Chương 6: Đường đến bóng tối

Bóng tối bao trùm cầu thang dẫn xuống từ sân thượng, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn pin trong tay tôi rọi lên những bức tường loang lổ. Mỗi bước chân của nhóm chúng tôi vang lên trong không gian tĩnh lặng, như thể đang đánh thức thứ gì đó đang rình rập trong bóng tối. Tiếng gầm gừ của zombie từ tầng dưới vọng lên, lúc gần lúc xa, khiến tim tôi đập thình thịch. Tôi siết chặt con dao trong tay, cuốn sổ của Tuấn nằm an toàn trong túi áo, những dòng chữ về dự án “Sự bất tử của những vị thần” và bí mật của chiếc tủ lạnh vẫn ám ảnh tôi. Chúng tôi đang mạo hiểm rời khỏi sân thượng, hướng đến phòng thí nghiệm bí mật cách đây 5km, nơi có thể chứa thuốc giải hoặc ít nhất là câu trả lời về virus. Tôi biết rằng mỗi bước đi là một lần đối mặt với cái chết.

Hùng dẫn đầu, dù vết cào trên vai khiến anh ta di chuyển chậm chạp. Máu từ vết thương đã thấm qua lớp áo, tôi cũng nhận ra da anh ta bắt đầu chuyển thành màu xám. Anh ta không còn nhiều thời gian, có lẽ chỉ còn vài giờ trước khi biến đổi thành zombie. Nhưng Hùng vẫn nắm chặt gậy sắt, ánh mắt đầy quyết tâm. Tâm đi sau, tay cầm thanh sắt nhặt từ sân thượng, ánh mắt cảnh giác quét qua mọi ngóc ngách. Mai bám sát tôi, ôm chặt ba lô chứa nước và mì tôm, đôi mắt cô bé hoảng loạn nhưng cố giữ im lặng. Tôi đi cuối, đèn pin rọi xuống cầu thang, sẵn sàng đối phó với bất kỳ mối nguy nào.

“Yên, cô chắc đường này an toàn chứ?” Hùng thì thầm, giọng khàn khàn. Anh ta dừng lại ở tầng 3, nhìn xuống hành lang tối om. Tiếng gầm gừ từ tầng dưới ngày càng rõ, kèm theo tiếng cào cấu vào cửa.

“Không có gì an toàn cả.” Tôi đáp, nhỏ giọng. “Nhưng cầu thang là đường duy nhất để đi xuống. Nếu muốn ra ngoài thì phải đi qua tầng 1. Cẩn thận, zombie có thể ở bất cứ đâu.”

Hùng gật đầu, tiếp tục bước xuống. Tôi kiểm tra lại ba lô: dao, búa, dây thép gai và bộ pin năng lượng mặt trời mini. Chiếc đèn pin là nguồn sáng duy nhất nhưng pin chỉ còn 50%. Nếu nó tắt giữa đường thì chúng tôi sẽ mù trong bóng tối. Tôi nhìn Mai, thấy cô bé đang run rẩy.

“Mai, bám sát chị. Nếu có gì thì hãy chạy ngay, đừng quay đầu lại.”

Mai gật đầu, ánh mắt cô bé đầy sợ hãi. “Chị Yên, em… em không muốn chết như anh Nam…”

Giọng cô bé lạc đi, nhắc tôi nhớ đến Nam, người vừa bị tôi và Hùng giết để ngăn cậu ấy biến đổi. Tôi nắm tay Mai, cố trấn an nhưng trong lòng tôi cũng không chắc. Trong giấc mơ, tôi đã chết vì tin người, giờ đây tôi không thể để cảm xúc lấn át lý trí được.

Khi chúng tôi xuống đến tầng 2, một tiếng gầm gừ vang lên từ hành lang. Hùng ra hiệu dừng lại, giơ gậy sắt lên. Tôi rọi đèn pin qua thì thấy một con zombie đang đứng ở cuối hành lang, đôi mắt trắng dã lóe lên trong ánh sáng. Nó gầm gừ, đầu nghiêng sang một bên, rồi lao về phía chúng tôi.

