Sáng ngày thứ tư, không khí trong dãy nhà trọ nặng nề hơn bao giờ hết. Tôi ngồi co ro trên chiếc ghế xoay trong căn phòng trọ nhỏ bé ở tầng 3. Ánh sáng yếu ớt từ cửa sổ chiếu lên tường tạo thành những vệt sáng mờ nhạt. Tiếng xe cộ ngoài hẻm đã thưa thớt thay vào đó là những âm thanh hỗn loạn từ xa như tiếng còi xe cứu thương, tiếng la hét và cả những tiếng gầm gừ không giống con người. Mỗi tiếng động như một nhát búa đập thẳng vào lồng ngực khiến tim tôi đập nhanh hơn. Giấc mơ kinh hoàng về ngày tận thế với những con zombie mắt trắng dã, mùi máu tanh nồng nặc, sự phản bội của đồng đội,... vẫn luôn bám riết lấy tôi như một lời cảnh báo không thể phớt lờ. Nó không còn là một giấc mơ nữa mà nó đang từ từ trở thành hiện thực.
Tôi đứng dậy, bước đến góc phòng nơi chiếc tủ lạnh màu đen đứng sừng sững. Ánh đèn neon trong phòng phản chiếu lên bề mặt bóng loáng của nó tạo ra cảm giác lạnh lẽo như thể nó đang quan sát tôi vậy. Hôm qua sau khi nói chuyện với Mai thì tôi đã kiểm tra lại số thực phẩm trong tủ. Đúng như dự đoán, 10 quả trứng gà, 2kg gạo và 10 gói mì tôm tôi bỏ vào vẫn nguyên vẹn nhưng lon nước ngọt tôi uống cạn hôm trước đã xuất hiện lại, đầy ắp như chưa từng mở. Chiếc tủ lạnh này không chỉ bổ sung thực phẩm mà còn tái tạo lại chúng như một phép màu giữa lằn ranh của sự sống và cái chết. Tôi mở cửa tủ lạnh ra kiểm tra lại một lần nữa. Mọi thứ vẫn y nguyên, không thiếu một quả trứng, không vơi một hạt gạo. Tôi đóng cửa tủ, khóa chặt bằng chiếc khóa nhỏ tôi mua hôm đi chợ rồi cất chìa khóa vào túi áo. Bí mật này, tôi sẽ giữ cho riêng mình.
Điện thoại rung lên với một thông báo khẩn cấp từ chính quyền. Tôi mở ra, tim như ngừng đập khi đọc dòng chữ trên màn hình: [Người dân được yêu cầu ở yên trong nhà. Một loại virus lạ đang lây lan gây ra hành vi bạo lực. Lực lượng chức năng đang kiểm soát tình hình.]
Tôi lướt qua các ứng dụng mạng xã hội, nơi các bài đăng tràn ngập hình ảnh và video kinh hoàng. Những con người với đôi mắt trắng dã, da bong tróc, thối rữa lao vào cắn xé bất kỳ ai trên đường. Một đoạn video quay tại chợ Đống Đa, nơi tôi vừa đến hôm qua, cho thấy cảnh hỗn loạn. Hàng hóa đổ vỡ khắp sàn, máu loang lổ trên nền gạch, những tiếng gào thét vang lên không ngừng. Tôi nhận ra quầy rau của bà cụ tôi gặp hôm qua giờ chỉ còn là một đống đổ nát. Mùi máu tanh từ giấc mơ như ùa về khiến tôi rùng mình. Tôi siết chặt điện thoại, cố giữ bình tĩnh. Đây chính là dấu hiệu đầu tiên trong giấc mơ. Dịch bệnh đã bắt đầu.
Tôi đứng dậy, đi qua đi lại trong phòng, cố sắp xếp lại suy nghĩ. Căn phòng trọ của tôi dù nhỏ nhưng là nơi tôi đã sống hơn bốn năm. Nó không rộng, chỉ khoảng 20 mét vuông với một tủ quần áo, một bàn làm việc và chiếc tủ lạnh kỳ lạ ở góc phòng. Cửa sổ vệ sinh hướng ra con hẻm nhỏ, nơi tôi thường nhón chân nhìn xuống để quan sát dòng người qua lại nhưng hôm nay, con hẻm gần như trống rỗng, chỉ có vài bóng người vội vã chạy qua, tay ôm túi đồ hoặc vũ khí tự chế. Tôi kéo rèm, kiểm tra lại cửa phòng. Các thanh gỗ và dây thép gai tôi gia cố hôm qua vẫn chắc chắn nhưng tôi biết nó không đủ để chống lại một đám zombie. Trong giấc mơ, tôi đã thấy những cánh cửa sắt bị phá toạc, những bức tường bị đập vỡ, những người sống sót bị xé xác trong tích tắc. Tôi không muốn kết thúc như thế.
