Khói từ vụ nổ nhỏ trong phòng thí nghiệm vẫn bốc lên mù mịt, che phủ hành lang dẫn ra khỏi nhà máy bỏ hoang. Tôi nắm chặt tay Mai, kéo cô bé chạy qua những hành lang tối tăm, tiếng gầm gừ của zombie và tiếng hét giận dữ của Tuấn vang vọng phía sau. Chiếc chìa khóa của tủ lạnh – thứ tôi đã ném để đánh lạc hướng Tuấn và Kiên – giờ nằm trong tay kẻ thù. Tôi biết mình vừa mất đi lợi thế lớn nhất nhưng tôi không hối hận. Mai còn sống, trong ba lô tôi mang theo vài lọ “Beelzebub II” thuốc giải hoàn chỉnh có thể chữa virus. Đó là hy vọng duy nhất để chúng tôi sống sót, tôi cũng biết rằng Hội Hắc Thạch sẽ không để chúng tôi thoát dễ dàng.
“Chị Yên, tụi nó… tụi nó đuổi theo!” Mai thì thầm, giọng run rẩy, ánh mắt hoảng loạn nhìn về phía sau.
Cô bé bám chặt ba lô, đôi chân mệt mỏi gần như không theo kịp. Tôi dừng lại một giây, rọi đèn pin – giờ chỉ còn 10% pin – vào hành lang. Tiếng bước chân nặng nề của zombie vang lên, kèm theo giọng Tuấn:
“Yên, cô không thoát được đâu! Đưa thuốc giải đây nếu không thì tôi sẽ để zombie xé xác cả hai!” Hắn đang đến gần, tôi biết chúng tôi không thể chạy mãi.
“Mai, qua đây!” Tôi kéo Mai rẽ vào một hành lang phụ, nơi có một cánh cửa sắt nửa mở.
Chúng tôi lẻn vào, đóng cửa lại, chặn bằng một thùng kim loại rỉ sét. Bên trong là một kho chứa đầy thùng gỗ, ống thép, mùi dầu máy và tử khí hòa quyện. Tôi tắt đèn pin để tiết kiệm pin, để mắt thích nghi với bóng tối. Mai ngồi thụp xuống, ôm đầu gối, khóc thầm.
“Chị Yên, em sợ… Anh Tâm chết rồi, anh Hùng cũng chết… Chỉ còn tụi mình…”
Tôi quỳ xuống, ôm Mai, cố giữ giọng bình tĩnh.
“Chị biết, Mai, nhưng chị sẽ không để em chết. Chúng ta có thuốc giải, và chúng ta sẽ tìm cách thoát ra. Em phải mạnh mẽ lên được không?”
Tôi vuốt tóc cô bé, trong lòng tôi cũng đầy sợ hãi. Tâm, người cuối cùng trong nhóm có thể chiến đấu đã bị zombie xé xác. Giờ chỉ còn tôi với Mai, đối mặt với Tuấn, Kiên và đội quân zombie của Hội Hắc Thạch nhưng tôi không thể bỏ cuộc. Giấc mơ về ngày tận thế đã dạy tôi rằng sống sót không chỉ là may mắn mà còn là sự lựa chọn, vì thế tôi đã chọn chiến đấu.
Tiếng đập cửa vang lên, khiến Mai giật mình.
“Yên! Mở cửa, hoặc tôi sẽ phá nó!” Giọng Tuấn lạnh lùng, kèm theo tiếng cào cấu của zombie.
Tôi nhìn quanh, tìm lối thoát. Ở góc kho, tôi thấy một cửa thông gió nhỏ, vừa đủ cho một người chui qua.
“Mai, qua đó!” Tôi thì thầm, kéo cô bé đến cửa.
Tôi dùng dao cạy nắp, để lộ một ống thông gió hẹp dẫn ra ngoài.
“Chui vào, nhanh!”
Mai lắc đầu, ánh mắt hoảng loạn. “Chị, em không làm được… Nó nhỏ quá, em sợ kẹt!”
Nhưng tiếng đập cửa ngày càng mạnh, tôi nghe thấy tiếng kim loại bị uốn cong. Không còn thời gian.
“Nghe chị, Mai. Chui vào, chị sẽ theo sau. Nếu ở lại thì chúng ta chết chắc.”
Tôi đẩy Mai vào ống, giúp cô bé chui qua. Cô bé run rẩy nhưng cuối cùng cũng bò được vào. Tôi nhét ba lô qua, rồi chui theo, kéo nắp cửa lại. Ống thông gió chật hẹp, mùi kim loại và bụi khiến tôi ho khẽ, tôi bò nhanh, theo sau Mai. Tiếng đập cửa dừng lại, thay vào đó là tiếng zombie gầm gừ trong kho. Tuấn đã phá cửa, tôi biết hắn sẽ sớm tìm ra lối thoát của chúng tôi.
Ống thông gió dẫn ra một khoảng sân sau của nhà máy, nơi đầy rác và thùng phuy rỉ sét. Tôi giúp Mai chui ra, rồi nhảy xuống, kéo cô bé trốn sau một thùng phuy.
