Con hẻm nhỏ dẫn ra khỏi khu vực bệnh viện đa khoa chìm trong bóng tối, chỉ có ánh sáng mờ nhạt của buổi sớm mai xuyên qua những đám mây xám xịt. Tiếng gầm gừ của zombie từ phía sau ngày càng gần như thể cả đàn chúng đã bị thu hút bởi tiếng súng của Tuấn trong phòng thí nghiệm. Tôi chạy phía trước, tay nắm chặt con dao sắc bén, chiếc ba lô nặng trĩu trên vai chứa lọ thuốc giải “Beelzebub” và cuốn sổ của Tuấn. Mai bám sát tôi, hơi thở hổn hển, đôi mắt cô bé đỏ hoe vì khóc. Tâm, người đàn ông trung niên duy nhất còn lại trong nhóm, đi cuối, tay cầm thanh sắt gỉ, ánh mắt cảnh giác quét qua mọi ngóc ngách. Chúng tôi vừa thoát khỏi cuộc đối đầu với Tuấn nhưng tôi biết hắn chưa chết. Hắn và Hội Hắc Thạch sẽ săn lùng chúng tôi vì chiếc chìa khóa tủ lạnh tôi đang giấu trong túi áo.
“Yên, chậm lại! Mai không theo kịp!” Tâm thì thầm gấp gáp, giọng ông ta lạc đi vì mệt mỏi.
Tôi dừng chân, quay đầu lại thì thấy Mai gần như kiệt sức, tay ôm chặt ba lô chứa nước và mì tôm. Cô bé 26 tuổi, từng vô tư như trẻ con, giờ trông như một cái bóng, khuôn mặt tái mét vì sợ hãi và đói khát.
“Chị… chị Yên, em không chạy nổi nữa…” Mai thở hổn hển, ngồi thụp xuống cạnh một thùng rác đổ. Tôi quỳ xuống, nắm tay cô bé, cố giữ giọng bình tĩnh dù tim tôi đập thình thịch.
“Mai, chỉ một chút nữa thôi. Chúng ta phải tìm chỗ trú ẩn trước khi zombie đuổi kịp. Em làm được mà.”
Tôi nhìn vào mắt Mai, cố truyền cho cô bé chút hy vọng, dù chính tôi cũng không chắc chúng tôi sẽ sống sót qua ngày hôm nay. Cuốn sổ của Tuấn với những ghi chép về dự án “Sự bất tử của những vị thần” là manh mối duy nhất để phá hủy virus này nhưng nó cũng khiến chúng tôi trở thành mục tiêu của Hội Hắc Thạch.
Tâm đứng cạnh, nhìn ra đầu hẻm.
“Yên, tôi nghe thấy tiếng chúng. Phải đi ngay, nếu không thì chúng ta sẽ bị kẹt ở đây.” Ông ta chỉ vào một con đường nhỏ phía trước, dẫn đến một khu dân cư cũ. “Khu đó có thể có nhà bỏ hoang. Chúng ta trú tạm rồi tính tiếp.”
Tôi gật đầu, kéo Mai đứng dậy.
“Đi thôi. Tâm, anh đi trước, tôi và Mai theo sau.”
Tâm gật đầu, bắt đầu chạy, thanh sắt trong tay sẵn sàng. Tôi đỡ Mai, cố gắng giữ cô bé không ngã. Con hẻm dần mở ra một con đường lớn hơn, đầy xe cộ bỏ hoang và xác người. Một số xác vẫn cử động, mắt trắng dã, gầm gừ yếu ớt. Tôi rọi đèn pin – giờ chỉ còn 30% pin – để kiểm tra xung quanh. Không có zombie nào gần đây nhưng tôi biết chúng có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.
Chúng tôi đi được khoảng 500 mét thì Tâm ra hiệu dừng lại trước một ngôi nhà hai tầng, cửa chính đã bị phá nhưng cửa sổ vẫn còn nguyên.
“Đây rồi!” Ông ta thì thầm. “Kiểm tra bên trong trước.”
Tôi gật đầu, bước vào đầu tiên, giơ dao lên. Bên trong là một phòng khách cũ, đầy bụi với ghế sofa rách và bàn gỗ mục nát. Một mùi tử khí thoang thoảng, không có zombie. Tôi kiểm tra các phòng khác như bếp, phòng ngủ, nhà vệ sinh,... tất cả đều trống. Tâm và Mai theo sau, đóng cửa chính và chặn bằng một chiếc tủ gỗ.