Tôi quyết định xuống tầng 1 để kiểm tra cổng chính của dãy trọ. Cổng sắt ở khu để xe quá mỏng manh, chỉ cần một đám zombie dồn đến là nó sẽ sụp đổ ngay. Nếu muốn sống sót thì tôi cần phải gia cố nó ngay bây giờ, trước khi tình hình tệ hơn. Tôi lấy con dao sắc bén và chiếc búa nhỏ từ kệ sách mini rồi nhét vào túi áo khoác, khóa cửa phòng cẩn thận. Trước khi đi, tôi kiểm tra lại bộ pin năng lượng mặt trời mini trên sân thượng. Nó vẫn hoạt động tốt, sạc đầy điện thoại và một chiếc đèn pin dự phòng. Tôi che giấu dây điện cẩn thận, đảm bảo không ai phát hiện ra nguồn năng lượng quý giá này.
Hành lang tầng 3 yên ắng, chỉ có tiếng nhạc loáng thoáng từ phòng Tuấn, gã lập trình viên ở phòng đối diện. Tuấn, 30 tuổi, luôn đeo kính, ít nói nhưng ánh mắt sắc lạnh của hắn khiến tôi không thoải mái. Hôm trước, khi tôi mang đồ từ chợ về, hắn đã liếc nhìn tôi như thể đang dò xét. Giờ đây, tôi nghe thấy tiếng thì thầm từ phòng hắn, giọng gấp gáp:
“Tao biết, nhưng tụi nó đông lắm… Phải giữ đồ, không thì chết hết!”
Tôi dừng lại, áp tai vào cửa, cố nghe thêm nhưng tiếng nói ngừng lại. Tim tôi đập nhanh. Tuấn đang nói về cái gì? Hắn biết gì về dịch bệnh này? Trực giác mách bảo tôi rằng Tuấn không đơn giản nhưng tôi không có thời gian để điều tra. Tôi lặng lẽ bước xuống cầu thang, tránh chạm mặt bất kỳ ai.
Tầng 1, khu để xe trống rỗng, chỉ còn vài chiếc xe máy nằm chỏng chơ. Cổng sắt rung lên mỗi khi gió thổi qua, phát ra âm thanh chói tai. Tôi kiểm tra ổ khóa – chỉ là một ổ khóa nhỏ, dễ dàng bị phá. Tôi lấy cuộn dây thép gai từ túi đồ, quấn quanh cổng, cố định bằng đinh và búa. Mỗi nhát búa là một tiếng vang trong không gian tĩnh lặng, khiến tôi giật mình, sợ rằng âm thanh sẽ thu hút thứ gì đó từ bên ngoài. Tôi làm việc nhanh, mồ hôi túa ra dù trời không nóng. Khi làm xong cổng sắt trông chắc chắn hơn nhưng tôi biết nó vẫn không đủ để chống lại một đám zombie. Tôi cần gỗ, thép, nhiều đinh hơn nhưng chợ Đống Đa giờ đã đóng cửa, ra ngoài bây giờ là tự sát.
Đột nhiên, tôi nghe thấy tiếng bước chân phía sau. Tôi quay lại, tay siết chặt con dao trong túi áo. Là Hùng, anh thợ sửa xe ở tầng 2. Anh ta đứng ở cầu thang, ánh mắt dò xét. Hùng to cao, khoảng 35 tuổi, mặc áo ba lỗ, tay cầm một điếu thuốc chưa châm.
“Yên, cô làm gì ở đây vậy? Tình hình bên ngoài loạn lắm rồi.” Giọng Hùng trầm nhưng có gì đó khiến tôi cảnh giác.
“Tôi gia cố cổng. Nếu zombie vào được thì cả dãy trọ này sẽ xong đời.” Tôi đáp, cố giữ giọng bình tĩnh.
Hùng gật đầu, bước lại gần, ném điếu thuốc xuống đất.
“Cô làm đúng đấy! Nhưng chỉ mình cô thì không đủ. Tụi tôi ở tầng 2 đang bàn kế hoạch, cô tham gia không?”
Tôi do dự. Trong giấc mơ, chính đồng đội đã phản bội tôi, đâm tôi từ phía sau. Cảm giác đau đớn khi từng miếng thịt bị rỉa ra vẫn còn ám ảnh tôi. Tôi không muốn lặp lại sai lầm đó.
“Cảm ơn, nhưng tôi muốn tự lo trước. Nếu cần thì tôi sẽ báo cho mọi người.”
Hùng nhún vai, ánh mắt thoáng vẻ không hài lòng.
“Tùy cô. Nhưng hãy nhớ, thời buổi này không ai sống một mình được đâu.”
