Mái nhà của trường học bỏ hoang rung lên dưới những cơn gió lạnh, mang theo mùi tử khí nồng nặc từ sân trường bên dưới. Tôi đứng cạnh Mai, ôm cô bé để giữ ấm trong khi ánh sáng đỏ rực của hoàng hôn dần tan vào bóng tối. Tiếng gầm gừ của zombie từ tầng 3 vọng lên hòa lẫn với tiếng đập cửa dữ dội. Chúng đã phá cửa phòng hiệu trưởng, nơi tôi bỏ lại Tuấn bất tỉnh sau cú đánh bằng cán súng. Tôi không biết hắn còn sống hay đã bị zombie xé xác, tôi không có thời gian để nghĩ đến những chuyện đó. Kiên và đội quân zombie của Hội Hắc Thạch đang ở sân trường, chúng tôi – chỉ còn tôi và Mai – bị kẹt trên mái nhà, không lối thoát. Ba lô trên vai tôi chứa ba lọ “Beelzebub II” - thuốc giải hoàn chỉnh và cuốn sổ của Tuấn nhưng chúng sẽ vô dụng nếu như chúng tôi không sống sót qua đêm nay.
“Chị Yên, tụi nó… tụi nó lên được không?” Mai thì thầm, giọng run rẩy, đôi mắt đỏ hoe nhìn xuống cửa sổ dẫn vào tầng 3.
Cô bé ôm chặt ba lô, nơi chứa nước và một ít bánh quy – nguồn dự trữ cuối cùng của chúng tôi. Tôi nhìn quanh, cố tìm lối thoát. Mái nhà rộng, đổ bê tông với vài ống khói gỉ sét và một bồn nước khô cạn. Ở phía xa, tôi thấy một thang sắt dẫn xuống sân sau, tuy nhiên ở đó lại có đầy zombie. Cửa sổ tầng 3 là đường duy nhất quay lại nhưng zombie đã tràn vào hành lang.
“Chị không biết, Mai.” Tôi đáp, tay siết chặt con dao.
Khẩu súng của Tuấn vẫn nhét trong thắt lưng nhưng tôi chỉ còn ba viên đạn – không đủ để đối phó với cả đàn zombie.
“Chị sẽ tìm cách. Em cứ ở gần chị, được không?”
Tôi nắm tay Mai, cố truyền cho cô bé chút hy vọng, dù chính tôi cũng đang tuyệt vọng. Tôi đã mất Hùng, Nam, Tâm, giờ đây đó có thể là Tuấn nữa. Mai là người duy nhất còn lại, tôi thề sẽ bảo vệ cô bé, dù phải trả giá bằng gì.
Tôi kiểm tra ba lô: ba lọ “Beelzebub II”, dao, búa, dây thép gai, bộ pin năng lượng mặt trời. Đèn pin đã hết pin, bộ pin chỉ đủ sạc một lần nữa. Tôi lấy cuốn sổ của Tuấn ra, đọc nhanh trong ánh sáng yếu. Ngoài nhà máy và trường học, hắn nhắc đến một “trạm an toàn” của Hội Hắc Thạch, nằm trong một nhà kho cách đây 7km, gần bờ sông. Trạm đó có thực phẩm, vũ khí và một đội bảo vệ nhưng cũng có thể là bẫy. Tôi không biết Kiên có ở đó không, tôi cần một nơi để trú ẩn và thử nghiệm thuốc giải. Nếu “Beelzebub II” hoạt động thì tôi có thể cứu những người bị nhiễm và có thể phá hủy kế hoạch của Hội Hắc Thạch.
“Chị Yên, nhìn kìa!” Mai chỉ xuống sân trường, nơi Kiên vẫn đứng, tay cầm thiết bị điều khiển.
Hắn nhìn lên mái nhà, nụ cười lạnh lùng không đổi. Zombie xung quanh hắn bắt đầu di chuyển, một số trèo lên tường, móng tay cào vào bê tông tạo ra những âm thanh rợn người. Hắn biết chúng tôi ở đây nhưng hắn không vội. Hắn muốn chúng tôi tuyệt vọng.
“Yên, cô không thoát được đâu!” Giọng Kiên vang vọng, lạnh lùng nhưng đầy tự tin. “Đưa thuốc giải và cuốn sổ ra đây, tôi sẽ cho cô một cái chết nhanh. Nếu không thì zombie của tôi sẽ làm chậm rãi hơn!”
Tôi siết dao, tim đập thình thịch. Tôi muốn bắn Kiên nhưng khoảng cách quá xa, tôi không thể lãng phí đạn được. Tôi nhìn Mai, thấy cô bé run rẩy, tôi biết rằng chúng tôi không thể ở lại đây thêm phút giây nào nữa.
“Mai, chúng ta phải xuống thang sắt.” Tôi thì thầm, chỉ vào sân sau. “Có zombie nhưng ít hơn. Chị sẽ mở đường.”
Mai lắc đầu, khóc. “Chị, em không làm được… Tụi nó sẽ giết tụi mình mất!”
