Chương 5: Sự bất tử của những vị thần

Bầu trời trên sân thượng tầng 4 đen kịt, không một vì sao, như thể cả vũ trụ đang ngoảnh mặt với thế giới đang sụp đổ bên dưới. Tiếng gầm gừ của zombie từ con hẻm vọng lên, hòa lẫn với tiếng gió lạnh lẽo thổi qua những kẽ hở của dãy nhà trọ. Tôi, ngồi co ro trên một tấm chăn cũ, tay siết chặt cuốn sổ của Tuấn mà tôi nhặt được trong phòng hắn. Những dòng chữ nguệch ngoạc trong đó – về virus, về kế hoạch kiểm soát zombie và đặc biệt là về chiếc tủ lạnh – khiến đầu óc tôi quay cuồng.

“Tủ lạnh – chìa khóa của sự bất tử” Tuấn đã viết như thế. Hắn biết bí mật của nó và điều đó cũng khiến hắn trở thành mối nguy lớn nhất. Nhưng Tuấn đã biến mất sau làn khói xanh, bỏ lại tôi với hàng tá câu hỏi không lời đáp.

Bên cạnh tôi, Mai nằm cuộn tròn, mắt nhắm chặt nhưng tôi biết cô bé vẫn chưa ngủ. Vết thương tinh thần từ cảnh zombie xé xác người ở tầng 1 vẫn còn ám ảnh em ấy. Hùng và Tâm, hai người sống sót còn lại, đang canh gác ở lối vào cầu thang, thì thầm gì đó với nhau, giọng căng thẳng. Nam, anh chàng sinh viên, nằm bất động ở góc sân thượng, máu từ vết cắn trên cổ đã ngừng chảy, hơi thở cậu ấy yếu dần. Hùng đã muốn giết Nam ngay lập tức để ngăn cậu biến đổi nhưng tôi đã ngăn lại. Không phải vì lòng thương – tôi không còn ngây thơ như trong giấc mơ nữa – mà vì tôi tin rằng Tuấn có thể biết cách cứu Nam, hoặc ít nhất, hiểu rõ hơn về virus này. Cuốn sổ của hắn là bằng chứng.

Tôi mở cuốn sổ ra rồi dùng đèn pin chiếu lên những dòng chữ. Tuấn viết về một dự án bí mật mang tên “Sự bất tử của những vị thần”. Theo ghi chép, dự án này không phải do hắn khởi xướng mà là sản phẩm của một tổ chức bí mật có tên là “Hội Hắc Thạch”. Họ đã thí nghiệm một loại virus có khả năng tái tạo tế bào với mục tiêu ban đầu là chữa trị các bệnh nan y và kéo dài tuổi thọ con người. Nhưng thí nghiệm thất bại, virus biến đổi, khiến người nhiễm trở thành những sinh vật không chết cũng không sống – những con zombie mà chúng tôi đang đối mặt. Tuấn, một kỹ sư công nghệ sinh học, được thuê để “cải tiến” virus, biến nó thành vũ khí sinh học có thể kiểm soát. Hắn tin rằng zombie không phải là kết thúc mà là bước đầu tiên trong việc tạo ra một loài người mới – mạnh hơn, bất tử và phục tùng.

Tôi rùng mình khi đọc đến đoạn về chiếc tủ lạnh. Tuấn viết rằng nó không phải thiết bị thông thường mà là một “cỗ máy tái sinh” được Hội Hắc Thạch chế tạo để bảo quản và tái tạo vật chất. Nó có thể nhân bản thực phẩm, nước uống và thậm chí cả thuốc men nhưng chỉ kích hoạt khi “ngày tận thế” đến – thời điểm virus lan rộng. Hắn gọi nó là “chìa khóa của sự bất tử” vì ai sở hữu nó sẽ không bao giờ chết đói hay khát. Nhưng điều khiến tôi lạnh người là dòng cuối: [Tủ lạnh chỉ hoạt động khi được cung cấp năng lượng từ máu người nhiễm virus. Một lít máu cho một chu kỳ tái sinh.]. Tôi nhìn sang chiếc ba lô, nơi tôi giấu chìa khóa tủ lạnh. Lẽ nào… mỗi lần tôi mở tủ, nó đã sử dụng máu của ai đó? Của tôi? Hay của những người đã chết trong dãy trọ?

“Yên, cô đọc gì mà chăm chú thế?” Giọng Hùng vang lên, kéo tôi ra khỏi những dòng suy nghĩ. Anh ta đứng trước mặt tôi, tay cầm gậy sắt, ánh mắt dò xét. Tâm đứng sau, tay ôm một con dao rỉ sét. Cả hai trông mệt mỏi nhưng ánh mắt họ không giấu được sự nghi ngờ.

