủ chắc để chịu vài cú đâm mạnh. Tạm gia cố như thế, sang hôm sau tôi sẽ mua thêm đồ để làm cho chắc chắn hơn.

----

Tôi tỉnh dậy vào sáng hôm sau, tim vẫn đập nhanh như thể giấc mơ kia chưa bao giờ rời khỏi tôi. Ánh nắng yếu ớt len qua khe rèm cửa sổ phòng trọ nhưng không khí hôm nay lại nặng nề, như thể cả thành phố đang nín thở. Tiếng xe máy ngoài hẻm vẫn vang lên nhưng thiếu đi sự sống động thường ngày. Không còn tiếng rao hàng thường ngày của những cô chú gánh hàng rong, không còn tiếng bà con í ới gọi nhau. Tôi ngồi dậy, mồ hôi lấm tấm trên trán. Hình ảnh từ giấc mơ – những con zombie mắt trắng dã, mùi máu tanh nồng nặc, và cái chết đau đớn khi bị đồng đội phản bội – vẫn bám riết lấy tôi. Giấc mơ ấy, hay đúng hơn là ký ức từ một kiếp trước đã thay đổi tôi. Tôi không còn là Yên của ba năm trước, người dễ dàng tin tưởng người khác. Sự phản bội trong mơ đã dạy tôi rằng, trong thời loạn lạc, con người còn đáng sợ hơn cả zombie.

Tôi bước xuống giường, kiểm tra lại đống đồ mua từ hôm trước, hàng ngày tôi đều kiểm tra chúng để yên tâm hơn.

Chiếc tủ lạnh màu đen, bóng loáng, đứng im lặng ở góc đối diện, ánh đèn neon trong phòng phản chiếu trên bề mặt nó tạo ra cảm giác lạnh lẽo. Tủ lạnh này là món đồ mà chị Sương, chủ trọ đã cung cấp sẵn khi tôi dọn vào ở. Chị Sương, 40 tuổi là một người tốt, luôn niềm nở khi ghé thu tiền trọ. Khi đưa tôi chiếc tủ, chị bảo: “Tủ mới, Yên yên tâm dùng, chị chọn loại tốt cho phòng em đấy!” Tôi không nghĩ gì nhiều, chỉ thấy nó hiện đại, ngăn đông lạnh tốt và tiện dụng. Nhưng giờ khi nhìn chiếc tủ đen sì dưới ánh đèn, tôi có cảm giác như nó đang giấu một bí mật nào đó kiểu nó biết điều gì đó mà tôi chưa biết...

Tôi mở cửa tủ kiểm tra thịt và cá đã sơ chế. Mọi thứ vẫn còn nguyên nhưng khi lấy ra một hộp trứng gà để nấu ăn sáng thì tôi sững người. Hôm qua, tôi bỏ vào tủ 20 quả trứng gà, lấy ra 5 quả để luộc, vậy phải còn 15 quả. Nhưng hộp trứng trước mặt tôi lại đầy, 20 quả, không thiếu một quả nào. Tôi kiểm tra kỹ, nghĩ mình nhớ nhầm, nhưng không, tôi chắc chắn đã dùng 5 quả. Tôi nhìn sang ngăn đông, nơi tôi để 3kg thịt heo. Hôm qua, tôi lấy ra 200g để nấu nhưng giờ túi thịt vẫn đầy như chưa từng bị đụng đến. Tim tôi đập nhanh. Chiếc tủ lạnh này… có gì đó sai sai.

Tôi đóng cửa tủ, cố giữ bình tĩnh. Chị Sương không có vẻ gì là biết sự đặc biệt của chiếc tủ lạnh này. Trong mơ, tôi không thấy chiếc tủ này nhưng tôi nhớ lời chị Sương: “Tủ mới, chị chọn loại tốt.” Lẽ nào nó chỉ kích hoạt khi tận thế đến như giấc mơ đã cảnh báo sao?

Để thử, tôi đã lấy ra một lon nước ngọt từ số ít lon tôi bỏ vào hôm qua, uống cạn rồi đặt lon rỗng vào lại. Tôi ghi chú thời gian: 7:45 sáng. Nếu tủ lạnh thật sự thần kỳ thì lon nước sẽ xuất hiện lại vào ngày mai, đúng như số lượng ban đầu. Tôi quyết định giữ bí mật này cho riêng mình. Sau những gì trải qua trong mơ, tôi không tin ai, kể cả Mai, cô bé thân thiết cùng tầng. Em ấy rất tốt nhưng lòng người dễ đổi thay khi đối mặt với cái chết.