Nhưng tiếng đập cửa từ tầng 3 ngày càng mạnh, tôi nghe thấy tiếng gỗ vỡ. Zombie đã vào hành lang, chúng sẽ lên mái nhà bất cứ lúc nào.
“Nghe chị, Mai. Nếu ở lại đây thì chúng ta chết chắc. Chị sẽ bảo vệ em.”
Tôi kéo Mai đứng dậy, dẫn cô bé đến thang sắt. Tôi nhìn xuống: năm con zombie lang thang ở sân sau, chúng không được kiểm soát như đội quân của Kiên. Tôi lấy dây thép gai, quấn quanh tay để làm vũ khí phụ, rồi giơ dao lên.
“Mai, bám sát chị. Khi chị ra hiệu thì hãy trèo xuống thang, đừng dừng lại.”
Mai gật đầu dù ánh mắt vẫn hoảng loạn. Tôi hít sâu, trèo xuống thang đầu tiên, dao sẵn sàng. Zombie ở dưới ngửi thấy mùi, gầm gừ lao đến. Tôi nhảy xuống, đâm dao vào đầu con đầu tiên, khiến nó gục ngay. Con thứ hai lao vào, tôi đá nó ngã rồi đâm tiếp. Mai hét lên thất thanh nhưng cô bé ráng trèo xuống, bám sát tôi. Tôi chém con thứ ba, máu đen bắn lên mặt, con thứ tư cào vào cánh tay tôi. Đau rát, tôi ráng đẩy nó ra, đâm dao vào mắt nó. Con cuối cùng bị Mai, trong lúc hoảng loạn cầm một thanh sắt nhặt được đập vào khiến nó ngã.
“Chị Yên, chị bị cào rồi!” Mai khóc, chỉ vào vết cào trên tay tôi.
Máu chảy lênh láng, tôi cảm thấy cơ thể lạnh dần. Trong giấc mơ, những người bị cào sẽ biến đổi trong vài giờ. Tôi lấy mảnh áo, buộc chặt vết cào, cố giữ bình tĩnh.
“Không sao đâu Mai. Chị có thuốc giải. Chúng ta phải chạy.”
Tôi kéo Mai, chạy qua sân sau rồi vào một con hẻm nhỏ.
Tiếng Kiên hét từ sân trường: “Tìm chúng! Không được để chúng thoát!”
Zombie bắt đầu tràn ra, tôi biết chúng tôi chỉ có vài phút trước khi bị đuổi kịp. Con hẻm dẫn ra một khu dân cư cũ, đầy nhà bỏ hoang và xe cộ gỉ sét. Tôi tìm một ngôi nhà nhỏ, cửa sổ còn nguyên rồi đẩy Mai vào. Tôi chặn cửa bằng bàn, kiểm tra xung quanh. Không có zombie, tiếng gầm gừ vẫn vang vọng từ xa.
“Chị Yên, tay chị…” Mai thì thầm, nhìn vết cào.
Tôi kiểm tra: vùng da quanh vết cào bắt đầu xám xịt đi, tôi cảm thấy chóng mặt. Tôi lấy một lọ “Beelzebub II” từ ba lô ra, đọc nhãn: [Tiêm vào tĩnh mạch, hiệu quả trong 30 phút]. Tôi không có kim tiêm nhưng tôi nhớ trong ghi chép của Tuấn có nói thuốc có thể uống nhưng tác dụng sẽ chậm hơn. Tôi mở lọ, uống một nửa, cố không nôn vì mùi hóa chất nồng nặc.
“Chị Yên, chị chắc nó hiệu quả không?” Mai hỏi, giọng run run.
“Chị không biết nhưng chị phải thử.” Tôi đáp rồi ngồi xuống sàn. Tôi đưa lọ còn lại cho Mai.
“Giữ cái này đi. Nếu chị… biến đổi thì em hãy uống phần còn lại rồi chạy đi nhé!” Mai khóc, cô bé gật đầu, ôm lọ thuốc.
Tôi kiểm tra cuốn sổ tìm thông tin về trạm an toàn. Nó nằm gần bờ sông, trong một nhà kho cũ với hệ thống an ninh và thực phẩm nhưng Tuấn cảnh báo rằng trạm được bảo vệ bởi “đội đặc nhiệm” của Hội Hắc Thạch – những người sống được tiêm virus cải tiến, mạnh hơn zombie mà vẫn giữ được ý thức con người. Tôi không biết liệu chúng tôi có thể đối phó với chúng không nhưng tôi cần đến đó để lấy lại chìa khóa và phá hủy kế hoạch của Kiên.
Sau 30 phút, tôi cảm thấy khá hơn. Vết cào ngừng lan, da tôi trở lại bình thường. “Beelzebub II” đã phát huy tác dụng, ít nhất là tạm thời. Tôi thở phào, ôm Mai.
“Chị ổn, Mai. Chúng ta sẽ đến nhà kho. Chị sẽ tìm cách.”