“Không có gì, chỉ là… vài ghi chú tôi tìm được.” Tôi đáp, gấp cuốn sổ lại, nhét vào túi áo.

Tôi không muốn họ biết về Tuấn hay chiếc tủ lạnh. Trong giấc mơ, tôi đã chết vì tin người và tôi không muốn lặp lại sai lầm đó.

“Tình hình bên ngoài thế nào rồi?” Tôi hỏi.

Hùng nhún vai, ngồi xuống cạnh tôi. “Tệ. Zombie càng ngày càng đông. Tôi nghe thấy tiếng súng từ xa nhưng ít dần. Có lẽ quân đội đã rút. Chúng ta phải tự lo thôi.” Anh ta nhìn sang Nam, ánh mắt tối lại. “Cậu ta không qua nổi đâu, Yên. Cô biết mà. Phải giết nó trước khi nó biến đổi.”

Tôi nhìn Nam, lòng nặng trĩu. Cậu ấy chỉ mới 22 tuổi, còn cả tương lai phía trước. Nhưng vết cắn trên cổ cậu ấy đã chuyển màu đen, làn da cũng bắt đầu bong tróc. Tôi biết Hùng nói đúng nhưng tôi không thể từ bỏ hy vọng.

“Chờ thêm một lúc. Tôi nghĩ… tôi nghĩ sẽ có cách cứu cậu ấy.”

Hùng cười khẩy.

“Cứu? Cô mơ à? Virus này không có thuốc giải. Nếu cô không giết nó thì tôi sẽ làm.”

Anh ta đứng dậy, giơ gậy sắt lên nhưng tôi đã chặn trước mặt Nam.

“Đừng, Hùng. Tôi tìm được ghi chép của Tuấn. Hắn biết về virus này. Có thể sẽ có cách ngăn Nam biến đổi.”

Tôi nói dối một phần. Cuốn sổ không nhắc đến thuốc giải nhưng tôi cần thời gian để tìm hiểu thêm. Tôi cần giữ Nam sống – không phải để cứu cậu mà để thử nghiệm. Nếu Tuấn nói đúng thì máu của người nhiễm virus là chìa khóa để vận hành tủ lạnh. Nam có thể là nguồn cung cấp.

Hùng nhìn tôi, ánh mắt sắc lạnh.

“Ghi chép của Tuấn? Cô tìm thấy ở đâu? Tại sao cô không nói sớm?” Giọng anh ta đầy nghi ngờ, khiến tôi căng thẳng. Tôi biết nếu Hùng phát hiện ra chiếc tủ lạnh thì anh ta sẽ không ngần ngại mà cướp lấy nó.

“Trong phòng hắn.” Tôi đáp, cố giữ giọng bình tĩnh. “Tôi chưa kịp đọc hết. Nhưng nếu chúng ta muốn sống thì phải tìm Tuấn. Hắn biết cách đối phó với virus.”

Tâm, người đàn ông trung niên, lên tiếng: “Tuấn? Gã lập trình viên đó? Hắn chạy rồi, Yên. Tôi thấy hắn lẻn ra cửa sau khi cổng sập. Có khi hắn đã chết rồi cũng nên.” Giọng Tâm trầm, ánh mắt ông ta không giấu được sự lo lắng. Tôi nhận ra ông ta cũng đang che giấu điều gì đó.

Mai đã tỉnh dậy từ lúc nào, ngồi dậy, ôm chặt ba lô. “Chị Yên, em sợ… Nếu anh Nam biến thành zombie thì tụi mình phải làm sao?” Cô bé nhìn tôi, ánh mắt cầu cứu. Tôi nắm tay Mai, cố trấn an.

“Chị sẽ lo, Mai. Em cứ ở gần chị.” Tôi quay sang Hùng và Tâm. “Chúng ta cần lập kế hoạch. Sân thượng không an toàn mãi. Phải tìm cách ra ngoài, tìm Tuấn, hoặc ít nhất, tìm chỗ trú ẩn tốt hơn.”

Hùng gật đầu, ánh mắt anh ta vẫn dán vào tôi. “Được. Nhưng tôi muốn thấy ghi chép của cô. Nếu nó quan trọng thì chúng ta phải chia sẻ.” Anh ta bước đến, đưa tay ra, ý bảo tôi đưa cuốn sổ.

Tôi lùi lại, tay siết chặt cuốn sổ trong túi. “Không được. Tôi chưa đọc xong. Khi nào hiểu rõ nó thì tôi sẽ nói.”