“Chặn nó!”

Hùng hét lên, vung gậy sắt đập vào đầu con zombie. Máu đen bắn ra, nhưng nó không ngã xuống mà vẫn tiếp tục lao vào Hùng.

Tôi chạy đến, đâm dao vào đầu con zombie, khiến nó gục xuống. Hùng thở hổn hển, ôm vai.

“Chết tiệt… tụi nó mạnh hơn tôi nghĩ.” Anh ta nhìn vết cào trên vai, ánh mắt tối lại. Tôi biết anh ta đang nghĩ đến số phận của mình.

“Tập trung, Hùng. Chúng ta phải ra ngoài!” Tôi nói xong kéo Mai và Tâm tiến lên.

Hành lang tầng 2 đầy máu và xác người, một số đã bị xé nát, một số khác đang biến đổi, mắt trắng dã nhưng chưa động đậy. Một vài cái xác nát đến mức không còn nhận ra. Tôi cố không nhìn, mùi máu tanh và thịt thối rữa xộc vào mũi khiến tôi buồn nôn. Mai che mặt, khóc thầm, còn Tâm lẩm bẩm gì đó, có lẽ là cầu nguyện.

Chúng tôi tiếp tục xuống tầng 1, nơi để xe giờ là một bãi chiến trường. Cổng sắt đã bị phá hoàn toàn, xác zombie và người nằm la liệt. Máu loang khắp sàn, tiếng gầm gừ từ ngoài hẻm vọng vào. Tôi rọi đèn pin ra ngoài, thấy một đám zombie đang lang thang nhưng không quá đông. Có lẽ chúng đã bị thu hút bởi tiếng động ở nơi khác. Đây là cơ hội duy nhất để thoát ra.

“Yên, đi đường nào bây giờ?” Tâm hỏi, giọng căng thẳng. Ông ta đứng cạnh cửa hậu, nơi Tuấn được cho là đã trốn thoát từ đó. Cửa hậu dẫn ra một con hẻm nhỏ, ít zombie hơn nhưng vẫn nguy hiểm.

“Ra hẻm sau, đi theo đường tắt đến bệnh viện đa khoa.” Tôi đáp, nhớ lại địa chỉ phòng thí nghiệm trong cuốn sổ của Tuấn. “Nó cách đây 5km, nếu đi nhanh thì chúng ta có thể đến trước khi bình minh.”

Hùng cười khẩy, dù giọng yếu đi. “Trước bình minh? Cô lạc quan thật. Tôi không chắc mình có thể sống được đến lúc đó.” Anh ta chỉ vào vết cào trên vai, giờ đã lan rộng ra, vùng da xung quanh đã chuyển màu đen.

“Đừng nói gở!” Tôi đáp, dù trong lòng biết anh ta đúng. “Nếu phòng thí nghiệm có thuốc giải thì chúng ta có thể cứu được anh rồi. Đi thôi.”

Chúng tôi lẻn ra cửa hậu, tôi dẫn đầu, rọi đèn pin vào con hẻm. Không có zombie nhưng mùi tử khí nồng nặc. Tôi ra hiệu cho cả nhóm đi nhanh, giữ im lặng. Con hẻm dẫn ra một con đường lớn, nơi xe cộ nằm ngổn ngang, một số còn đang cháy âm ỉ. Xác người và zombie nằm rải rác, một số bị xé nát, một số vẫn cử động, gầm gừ yếu ớt. Tôi kéo Mai sát mình, cố không để cô bé nhìn.