Mai gật đầu, ánh mắt cô bé vẫn đầy lo lắng. “Chị, nếu tụi mình gặp Kiên… thì chị sẽ làm gì?”
Tôi không trả lời ngay. Kiên là kẻ đứng sau tất cả – virus, zombie và dự án “Sự bất tử của những vị thần”. Hắn muốn dùng tủ lạnh để tái tạo con người, tạo ra một thế giới mới theo ý hắn. Tôi muốn giết hắn, tôi biết hắn không hành động một mình. Hội Hắc Thạch lớn hơn tôi nghĩ, tôi cần thông tin để phá hủy họ.
“Chị sẽ làm những gì cần làm.” Tôi đáp, nắm tay Mai. “Đi thôi.”
Chúng tôi rời ngôi nhà khi trời sáng, đi theo con đường ven sông. Đường phố đầy xác người và zombie nhưng chúng tôi lẻn qua, tránh giao tranh. Có lúc chúng tôi phải trốn trong một chiếc thuyền bỏ hoang khi một đội zombie kiểm soát đi qua. Tôi nghe chúng nói – không phải gầm gừ mà là tiếng người, lạnh lùng, chính xác. Đó là đội đặc nhiệm của Hội Hắc Thạch, tôi biết chúng đang săn chúng tôi.
Khi đến nhà kho, nó hiện ra như một pháo đài: tường thép, hàng rào điện, camera đầy đủ. Tôi thấy qua ánh sáng từ bên trong, có bóng dáng vài người di chuyển.
“Chị Yên, tụi mình vào kiểu gì đây?” Mai hỏi, trốn sau một thùng container.
Tôi kiểm tra ba lô: hai lọ “Beelzebub II”, dao, búa, dây thép gai, súng với ba viên đạn. Tôi không đủ sức đấu trực diện nhưng tôi có một kế hoạch.
“Mai, chị sẽ đánh lạc hướng họ còn em hãy lẻn vào rồi tìm chìa khóa hoặc radio. Nếu có gì bất trắc thì hãy chạy đi, đừng quay lại.”
Mai lắc đầu, khóc. “Chị, em sẽ không bỏ lại chị!”
Nhưng tôi ôm cô bé, buộc em ấy phải đồng ý. Tôi lấy dây thép gai, quấn quanh một thùng phuy, rồi đẩy nó lăn ra, tạo tiếng động. Camera quay qua, hai người từ nhà kho bước ra, không phải zombie mà là người, mặc giáp đen, mắt lóe sáng bất thường. Đó là đội đặc nhiệm.
Tôi trốn sau container, chờ Mai lẻn qua hàng rào. Khi cô bé vào được, tôi đứng dậy, giơ súng.
“Dừng lại!” Tôi hét, chĩa súng vào hai người.
Họ cười, không sợ, tôi biết mình đã đánh giá thấp họ. Một người lao đến, nhanh như chớp, đánh rơi súng. Tôi đâm dao nhưng hắn né được rồi cào vào vai tôi. Đau rát, tôi phản công đá hắn ngã, chạy vào nhà kho.
Vào bên trong, tôi thấy Mai, đang trốn sau một kệ chứa lọ chất lỏng màu xanh.
“Chị Yên, chìa khóa kìa!” Cô bé thì thầm, chỉ vào một cái bàn trong góc, nơi chìa khóa tủ lạnh nằm cạnh một radio nhưng trước khi tôi kịp lấy lại thì một giọng nói vang lên: “Yên, cô cứng đầu thật đấy!”
Là Kiên. Hắn bước ra từ bóng tối, tay cầm thiết bị điều khiển, bên cạnh là năm người của đội đặc nhiệm. Tôi kéo Mai, đứng trước cô bé, giơ dao ra.
“Kiên, mày thua rồi. Tao có thuốc giải, tao sẽ phá hủy kế hoạch của mày.”
Kiên cười, bấm thiết bị. “Cô không hiểu đâu, Yên à. Virus là tương lai. Tủ lạnh của cô chỉ là bước đầu. Đưa thuốc giải ra đây hoặc chết!”
Tôi nhìn chìa khóa rồi nhìn Mai. Tôi biết mình không thể thắng trực diện, nhưng tôi có một ý tưởng. Tôi ném một lọ “Beelzebub II” vào kệ chất lỏng, khiến nó vỡ, khói bốc lên. Kiên hét lên, đội đặc nhiệm lao vào. Tôi kéo Mai, chạy về phía chìa khóa, nhặt nó, rồi lao ra cửa phụ.
Tiếng Kiên hét lên: “Tìm chúng! Không được để chúng chạy thoát!”
Chúng tôi chạy vào bóng tối, zombie và đội đặc nhiệm đuổi theo sau. Tôi nắm tay Mai, biết rằng chúng tôi chưa thắng nhưng tôi đã có chìa khóa và thuốc giải. Tôi sẽ không để Hội Hắc Thạch thắng, dù phải trả bằng bất cứ giá nào.
Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.
Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng
Bạn thấy sao?