Tôi biết mình đang mạo hiểm, nhưng tôi không thể để Hùng hay bất kỳ ai biết về chiếc tủ lạnh. Nó là hy vọng duy nhất của tôi, tôi sẽ bảo vệ nó bằng mọi giá.

Hùng nhíu mày, định nói gì đó nhưng tiếng gầm gừ từ cầu thang khiến cả nhóm giật mình. Tôi chạy đến lối vào, nhìn xuống. Một đám zombie đang trèo lên cầu thang, móng tay cào vào tường, tạo ra những âm thanh rợn người. Rào chắn bằng thùng nhựa và giường cũ bắt đầu lung lay.

“Chúng lên được!” Tâm hét, giơ dao lên.

“Chặn lại!”

Hùng lao đến, dùng gậy sắt đập vào đầu một con zombie vừa thò lên. Máu đen bắn ra nhưng con zombie khác lập tức trèo lên. Tôi kéo Mai ra sau, lấy con dao và búa từ ba lô.

“Mai, ở sau chị! Đừng chạy lung tung!”

Chúng tôi chiến đấu hết mình nhưng zombie quá đông. Rào chắn vỡ, năm con zombie tràn lên sân thượng. Hùng và Tâm mỗi người đối phó với hai con, còn tôi chém vào đầu một con đang lao đến. Mai hét lên, ôm chặt ba lô, trốn sau bồn nước. Tôi nhìn thấy Nam, vẫn nằm bất động, nhưng mắt cậu bắt đầu mở ra, trắng dã.

“Hùng, Nam!” Tôi hét.

Hùng quay lại, thấy Nam ngồi dậy, gầm gừ như một con thú.

“Chết tiệt!”

Anh ta lao đến, đập gậy sắt vào đầu Nam, khiến cậu ấy ngã xuống nhưng Nam không chết. Cậu ta đứng dậy, lao vào Hùng, móng tay cào vào vai anh ta. Hùng hét lên, đẩy Nam ra nhưng máu đã bắt đầu chảy ra từ vết cào.

Tôi chém chết con zombie trước mặt, chạy đến giúp Hùng. Tôi đâm dao vào đầu Nam, khiến cậu ta gục xuống hẳn. Hùng thở hổn hển, ôm vai.

“Nó cào tôi… chết tiệt, tôi bị cào rồi!” Anh ta nhìn tôi, ánh mắt hoảng loạn.

“Đừng hoảng, Hùng. Chúng ta sẽ tìm cách.” Tôi nói vậy nhưng trong lòng biết rằng Hùng không còn nhiều thời gian nữa.

Tôi quay lại, thấy Tâm đang vật lộn với con zombie cuối cùng. Tôi chạy đến, đâm dao vào đầu nó, cứu Tâm. Cả nhóm thở phào nhưng không ai nói gì. Hùng ngồi xuống, ôm vai, ánh mắt trống rỗng. Tâm nhìn tôi, lắc đầu. Mai khóc nức nở, ôm chặt ba lô.

Tôi kiểm tra rào chắn, thấy nó đã vỡ hoàn toàn.

“Chúng ta phải gia cố lại, nếu không thì đợt sau sẽ không trụ được nữa đâu.”

Tôi kéo các thùng nhựa và dây thép gai, cùng Tâm dựng lại rào chắn. Hùng không giúp, chỉ ngồi đó, nhìn vết cào trên vai. Tôi biết anh ta đang nghĩ gì. Trong giấc mơ, tôi đã thấy những người bị cào biến đổi trong vòng vài giờ, không có cách nào ngăn lại.

Khi làm xong, tôi ngồi xuống cạnh Mai, kiểm tra ba lô. Bộ pin năng lượng mặt trời vẫn hoạt động, điện thoại đã hết pin. Tôi sạc nó, kiểm tra tin tức nhưng mạng đã sập hoàn toàn. Chỉ có một tin nhắn cuối cùng từ mẹ tôi, gửi trước khi mạng ngừng: [Yên à, con hãy cẩn thận. Ba mẹ khóa cửa rồi. Đừng về, nguy hiểm lắm!]. Tôi siết chặt điện thoại, nước mắt chực trào. Ba mẹ tôi ở quê nhưng tôi không biết họ có an toàn không. Tôi chỉ biết rằng tôi phải sống sót, vì họ.