Đường phố, từng nhộn nhịp với xe cộ người qua lại, giờ là một nghĩa địa sống. Các tòa nhà vỡ nát, cửa kính vỡ vụn, máu bắn khắp nơi. Tôi nhận ra một cửa hàng tạp hóa mà tôi thường ghé mua đồ, giờ chỉ còn là đống đổ nát. Một con zombie lảo đảo từ trong đó bước ra nhưng nó quá yếu, ngã xuống trước khi đến gần. Hùng giơ gậy sắt, định đập nó, tôi ngăn anh ta lại.

“Tiết kiệm sức lực đi. Chúng ta cần đi nhanh.”

Chúng tôi đi được khoảng 1km thì Hùng bắt đầu chậm lại. Anh ta thở hổn hển, mồ hôi túa ra, mắt anh ta bắt đầu mờ đi.

“Yên… tôi không ổn…” Anh ta thì thầm, ngồi xuống cạnh một chiếc xe bỏ hoang. Vết cào giờ đã lan khắp vai, da anh ta gần như hoàn toàn biến thành màu xám.

Mai khóc, ôm tôi. “Chị Yên, anh Hùng… anh ấy sẽ thành zombie, đúng không?” Cô bé nhìn tôi, ánh mắt cầu cứu.

Tôi không trả lời, chỉ nhìn Hùng. Tôi biết không còn cách nào cứu anh ta nhưng tôi cần anh ta để đến phòng thí nghiệm. Trong thâm tâm tôi nghĩ đến cuốn sổ của Tuấn. Nếu tủ lạnh cần máu người nhiễm virus thì Hùng có thể là chìa khóa. Tôi cảm thấy ghê tởm chính mình vì suy nghĩ đó nhưng tôi không thể để cảm xúc lấn át. Tôi phải sống sót.

“Hùng, cố lên. Chỉ còn 4km nữa thôi.” Tôi nói, kéo anh ta đứng dậy. “Chúng ta sẽ tìm được thuốc giải.”

Hùng gật đầu, ánh mắt anh ta trống rỗng. Tâm đỡ anh ta, chúng tôi tiếp tục lên đường. Đường phố ngày càng nguy hiểm với nhiều zombie hơn. Một khoảnh khắc nọ chúng tôi suýt bị một đám năm con zombie tấn công nhưng Tâm và tôi đã chém chết chúng trước khi chúng đến gần. Mai hét lên, thu hút thêm vài con khác, chúng tôi lập tức trốn vào một cửa hàng bỏ hoang, chờ cho đến khi chúng đi qua. Trong bóng tối, tôi nghe thấy tiếng Hùng thở nặng nhọc, tôi biết thời gian của anh ta sắp hết rồi.

Khi chúng tôi ra khỏi cửa hàng, trời bắt đầu hửng sáng nhưng không mang lại hy vọng. Bầu trời xám xịt, mùi tử khí vẫn bao trùm. Chúng tôi đi được thêm 2km thì Hùng ngã xuống, không đứng dậy được nữa.

“Yên… hãy để tôi lại…” Anh ta thì thầm, mắt đã trắng dã một nửa. “Tôi không muốn… hại các người…”

Mai khóc nức nở, còn Tâm nhìn tôi, lắc đầu. “Yên, chúng ta không thể mang nó theo. Nó sẽ biến đổi bất cứ lúc nào.”

Tôi nhìn Hùng, lòng nặng trĩu. Anh ta là người duy nhất đủ mạnh để chiến đấu, mất anh ta là mất một trợ lực lớn. Nhưng tôi biết Tâm đúng. Tôi quỳ xuống cạnh Hùng, nắm tay anh ta.

“Cảm ơn anh, Hùng. Anh đã cứu chúng tôi.”

Hùng mỉm cười yếu ớt. “Đừng… để tụi nó thắng, Yên.” Rồi anh ta đưa tay, chỉ vào gậy sắt. “Làm đi… trước khi tôi biến đổi.”