“Yên, chúng ta nghỉ ở đây một lúc đi.” Tâm nói, ngồi xuống sàn, thở hổn hển. “Mai cần ăn gì đó, và tôi cũng vậy.”
Ông ta nhìn tôi, ánh mắt đầy mệt mỏi nhưng vẫn sắc bén. Tôi biết Tâm không hoàn toàn tin tôi, đặc biệt sau khi tôi từ chối chia sẻ cuốn sổ của Tuấn nhưng ông ta là người duy nhất còn lại có thể chiến đấu và tôi cần ông ta.
Tôi mở ba lô, lấy ra một gói mì tôm và một chai nước.
“Mai, ăn đi. Tâm, anh lấy phần của anh.”
Tôi chia thức ăn, cẩn thận không để họ thấy số lượng trong ba lô. Chiếc tủ lạnh trong phòng trọ có thể tái tạo thực phẩm nhưng tôi không mang nó theo, nguồn dự trữ này sẽ cạn nếu chúng tôi không tìm được thêm. Mai ăn ngấu nghiến, còn Tâm nhai chậm rãi, ánh mắt dán vào tôi.
“Yên, cô biết gì về phòng thí nghiệm mà chưa nói?” Tâm hỏi, giọng trầm. “Cô lấy được thuốc nhưng tôi thấy cô không bất ngờ. Cô biết trước gì đó rồi đúng không?”
Tôi do dự. Tôi không muốn tiết lộ quá nhiều, nhưng tôi cần sự hợp tác của Tâm.
“Tôi tìm được ghi chép của Tuấn. Hắn làm việc cho một tổ chức gọi là Hội Hắc Thạch. Họ tạo ra virus này, phòng thí nghiệm là nơi họ lưu trữ thuốc giải thử nghiệm. Thuốc có thể ngăn virus trong 48 giờ nhưng không chữa hoàn toàn.”
Tâm nhíu mày. “Còn Tuấn? Hắn muốn gì từ cô?”
Tôi nhớ lại lời Tuấn trong phòng thí nghiệm: “Chiếc tủ lạnh của cô… tôi biết bí mật của nó.” Hắn muốn chìa khóa nhưng tôi không biết tại sao hắn cần nó khi phòng thí nghiệm đã có một chiếc tủ lạnh tương tự.
“Hắn muốn thứ tôi đang giữ.” Tôi đáp, giấu đi chi tiết về tủ lạnh. “Nhưng tôi sẽ không để hắn thắng. Chúng ta phải phá hủy Hội Hắc Thạch hoặc ít nhất là tìm cách sống sót.”
Mai vừa ăn xong liền lên tiếng: “Chị Yên, tụi mình sẽ đi đâu bây giờ? Quay lại dãy trọ không an toàn, zombie ở khắp nơi…” Giọng cô bé lạc đi, ánh mắt đầy tuyệt vọng.
Tôi nắm tay Mai, cố mỉm cười. “Chị có kế hoạch, Mai à. Trong sổ của Tuấn, có một địa điểm khác – một căn cứ của Hội Hắc Thạch, cách đây khoảng 10km. Nếu chúng ta đến đó thì có thể tìm được thêm thuốc giải hoặc ít nhất ở đó sẽ tìm được vũ khí và đồ dùng. Nhưng trước tiên, chúng ta phải nghỉ ngơi, lấy lại sức đã.”
Tâm gật đầu, ánh mắt ông ta vẫn đầy sự nghi ngờ.
“Được rồi, nhưng Yên, nếu cô giấu gì đó thì có lẽ nó sẽ hại cả nhóm đấy! Tôi không muốn chết vì bí mật của cô đâu.”
“Tôi hiểu.” Tôi đáp, trong lòng tôi hiểu rằng mình không thể tiết lộ về chiếc tủ lạnh được. Nó là hy vọng duy nhất để sống sót lâu dài nhưng cũng là lời nguyền. Cuốn sổ của Tuấn nói rằng tủ lạnh cần máu người nhiễm virus để hoạt động, còn tôi lại không biết điều đó có nghĩa là gì. Liệu máu của Hùng, Nam, hay những người đã chết đã kích hoạt nó ư? Và nếu tôi dùng nó thì liệu tôi có trở thành quái vật như Tuấn hay không?