Tôi mở cuốn sổ của Tuấn ra rồi đọc tiếp. Hắn viết về một phòng thí nghiệm bí mật dưới lòng đất, cách dãy trọ khoảng 5km, nơi Hội Hắc Thạch lưu trữ thuốc giải thử nghiệm. Thuốc không chữa được virus hoàn toàn nhưng có thể ngăn người bị cào biến đổi trong 48 giờ. Nếu đúng thì tôi có thể cứu Hùng, hoặc ít nhất, kéo dài thời gian để tìm Tuấn. Nhưng đi đến phòng thí nghiệm nghĩa là rời sân thượng, đối mặt với hàng trăm zombie ngoài kia. Tôi nhìn Hùng, rồi nhìn Mai và Tâm. Chúng tôi chỉ có bốn người hơn nữa Hùng đang yếu dần. Cơ hội sống sót gần như bằng không.

“Yên, cô có kế hoạch gì không?” Tâm hỏi, giọng trầm.

Ông ta trông mệt mỏi, ánh mắt vẫn sắc bén. Tôi biết ông ta không hoàn toàn tin tôi nhưng ít nhất ông ta không hung hăng như Hùng.

“Tôi tìm được thông tin về một phòng thí nghiệm.” Tôi nói, giấu đi chi tiết về thuốc giải. “Có thể có đồ dùng và vũ khí ở đó nhưng nó cách đây 5km, hơn nữa đường phố còn đầy zombie.”

Hùng cười khẩy, dù giọng yếu đi. “5km? Cô điên à? Chúng ta sẽ chết trước khi đi được nửa đường.”

“Không đi cũng chết.” Tôi đáp. “Sân thượng không an toàn mãi. Nước trong bồn sẽ cạn, zombie cũng sẽ tìm cách lên đây. Chúng ta phải mạo hiểm thôi.”

Mai nhìn tôi, ánh mắt hoảng loạn. “Chị Yên, em không muốn ra ngoài… tụi nó sẽ giết tụi mình mất!”

Tôi nắm tay Mai, cố trấn an. “Chị biết em sợ nhưng ở đây không phải cách. Nếu chúng ta tìm được đồ thì chúng ta có thể sống lâu hơn.”

Tôi không nói về chiếc tủ lạnh nhưng trong lòng tôi biết nó là lý do tôi phải sống. Nếu Tuấn đúng thì tủ lạnh cần máu người bị nhiễm để hoạt động. Và Hùng, với vết cào trên vai, có thể là chìa khóa để kích hoạt nó.

Tâm gật đầu. “Tôi đồng ý với Yên. Ở đây chỉ là chờ chết. Chúng ta cần vũ khí tốt hơn và một kế hoạch rõ ràng.”

Hùng im lặng, rồi đứng dậy, dù hơi lảo đảo. “Được. Nếu chết thì ít nhất phải chết khi chiến đấu.” Anh ta nhìn tôi, ánh mắt phức tạp. “Nhưng Yên, nếu cô giấu gì đó thì tôi sẽ không tha cho cô đâu!”

Tôi gật đầu, không đáp. Tôi biết Hùng nghi ngờ tôi, tôi cũng không tin anh ta nhưng bây giờ chúng tôi cần nhau để sống sót. Tôi nhìn cuốn sổ, ghi nhớ địa chỉ phòng thí nghiệm. Nó nằm dưới một tòa nhà bỏ hoang gần bệnh viện đa khoa, nơi ca bệnh đầu tiên xuất hiện. Tôi không chắc Tuấn có ở đó không nhưng nếu hắn còn sống thì đó là nơi hắn sẽ đến.

Đêm đó, chúng tôi chuẩn bị. Tôi lấy dao, búa, dây thép gai, gói vào ba lô. Mai mang theo nước và một ít mì tôm. Tâm tìm được một thanh sắt từ sân thượng dùng làm vũ khí. Hùng, dù yếu, vẫn cầm gậy sắt, ánh mắt đầy quyết tâm. Tôi kiểm tra bộ pin năng lượng mặt trời, đảm bảo nó đủ sạc đèn pin. Trước khi đi, tôi nhìn bồn nước, rồi nhìn xuống con hẻm. Zombie vẫn lang thang nhưng thưa hơn. Có lẽ đây là cơ hội duy nhất.

“Yên, cô chắc chứ?” Hùng hỏi, giọng khàn.

“Không chắc nhưng chúng ta không có lựa chọn nào khác nữa cả.” Tôi đáp.

Tôi nhìn Mai, Tâm, Hùng, lòng nặng trĩu. Trong giấc mơ, tôi chết vì tin người. Lần này, tôi sẽ không để ai phản bội mình. Sâu trong lòng mình tôi biết rằng chiếc tủ lạnh và bí mật của nó có thể là lời nguyền chứ không phải là sự cứu rỗi.

Chúng tôi mở lối vào, bước xuống cầu thang, sẵn sàng đối mặt với bóng tối.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...