Tôi nhặt gậy sắt, tay run rẩy. Mai quay đi, che mặt. Tâm đứng cạnh, sẵn sàng hỗ trợ. Tôi hít sâu, rồi đập mạnh vào đầu Hùng. Máu bắn ra, và anh ta gục xuống, không động đậy. Tôi đứng đó, gậy sắt rơi xuống đất, cảm giác như một phần con người trong tôi vừa chết cùng Hùng.

“Yên, chúng ta phải đi.” Tâm nói, giọng trầm.

Ông ta kéo Mai, chúng tôi lại tiếp tục lên đường. Tôi không nhìn lại, hình ảnh Hùng nằm đó đã ám ảnh tôi. Tôi tự nhủ rằng tôi không có lựa chọn nhưng điều đó không làm cho nỗi đau biến mất.

Chúng tôi đi thêm 1km nữa thì đến khu vực bệnh viện đa khoa. Tòa nhà chính của bệnh viện đã sụp đổ một phần, xác người nằm khắp sân. Zombie lang thang nhưng không quá đông. Tôi kiểm tra cuốn sổ, tìm địa chỉ phòng thí nghiệm. Nó nằm dưới một tòa nhà phụ, ẩn sau khu cấp cứu. Chúng tôi lẻn qua sân, tránh zombie rồi đã tìm thấy một cánh cửa sắt dẫn xuống tầng hầm.

“Cửa khóa.” Tâm nói, thử đẩy. “Cần chìa hoặc phá nó.”

Tôi nhìn quanh, thấy một thanh sắt gỉ nằm gần đó.

“Phá đi. Chúng ta không có thời gian.”

Tâm và tôi thay nhau đập cửa, tạo ra tiếng động lớn. Tôi lo lắng rằng nó sẽ thu hút zombie nhưng không còn cách nào khác. Sau vài phút, cửa bung ra, để lộ một cầu thang dẫn xuống bóng tối.

Tôi rọi đèn pin, bước xuống đầu tiên. Mai bám sát, còn Tâm đi cuối. Cầu thang dẫn đến một hành lang dài, với nhiều cánh cửa kim loại. Một số cửa mở, để lộ phòng thí nghiệm bỏ hoang, ống nghiệm vỡ và giấy tờ nằm rải rác. Tôi kiểm tra từng phòng, tìm dấu hiệu của thuốc giải hoặc Tuấn. Cuối hành lang, tôi thấy một cánh cửa lớn, với dòng chữ [Hội Hắc Thạch – Khu vực hạn chế].

“Đây rồi.” Tôi thì thầm, đẩy cửa.

Nó không khóa, mở ra một phòng thí nghiệm rộng, đầy thiết bị hiện đại. Máy tính vẫn sáng, dù màn hình nhấp nháy lỗi. Ống nghiệm và lọ chất lỏng nằm trên bàn, một số chứa chất màu xanh giống lọ của Tuấn. Ở góc phòng, tôi thấy một chiếc tủ lạnh, tương tự như chiếc trong phòng tôi nhưng lớn hơn.

“Chị Yên, nhìn kìa!”

Mai chỉ vào một kệ chứa các lọ thuốc, ghi [Thuốc thử nghiệm – Beelzebub]. Tôi chạy đến, đọc nhãn tên. Đó là thuốc giải mà Tuấn nhắc đến, có thể ngăn virus trong 48 giờ. Tôi nhét vài lọ vào ba lô, cảm giác được có hy vọng le lói.

Nhưng trước khi tôi kịp kiểm tra thêm, một tiếng cười vang lên từ bóng tối.

“Yên, cô đúng là không bỏ cuộc mà.” Tuấn bước ra, tay cầm một khẩu súng. Hắn trông tiều tụy nhưng ánh mắt vẫn sắc lạnh. “Chào mừng đến với trung tâm của [Sự bất tử của những vị thần].”

“Tuấn, mày biết gì về virus này?” Tôi giơ dao lên, đứng trước Mai và Tâm. “Có thuốc giải thật không?”