“Im lặng.” Tôi thì thầm, tắt đèn pin.
Từ xa, tôi thấy bóng dáng vài con zombie đứng im, đôi mắt trắng dã lóe lên trong ánh sáng mờ nhạt. Chúng không di chuyển, như thể đang chờ lệnh – zombie được kiểm soát của Hội Hắc Thạch. Tôi nhớ ghi chép của Tuấn: chất lỏng màu xanh có thể điều khiển chúng, Kiên - thủ lĩnh Hội Hắc Thạch, đang dùng chúng như một đội quân.
“Chị Yên, giờ đi đâu?” Mai thì thầm, ôm ba lô.
Cô bé trông kiệt sức nhưng ánh mắt vẫn có chút quyết tâm. Tôi kiểm tra ba lô: ba lọ “Beelzebub II”, dao, búa, dây thép gai, bộ pin năng lượng mặt trời. Thuốc giải là hy vọng duy nhất nhưng tôi cần tìm chỗ an toàn để thử nghiệm nó. Hơn nữa tôi cần lấy lại chìa khóa tủ lạnh – không phải vì tôi muốn dùng nó mà là để ngăn Hội Hắc Thạch.
Tôi lấy cuốn sổ của Tuấn ra, đọc nhanh trong ánh sáng yếu. Ngoài nhà máy, hắn nhắc đến một “trạm liên lạc” của Hội Hắc Thạch, nằm trong một trường học bỏ hoang cách đây 3km. Trạm đó có thể có radio hoặc thiết bị liên lạc, giúp tôi tìm hiểu thêm về kế hoạch của Hội Hắc Thạch. Quan trọng hơn, Tuấn có thể ở đó, vì hắn cần báo cáo cho Kiên sau khi lấy được chìa khóa.
“Chúng ta đi đến một trường học gần đây.” Tôi nói với Mai. “Có thể có đồ dùng, chị cũng cần tìm Tuấn.”
Mai gật đầu, dù ánh mắt vẫn hoảng loạn. “Chị, nếu tụi mình gặp hắn… thì chị sẽ làm gì?”
Tôi không trả lời ngay. Tôi muốn giết Tuấn, không chỉ vì hắn phản bội mà còn vì hắn là mối nguy lớn nhất. Nhưng tôi cũng cần hắn – hắn biết cách vận hành tủ lạnh, hơn hết có thể hắn còn biết cách phá hủy virus.
“Chị sẽ làm những gì cần làm.” Tôi đáp, nắm tay Mai. “Đi thôi.”
Chúng tôi lẻn qua sân, tránh zombie. Con đường đến trường học đầy nguy hiểm với xác người và xe cộ nằm ngổn ngang. Có lần, chúng tôi phải trốn trong một chiếc xe tải khi một đàn zombie đi qua. Tôi ôm Mai, cảm nhận hơi thở run rẩy của cô bé. Khi đàn zombie đi xa, tôi kiểm tra đèn pin – pin đã cạn, nó tắt hẳn.
“Chết tiệt!” Tôi chửi thề, nhét đèn vào ba lô.
Từ giờ, chúng tôi chỉ có ánh sáng tự nhiên, trời đang tối dần.
Khi đến trường học, mặt trời đã lặn, để lại một bầu trời đỏ như máu. Trường học bỏ hoang, cửa sổ vỡ, tường đầy rêu. Một hàng rào sắt bao quanh, cổng đã bị phá. Tôi dẫn Mai lẻn vào, tìm một lớp học ở tầng 1 để trú tạm. Bên trong đầy bụi, bàn ghế gãy, bảng đen nứt nẻ. Tôi chặn cửa bằng bàn, kiểm tra cửa sổ. Không có zombie nhưng tôi nghe thấy tiếng động từ xa – tiếng máy móc, hoặc có thể là radio.
“Chị Yên, tụi mình nghỉ ở đây được không?” Mai hỏi rồi ngồi xuống sàn.
Cô bé trông như sắp ngã quỵ, tôi biết mình cũng không khá hơn. Tôi gật đầu, mở ba lô, lấy ra một lon nước ngọt và một gói bánh quy.
“Ăn đi, Mai. Chúng ta cần hồi sức.”
Mai ăn nhưng ánh mắt cô bé vẫn dán vào tôi.
“Chị Yên, chị có sợ không? Ý em là… sợ chết ấy?”
Tôi nhìn Mai, nhớ lại giấc mơ – nỗi đau khi bị zombie xé xác, sự phản bội của đồng đội.
“Chị sợ, Mai à. Nhưng chị sợ không sống được để bảo vệ em và ba mẹ chị hơn là sợ chết.” Tôi nắm tay cô bé, cố mỉm cười. “Chúng ta cùng vượt qua, được không?”
Mai gật đầu, tôi thấy cô bé có vẻ không tin hẳn. Tôi cũng không chắc mình tin nhưng tôi vẫn phải tiếp tục. Tôi lấy cuốn sổ ra, đọc lại. Trạm liên lạc, theo như Tuấn viết thì nằm ở phòng hiệu trưởng, tầng 3. Tôi quyết định sẽ kiểm tra khi trời sáng, còn bây giờ trước tiên chúng tôi cần phải nghỉ ngơi.