Anh ta quay đi, bước lên cầu thang. Tôi nhìn theo, cảm giác bất an dâng lên. Hùng có vẻ hào sảng nhưng tôi không thể tin vào vẻ ngoài của bất kỳ ai nữa. Trong giấc mơ, những người tử tế nhất hóa ra lại là những kẻ tàn nhẫn nhất khi đối mặt với cái chết.
Trở về phòng, tôi tiếp tục gia cố cửa sổ bằng các thanh thép nhỏ tôi mua hôm qua. Tôi cắt thép, đóng đinh, quấn thêm dây thép gai quanh khung cửa sổ, tạo thành một lớp bảo vệ thô sơ. Công việc mất cả tiếng, mồ hôi thấm đẫm áo nhưng khi làm xong tôi lại cảm thấy an tâm hơn. Cửa sổ giờ đủ chắc để chịu vài cú đâm mạnh, tôi biết nó vẫn không thể chống lại một đám zombie đông. Tôi cần lên sân thượng, kiểm tra bồn nước và tìm cách biến tầng 4 thành nơi trú ẩn cuối cùng nếu mọi thứ sụp đổ.
Khi tôi đang lau mồ hôi, tiếng gõ cửa dồn dập vang lên.
“Chị Yên! Chị Yên, mở cửa đi!”
Là giọng Mai nhưng lần này không còn vui vẻ mà đầy hoảng loạn. Tôi chạy ra, mở cửa, thấy Mai đứng đó, mặt tái mét, tay ôm chặt một chiếc ba lô. Mái tóc cô bé rối bù, quần áo lấm lem bụi đất.
“Chị ơi, em vừa đi ngang chợ… Tụi nó, tụi zombie, đông lắm! Em suýt bị cắn!” Mai bật khóc, toàn thân run rẩy.
Tôi kéo Mai vào phòng, khóa cửa lại, chặn thêm bằng một chiếc bàn. “Bình tĩnh, kể chị nghe. Có ai đi theo em không?”
Mai lắc đầu, lau nước mắt. “Không, em chạy thoát. Nhưng chị ơi, em thấy Tuấn ở ngoài đó. Hắn không chạy, hắn… hắn đứng nhìn đám zombie như thể đang quan sát. Em sợ lắm!”
Lời Mai khiến tôi lạnh người. Tuấn, gã lập trình viên bí ẩn, đang làm gì giữa đám zombie? Tôi nhớ lại giọng nói gấp gáp của hắn qua điện thoại, và ánh mắt sắc lạnh hôm tôi mang đồ về. Có khi nào hắn biết gì đó về dịch bệnh này? Tôi trấn an Mai, bảo cô bé ngồi xuống ghế, đưa cho cô bé một chai nước từ tủ lạnh.
“Mai à, em nghỉ một lát đi. Chị sẽ lo mọi chuyện. Từ giờ đừng ra ngoài nữa, nguy hiểm lắm.”
Mai gật đầu, ánh mắt cô bé vẫn hoảng loạn. Tôi nhìn cô bé, lòng trĩu nặng. Mai chỉ mới 26 tuổi, còn trẻ, còn vô tư, nhưng trong thời loạn lạc này, sự ngây thơ đó có thể là lưỡi dao giết chết cô bé. Tôi quý Mai, nhưng sau giấc mơ, tôi không dám tin ai nữa. Tôi quyết định để Mai ở lại phòng tôi, ít nhất là cho đến khi tình hình rõ ràng hơn. Tôi cũng cần tìm hiểu về Tuấn. Nếu hắn biết gì đó về dịch bệnh vậy thì hắn có thể là chìa khóa để sống sót – hoặc là mối nguy lớn nhất.
Tôi mở laptop, cố tìm thêm thông tin nhưng mạng đã bắt đầu chập chờn. Một bài báo cuối cùng tôi đọc được trước khi mạng sập có tiêu đề: [Virus lạ lan rộng, chính quyền đã phong tỏa khu vực nội thành.]
Bài viết mô tả các ca bệnh tương tự ở nhiều tỉnh thành khác, với triệu chứng giống hệt zombie trong giấc mơ của tôi: sốt cao, da thối rữa, hành vi bạo lực. Một số nguồn tin đồn rằng virus này không phải tự nhiên mà là sản phẩm của một thí nghiệm thất bại. Tôi đóng laptop, đầu óc quay cuồng. Nếu đây là sự thật thì Tuấn có liên quan gì đến nó?
Buổi chiều, tôi và Mai ngồi ăn một bữa đơn giản với cơm, cá kho, và một ít rau luộc. Tôi lấy thực phẩm từ tủ lạnh, cẩn thận không để Mai nhận ra số lượng không bao giờ giảm. Mai ăn ngấu nghiến như thể đã đói cả ngày.
“Chị Yên, em không ngờ chị chuẩn bị kỹ thế. Nếu không có chị, chắc em không biết làm sao rồi.” Mai nói, ánh mắt biết ơn.