Tuấn cười, giơ súng. “Thuốc giải? Có, nhưng nó chỉ là tạm thời. Virus là tương lai, Yên. Cô thấy chiếc tủ lạnh của mình chưa? Nó cần máu người nhiễm để hoạt động. Và cô, cô đã vô tình kích hoạt nó, đúng không?”

Tôi lạnh người. Hắn biết. “Mày muốn gì, Tuấn?”

“Tôi muốn cô tham gia.” Tuấn nói, bước đến gần. “Hội Hắc Thạch sẽ xây dựng lại thế giới và chiếc tủ lạnh kia là chìa khóa. Đưa chìa khóa của cô cho tôi, hoặc cả ba người sẽ chết.”

Mai khóc, còn Tâm giơ thanh sắt, sẵn sàng chiến đấu. Tôi siết chặt dao, nghĩ đến Hùng, Nam và những người đã chết. Tôi không tin Tuấn, tôi biết hắn cũng sẽ không để chúng tôi sống. Tôi nhìn chiếc tủ lạnh trong phòng, rồi nhìn lọ thuốc trong ba lô. Tôi có một kế hoạch nhưng sự mạo hiểm khi thực hiện lại cực kỳ cao.

“Được, Tuấn.” Tôi nói, giả vờ đầu hàng. “Nhưng trước tiên, hãy nói cho tôi biết: Hội Hắc Thạch là ai? Và tại sao mày lại làm việc cho họ?”

Tuấn cười, hạ súng xuống một chút. “Hội Hắc Thạch là những người nhìn xa. Họ biết nhân loại đã thối nát, virus là cách để thanh lọc. Tôi tham gia vì tôi muốn sống mãi mãi. Còn cô, Yên, cô cũng có thể như thế. Đưa chìa khóa đây!”

Tôi bước đến, giả vờ lấy chìa khóa rồi thay vào đó, tôi ném lọ thuốc vào Tuấn. Nó vỡ, chất lỏng bắn vào mặt hắn. Tuấn hét lên, bắn súng nhưng trượt. Tâm lao đến, đập thanh sắt vào tay Tuấn, khiến khẩu súng rơi xuống. Tôi nhảy lên, đâm dao vào vai Tuấn, khiến hắn ngã xuống.

“Chạy!”

Tôi hét, kéo Mai và Tâm. Chúng tôi lao ra khỏi phòng, nghe tiếng Tuấn gầm gừ phía sau. Tôi không biết chất lỏng có ảnh hưởng gì đến hắn không, tôi cũng không dừng lại để kiểm tra. Chúng tôi chạy lên cầu thang, ra khỏi tầng hầm, lao vào ánh sáng mờ nhạt của buổi sáng.

Nhưng khi ra ngoài, tôi thấy một đám zombie đông hơn, đang tiến về phía bệnh viện. Tuấn đã kích hoạt gì đó, hoặc Hội Hắc Thạch đã biết chúng tôi ở đây. Tôi nhìn Mai và Tâm, biết rằng chúng tôi không thể quay lại dãy trọ. Tôi có thuốc giải, tôi còn có cuốn sổ. Tôi sẽ tìm cách sống sót, tôi cũng sẽ tìm Hội Hắc Thạch.

“Yên, bây giờ làm gì đây?” Tâm hỏi, giọng run run.

“Chúng ta đi tiếp!” Tôi đáp, nắm tay Mai. “Chúng ta sẽ tìm chỗ an toàn, và tôi sẽ phá hủy dự án của Tuấn. Hắn sẽ không thắng được đâu.”

Chúng tôi chạy vào con hẻm gần đó, tránh đám zombie. Tôi nghĩ đến chiếc tủ lạnh và lời nguyền của nó. Tôi biết nó là hy vọng duy nhất, cũng là nguy cơ lớn nhất. Nhưng tôi sẽ không bỏ cuộc. Tôi đã sống sót qua giấc mơ và tôi cũng sẽ sống sót qua ngày tận thế này.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...