Tôi kiểm tra tin tức trên điện thoại, tim đập thình thịch khi đọc một bài báo mới: “Vụ tấn công bí ẩn gần chợ Đống Đa, nạn nhân có hành vi bất thường.” Bài viết mô tả một người đàn ông tấn công người đi đường, cắn xé như thú, trước khi bị công an khống chế. Người ta đồn rằng nạn nhân có “đôi mắt trắng dã” và “không phản ứng như người bình thường.” Chính quyền kêu gọi người dân bình tĩnh nhưng tôi biết đây là dấu hiệu đầu tiên. Giấc mơ đang dần trở thành hiện thực. Tôi cần hành động nhanh hơn.

Tôi quyết định ra chợ Đống Đa thêm một lần nữa mua thêm vật liệu để gia cố phòng. Nhà trọ này với 20 con người xa lạ ở tầng 2 và 3, có thể trở thành pháo đài hoặc chiến trường nếu zombie đến. Tầng 1 là khu để xe, cổng sắt mỏng manh, không đủ an toàn. Tầng 4 là sân thượng, có bồn nước 2.000 lít, nhưng không thể trú ẩn lâu dài. Là một kiến trúc sư, tôi biết cách gia cố cửa và tường nhưng tôi cần gỗ, thép, và đinh. Tôi xách giỏ, khóa cửa phòng cẩn thận, rồi bước ra hành lang.

Hành lang tầng 3 yên ắng, chỉ có tiếng nhạc loáng thoáng từ phòng Tuấn, gã lập trình viên ở phòng đối diện. Tuấn, 30 tuổi, ít nói, luôn đeo kính nhưng ánh mắt sắc lạnh của hắn khiến tôi không thoải mái. Hôm trước, khi tôi mang đồ từ chợ về hắn đã liếc nhìn tôi như thể đang dò xét. Tôi không muốn chạm mặt hắn nên đi nhanh xuống cầu thang. Ở tầng 2, tôi nghe thấy tiếng Hùng, anh thợ sửa xe ở phòng 1, đang nói chuyện điện thoại. Hùng, 35 tuổi, to cao, nóng tính nhưng có vẻ hào sảng. Tuy nhiên, sau giấc mơ, tôi không tin vào vẻ ngoài của bất kỳ ai nữa. Tôi lướt qua tránh ánh mắt của Hùng rồi ra khỏi nhà trọ.

Chợ Đống Đa hôm nay vẫn đông như thường nhưng không khí lại căng thẳng. Người ta xì xào về vụ tấn công, một số quầy hàng đã đóng cửa sớm. Tôi mua thêm gỗ, đinh, hai thanh thép nhỏ và một cuộn dây thép gai để phòng thủ. Tôi cũng bổ sung thêm một ít thực phẩm khô – 2kg gạo, 10 gói mì tôm và 10 quả trứng gà để bỏ vào tủ lạnh, kiểm tra khả năng của nó. Trên đường về, tôi nghe một bà bán rau thầm thì với khách: “Tui thấy người đó có đôi mắt trắng dã, rên như quỷ. Đúng là tận thế như trên mạng nói rồi!” Tôi siết chặt giỏ đồ, bước nhanh hơn.

Về phòng tôi bắt đầu gia cố cửa. Sau hôm nay tôi sẽ hạn chế ra ngoài. Làm xong tôi mệt lả, ngồi xuống sàn, nhìn chiếc tủ lạnh màu đen. Nó vẫn im lặng nhưng tôi cảm giác rằng nó đang… sống, như thể đang chờ tôi kiểm tra.

Tôi mở cửa tủ, bỏ vào 2kg gạo, 10 gói mì tôm và 10 quả trứng gà vừa mua. Nếu tủ lạnh thật sự thần kỳ thì nó sẽ bổ sung lại đúng những thứ này.

Bỗng tôi nghe thấy tiếng gõ cửa. “Chị Yên ơi, mở cửa đi, em Mai đây!” Giọng Mai vang lên, vui vẻ như mọi ngày. Tôi mở cửa thì thấy Mai đứng đó với cốc cà phê và nụ cười tươi. “Chị, em nghe tin đồn ghê lắm. Gần chợ có người bị cắn, mắt trắng dã luôn. Chị có biết gì không?”

Tôi mời Mai vào nhưng không nhắc đến chiếc tủ lạnh kia.

“Chị cũng nghe nói rồi. Mai nè, từ giờ em hãy cẩn thận, đừng ra ngoài một mình. Nếu có chuyện gì thì báo cho chị ngay nhé!” Tôi nhìn Mai, cô gái 26 tuổi vẫn vô tư như trẻ con. Tôi quý Mai nhưng sau giấc mơ, tôi không dám tin ai. Bí mật về chiếc tủ lạnh tôi sẽ giữ cho riêng mình, ít nhất là cho đến bây giờ.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...