Đêm đó, tôi canh gác để Mai ngủ. Tôi ngồi cạnh cửa sổ, nhìn ra sân trường. Không có zombie nhưng tôi thấy ánh sáng lóe lên từ tầng 3 – có thể là đèn pin hoặc radio. Có ai đó ở đó, tôi hy vọng đó là Tuấn. Tôi kiểm tra lọ “Beelzebub II” rồi tự hỏi liệu nó có thực sự chữa được virus không. Tôi muốn thử, tôi không muốn mạo hiểm với Mai. Cô bé là người duy nhất tôi còn lại, tôi không thể mất em ấy được.
Gần sáng, tôi nghe tiếng bước chân từ hành lang. Tôi giật mình, lay Mai dậy.
“Mai, tỉnh dậy! Có người!” Tôi thì thầm, giơ dao lên.
Mai ngồi dậy, ôm ba lô, ánh mắt hoảng loạn. Tiếng bước chân dừng lại trước cửa, một giọng nói vang lên: “Yên, tôi biết cô ở trong đó. Mở cửa ra hoặc tôi sẽ phá nó.”
Là Tuấn. Hắn đã tìm ra chúng tôi. Tôi nhìn Mai, rồi nhìn cửa. Tôi biết mình không thể chạy nữa.
“Mai, trốn sau bàn đi.” Tôi thì thầm, chỉ vào góc phòng. “Nếu có gì xảy ra thì hãy chạy qua cửa sổ, đừng quay đầu lại.”
Mai lắc đầu, khóc. “Chị, em sẽ không bỏ lại chị đâu!” Nhưng tôi đẩy cô bé, buộc em ấy phải trốn đi.
Tôi bước đến cửa, mở khóa, giơ dao lên. Tuấn đứng đó, một mình, tay cầm súng, không có zombie. Hắn trông tiều tụy, vết thương do dao của tôi gây ra còn đang được băng bó.
“Yên à, cô cứng đầu thật đấy!” Tuấn nói, cười nhạt. “Kiên muốn cô chết nhưng tôi thì không. Đưa thuốc giải ra đây rồi tôi sẽ để cô và cô bé kia sống.”
“Không có chuyện đó đâu, Tuấn à.” Tôi đáp, siết chặt con dao. “Mày đã tạo ra những con quái vật này. Mày nghĩ tao sẽ tin mày sao?”
Tuấn nhún vai. “Tùy cô, nhưng cô nên biết, Kiên đang đến đây với cả đội quân zombie. Cô không có cơ hội nào khác đâu.”
Hắn giơ súng ra nhưng trước khi bắn tôi đã lao đến, đâm dao vào tay hắn. Súng rơi, chúng tôi trực tiếp vật lộn. Tuấn mạnh hơn tôi nghĩ, tôi đá trúng chân hắn, khiến hắn ngã. Tôi nhặt súng, chĩa vào hắn.
“Nói đi, Tuấn. Hội Hắc Thạch muốn gì? Làm sao để phá giải virus?” Tôi hét, ngón tay run rẩy trên cò súng.
Tuấn cười, máu chảy từ tay.
“Cô không hiểu đâu, Yên. Virus là tương lai. Hội Hắc Thạch sẽ xây dựng lại thế giới, tủ lạnh là chìa khóa. Nó không chỉ tái tạo thực phẩm – nó có thể tái tạo con người nhưng cô sẽ không sống đến lúc đó để thấy được đâu.”
Tôi định bắn nhưng tiếng gầm gừ từ ngoài sân khiến tôi dừng lại. Một đàn zombie, hàng chục con đang tiến vào trường. Kiên đã đến. Tôi nhìn Tuấn, biết rằng tôi không thể giết hắn ngay bây giờ – hắn là nguồn thông tin duy nhất. Tôi đập cán súng vào đầu hắn, khiến hắn bất tỉnh rồi kéo hắn vào góc phòng.
“Mai, ra đây!” Tôi gọi.
Mai chạy ra, ôm tôi.
“Chị, tụi nó đến rồi!” Cô bé khóc, chỉ ra cửa sổ.
Tôi nhìn thấy Kiên đứng giữa đàn zombie, tay cầm một thiết bị điều khiển. Hắn cười, nhìn thẳng vào tôi qua cửa sổ.
“Yên, cô hết đường chạy rồi.” Kiên nói, giọng vang vọng. “Đưa thuốc giải ra hoặc chết.”
Tôi nhìn Mai, rồi nhìn Tuấn bất tỉnh. Tôi có súng, thuốc giải và một cơ hội mong manh.
Tôi nắm tay Mai, thì thầm: “Chị sẽ không để tụi nó thắng. Sẵn sàng chạy nào Mai.”
Tôi nhét súng vào thắt lưng, giơ dao lên, sẵn sàng chiến đấu. Hội Hắc Thạch có thể mạnh nhưng tôi sẽ không bỏ cuộc.
Bạn thấy sao?