Chúng tôi chia ca canh gác. Tâm canh đầu tiên, còn tôi và Mai nằm nghỉ trên sàn. Tôi nhắm mắt, giấc mơ lại ùa về – hình ảnh zombie xé xác tôi, đồng đội phản bội, nỗi đau khi từng miếng thịt bị rỉa ra. Tôi giật mình tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa. Mai nằm cạnh, ngủ thiếp đi vì kiệt sức. Tôi nhìn ra cửa sổ, thấy Tâm đứng đó, bóng dáng ông ta in lên ánh sáng mờ nhạt. Ông ta không nói gì nhưng tôi cảm giác được ông ta đang quan sát tôi.
Tôi lấy cuốn sổ ra, đọc lại. Ngoài phòng thí nghiệm, Tuấn nhắc đến căn cứ chính của Hội Hắc Thạch, nằm trong một nhà máy bỏ hoang ở ngoại ô. Họ có vũ khí, thực phẩm, một đội quân zombie được “kiểm soát” bằng chất lỏng màu xanh. Tuấn tin rằng zombie có thể được huấn luyện, trở thành công cụ để xây dựng một thế giới mới. Tôi rùng mình khi nghĩ đến cảnh hàng trăm zombie nghe lời Tuấn tấn công người sống. Nếu căn cứ đó có thật thì nó có thể chứa thuốc giải hoàn chỉnh, hoặc ít nhất là có cách để phá hủy virus.
Buổi trưa, chúng tôi ăn thêm một bữa nhẹ rồi chuẩn bị rời đi. Tôi kiểm tra ba lô: ba lọ thuốc giải, dao, búa, dây thép gai, bộ pin năng lượng mặt trời. Đèn pin giờ chỉ còn 20% pin, tôi biết chúng tôi phải đến căn cứ trước khi trời tối. Tâm kiểm tra cửa, thấy không có zombie gần đó.
“Đi thôi.” Ông ta nói xong liền mở cửa.
Con đường đến nhà máy đầy nguy hiểm. Chúng tôi đi qua những khu dân cư đổ nát, tránh các đám zombie nhỏ. Một lần, chúng tôi phải trốn trong một cửa hàng tạp hóa khi một đàn zombie đi qua. Tôi tìm được vài lon nước ngọt và bánh quy rồi nhét vào ba lô. Mai ăn một thanh bánh, ánh mắt cô bé sáng lên một chút.
“Chị Yên, chị nghĩ chúng ta sẽ sống được bao lâu?” Cô bé hỏi.
“Lâu nhất có thể.” Tôi đáp, nắm tay cô bé. “Chị sẽ không để em chết.”
Trong lòng tôi biết rằng mỗi ngày trôi qua thì cơ hội sống sót càng giảm. Virus lan rộng, Hội Hắc Thạch đang săn chúng tôi. Tôi nghĩ đến ba mẹ ở quê, hy vọng họ an toàn. Tôi phải sống vì họ.
Khi chúng tôi đến gần nhà máy, trời đã hoàng hôn. Nhà máy bỏ hoang hiện ra trong ánh sáng đỏ rực với những ống khói gỉ sét và tường bê tông nứt nẻ. Một hàng rào sắt bao quanh, tôi còn thấy bóng dáng vài con zombie đứng im, như thể đang canh gác.
“Chúng không di chuyển.” Tâm thì thầm, chỉ vào chúng. “Lạ thật.”
Tôi nhớ ghi chép của Tuấn về việc zombie được kiểm soát.
“Chúng có thể là của Hội Hắc Thạch.” Tôi nói. “Cẩn thận, có thể có người trong đó.”
Tôi dẫn cả nhóm lẻn qua hàng rào, tránh zombie. Chúng không tấn công nhưng đôi mắt trắng dã của chúng khiến tôi lạnh người.
Bên trong nhà máy là một mê cung bởi các hành lang và phòng lớn. Chúng tôi tìm thấy một kho chứa thực phẩm và nước nhưng không có ai. Tôi nhét vài lon đồ hộp vào ba lô, cảm giác nhẹ nhõm. Khi chúng tôi đến một phòng lớn ở trung tâm, tôi thấy một cảnh tượng khiến máu tôi đông lại: hàng chục zombie đứng xếp hàng, bất động, xung quanh một bục cao. Trên bục, Tuấn đứng đó, tay cầm một lọ chất lỏng màu xanh, bên cạnh là một người đàn ông mặc áo choàng đen, khuôn mặt ẩn trong bóng tối.