Tôi cười nhẹ, trong lòng không yên. “Chị cũng chỉ cố gắng thôi. Mai, từ giờ em phải cẩn thận hơn. Đừng tin ai, kể cả những người trong dãy trọ này.”
Mai gật đầu nhưng tôi biết cô bé chưa thực sự hiểu. Tôi không trách Mai – cô bé chưa từng trải qua nỗi đau của sự phản bội như trong giấc mơ của tôi. Tôi không thể để cô bé kéo tôi xuống. Tôi cần sống sót, không chỉ cho bản thân mà còn vì ba mẹ ở quê. Tôi đã gọi về nhà sáng nay, dặn ba mẹ khóa chặt cửa, không tiếp xúc với người lạ. Nhà ở quê có đất, có vườn, có giếng nước nhưng tôi vẫn lo. Nhân tính trong thời loạn lạc là thứ khó lường nhất.
Đêm đó, tôi không ngủ. Tôi ngồi bên cửa sổ, nhìn xuống con hẻm tối om. Tiếng gầm gừ của zombie từ xa vọng lại, xen lẫn tiếng la hét của những người chạy trốn. Đôi khi, tôi nghe thấy tiếng súng nổ, có lẽ là từ lực lượng chức năng đang cố kiểm soát tình hình. Tôi biết rằng nếu dịch bệnh lan rộng như trong giấc mơ thì không ai có thể ngăn được. Tôi kiểm tra lại chiếc tủ lạnh, mở cửa, đếm từng món đồ. Mọi thứ vẫn nguyên vẹn, thậm chí số trứng gà tôi lấy ra để nấu cho Mai đã xuất hiện lại. Chiếc tủ này là hy vọng duy nhất của tôi nhưng tôi cũng biết nó có thể trở thành nguyên nhân khiến tôi bị săn đuổi nếu ai đó phát hiện ra nó.
Tôi ngồi xuống sàn, tựa lưng vào tường, tay nắm chặt con dao. Tôi nghĩ về giấc mơ, về những sai lầm tôi đã mắc phải. Trong giấc mơ, tôi quá tin người, quá ngây thơ, đó là lý do tôi mất mạng. Lần này, tôi sẽ không để điều đó xảy ra. Tôi sẽ sống sót, bằng mọi giá.
Đột nhiên, tôi nghe thấy tiếng động lớn từ tầng 1. Tiếng kim loại va chạm, như thể ai đó đang cố phá cổng. Tôi đứng bật dậy, tim đập thình thịch. Mai cũng tỉnh giấc, mắt mở to vì sợ hãi.
“Chị ơi, chuyện gì vậy?” Cô bé thì thầm.
“Có người phá cổng. Ở yên đây, chị đi xem.”
Tôi lấy búa và dao, mở cửa phòng, bước ra hành lang. Tiếng động ngày càng lớn, kèm theo tiếng gầm gừ ghê rợn. Tôi chạy xuống cầu thang, thấy Hùng và vài người khác ở tầng 2 cũng đã tụ tập ở tầng 1. Hùng cầm một cây gậy sắt, mặt căng thẳng.
“Yên, xuống đây! Có zombie ở ngoài cổng, tụi nó đông lắm!”
Tôi nhìn qua khe hở của cổng sắt, vừa thấy là máu trong người tôi như đông lại. Hàng chục zombie với đôi mắt trắng dã, miệng gầm gừ, đang chen nhau đẩy cổng. Dây thép gai tôi quấn hôm qua đã bị xé toạc, máu và thịt thối rữa dính đầy lên đó. Mùi máu tanh xộc vào mũi, khiến tôi muốn nôn. Mai, vừa chạy theo tôi xuống, ôm chặt tay tôi, run lẩy bẩy.
Hùng hét lên: “Cả đám, lấy đồ chặn cổng! Nhanh!”
Mọi người kéo xe máy, bàn ghế, bất cứ thứ gì có thể để chặn cổng. Tôi và Mai cũng giúp nhưng tôi biết nó không đủ. Zombie quá đông, cổng sắt rung lên bần bật như thể sắp sụp đổ. Tôi nhìn quanh, cố tìm Tuấn nhưng hắn không có ở đây. Hắn đang làm gì? Có liên quan gì đến đám zombie này không?
Tôi kéo Mai, thì thầm: “Mai, nếu cổng sập thì chạy thẳng lên tầng 3, vào phòng chị, khóa cửa lại. Hiểu không?”
Mai gật đầu, ánh mắt cô bé đầy hoảng loạn. Tôi siết chặt con dao, sẵn sàng chiến đấu nhưng trong lòng tôi biết rằng nếu cổng sập thì không ai trong dãy trọ này có thể sống sót được.
Bạn thấy sao?