“Yên, cô đến sớm hơn tôi nghĩ đấy!” Tuấn nói, giọng lạnh lùng. Người đàn ông bên cạnh cười khẽ, bước ra ánh sáng. Hắn có khuôn mặt gầy gò, mắt sâu hoắm và một nụ cười khiến tôi rùng mình.
“Chào cô, Yên.” Hắn nói. “Tôi là Kiên, thủ lĩnh Hội Hắc Thạch. Cô mang theo chiếc chìa khóa của tủ lạnh đúng không? Đưa nó đây, tôi sẽ cho cô sống.”
Mai ôm tôi, run rẩy. Tâm giơ thanh sắt lên nhưng tôi ra hiệu ông ta dừng lại. Tôi nhìn Tuấn và Kiên, biết rằng đây là bẫy. Tôi cũng thấy một cánh cửa phía sau bục với dòng chữ [Phòng thí nghiệm chính]. Nếu thuốc giải hoàn chỉnh tồn tại thì chắc hẳn nó ở đó.
“Tôi không có chìa khóa.” Tôi nói dối, giơ dao lên. “Nhưng tôi có thứ các người muốn: cuốn sổ của Tuấn. Thả chúng tôi ra rồi tôi sẽ đưa nó cho các người.”
Kiên cười lớn. “Cô thông minh đấy nhưng không đủ. Tuấn, xử lý họ đi.”
Tuấn giơ lọ chất lỏng lên, đám zombie bắt đầu di chuyển, gầm gừ lao về phía chúng tôi. Tôi kéo Mai và Tâm, chạy về phía cánh cửa.
“Chạy!” Tôi hét.
Chúng tôi lao qua đám zombie, Tâm dùng thanh sắt chặn chúng. Tôi đâm dao vào đầu một con, mở đường. Khi đến cửa, tôi nghe thấy tiếng Tâm hét lên. Tôi quay lại thì thấy ông ta bị ba con zombie kéo ngã, máu bắn khắp nơi.
“Yên, đi đi!” Tâm hét, trước khi bị xé xác.
Mai khóc, tôi kéo cô ấy theo đẩy cửa rồi chạy vào, khóa lại, nghe tiếng zombie đập cửa. Bên trong là một phòng thí nghiệm lớn với máy móc, lọ thuốc vương vãi. Tôi thấy một tủ kính chứa các lọ “Beelzebub II” – thuốc giải hoàn chỉnh, theo ghi chép của Tuấn.
“Chị Yên, chúng ta làm gì bây giờ?” Mai hỏi, giọng run run.
“Lấy thuốc, rồi thoát ra.” Tôi đáp, nhét lọ thuốc vào ba lô nhưng trước khi tôi kịp làm gì cửa đã bật tung, Tuấn bước vào, tay cầm súng. Kiên đứng sau, cười lạnh.
“Chìa khóa, Yên!” Tuấn nói. “Hoặc cô và cô bé kia sẽ chết.”
Tôi nhìn Mai, rồi nhìn lọ thuốc. Tôi biết mình không thể tin Tuấn, tôi cũng không thể để Mai chết được. Tôi lấy chìa khóa từ túi ra rồi giơ lên.
“Thả Mai đi rồi tôi sẽ đưa.”
Kiên gật đầu, Tuấn hạ súng xuống. Tôi ném chìa khóa, cùng lúc ấy tôi ném một lọ thuốc vào máy móc gần đó. Nó vỡ, gây ra một vụ nổ nhỏ, khói bốc lên. Tôi kéo Mai, chạy qua một cửa phụ, nghe tiếng Tuấn hét phía sau. Chúng tôi chạy ra một hành lang khác nhưng tôi biết chúng tôi chưa thoát. Hội Hắc Thạch sẽ không dừng lại, tôi lại vừa mất chìa khóa – thứ duy nhất kiểm soát tủ lạnh.
“Chị Yên, chúng ta đi đâu bây giờ?” Mai hỏi khi chúng tôi đang trốn trong một góc nhà máy.
“Tìm chỗ an toàn.” Tôi đáp, nắm tay cô bé. “Rồi tìm cách lấy lại chìa khóa. Chúng ta chưa thua.”
Trong lòng tôi biết rằng trận chiến chỉ mới bắt đầu. Hội Hắc Thạch, Tuấn và lời nguyền của chiếc tủ lạnh sẽ không buông tha chúng tôi.
Bạn thấy sao?